Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 17

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày 5 tháng 3, trời có mưa nhỏ. 
Thứ Bảy.
Ngày thanh niên tình nguyện Trung Quốc.
Ngày kỷ niệm chú Lôi Phong.
Nhưng, hoàng lịch* nói: Mọi việc không nên. (*sách nói về thời tiết của Trung Quốc, giống như sách bói vậy, nhưng nhiều người Hoa rất tin.)
9h50, Tang Vô Yên vừa đến cửa viện mồ côi, đã thấy Tô Niệm Khâm đứng đàng kia. Hôm nay, Tiểu Vi rất dễ thương, mi tâm còn điểm chấm đỏ.
Tô Niệm Khâm ngồi xổm nói chuyện với cô bé, hình như là nghe Tiểu Vi hát, hắn khẽ gật đầu, hết sức chuyên chú. Nghe thấy chỗ nào không đúng, hắn mở miệng sửa lại.
Không nghĩ tới hắn lại thích trẻ con như vậy, hơn nữa vẻ mặt kia lại làm cho người ta cảm thấy hắn thực — ôn nhu.
Tang Vô Yên ngẩng đầu, thấy tờ quảng cáo ở cửa lớn: chào đón đoàn thanh niên tình nguyện đến viện chúng ta biểu diễn. Nhìn xong nàng không khỏi choáng váng, nguyên lai là có chuyện như vậy khó trách muốn tìm người đến cổ động.
Bọn họ đều thành diễn viên quần chúng.
Viện mồ côi có hai dãy nhà, một dãy là phòng quản lý, còn dãy kia là ký túc xá và căn tin, ở giữa có một khoảng không nhỏ.
Hiện tại khoảng không trở thành sân khấu, bên dưới sắp ghế nhựa. Hàng đầu tiên là khách quý, trên bàn có trải khăn và chung trà, chỗ ngồi còn có tên, chức vụ.

Phía sau sân khấu là trẻ em trong viện, giáo viên và “nhóm khách quý đã quan tâm và duy trì viện mồ côi”. Viện trưởng từng nói dù họ có thật tâm hau không cũng được miễn là họ có giúp đỡ.
Nàng ngồi cùng Tô Niệm Khâm.
“ Thật khéo.” Tang Vô Yên nói.
“ Phải không?” Tô Niệm Khâm hơi trầm mặc, hỏi lại.
Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy giống như bị hắn nhìn rõ, đỏ mặt cúi đầu xuống. Nhớ lại, hắn cũng không nhìn thấy biểu tình của nàng, vì sao phải ngại.
Chưa tới 10h, người xem, diễn viên cũng đã chuẩn bị xong hết.
Nhưng mãi tới 10h30, nhóm lãnh đạo trên cao mới đến, còn có một đám phóng viên và nhà báo theo sau.
Ngay lập tức, bí thư trong đoàn lên đài nói chuyện.
“Chào đồng chí, thanh niên, các bằng hữu nhỏ, đúng ngày này năm 1963 Mao chủ tịch từng nói: phải theo đồng chí Lôi Phong học tập……”
Phóng viên dưới đài không ngừng chụp ảnh, đủ loại cam­era đặt phía dưới.
Sau đó, nhóm lãnh đạo mang theo văn phòng phẩm, dụng cụ thể dục tặng cho các bạn nhỏ trong viện.
Trước ống kính của ký giả, nhóm lãnh đạo xoa mặt đứa nhỏ, sau đó còn bế lên chụp ảnh chung.
Không khí vui vẻ, có phóng viên còn phỏng vấn vài đứa nhỏ.
Tiểu Vi vừa mới thoát khỏi phóng viên, tay ôm một hộp bút màu sắc rực rỡ, được một người bạn dẫn đến hậu trường, nhưng miệng cứ kêu: “Cô Tang! Thầy Tô!”
“ Chúng ta ở chỗ này.” Tang Vô Yên ngoắc.
Bạn của Tiểu Vi đưa cô bé tới chỗ hai người.



“Wow, bút đẹp quá ta.” Tang Vô Yên trêu chọc cô bé.
“ Họ nói ta có thể dùng chúng để vẽ tranh.”
Tô Niệm Khâm sờ sờ đầu bé.
“Hai người đừng đi nha, sắp tới tiết mục của ta rồi. Luyện một tháng lận đó, hai người nhất định phải ở lại xem nha.”
Ba người chưa nói được hai câu thì Tiểu Vi đã bị viện trưởng kêu đi.
“ Đây là Tô Tiểu Vi.” Viện trưởng nói với ký giả, “lúc 6 tuổi đã đến chỗ này, lúc ấy cha mẹ ruột mang bé đến bệnh viện trên thành phố trị viêm phổi, sau lại vì bệnh tình nghiêm trọng phải nằm viện trị liệu, từ ngày hôm đó, cha mẹ không có xuất hiện quA. Sau đó, mới đưa đến chỗ này và xác định bị vứt bỏ.”
Giọng viện trưởng hơi buồn, các phóng viên lắc đầu than thở.
Nhưng không ai chú ý tới vẻ mặt mất mát của đứa bé hết.
Viện trưởng nói tiếp: “Tuy rằng, bé bị cha mẹ vứt bỏ, mất đi sự che chở của cha, tình thương của mẹ. Nhưng tình thương của xã hội sẽ mang lại hạnh phúc cho bé. Và hiện tại, Tiểu Vi học lớp ba khoa khiếm thị, nè, mọi người xem,” ý bảo mọi người nhìn qua chỗ Tang Vô Yên, “Cô ấy là chủ nhiệm lớp của cô bé.”
Ống kính đều chuyển qua chỗ Tang Vô Yên. Thậm chí có người muốn chạy tới phỏng vấn nàng.
Tang Vô Yên nhất thời không biết làm sao, “Làm sao bây giờ? Bọn họ đều đang ta.”
“ Ngươi không nhìn là được.” Tô Niệm Khâm nói.
“ Đây không phải là biện pháp?” Tang Vô Yên khóc không ra nước mắt, nàng cũng không muốn lên tivi hoặc lên báo chí làm cái gì. Huống hồ nếu như bị người ta nhận ra đây chỉ là một thực tập sinh, mới tới thôi cũng thấy phiền rồi.
Tô Niệm Khâm nghiêm túc nói: “Mặt hướng về phía trước, mắt nhìn thẳng, rồi nhớ lại lúc ngươi ép buộc ta.”
“Hì hì –” Tang Vô Yên không nhịn được nở nụ cười. Lòng dạ nam nhân này đúng là hẹp hòi, còn ghi hận chuyện cha đứa nhỏ.
Cười như vậy làm cho nàng không còn khẩn trương nữa, trả lời qua loa vài câu coi như xong việc.
Quay đầu lại, các phóng viên đều tập trung trên người Tiểu Vi.
Tiểu Vi trả lòi rất giống người lớn: “Cảm tạ mọi người đã quan tâm đến những đứa trẻ như chúng tôi, tuy rằng chúng tôi không có cha mẹ, nhưng xã hội này giống như một đại gia đình ấm áp vậy, mỗi một a di đều giống mẹ ta, mỗi một thúc thúc đều giống ba của chúng tôi. Họ đều yêu thương chúng tôi , cho nên chúng tôi vẫn mang một lòng cảm ơn, chuẩn bị trưởng thành sẽ hồi báo xã hội.”
Tang Vô Yên thấy Tiểu Vi nói những câu này rất lưu loát, giọng điệu rất giống ngày hôm qua cô bé mời mình vậy. Có thể thấy được là có sự chuẩn bị tỉ mỉ, hơn nữa là luyện nói qua rất nhiều lần.
Nghe cuộc nói chuyện này rất hợp tình hợp lý, nhưng Tang Vô Yên vẫn cảm thấy có chỗ không đúng cho lắm.
Mà sắc mặt của Tô Niệm Khâm cũng không vui gì mấy.


Mấy phút trôi qua, biểu diễn bắt đầu.
Vốn là toàn bộ tiết mục đều là nhóm tình nguyện viên tự biên tự diễn. Nhưng để cho chương trình cảm động hơn, tiết mục đầu tiên do bọn nhỏ trong viện biểu diễn bài (lòng biết ơn) bằng ngôn ngữ của người câm điếc.
Tiểu Vi và một đám nhỏ mập mập được a di dẫn dắt lên sân khấu, cố định vị trí xong, mới bắt đầu mở nhạc.



Đang tải...

Thử đọc