Chàng mù hóa ra em yêu anh - Chương 11

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Tô Niệm Khâm vốn muốn chờ nàng rời đi, sau đó mới gọi điện kêu người tới đón. Không nghĩ tới Tang Vô Yên cư nhiên ngồi chờ cùng hắn. 
Mùa đông ở thành A tuy không có tuyết rơi, nhưng ở bên ngoài cả ngày cũng sẽ thấy lạnh. Trại mồ côi cách ĐH A không xa, cách đây mấy dãy nhà là phố ăn ở cửa bắc của ĐH A. ở đó, sinh viên rất nhiều. Nên thường có vài người trẻ tuổi đang đi bỗng quay đầu nhìn Tô Niệm Khâm, lại nhìn nhìn Tang Vô Yên.
Buổi tối ngày lễ tình nhân, tình lữ càng nhiều hơn. Hai người bọn họ ngồi như vậy giống như người yêu đang giận hờn.
Tang Vô Yên ngồi một chút liền cảm thấy lạnh. Nàng mang bao tay vào, liên tục thở hơi nóng vào, dùng sức chà chà, lại nhìn Tô Niệm Khâm. Hắn không mang bao tay, tay cầm gậy đã đông lạnh thành màu xanh tím, lại bướng bỉnh như trước không hề nhúc nhích. Tang Vô Yên không khỏi nhíu nhíu mày, nàng không một chút nghi ngờ, hắn chính là đông chết ở chỗ này cũng sẽ không nhận thua.
“Ngươi không lạnh?” Nàng hỏi.
Tô Niệm Khâm im lặng không lên tiếng, đổi tay cầm gậy. Nếu không chú ý manh trượng* kia , hắn liền ngồi như vậy luôn, không nhìn kỹ cũng không biết hắn bị khiếm thị. Bộ dạng hắn thật sự là rất đẹp, hơi hơi cứng đầu, vẻ mặt kiêu căng, còn có chút hờ hững. (manh trượng : gậy dành cho người khiếm thị)
Tang Vô Yên lấy khăn quàng cổ xuống, muốn trước khi rời đi sẽ đưa hắn, nhưng sợ lòng tốt lại bị người ta coi là lòng lang dạ thú, vạn nhất hắn không cảm kích bỏ đi khăn choàng. mặt mũi nàng sẽ không còn nữa. Đang ở chần chờ, nghe thấy có người kêu nàng.
“Tang Vô Yên!”
Kẻ thù không đội trời chung. Đúng vậy, người tới là Hứa Thiến và Ngụy Hạo. Sau khi Hứa Thiến gọi nàng, liền lôi kéo Ngụy Hạo đi tới, còn lấy ra vẻ mặt trên cao nhìn xuống.
Tang Vô Yên cùng Ngụy Hạo đã sớm không còn liên quan, bây giờ trên đường gặp nhau, nàng càng không có gì phải sợ.
“ Các ngươi?” Ngụy Hạo chưa từng gặp qua Tô Niệm Khâm.

Tang Vô Yên hơi ngước lên, thuận thế quàng cánh tay Tô Niệm Khâm, hơi dựa vào người hắn, ra vẻ thân mật nói: “Hẹn hò.”
Hứa Thiến đánh giá tướng mạo Tô Niệm Khâm, thoáng kinh ngạc.
Tang Vô Yên không cam lòng yếu thế cười cười. Kỳ thật, trong lòng nàng đang cầu nguyện: Tô lão sư, Tô đại nhân, Tô đại thần, ngươi đại nhân đại lượng xin thương xót kẻ hèn này, cho dù không phải anh hùng cứu mỹ nhân, van xin ngươi, đừng vạch trần ta là được. Nàng vẫn có một hi vọng mỏng manh, cầu nguyện nam nhân này thật sự là người khẩu xà tâm phật.
Ngay lúc dùng ba ánh mắt đang xem xét Tô Niệm Khâm, hắn liền đẩy tay Tang Vô Yên ra, giữa hai người tạo ra một khoảng cách, lại chậm rãi phun ra một câu đủ để cho Tang Vô Yên chết đứng tại chỗ.
“ Tang tiểu thư, mời ngươi tự trọng.”
Nói xong, hắn chống gậy đứng lên, chậm rãi bước đi. Trên người mặc một bộ áo màu xám, dáng người thon gầy, bóng dáng có thể nói hoàn mỹ. Mà lúc này Tang Vô Yên lại không rảnh thưởng thức, chính là hận không thể băm người này như băm thịt vậy.
Thấy Tô Niệm Khâm biến mất, Hứa Thiến cùng Ngụy Hạo mới thu hồi tầm mắt, lại cùng nhau nhìn về Tang Vô Yên. Nhìn thấy vẻ mặt như đang thưởng thức hài kịch. Nàng vừa tức vừa giận, lại không thể biểu hiện ra bên ngoài, liền già mồm nói: “Người này…… Khẳng định lạnh quá hóa ngu.” Tiện thể chạy theo Tô Niệm Khâm.
Hai người bọn họ chắc chắn đang cười nàng. Nàng đứng lên chạy đi, khăn quàng cổ vẫn nắm chặt trong tay, gió lạnh thổi vào mặt hơi đau, thổi qua ánh mắt, lại làm cho hốc mắt bắt đầu ướt át.
Nàng bất quá muốn giành một chút sĩ diện.
Chạy một đoạn, thấy Tô Niệm Khâm đang đi phía trước, không biết tại sao lại cảm thấ tức giận, hô to một tiếng: “Tô Niệm Khâm!”
Nam nhân ngoảnh mặt làm ngơ.
“ Tô Niệm Khâm! Ngươi đứng lại đó cho ta!”
Nam nhân vẫn giữ tốc độ cũ không hề dừng lại.
“ Ngươi đứng lại!” Tang Vô Yên đi nhanh hơn, nắm chặc tay áo của hắn.
Một loạt động tác này, khiến người đi đường hơi tò mò.
Bởi vì bị Tang Vô Yên túm tay áo, Tô Niệm Khâm bất đắc dĩ quay đầu, con ngươi đen không có tiêu cự, vẻ mặt hờ hững nói: “Mời ngươi buông tay.”



“ Ta buông!”
Tô Niệm Khâm hất tay, nghĩ rằng nàng sẽ buông. Nhưng hắn dù sao cũng là nam nhân, cũng không dám dùng sức.
“ Có thể buông ra, nhưng ngươi phải cùng ta quay lại nói rõ với họ.”
“ Chẳng lẽ lúc nãy ta nói không đúng sao?” Hắn hí mắt.
“ Ngươi……” Tang Vô Yên không nói được câu nào.
Vẻ mặt hai người đều không tốt. Một đôi nam nữ trẻ tuổi đứng ngay ngã tư vào đúng lễ tình nhân, khó tránh khỏi làm cho người ta tò mò. Có người bước chậm lại, người đang chạy xe cũng dừng lại, xem hai người bọn họ.
“ Ngươi là người như thế sao.”
“ loại người như vậy?”
Tang Vô Yên nhìn chằm chằm người bên cạnh, nàng biết Tô Niệm Khâm sợ nhất cái gì. Vừa rồi, hắn dám cho chính mình sượng mặt, bây giờ nhất định cũng không để yên cho hắn.
Sau khi quyết tâm, Tang Vô Yên cắn chặt răng, miệng nhất nghẹn, đột nhiên khóc nức nở: “Ngươi là người như thế sao. Ta theo ngươi nhiều năm như vậy, cãi nhau với người nhà, theo ngươi đến thành phố A, một người quen cũng không có. Bây giờ còn mang thai của ngươi, ngươi nói đi là đi àh, muốn quen với nữ nhân kia. Cơm chiều ngày hôm nay ta cũng chưa ăn, đứa nhỏ và ta đều bị đói, ngươi lại có thể nhẫn tâm như vậy, bỏ rơi mẹ con ta ra ngoài chiêu hoa ghọe nguyệt. Huhu ”
Nàng vừa nói xong, những người vây xem lập tức thay đổi biểu tình, tuy rằng Tô Niệm Khâm nhìn không thấy, nhưng hắn hoàn toàn có thể nghe được lời chỉ trích.
“Hai chúng ta là thanh mai trúc mã, bây giờ ngươi lại cùng nữ nhân khác, nếu là một người khác ta còn có thể chịu, nhưng mà nàng là bạn thân của ta. Các ngươi sao có thể lừa gạt ta như vậy.” Tang Vô Yên vốn là giả khóc, nhưng nói xong lại không biết tại sao, đem Tô Niệm Khâm trở thành là Ngụy Hạo, thật sự khó chịu, nắm chặc tay áo Tô Niệm Khâm thương tâm rơi lệ, khóc giả thành khóc thực.
Những người vây quanh không đành lòng lắc đầu, giọng chỉ trích càng ngày càng lớn.
“ Lão bà đã hoài thai còn ra ngoài làm loạn.”
“ Tuổi còn trẻ, thật nhìn không ra.”
“ Nam nhân trưởng thành như vậy, khó mà không hoa tâm.”
“……”
“……”
Còn có một đại thẩm không nhịn được, nghiến răng nghiến lợi chửi: “Cầm thú!”
Tô Niệm Khâm mặt càng đen, khóe miệng hơi co rúm,“ Tang Vô Yên, ngươi mau đứng lên.”
“Không!”
Mặt Tô Niệm Khâm từ đen thành xanh, lại không thể phát hỏa, hít thật sâu nói: “Ngươi đứng lên trước, muốn thế nào cũng được.”
Hắn đã cố gắng cưỡng chế tức giận để có thể nói ra một câu như vậy, cũng sắp nhịn đến nội thương.


Hai người tranh chấp, mạnh thắng.
Đấu sức, trí thắng.
Đấu trí, vô lại thắng……



Đang tải...

Thử đọc