Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 22

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Dư Tiểu Lộ trở về, nhìn thấy Tang Vô Yên và Tô Niệm Khâm thân mật có một chút giật mình, cố gắng lắm mới bình tĩnh lại.
Tô Niệm Khâm nói Dư Tiểu Lộ là em gái, cô ấy không có chỗ ở nên ở tạm đây, tiện thể chiếu cố hắn.
Tang Vô Yên thật bất ngờ, người như Tô Niệm Khâm cũng có thể thừa nhận người khác chiếu cố hắn. “Về sau ta tới chiếu cố ngươi.” Tang Vô Yên kéo cánh tay Tô Niệm Khâm nói.
Sau lại muốn hỏi, nếu là em gái, là họ hàng àh, vì sao không nói thẳng là em họ, em ruột, con nuôi, hay là tình nhân…
Tư tưởng nàng không quá phức tạp, lâu ngày cũng quên hỏi luôn.
Gần đây rạp chiếu phim có bộ mới tên (Lô di động mị ảnh), vì tránh cho Tô Niệm Khâm không thích ứng, bọn họ mua vé tình nhân. Chỗ ngồi đó Tang Vô Yên có thể dựa vào người Tô Niệm Khâm, vừa xem phim vừa miêu tả tình tiết cho hắn nghe.
“Sau đó hắn trốn ở góc phòng kim tự tháp, chờ đợi xác ướp xuất hiện, phía sau, có một bóng đen xuất hiện, xác ướp kìa……” Mặt Tang Vô Yên trắng bệch, sợ đến không dám xem tiếp, giấu mặt vào áo Tô Niệm Khâm.
“Làm sao bây giờ, thật khủng khiếp.” Nàng giống như con giun, trốn trong lòng hắn không dám ra.
“ Vậy chúng ta đừng xem.” Tô Niệm Khâm nói.
“ Càng sợ càng muốn xem.” Tang Vô Yên.
Tô Niệm Khâm bật cười. Đem nàng ngồi lên đầu gối mình.

Tang Vô Yên vì tình tiết trong phim mà khẩn trương đến không kiềm chế được, hoàn toàn quên việc phải miêu tả lại. Tô Niệm Khâm chỉ có thể nhìn về phía trước, màn hình thỉnh thoảng lóe ra ánh sáng.
Càng sợ càng muốn xem — những lời này làm cho hắn liên tưởng đến cảm giác của tình yêu.
Hắn nghĩ, cái này rất giống ma túy ah.
Lúc về nhà đã hơn sáu giờ, là thời gi­an nhiều người nhất.
Xe điện ngầm đến, nàng nắm chặt tay Tô Niệm Khâm né tránh dòng người, chờ lên xe. Lúc này vài người vì vội mà chạy như bay, liền tách hai người họ ra, tiện thể kéo Tang Vô Yên lên xe.
Nàng muốn quay trở lại thì cửa đã đóng.
Nàng không biết Tô Niệm Khâm có lên được xe không, lại không dám ở trong xe lớn tiếng gọi tên hắn. Liền nhìn chung quanh. Dáng người nàng không cao chỉ có thể nhón tới nhón lui tìm.
Bên trái, bên phải, trên chỗ ngồi.
Không có –
Nàng càng ngày càng lo lắng.
Tô Niệm Khâm nhất định còn ở nhà ga, hắn rất ít khi một mình đi đến nơi công cộng, lại nhiều người như vậy, hắn lại là một con vịt ương ngạnh chắc chắn sẽ không nhờ người giúp, sớm biết như vậy thì gọi Dư Tiểu Lộ lái xe đến đón còn hơn. Cũng không biết hắn ở đó có gặp người xấu không, điện thoại hắn lại ở trong ba lô mình.
Nàng càng nghĩ càng sốt ruột, nước mắt bắt đầu chảy xuống.
Tàu điện ngầm dừng lại, nàng lập tức xuống bắt xe trở về chỗ hồi nãy.
Tuyến xe về rất ít người, nàng đứng ở cửa, bên ngoài là đường hầm tối đen. Thời gi­an trôi qua như một thế kỷ vậy, tàu điện ngầm một lần nữa nhìn thấy ánh sáng bên ngoài. Loa xe báo tên trạm, rồi chậm rãi dừng lại.
Nàng nhìn qua cửa sổ thủy tinh, thấy Tô Niệm Khâm đứng cách đó không xa.
Là chỗ bọn họ bị tách ra, không hề di chuyển.
Hắn rất cao, người lại tuấn tú, đặc biệt thu hút ánh nhìn của người khác.



Tang Vô Yên chạy lại, ôm chặt lấy thắt lưng hắn.
Hắn thoải mái mà nói: “ Nhanh như vậy!” hắn giống như rất vui vẻ không hề lo sợ.
“ Hù chết ta.”
Tô Niệm Khâm sờ sờ đầu nàng, “Có gì phải lo lắng. Lạc đường ở đâu, ta nhất định sẽ ở chỗ đó đợi ngươi trở về.”
Tang Vô Yên và Viên Viên làm việc ở bộ phận tin tức, không lâu sau lại bị triệu hồi làm chỗ Nhiếp Hi. Ngô Vị nói: “Hi tỷ nói với chủ nhiệm, kiên quyết muốn ngươi trở về.”
“ Vì sao?”
Ngô Vị nghĩ nghĩ, “Ta cũng không biết tại sao nữa, nhưng chắc chắn không phải vì năng lực công tác của ngươi.” Sau đó khinh bỉ nhìn Tang Vô Yên.
Tang Vô Yên giả vờ giận, “Tiểu Vị! Tin ­ta bóp chết ngươi không?”
“ Chết dưới tay mẫu đơn, ta làm quỷ cũng phong lưu.” Ngô Vị lè lưỡi giả quỷ.
Hai người đang vui đùa ầm ĩ, Nhiếp Hi đi đến, lạnh lùng nói: “Tang Vô Yên, ta điều ngươi đến đây, không phải muốn ngươi cùng người của ta liếc mắt đưa tình. Vừa rồi đưa ngươi tài liệu, ngươi lập tức sắp xếp lại, ngày mai ta dùng.”
“ Nga.” Tang Vô Yên cúi đầu, không gì bắt đầu làm việc.
Ngày mai, người được Nhiếp Hi phỏng vấn là Thanh Phong mà gần nhất mới nổi. Sau khi tác phẩm mang tiếng vang trên In­ter­, lại tiếp tục càng quét toàn bộ giới sản xuất, không đến nửa năm trở thành một tên tuổi lớn, được nhiều người chú ý. Nhiếp Hi làm việc rất nghiêm cẩn, trước khi phỏng vấn đều tìm hết tài liệu của nhân vật. Nên Tang Vô Yên phải tìm thuông tin cá nhân của Thanh Phong, còn có phong cách sáng tác, đại khái là giới thiệu, một số tác phẩm nổi bật, đánh giá ở In­ter­, nhà ất bản, thống kê tất cả và thay Nhiếp Hi sửa chữ một chút.
Thấy hai người Diệp Lệ và Vương Lam, Tang Vô Yên vừa muốn kêu hai nàng phụ giúp, lại bị Nhiếp Hi ngăn lại: “Hai cô ấy có việc khác. Ngươi tốt xấu gì cũng đã ở đây nửa năm rồi, việc nhỏ như vậy cũng không làm tốt sao?” Ngữ khí cực kỳ trào phúng. Không giống như Hi tỷ mà Tang Vô Yên quen biết, giống như một người khác vậy.
Nhiếp Hi đi rồi, Diệp Lệ nhỏ giọng hỏi: “Tang Vô Yên, ngươi đắc tội nàng?”
“ Không có ah.” Tang Vô Yên buồn bực, “Trước khi cô ấy kêu chủ nhiệm cho ta về, ta cũng không có gặp qua.”
“Gặp quỷ?” Diệp Lệ lắc đầu.
Tang Vô Yên nhìn một đống tư liệu, không hiểu gì hết.
Buổi tối, Tang Vô Yên tăng ca đến khuya. Nàng là sinh viên khoa học tư nhiên, đối loại này thật sự không quan tâm, cái gì mất quyền lực, lịch sử, võ hiệp, huyền huyễn làm cho nàng giống như lọt trong sương mù. Thật vất vả mới giải thoát được, một đống thông tin cá nhân rồi quá trình sáng tác của Thanh Phong, sau đó kết hợp một ít tình huống bên lề mà độc giả muốn hỏi.
Lúc xuống lầu, mở túi xách ra, gọi diện thoại cho Tô Niệm Khâm, mới phát hiện di động hết pin. Chân vừa bước ra cửa, điện thoại liền vang lên.
Không phải Tô Niệm Khâm gọi, mà là má Tang.
“ Vô Yên, trễ như vậy còn không về nhà?”


“Phải tăng ca.”
“Lần sau, về sớm một chút, trị an bây giờ không tốt lắm, cô gái đi một mình và buổi tối không an toàn……” Má Tang mà bắt đầu mở máy giáo dục gia đình, thật vất vả mới chấm dứt, vừa nhất gác máy, tiếng chuông lại vang.
“ Ngươi trễ như vậy còn ở đó?” Lúc này đổi thành Tô Niệm Khâm hỏi, “Di động cũng không thông.”
“ Tăng ca.” Nàng tiếp tục giải thích.
“ Vốn là muốn kêu ngươi tới nhà ăn cơm.”
“ Ăn cơm? Ngươi làm?” Nàng đối năng lực nấu cơm của hắn vẫn còn sợ hãi trong lòng.
Tô Niệm Khâm nghe ra ý, nhớ tới ngày đó, hắn có lòng tốt chiên trứng ốp lếp cho nàng bổ sung dinh dưỡng, nàng còn ghét bỏ hỏi hắn ăn xong có tai nạn chết người không.
Hắn không khỏi có chút giận, “Tang Vô Yên, ngươi……”
Tang Vô Yên vội vàng sửa miệng nói: “Người xếp hàng muốn ăn cơm Nhất Kim nấu, không có một trường thì cũng phải có một đoàn người luôn. Cho nên ngươi hãy quên những lời lần trước ta nói .”
“ Ít khua môi múa mép.”
Tang Vô Yên hắc hắc cười.
Ngươi một câu ta một câu, hai người cầm điện thoại nói nửa ngày. Mãi đến khi ngừng cuộc gọi, khóe miệng Tang Vô Yên vẫn còn mỉm cười ngọt ngào. Kỳ thật, hắn cũng nói rất nhiều ah.
Sáng hôm sau, Tang Vô Yên đến ra­dio, cầm báo cáo kết quả đưa Nhiếp Hi. Nhiếp Hi thản nhiên nhìn thoáng qua, nói: “Không được. Ảnh chụp không đúng với mục đích ban đầu.” Sau đó cầm bản thảo chỉ ra một đống khuyết điểm, lệnh cưỡng chế Tang Vô Yên tiếp tục sửa.
Cơm trưa, Tang Vô Yên chỉ ăn được hai miếng rồi tiếp tục vùi đầu làm việc. Nhiều lần đưa cho Nhiếp Hi, nàng đang dùng máy tính, xem cũng không xem đã nói: “Sửa chỗ này đi.”
Buổi tối Tang Vô Yên trực tiếp sắp xếp tiếp mục, đạo diễn còn đang quảng cáo, trong phòng chỉ có hai người chuẩn bị.
Diệp Lệ đột nhiên thần bí kéo Tang Vô Yên qua một bên, nhỏ giọng nói: “Tuần trước Nhiếp Hi đã kêu Vương Lam chuẩn bị tư liệu của Thanh Phong. Nàng căn bản là muốn chỉnh ngươi.”
Vương Lam bên cạnh gật đầu: “Đúng vậy. Lúc trước vì ta bận việc này, các ngươi còn hỏi ta, mấy ngày không đến, bây giờ mới nghe Lệ Lệ nói.”
“ Ngươi có phạm tiểu nhân không?” Diệp Lệ hỏi.
Tang Vô Yên kinh ngạc nửa ngày không nói được câu nào, quay đầu nhìn phòng thủy tinh, Nhiếp Hi đang cười khanh khách với Thanh Phong, cảm giác rất phức tạp. Nhiếp Hi vốn đâu phải người như vậy, nàng là người rộng lượng, có tính nhẫn nại, một chút cũng không chảnh, đối với người khác cũng tốt.
Có phải mình trước kia làm việc không tốt hay không.
Có phải mình trong lúc vô tình chọc cho Nhiếp Hi mất hứng hay không.
Có phải cô ấy muốn rèn luyện mình hay không.
Trước kia Lí Lộ Lộ từng nói: “ Tang Vô Yên, ngươi rời xa trường học, rời xa sự che chở của ba mẹ, thì cái gì cũng không biết.”



Đang tải...

Thử đọc