Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 26

Tác giả: Mộc Phù Sinh

“ Ah– Tiểu Lộ, ta lộn dấm chua thành nước tương rồi.”
“ Không sao, một lát ta nêm lại cho” Dư Tiểu Lộ lập tức đi tới dọn dẹp bừa bãi do Tang Vô Yên bày ra. Cô thuần thục đánh cái trứng gà, sau đó bỏ thêm ít muối, dùng chiếc đũa quấy lên. Sau đó nếm thử canh củ cải của Tang Vô Yên mới nấu, rất mặn, lại thêm chút nước nấu tiếp.
Phòng bếp vốn rất lớn, đáng tiếc thêm Tang Vô Yên đứng vào, cảm thấy không có chỗ. Đành phải lui đến góc sáng sủa nói chuyện phiếm với Dư Tiểu Lộ.
“ Tô Niệm Khâm đi đâu vậy?” Cô nhìn nãy giờ không thấy bóng dáng anh đâu hết.
“ Trong nhà có việc, cho người tới chở hắn về.” Dư Tiểu Lộ thản nhiên nói.
“ Trong nhà? Hắn có người nhà?” Tang Vô Yên trố mắt.
“ Làm sao mà không có người nhà, Tô gia ở núi Sư tử còn đó đâu có biến mất. Hắn không kể cho ngươi nghe àh?” Dư Tiểu Lộ để đồ ăn xuống hơi nghi ngờ.
“ Núi Sư tử? Tô gia?” Tang Vô Yên khó hiểu.
Lúc này, Dư Tiểu Lộ ngừng việc trong tay, nhìn Tang Vô Yên, hơi do dự : “Nếu lúc trước hắn không có đề cập qua, coi như ta nhiều chuyện vậy. Niệm Khâm tự biết suy nghĩ, ta không nói chuyện của hắn nữa.”
“ Vậy chuyện của ngươi có thể nói không?” Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy mình không nên bị động nữa.

“ Để xem là nói cái gì?” Dư Tiểu Lộ nói.
Không biết nàng và Tô Niệm Khâm là ai ảnh hưởng ai, tính tình cũng giống nhau, đúng là người một nhà .
“Hai người là họ hàng?”
“Uhm.”
“ Hắn nói hắn lớn lên ở cô nhi viện, có người nhà sao bị đưa vào cô nhi viện?”
“ Ách– vấn đề này có vẻ phức tạp, nếu kể hơi dài, ngươi đổi hỏi cái gì đơn giản một chút.”
“ Hắn nói mẹ hắn qua đời. còn ba ba thì sao?”
“ Đương nhiên còn.” Dư Tiểu Lộ gật đầu, “ Nhưng, Vô Yên, câu này không có liên quan với ta, phạm quy rồi. Quên đi, coi như ta tặng ngươi vậy.”
“ Ngươi và hắn là quan hệ gì?” hỏi như vậy, Tang Vô Yên lại cảm thấy ngượng ngùng, cảm giác giống như cùng tình địch ngả bài.
“ Dì nhỏ.” Dư Tiểu Lộ lơ đễnh, trả lời rõ ràng.
“ Dì nhỏ?!”
“ Không hề có huyết thống.”
Trong đầu Tang Vô Yên chỉ nghĩ đến hai chữ dì nhỏ.
“ Tỷ tỷ ta là mẹ kế của hắn.”
Tang Vô Yên đơ tại chỗ.
Lúc này, một chiếc Bent­ley màu rượu vang dùng lại cách nhà khoảng trăm thước, lái xe chợt nghe Tô Niệm Khâm nói, “Ở đây được rồi, không cần chạy qua.”
Tài xế có chút khó xử, từ kính hậu nhìn Dư Vi Lan.
Dư Vi Lan gật gật đầu.
Xe chậm rãi dừng lại, Dư Vi Lan nói: “Thân thể ba ngươi không tốt, thường xuyên nhắc đến ngươi. Ngươi nên trở về nhiều hơn.”



Tô Niệm Khâm trầm mặc.
“ Nghe Tiểu Lộ nói ngươi thích một cô gái rất đáng yêu, hãy đối xử tốt với cô ấy.” Nàng lớn hơn Tô Niệm Khâm có mấy tuổi, cách nói chuyện hoàn toàn giống một trưởng bối, còn ay vỗ vỗ đầu gối Tô Niệm Khâm.
“ Không cần ngươi nói, ta cũng biết quý trọng.” Tô Niệm Khâm đẩy tay ra, sau đó xuống xe rời đi.
“ Thiếu gia.” Tài xế vốn muốn dìu hắn đi, lại bị Dư Vi Lan ngăn.
“ Quên đi.”
Tang Vô Yên từ cửa sổ trong phòng bếp nhìn thấy Tô Niệm Khâm đẩy hàng rào vào vườn hoa.
Cô nhất thời bối rối đứng lên, cũng không biết tại sao mình lại muốn chạy trốn, cầm lấy túi, chuẩn bị ra cửa.
Vừa ra cửa liền đụng phải Tô Niệm Khâm.
“ Vô Yên, định đi đâu?” Tô Niệm Khâm hỏi.
“ Trình Nhân tìm ta.” Cô không dám nhìn anh.
“ Quan hệ trong nhà họ rất phức tạp” Trong quán cà phê, Trình Nhân nói.
Phục vụ đi tới.
“ Ta muốn nước ép dâu . Trình Nhân uống gì?”
“ Ô mai lạnh.”
Phục vụ nhớ kỹ, “ Một ly nước ép dâu còn gì nữa không?” Rõ ràng không nghe thấy yêu cầu của Trình Nhân.
“ Còn nước ô mai.” Tang Vô Yên bổung.
“Nhà cũng giàu nữa.” Trình Nhân tiếp tục phân tích. Có Mer­cedes đưa đón gia cảnh chắc cũng không tệ. “Với những việc ngươi nghe thấy, người có tiền chuyện chồng già vợ trẻ là bình thường, Dư Tiểu Lộ chắc cũng không cần lừa ngươi. Bây giờ vấn đề chính là: Tô Niệm Khâm vì sao muốn gạt ngươi, đối với nữ tính hiện nay như chúng ta mà nói, nhà có tiền cũng là chuyện tốt ah, vì sao không nói lời nói thật?”
“ Ta hơi giận, chẳng lẽ ta không đủ tư cách để hắn kể chuyện của mình, chẳng lẽ hắn muốn kiểm nghiệm coi ta có phải là gái hám tiền sao? Trình Nhân, ta đột nhiên không còn tin tưởng vào tình yêu.” Tang Vô Yên vuốt tóc, “ Ta rất rầu.”
“ Đúng vậy, nhiều tiền mà không thể xài đúng là chuyện nên rầu. Chúng ta phải tính toán tính toán một chút.”
“Chết đi.”
Tang Vô Yên vẻ mặt đau khổ, lo âu trong lòng không ai có thể giúp được. Lúc biết Nhất Kim chính là Tô Niệm Khâm, Tô Niệm Khâm là Nhất Kim, nàng thấy mình đã biết được bí mật lớn rồi.
Cô điện thoại kêu Lí Lộ Lộ tra trên In­ter­ “ Tô gia núi Sư tử” là cái gì. Nghe giọng Dư Tiểu Lộ chắc là nơi nổi tiếng.
Kết quả thật là khiến người ta hoảng sợ.


Một gia tộc giàu có, gồm có đồ trang điểm RD nổi tiếng thế giới.
“ Chủ yếu là đồ trang điểm?”
“ Không phải, cái đó chúng ta quen nhất. Cái khác……” Lí Lộ Lộ kéo chuột xuống, “ Còn có giàn khoan dầu mỏ.”
“ Dầu mỏ cái gì?”
“ Chắc là công cụ thăm dò dầu mỏ dùng cho chuyên ngành.”
Thật sự là điều mà Tang Vô Yên không thể nghĩ đến.
Lí Lộ Lộ hỏi: ” Tang Vô Yên định nghỉ việc rồi tìm một rùa vàng sao?
Mẹ Tô Niệm Khâm chết sớm, lớn lên trong cô nhi viện—là chuyện mà Tang Vô Yên có thể chấp nhận. Hơn nữa mặc kệ áp lực gia đình, Tang Vô Yên cảm thấy Tô Niệm Khâm là của một mình cô, cô hiểu rõ hắn.
Nhưng trong vòng một ngày, đột nhiên phát hiện, Tô Niệm Khâm hoàn toàn không như nàng biết. Anh không phải cô nhi, cũng không phải lẻ loi hiu quạnh, anh có cha, có mẹ kế, thậm chí còn có một gia đình cực kỳ hiển hách. Trong nháy mắt, nhận thức của cô về anh toàn bộ sụp đổ.
Hơn nữa điều quan trọng nhất, người nói cho cô biết không phải là Tô Niệm Khâm!
Tang Vô Yên ngồi trong công viên, do dự có nên gọi điện về nhà không, chỉ mong mẹ còn quan tâm nàng.
“ Uy–”
“ Mẹ, con là Yên Yên.”
Đầu bên kia điện thoại, ngừng một chút, chỉ nghe tiếng thở của đối phương.
Không nghe trả lời, Tang Vô Yên bỗng nhiên không biết muốn nói gì, “Con……ba mẹ không đi tản bộ àh.”
“ Không, một mình ở nhà, đang muốn ra ngoài.”
Nghe được giọng của mẹ, Tang Vô Yên nhẹ nhàng thở ra. “ Ba ba còn ở trường?”
“Uh, trường muốn làm đánh giá giáo ciên, việc gì.”
“ Mẹ……” Tang Vô Yên nói:“ Sau này không cần gửi tiền qua ngân hàng nữa, ta đi làm rồi.”
“Cuộc thi cuối khóa nhất định phải thi, lúc tốt nghiệp ra trường nhớ chụp ảnh lại.” Giọng mẹ bình thường lại, “Phí sinh hoạt cũng sẽ gửi đến tốt nghiệp, ngươi mới đi làm thì có bao nhiêu tiền. Con gái nhất định phải độc lập, dùng tiền của mình mới có thể ngẩng đầu nhìn người.”
“Uh.” Nàng biết ý của mẹ. tư duy này từ nhỏkhắc sâu vào tâm nàng.
Treo điện thoại mới hiểu được mình bất an là cái gì. Mẹ từng nói cho dù hắn có tiền, chúng ta cũng thể vọng tưởng trèo cao.
Từ nhỏ mẹ chỉ mong cô có hạnh phúc bình thường, nên đặc biệt nghiêm khắc trong việc học. Bà nói học đại học, tìm một chỗ làm không chênh lệch lắm với chồng, mới là tiêu chuẩn cơ bản của hạnh phúc.
Mà gia thế của Tô Niệm Khâm như vậy, cô không hề nghĩ qua. Mà sao anh lại muốn gạt mình? 



Đang tải...

Thử đọc