Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 30

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Tang Vô Yên nhíu mày, “Anh dám bảo em câm miệng? anh dám kêu nữ nhân mình câm miệng? Tô Niệm Khâm anh chán sống rồi phải không, xem em dùng độc môn tuyệt kỹ, cho anh hết đường sống luôn.” Nói xong liền ngón tay liền chọc nách Tô Niệm Khâm.
Mới bắt đầu hắn vẫn giả bộ đứng đắn nói, “Đừng nháo!” Cuối cùng vẫn không chịu nổi tra tấn bị Tang Vô Yên dụ dỗ, bắt đầu phản kháng, vẻ mặt cứng ngắc trên mặt không bao giờ thấy nữa. Dư Tiểu Lộ ngồi phía trước lái xe, hiểu ý mỉm cười. Nàng rốt cục hiểu được vì sao cô gái này lại bất đồng trong trong thế giới hắn rồi.
Cô ấy chính là sự vui vẻ mà trong cuộc đời ảm đạm không ánh sáng của Tô Niệm Khâm.
Nháo một hồi, Tang Vô Yên đột nhiên dừng tay, giống như nghĩ đến một chuyện quan trọng.
“ Sao vậy?” Tô Niệm Khâm đụng trán Tang Vô Yên vì đùa giở đã chảy đầy mồ hôi. Máy lạnh thổi như vậy còn chảy nhiều mồ hôi vậy, khi mùa hè nóng bức thì làm sao bây giờ, hắn nghĩ.
“ Quảng cáo trên tường.”
“ Huh?”
“ món thịt bò kia thoạt nhìn rất ngon.”
Về nhà, Tô Niệm Khâm trả lại điện thoại cho Tang Vô Yên.
“ Mẹ em đã điện thoại tới.”
Tang Vô Yên khẩn trương, “ Bà nói gì?”
“ Hỏi cuộc thi biện hộ của em.”

“ Có vậy thôi sao?”
“ Còn muốn có cái gì” Tô Niệm Khâm cố ý hỏi lại.
“ Không có ah.” Tang Vô Yên yên tâm.
Giọng nói và tâm trạng căng thẳng đến co rụt lại, hoàn toàn không có tránh khỏi lỗ tai Tô Niệm Khâm.
Qua vài ngày.
Vô Yên,” Tô Niệm Khâm nhịn không được hỏi, “Em có chuyện gì muốn nói với anh không?”
“ Không có.”
Tang Vô Yên cảm thấy kỳ quái, đột nhiên nghĩ đến cái gì giật mình, “Pi­ano bảo bối của anh đó, hôm qua em đàn không được, liền đạp mạnh nó một cái. Chuyện này anh cũng đoán được?”
Tô Niệm Khâm nghe xong không nói gì, chỉ cười cười, nhưng tươi cười trong mắt lại có chút suy sụp không ánh sáng.
“ Còn có!” Tang Vô Yên đột nhiên nhớ tới cái gì.
“ Còn có?”
“ Tặng cho anh.” Tang Vô Yên tìm mp3.
“Mp3 này vốn là ta mua.” Tô Niệm Khâm sờ soạng một chút, này là mượn hoa hiến phật, hiến đến nhà mình đây……
“ Không phải,” Tang Vô Yên xoa xoa chóp mũi, “ Bên trong có bài thu âm tặng cho anh đó.” Sau đó cười hắc hắc.
Đảo mắt một cái đã đến tháng sáu, ngày Tang Vô Yên tốt nghiệp.
Ngày trao bằng, hai người đi đến trường, Tô Niệm Khâm thu hút rất nhiều ánh nhìn của các nữ sinh khác.
Cô và Dư Tiểu Lộ đều biết, Tô Niệm Khâm đến chỗ nhiều người thường rất khẩn trương, bởi vì nơi nhiều người, nhiều màu xen lẫn nhau, mùi quá nồng. Không biết tại sao hắn cũng đòi theo. Cho nên cô lúc nào cũng nắm chặt cánh tay hắn không rời. Cho dù không có manh trượng, hắn cũng có thể làm tốt.
Cô dẫn hắn xem nơi cô đã học bốn qua.
Đứng trước hồ sen, Tang Vô Yên nói, “ Đây là nơi mà ta và Trình Nhân thích nhất.”



“ Trình Nhân đâu? Ta rất muốn quen nàng.”
“ Không biết, chắc là ở phía trước.”
Sau đó gặp một đám đồng học, mọi người hàn huyên vài câu, đều hỏi dự tính tương lai.
Trong đó một người tên là Lí Lộ Lộ thở dài với Tang Vô Yên,“ Mẹ ngươi tìm nơi công tác đó cũng không tệ, là chỗ nổi tiếng trong nước. Hiện tại tâm lý giáo dục trong trung học rất được coi trọng. Như thế nào lại vô cớ bỏ vậy?”
Tang Vô Yên không muốn tiếp tục đề tài này, cười cười, “ Ta nghĩ xông xáo một chút, hơn nữa không muốn bỏ qua công tác ở ra­dio.”
Lí Lộ Lộ nhìn Tô Niệm Khâm nói: “ Là luyến tiếc người bên cạnh phải không.”
Tang Vô Yên liền giới thiệu Tô Niệm Khâm với nàng. Tô Niệm Khâm cực kỳ thân thiện chào hỏi với các nàng, Tang Vô Yên vô cùng hả hơi. Phát hiện Tô Niệm Khâm bị khiếm thị, cũng không ai ra vẻ quái dị. Trong đó có người còn cười khẽ: “ Tang Vô Yên như thế nào tìm được vị hôn phu tốt như vậy.”
Tang Vô Yên liếc Tô Niệm Khâm một cái, cười hắc hắc, “Trước hết luyện cho da mặt dày cỡ ba thước, sau đó bám theo tới cùng không đạt được mục đích không bỏ cuộc.”
“ Xuy.” Đoàn người cùng nhau bị chọc cho cười.
Ngược lại Tô Niệm Khâm bị cô chọc đến không được tự nhiên.
Lát sau má Tang gọi tới, bạn học đều có việc tản ra hết.
“ Dạ, mẹ. Có chụp ảnh.”
“ Ba ba đâu, con muốn nói chuyện với ba.”
“ Lại đi công tác?”
“ Phải không, còn có……” Tang Vô Yên dừng một chút, “ Còn có Tô Niệm Khâm.”
Buổi tối, Dư Tiểu Lộ ra ngoài hẹn hò, Tô Niệm Khâm đọc sách, Tang Vô Yên nằm lên đùi Tô Niệm Khâm vừa xem truyện tranh vừa nghe nhạc.
“ Đọc sách như vậy không tốt cho mắt.” Tô Niệm Khâm nói.
“ Em không có đọc sách, em đang xem truyện tranh.” Tang Vô Yên nói xạo.
“ Truyện tranh?”
“ Đợi chút,” Tang Vô Yên đột nhiên đến đây hưng trí, “ Em kể cho nè.”
Truyện tranh kể về Kim Điền Nhất trong một cái thôn tên Lục Giác. Vì các ngôi nhà trong thôn tạo thành hình lục giác, dưới hầm của mỗi nhà đều giấu một xác khô, có liên quan tới một bí mật của nhiều năm trước.


Nói đến chỗ xác khô thiếu một bộ phận quan trọng, Tang Vô Yên gấp cuốn sách lại, đứng dậy hỏi, “Nhà này có tầng hầm không?”
“ Không biết.”
“ Gác lửng ở đâu?”
“ Ta rất ít đi lên, không rõ lắm.”
“ Vậy anh biết cái gì?” Tang Vô Yên hơi giận. (chị này tính nóng quá)
“ Ta biết hiện tại trong phòng này chỉ có hai người chúng ta, bên cạnh có tiếng động.” Tô Niệm Khâm dựa vào tình tiết trong chuyện xưa nói. Hắn bỗng nhiên phát hiện mình càng ngày càng biến thành xấu, cái này là do người nào nó khai sáng mà.
“Hình như gần cửa sổ có một cái bóng.” Tang Vô Yên nghiện cảm giác này, nói bổ sung.
“Bởi vì nó cố ý muốn cho em thấy.”
“ nên tắt nhạc rồi kể chuyện ma mới có không khí.”
“ Đèn thì sao?”
“ Đương nhiên tắt.” Tang Vô Yên hơi chột dạ, lại mạnh miệng trả lời.
“ Chắc không, Vô Yên.” Tô Niệm Khâm cười, nếu dọa nàng cũng không vui.
Bỗng nhiên– âm nhạc và đèn đều đình chỉ công tác.
Hai người trầm mặc.
“ Tô Niệm Khâm, anh làm?” Tang Vô Yên hỏi, giọng hơi run.
“ Anh cũng không có nhích qua, hơn nữa đèn này không phải điều khiển từ xa.”
“ Thật?” Tang Vô Yên túm chặc áo hắn, vừa nói vừa ngồi lui vào lòng hắn.
“ Thật.”
“ Em muốn thét lên.”
“ Màng tai anh hơi nhạy cảm, tốt nhất chờ anh ra ngoài rồi kêu.” Tô Niệm Khâm cố ý nói.
“ Không cho phép bỏ em ở chỗ này!” tay Tang Vô Yên giống móng bạch tuột ôm chặc lấy hắn.
“ Là mất điện.” Tô Niệm Khâm hôn trán cô.
“ Sao anh biết?”
“ Tủ lạnh không có kêu, điều hòa cũng ngừng. Chỉ cần là một người bình thường đều có thể đoán ra.”
“ Anh dám nói em không bình thường?”
“ Trên đời vốn không có quỷ.”
“ Nhưng nhiều người tin có thể biến thành ma.” Cô bóp méo lời của danh nhân.
“ Ít đọc sách và coi phim này đi.”
“ Sao lại không cho em xem?” Cô phản bác.
“ Em nhát gan. Chúng ta phải nói chuyện khác để dời đi sự chú ý của em, tâm lý học gọi cái này là gì? Di tình?”
“ Xem ra anh không làm bác sĩ tâm lí thì rất uổng, trước khi trị liệu anh không nên nói cho em biết.”
“Sao em lại muốn từ bỏ chuyên nghề.”
“ Chủ yếu là muốn bằng tốt nghiệp chính quy, học được da lông còn không đủ hứng thú để nghiên cứu.” Tang Vô Yên không muốn tiếp tục đề tài này, vừa vặn đụng tới sách mà Tô Niệm Khâm vì ôm nàng nên đã đặt sang bên cạnh,“ anh vẫn đọc cuốn danh nhân truyện ký? Àh mấy giờ rồi” Lần trước vì cái này thiếu chút nữa đem mũi nàng đập bẹp luôn.
Tô Niệm Khâm sờ sờ mặt đồng hồ, “ 9h55.”
“ Anh rất thích đồng hồ này àh,” Tang Vô Yên vẫn cảm thấy như vậy: “ Lần trước quà em tặng anh đâu?”
“ Cũng không tệ lắm. Thật khó, em cũng có tính nhẫn nại.”
“ Rốt cục anh cũng phát hiện ưu điểm của em.” Tang Vô Yên dào dạt đắc ý, hoàn toàn không hề sợ hãi.
“ Em còn có rất nhiều ưu điểm.” Tô Niệm Khâm cảm thấy di tình đại pháp của mình đã hoàn toàn hữu hiệu.
“ Ví dụ như?” Tang Vô Yên hứng thú hỏi.
“ Như hôn chỗ này cảm giác tốt lắm.” Nói xong ngậm lấy môi nàng.
“ Anh muốn làm gì?”
“ Làm chuyện mà chủng tộc chúng ta thường làm sau khi tắt đèn.”
“ Nhưng bây giờ là mất điện.” Không phải tắt đèn đi ngủ.
Tô Niệm Khâm dùng giọng đầy từ tính: “ Chúc mừng em đã khôi phục suy đoán log­ic của người bình thường.”



Đang tải...

Thử đọc