Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 21

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày thứ ba là lúc mụn đỏ nổi nhiều nhất, nổi đầy hết cả người, chỗ nào cũng có. Bác sĩ nói sống qua mấy ngày này sẽ rất nhanh hồi phục. 
Nàng không thích một mình nằm ở trong phòng, như vậy rất cô đơn, vì thế nàng ra phòng khách ngồi.
Sô pha màu trắng ngà bằng vải bố vừa lớn vừa đẹp, cũng đem hết sách, gối, chăn của nàng ra hết.
Tô Niệm Khâm vẫn không nói chuyện với nàng, cho nên chỉ có mình Tang Vô Yên tự biên tự diễn cũng không thú vị, hơn nữa uống thuốc xong cũng liền ngủ.
Một lúc lâu sau, Tô Niệm Khâm rót nước ấm vào bình trà trên bàn, rồi đứng yên ở sô pha một lát, xác định nàng ngủ yên rồi mới lấy chìa khóa ra cửa mua đồ ăn.
Vào nửa đêm ngày thứ tư, nàng tỉnh ngủ bỗng nhiên cảm thấy thần thanh khí sảng rất nhiều.
Nhìn vào gương quả nhiên mụn đỏ lui đi rất nhiều.
Nàng nhón chân mở cửa bước đến sô pha, phát hiện Tô Niệm Khâm đã ngủ say trên sô pha. Hắn nằm ngủ rất ngon, cũng đắp chăn cẩn thận.
Đèn vẫn sáng như cũ.
Phía sau lưng sô pha khoảng 5 mét có một cửa sổ lớn, rèm cửa không có buông xuống, ánh trăng chiếu tiến vào, dừng trên mặt Tô Niệm Khâm, ngày thường luôn lạnh lùng, nay lại có vẻ phá lệ nhu hòa.
Tang Vô Yên nghĩ rằng, lần trước bị bắt ngay hiện trường, bây giờ hắn đang ngủ cũng nhìn không thấy.

Vì thế cúi người xuống, muốn lại gần hắn nhìn một chút.
Nín thở, bốn phía chỉ còn lại hơi thở nhẹ nhàng của Tô Niệm Khâm.
Nàng nhịn không được cười trộm.
Nguyên lai, lông mi nam nhân này thật sự rất dài, hiện tại nhẹ nhàng nằm yên, ánh trăng lưu lại hai đường cong cong.
Bỗng nhiên, lông mi hắn lay động.
Tô Niệm Khâm dùng giọng cực trầm cửa mình mở miệng nói:“ Ta cũng không thể bỏ lỡ hai cơ hội liên tiếp.”
Nghe được giọng nói của hắn, Tang Vô Yên liền giật mình.
Vẻ mặt ngưng giữa không trung.
Tay Tô Niệm Khâm không biết khi nào đã đặt sau gáy Tang Vô Yên, hắn hơi dùng sức kéo mặt Tang Vô Yên sát vào mình.
Hắn vốn là muốn chọc ghẹo nàng, không nghĩ tới Tang Vô Yên cư nhiên thuận thế đem môi dừng trên môi hắn. (wow kiss rồi)
Tang Vô Yên nhẹ nhàng hôn xuống, “Ngươi nghĩ rằng ta không dám sao?” Làm xong động tác này, nàng có chút đắc ý nói.
Tô Niệm Khâm đột nhiên từ chủ động biến thành trở tay không kịp, trong lúc ngạc nhiên, độ ấm và sự mềm mại của môi nàng vẫn còn lại lại trên môi mình. Nàng còn tại sốt nhẹ, cho nên gục lên người hắn giống như cầu lửa vậy.
Hắn hơi định thần lại, trong nháy mắt kia tựa hồ ngửi được mùi lô hội và mùi hoa cây râm xen lẫn trong môi thơm. Chính là môi cùng môi đơn giản đụng nhẹ một cái, lại làm cho cảm giác bị đè nén đã lâu ra hoa, nhiễu loạn tâm trí hắn.
Nguyên lai, hắn cũng không chán ghét nàng. Không, không, không. Không phải không chán ghét, thậm chí là thích. Đúng vậy, là thích. Nếu không thích vì sao đêm đó nghe thấy nàng bất lực gọi qua, liền nhanh như vậy chạy qua. Nếu không thích nàng, lại làm sao có thể phá lệ nhẫn nại chiếu cố nàng. Nếu không thích nàng, cần gì nhiều lần­trêu cợt nàng như vậy.
Tang Vô Yên thấy vẻ mặt Tô Niệm Khâm có chút đăm chiêu, bắt đầu suy nghĩ có phải mình chọc hắn giận rồi, lung túng rời khỏi người hắn. Cũng không ngờ, Tô Niệm Khâm lại giữ chặt nàng.
“ Ngươi bao nhiêu tuổi?” Hắn hỏi một câu không liên quan gì hết.



“23, như thế nào?”
“ Có thể phụ trách đối với hành vi của mình.” Tô Niệm nói thầm, sau đó đem Tang Vô Yên ôm vào phòng ngủ.
Tang Vô Yên hơi giận, hắn là người mù sao? Làm sao có thể thuần thục mở cửa, đóng cửa, đem nàng đặt trên giường.
Hắn che lại hơi thở của nàng.
“ Tô……” Nàng thật vất vả mới tạo ra một chút khe hở để hô hấp, vừa phun ra một chữ, lại bị Tô Niệm Khâm dùng đầu lưỡi cạy miệng nàng, ở bên trong lục soát không chút kiêng kỵ.
Nàng lần nữa tránh nụ hôn của hắn, đầu nghiên qua một bên, vì thế Tô Niệm Khâm di chuyển nụ hôn lên mặt nàng.
Hắn ngừng một chút sau đó hướng đến vành tai nàng, tiếp theo thuận thế di chuyển xuống dưới, tới cổ sau đó là xương quai xanh…… Hắn từng chút từng chút cởi bỏ áo ngủ nam trên người Tang Vô Yên, mút lấy da thịt tuyết trắng trước ngực nàng.
Động tác cực kỳ nhẹ nhàng.
“ Tô Niệm Khâm.” Nàng không thể suy nghĩ được gì nữa chỉ biết say mê theo.
“ Huh?” Hắn vừa trả lời vừa không quên “cày cấy”.
“ Ta thích ngươi, từ lần đầu tiên gặp đã thích.”
Nói xong những lời này mặt Tang Vô Yên đỏ lên.
Lời này hình như là một ma chú, làm cho Tô Niệm Khâm dừng lại động tác.
Hắn hơi hoảng hốt, sau đó đem áo ngủ trên người nàng sửa sang lại, chờ một lát hắn giảm xuống, hô hấp cũng bình thường lại, trong lúc chờ ánh mắt cứ nhìn theo nàng, giống như ánh mắt có thể nhìn thấy vậy.
Hắn hỏi:“ Vì sao?”
“Love at first sight.”
Tô Niệm Khâm nghe vậy mỉm cười.
Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời, Tang Vô Yên thấy hắn cười. Lông mi cong lên, ánh mắt lóe sáng như ánh sao, sau đó lông mi rung động theo hơi thở.
“ Người mù nghe không hiểu tiếng Anh.” Tô Niệm Khâm nói.
Tang Vô Yên bĩu môi, “Nghe không hiểu vậy ngươi vui cái gì.”
Tô Niệm Khâm tiếp tục cười cũng không trả lời.
“ Ngươi nói, ngươi cười cái gì?” Tang Vô Yên không phục, đưa tay thọc nách hắn. Tô Niệm Khâm quả thực rất sợ ngứa, lập tức né tránh, cười lớn hơn.
Tang Vô Yên không thuận thế càng không buông tha,“ Ngươi chỉ biết khi dễ ta,” Vừa nói vừa ở trên giường từng bước ép sát.


Tô Niệm Khâm trốn không được, đành phải một tay ôm lấy Tang Vô Yên vào trong ngực, không cho tay nàng lộn xộn nữa.
Cằm hắn nhẹ nhàng đặt trên đầu Tang Vô Yên, hai tròng mắt nhiễm ý cười nhợt nhạt. 



Đang tải...

Thử đọc