Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 24

Tác giả: Mộc Phù Sinh

“ Nhưng mẹ, người sống với anh ấy là ta, không phải mẹ!”
“ Vô Yên –” Má Tang tức giận,“ Ngươi làm sao có thể nói chuyện với người lớn như vậy!”
Sau trận kịch liệt, hai người đều mệt mỏi, nhất thời trầm mặc xuống.
Lúc này, điện thoại Tang Vô Yên lại rung. Điện thoại chỉnh chế độ rung mà còn đặt trong ba lô nên phát ra âm thanh ô ô.
Nàng vô lực đối mặt Tô Niệm Khâm, vô lực đối mặt tình yêu của họ.
Đêm nay, má Tang không có nói thêm câu nào nữa.
Trình Nhân giống như dự cảm được, không có trở về.
Vì thế Tang Vô Yên đem giường cho mẫu thân, mình ngủ trong phòng Trình Nhân.
Đêm khuya, nàng đi toi­let, nghe thấy tiếng mẫu thân xoay qua xoay lại trong phòng.
“ Mẹ còn chưa ngủ sao?” Nàng mở cửa nhỏ giọng hỏi.

Mẫu thân quay mặt vào vách tường không để ý nàng.
Tang Vô Yên lên giường, nói: “ Mẹ, con lớn rồi, có thể cho con tự tìm hạnh phúc của mình không? Nếu như mẹ nói sẽ suy sụp con cũng sẽ kiên cường đứng lên. Cho dù có chuyện gì, con vẫn còn người mẹ luôn yêu thương con mà.” Khi nói chuyện nàng nhẹ nhàng từ sau ôm mẫu thân.
Má Tang nhắm mắt rơi lệ.
Ngày hôm sau, sáng sớm trước khi rời đi, má Tang nói: “ Vô Yên, mẹ không bao giờ quản con nữa, tùy con muốn thế nào thì làm thế đó, mẹ có nói gì con cũng nghe không vào. Nhưng mà con phải nhớ kỹ, đường là do con chọn, về sau có hối hận cũng không thể trách người khác.”
Chắc là mẫu thân rất thương tâm, mới lưu lại những lời như vậy. Từng câu từng chữ cứ xuất hiện trong đầu Tang Vô Yên, so với ngày hôm qua gay gắt đối chọi còn tốt hơn.
Nàng đột nhiên có chút sợ.
“ Chắc ba mẹ đau lòng lắm?” Tang Vô Yên hỏi Trình Nhân.
“ Nếu ngươi và Tô Niệm Khâm bởi vậy mà bất hạnh, bọn họ càng thêm thương tâm.” Trình Nhân đáp.
Ngày ấy nàng lần đầu bởi vì nguyên nhân cá nhân mà xin nghỉ ở ra­dio, vội vàng chạy đến nhà Tô Niệm Khâm.
Dư Tiểu Lộ và hắn cũng không ở nhà.
Tang Vô Yên đá tung cửa, rồi đi chân trần vào nhà.
Đàn pi­ano của Tô Niệm Khâm cũng không có đóng lại, nàng đi đến lấy ngón tay nhấn ra vài đơn âm, từ nhỏ nàng đã mù về âm nhạc, không đến 3 phút liền thấy chán, sau đó đi vào phòng của Tô Niệm Khâm, rồi chui vào trong chăn.
Bên trong vẫn còn lưu lại mùi của Tô Niệm Khâm làm cho nàng cảm thấy an tâm.
Tô Niệm Khâm, sao ngươi còn chưa trở về, ta rất đói…… Đây là ý niệm cuối cùng trước khi Tang Vô Yên mơ mơ màng màng ngủ.
Nàng bị đánh thức bởi tiếng mở cửa.
Dư Tiểu Lộ và Tô Niệm Khâm đã trở về.
Tiếp theo là tiếng Dư Tiểu Lộ đổi dép lê lên lầu, đi đến một nửa lại dừng lại. “ Niệm Khâm, ngươi vẫn cố chấp với cha ngươi như vậy àh.” Dư Tiểu Lộ nói.



“ Cha?” Tô Niệm Khâm cười lạnh, “ Ta cũng không cho rằng hắn thực hiện trách nhiệm của người làm cha.” Tô Niệm Khâm nói xong trở về phòng.
Cửa phòng đang đóng, Tang Vô Yên núp ở phía sau cửa chuẩn bị nhảy ra hù hắn.
Vừa định nhảy ra, chợt nghe gặp Tô Niệm Khâm hỏi: “ Vô Yên? Em ở đây sao?”
Nàng nhất thời thất vọng, “ Nga.” , ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.
“ Làm sao biết em ở đây.”
“ Ai biểu em mỗi lần đến đều đem giầy đá lung tung vào cửa, hại ta thiếu chút nữa té nhào.” Tô Niệm Khâm cùng nàng nói chuyện, sắc mặt liền nhu hòa hơn.
Tang Vô Yên cười cười.
“ Ngày hôm qua em nói có người nào muốn gặp anh?”
Vẻ mặt Tang Vô Yên đơ một chút, ánh mắt lóe ra, sau đó thoải mái nói: “ Là Trình Nhân, muốn gặp anh.” Nhìn vào mặt Tô Niệm Khâm, cô đột nhiên quyết định như thế nào cũng không nói cho anh ta biết, truyện trong nhà sẽ tự mình giải quyết, không cho anh ấy lo lắng.
“ Sao làm lại thần bí như vậy?” Tô Niệm Khâm có điểm hoài nghi.
“ Bởi vì, em muốn qua đây ở.”
“ Sao lại muốn qua?” Tô Niệm Khâm không giấu được vui sướng, nhu nhu tóc ngắn lôn xộn vì mới ngủ dậy.
“ Nếu tìm được phiếu cơm dài hạn rồi, em phải sớm dùng, lại có thể tiết kiệm tiền ah.” Tang Vô Yên ôm chặt Tô Niệm Khâm.
Cô nhất định sẽ tìm được hạnh phúc, không làm người nào thất vọng, Tang Vô Yên nhắm mắt lại nghĩ…
Tiếng bụng kêu đã cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.
“ Đã trễ thế này không nên làm phiền Tiểu Lộ.”
“ Anh? không nấu cơm àh?”
“ Em cảm thấy hình tượng của anh phù hợp với việc nấu cơm sao?” Tô Niệm Khâm nhíu mày, “ Hơn nữa em là con gái, vấn đề này hẳn là anh hỏi: em không nấu cơm àh?”
Tang Vô Yên cúi đầu, biểu môi, không phục lắm nhỏ giọng nói: “ Em cũng không phải bà nấu cơm.”
“ Bất quá, em nghe qua một thành ngữ.” Tang Vô Yên cắn môi cười trộm.
“ Cái gì?” Tô Niệm Khâm hỏi.
“ Đẹp có thể thay cơm ăn.” Nói xong liền nhón chân hôn Tô Niệm Khâm, cô nghĩ có thể chuyển lực chú ý của anh sang chỗ khác.
Vốn nghĩ rằng Tô Niệm Khâm sẽ đáp lại, ai ngờ anh lại như chưa có chuyện gì xãy ra, vẻ mặt nghiêm túc phản kháng,“ bụng đói sẽ đau dạ dày.” Nói xong liền kéo Tang Vô Yên ra cửa.


Anh bắt đầu có thói quen chiếu cố người khác,
Bốn phía tất cả đều là nơi ở, lại là khu vực bờ hồ. xung quanh khu phố chủ yếu là quán bar, cũng không có quán ăn. Hai người đi bộ một đoạn đường rất dài. Lúc này, Tang Vô Yên mới phát hiện cô và Tô Niệm Khâm cần thời gi­an hòa hợp
Giống như, cô thích vừa đi đường vừa nói chuyện, mà Tô Niệm Khâm đều im lặng. Bởi vì để theo kịp tốc độ đi bình thường đối anh mà nói là một chuyện rất khó. cho dù có manh trượng và Tang Vô Yên dẫn đường, anh cũng cần tiêu phí rất nhiều tinh lực, càng không thể phân tâm.
Cô thích hai người tay trong tay sóng vai đi, mà Tô Niệm Khâm thích đi cách nhau nửa bước.
Xung quanh có nhiều năm cô gái xinh đẹp quay đầu nhìn Tô Niệm Khâm, sau khi phát hiện anh bị khiếm thị, lộ ra một biểu tình thương hại rồi sau đó nói khe khẽ với người bên cạnh.
Cô không thích ánh mắt bọn họ, vô luận là kinh diễm, thương hại, cũng không thích.
“ Vô Yên?” Tô Niệm Khâm phát hiện khác thường, dừng lại cước bộ hỏi. Thân thể vừa vặn che khuất lại đèn đường, che luôn cả người Tang Vô Yên.
Tang Vô Yên lợi dụng bóng che hôn mặt anh,“ Về sau muốn dán một cái dãn: Tô Niệm Khâm là vật phẩm cá nhân của Tang Vô Yên.”
Cuối cùng cũng tìm được một quán nhỏ ven đường, chủ quán mở ra­dio, ra­dio phát bài Tô Niệm Khâm viết ca.
“ Dạy em đàn pi­ano được không?” Tang Vô Yên nói.
“ cũng không biết hát, nhạc phổ không đọc cũng không hiểu lại muốn bắt chước đàn pi­ano?”
“ Chỉ cần anh kiên nhẫn dạy, em sẽ học được.”
“ Em học đánh đàn, vì sao anh phải kiên nhẫn dạy.”
“ Em không có tính kiên nhẫn nên muốn dựa vào bạo quân này.” Nàng rất hiểu bản thân.
“ Mắng anh là bạo quân, em có phải đang cầu canh người ta không vậy?” Tô Niệm Khâm nhíu mày.
Phá lấu bưng lên, Tang Vô Yên uống một ngụm nước lèo nóng.“ Hạnh phúc quá.” cô nói.
Ăn đến chén thứ hai, cô đột nhiên nhớ tới đến cái gì.
“ Lần đó ở trên sô pha, làm sao anh có thể phát hiện ra em?”
“ Lần nào?” Tô Niệm Khâm biết rõ còn cố hỏi.
“ Chính là…… Chính là…… em vụng trộm……” Tang Vô Yên có chút quẫn.
“ Trên cơ thể mỗi người đều có một hương vị. Dùng giường của anh, mặc áo ngủ của anh, dùng đồ tấm của anh, vậy cũng có thể nhiễm mùi của anh. Mũi người mù rất linh.”
Qua chuyện của Thanh Phong, Tang Vô Yên tận lực tránh Nhiếp Hi. Có một bữa trưa đến căn tin ăn cơm, Nhiếp Hi đột nhiên ngồi trước mặt Tang Vô Yên.
“ Giữa trưa ở đây rất nhiều người ăn cơm.” Nhiếp Hi nói.
Tang Vô Yên nhìn nàng ngồi xuống, nhìn nàng đưa đồ ăn vào miệng, nhìn nàng đột nhiên đến gần, ngơ ngác nói: “Hi tỷ.”
“ Lại ăn hai phần cơm?” Nhiếp Hi nhìn phần cơm của Tang Vô Yên, “ Thực hâm mộ tiểu cô nương như các ngươi, ăn thế nào cũng không béo.” Nói chuyện sắc mặt khôi phục như Nhiếp Hi hòa ái trong ấn tượng của Tang Vô Yên.
Tang Vô Yên nhìn Nhiếp Hi biến hóa có chút kinh ngạc.
Cô vốn cũng không muốn kể chuyện của Nhiếp Hi, nhưng lần này thật sự nhịn không được nói cho Tô Niệm Khâm nghe.
Tô Niệm Khâm nói: “ Nhiếp Hi? Anh quen.”
“ Tất nhiên là anh quen rồi, người ta lần trước còn phỏng vấn anh.”
“ Không phải, cô ấy là…… Là học tỷ của Tiểu Lộ, quan hệ với Tiểu Lộ rất tốt.” Tô Niệm Khâm đáp.



Đang tải...

Thử đọc