Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ - Chương 28

Tác giả: SujuRim

Cuộc Thi Thứ 3 – Hát
Khi tỉnh dậy . . Puny thấy mình đang nằm trong lều trại ngủ ngon lành. Nhìn quanh thì thấy Vyl đang gục đầu mệt mỏi nằm ngay cạnh . Cô bé giật nảy mình rồi chấn tĩnh lại. Suốt cả đoạn đường cô được anh bế về mệt ૮ɦếƭ đi! Còn chưa nói đến độ nặng như một con heo của cô . . .
Puny ngồi dậy lấy chăn đắp lên người Vyl . .. Anh ngủ khá say vì có tiếng thở rất mạnh . . Cho tới hôm nay cô bé mới “lại” được ngắm kĩ khuôn mặt của Vyl gần như thế này . Ngày thường Puny và Vyl toàn đấu khẩu nên trong mắt cô bé Vyl luôn là tên khó ưa và có chút đáng ghét. Nhưng giờ đây khi nhìn Vyl ngủ cô mới nhận ra anh không hoàn toàn là kẻ đáng ghét nữa .Rồi cô nghĩ tới điều gì đó và bật cười . . .
Điên đủ chưa?
Bất ngờ anh lên tiếng làm cô bé giật mình lùi người về phía sau
Anh dậy mà không báo trước gì cả ! Nhưng mà . .
Sao?
Anh có thấy giờ mình rất giống ai không?
Vyl vẫn đang nhắm mắt đáp gọn: – Ai???
Hoàng Tử ngủ trong rừng đó. Hoàng Tử đang chờ đợi một chàng Hoàng Tử khác tới cứu mình khỏi giấc ngủ ngàn năm. Ha ha ha ha
Cô bé ôm bụng cười không dứt. . .Nghe xong câu chuyện “ ớn lạnh” của Puny , Vyl mới mở mắt trừng trừng nhìn cô bé. . Mới nhẹ nhàng với cô chút mà giờ đã dám châm chọc anh.
Anh có biết nụ hôn ngọt ngào nhất là từ hai chàng trai không?
Cô . . . nói nhảm cái gì thế?
Thật đấy! Anh không tin à? Không tin thì thử đi >”< Con bé này, dám nói vậy nữa. Không biết ai đi nói cái chuyện vớ vẩn này với Puny mà cô bé ấy lại có suy nghĩ này nữa.Aishhh!!!! Vậy tôi nên thử với cô trước Sao cơ?? Tôi là con gái mà Chính thế. Để phân biệt rõ hơn đấy. Cô cố ý đúng không? Gì cơ? Hiểu lầm rồi.Tôi. . . tôi không phải muốn thế này. Không phải đâu. . . Vyl cứ tiến gần lại cô bé làm cô thấy sợ. Cô chỉ đùa một chút xem anh phản ứng thế nào thôi mà. Ai ngờ đâu lại thành ra thế này. Cái miệng đáng ૮ɦếƭ, đồ phản chủ! Puny đẩy anh ra nhưng tất nhiên là vô ích. Càng đẩy ra thì anh lại càng giữ chặt người cô hơn. Câu chuyện đang đi đến hồi kết thì cửa phòng bật mở. Puny khẽ thở phào cảm tạ cái người đã mở cánh cửa đó ra Cảnh tượng này khiến Huan sững sờ một lúc sau khi bước vào. . . Cả đời anh chưa từng nhìn thấy cảnh Vyl thân thiết với một cô gái. Tất cả những điều chưa từng có đều xuất phát từ cô gái trước mặt anh đây Vyl, cậu đang làm gì thế? – Huan ngây thơ hỏi ( Quá là ngây thơ luôn ấy. Đáng yêu quá đi) Gum nghe xong vỗ vai Huan kiểu : Tôi rất thông cảm cho anh . . .giữ Vyl lâu như vậy rồi mà giờ lại bị ςướק mất. Tội thiệt >__< Dù Huan chưa hiểu rõ cái vỗ vai an ủi kia ý nghĩa sâu sa thế nào nhưng Gum an ủi anh vậy nên cũng gật gù đồng tình. Anh đoán là Gum cũng hiểu Vyl là kẻ lạnh lùng nên giờ thấy cậu ta thế trong lòng Huan có chút lạ lẫm nên hơi shock. Từ đó hai bạn cứ gật gù như hiểu nhau rất kĩ vậy Tôi muốn xác thực một chuyện – Vyl đáp không quên nhìn Puny Puny lúc này mới nhận ra mình còn đang bị anh ta ôm chặt. Cô bé vội đẩy anh ra, giờ thì anh mới tha cho cô. Puny cố gắng để xua đi bầu không khí u ám này Anh Huan muốn tìm anh Vyl sao? Vậy hai người nói chuyện đi nhé! Em không làm phiền hai người lãng mạn đâu. Đi thôi Gumnie . . . Nói rồi, Puny đi nhanh ra phía Gum định kéo cô bạn đi ngay trước khi có án mạng thì không kịp. Huan giữ tay cô bé lại, hơi khó chịu Vyl, xem bạn gái cậu nói kìa. . . Thật mất hình tượng !!! – Huan ca cẩm Em thấy tôi và cậu ta có gì mà lãng mạn chứ?? – Lại quay sang Puny Em chỉ. . . muốn đùa một . . . Đùa cái gì mà đùa. Có phải thể hiện ra thì em mới tin phải không?? Huan bực mình. Bình thường anh có bao giờ ẻo lả hay gần gũi với Vyl đâu mà con bé này có thể đùa một cách quá trớn như thế. . . Đã vậy, tên Vyl ấy còn chẳng thèm đếm xỉa gì, chọc tức Huan đấy à!!! Thế là Huan kéo Puny lại rồi ôm chầm lấy cô làm hai con người đứng ngoài thấy vô cùng bất bình Cậu ?? – Vyl chạy lại kéo Puny ra khỏi người Huan Còn Gum thì kéo Huan ra hạch sách Anh dám ôm Puny của tôi? Anh muốn ૮ɦếƭ à. Hả?? Làm ơn đi. Tôi không thích bị người khác hiểu lầm. OK?? Rồi Huan quay sang Vyl đang hậm hực : Xin lỗi cậu. Xin lỗi em dâu nhé! Tôi chỉ vì hình tượng. Tôi đi ra ngoài trước Nói xong, Huan đi ra ngoài trước khi bị người nào đó nổi giận lên mà bạo lực.Gum cũng hơi thấy không khí có vẻ không được trong lành nên đi ra ngoài cùng Huan tiện thể cho anh ta một trận vì dám ôm Puny đáng yêu của cô. . . Tôi . . . tôi vừa làm sai cái gì à?? – Puny thấy tất cả đi hết liền ngước nhìn Vyl Cô còn biết mình sai Puny xịu mặt đáp: Thôi được rồi. Anh có cần bực tức thế không? Chỉ đùa có một tẹo . . . Trò đùa của cô chẳng có chút suy nghĩ Nói rồi, Vyl cũng đi ra ngoài để lại mình Puny đơn độc trong đó. . .Anh ta rốt cuộc giận cái quỷ gì chứ! * * * Mọi người lúc này đang tổ chức bữa tiệc nho nhỏ ở gần đó chắc là vì là ngày cuối cùng của chuyến đi . . Puny và Lin thấy đồ ăn đang được bày biện và trang trí tuyệt cú mèo trên bàn thì mắt trái tim nhìn ngắm chỉ muốn được giải phóng hết các em ấy ( sắp thành hai con heo rồi :3 ) Nhưng mà đời không như là mơ . . Vừa chạy tới thì nghe tiếng ai đó quen quen hình như là sáng nào cũng nghe thì phải . . Như mọi người đã thấy ở kia . . Bữa tiệc nhỏ ở đó sẽ được dành cho đội nào dành chiến thắng ở thử thách tiếp theo . . Câu nói khiến cho hai cô bé chột dạ. Suýt chút nữa là nhao vào chén ngon lành rồi. Đang oán trách ai phá rối mình ăn thì nhìn lên thấy Tan . Anh đang say sưa nêu thể lệ cuộc thi mà không biết hai cô bé tham ăn đã tặng cho mình vài ánh mắt hình viên đạn . . . Mình phải thi mới được ăn cơ – Puny ngậm ngùi quay sang nói với Lin Anh Tan đúng thật là . .. biết tụi mình tâm hồn ẩm thực rồi mà còn không báo trước. Lâu rồi không tập hát chả biết có qua nổi không? Ôi vậy là các em sẽ không thuộc về tụi chị sao??? – Hai đứa nhìn bàn ăn ca cẩm Thật là mất hết cả hình tượng . . Ai nhìn lại tưởng hai nàng bị bỏ đói nhìn thấy đồ ăn mà như món quà của Thượng Đế . . Có phải gia đình thiếu thốn miếng ăn đâu cơ chứ! Chỉ là hai cô bé có cảm xúc đặc biệt với đồ ăn ngon ( chẳng biết cảm xúc đặc biệt đó là thế nào nhỉ? ) . . Vì ở đây không có nhiều học sinh từ Ban C nên phần thi này sẽ đc ưu tiên cho các đội ban C. Người đầu tiên sẽ là thành viên của chính đội tôi . . Dành sân khấu lại cho Prince Zita. . . Tiếng hò reo từ phía dưới ngày một to dần. . Ai cũng biết tới khả năng hát siêu đẳng của Zita nên khi nghe tên anh . . mọi người phấn khích hẳn lên . Lin nghe tên “ ông xã” mình chạy vội ra gần sân khấu cổ vũ . Chồng yêu! Fighting Zita thấy đôi mắt hiện toàn đồ ăn của Lin hiểu ý gật nhẹ đầu. . Còn kịp nói nhỏ với cô bé : Chỗ đồ ăn đó sẽ là của Lin Cô bé tự hào với sự ăn ý vô cùng tuyệt vời này của mình và Zita. Chỉ bằng ánh mắt mà hiểu được đối phương đang muốn nói gì, đang cần gì. . Tiếng nhạc của “ Mùa yêu đầu” vang lên . . . Có lúc anh vẫn thường nhớ về,ngày đầu tiên đôi ta có nhau Mỗi sáng anh bắt đầu một thói quen, gửi cho em một dòng yêu thương thật nồng nàn Và giờ anh chợt nhớ phút nói tiếng yêu đầu Nhớ môi em chiếc hôn đầu tiên Mùa yêu đầu tiên Và giờ anh lại thấy vẫn đấy những khi gần nhau Những cái ôm thật chặt từ phía sau Và anh yêu biết bao vòng tay nồng ấm mỗi khi hẹn hò Để hát cho em ngàn lời Yêu và yêu và yêu em mãi mãi Yêu và yêu và yêu sẽ lâu dài . Và yêu mình em chỉ mình em thôi chẳng phải là một ai khác . Yêu và đi cùng anh đi suốt kiếp Yêu và không rời xa đến cho đời Một đóa hương yêu ngọt ngào cho em Gần lại bên anh .Mùa yêu đầu tiên Lời bài hát vô cùng ngọt ngào, mê hoặc và lôi cuốn theo từng giai điệu hòa cùng với giọng hát trầm ấm rất êm tai khiến trái tim mỗi người thổn thức theo một cách riêng. Ai nấy đều chắc nịch một điều về hát thì khó ai có thể thắng nổi Zita. Với giọng hát tuyệt vời ông mặt trời như vậy, Zita được sự ủng hộ nhiệt tình từ phía dưới. . Bài hát kết thúc mĩ mãn với sự tự hào của cả đội Tan . . . Lin hào hứng : Em sẽ được giải phóng các em ấy sao? Tất nhiên. Về khoản hát hò Zita là bất bại – Tan khẳng định Mãi mới được câu tử tế – Zita quen bị anh Hội trưởng bắt nạt nên có chút ngạc nhiên Đội của cậu không tham gia à! – Gum hỏi Puny Puny thở dài ngao ngán . . Bắt đầu kể tình trạng hiện tại của đội. Đầu tiên là Minh Yên, anh chàng về trước Puny và Vyl rảnh rỗi quá nên “ trà đá tâm tình” với cô nàng sao chổi Hoa Phương. . Thực ra mà nói hai người này “ thất tình” đành mượn trà đá giải sầu . Kết quả là hai chiến binh này tạm thời đang mất hết cả giọng hát VÀNG . Giờ chỉ còn biết ngồi ghế ngậm ngùi xem các đội khác lần lượt trình diễn còn mình ngồi dưới vỗ tay . . . Mà còn cậu và tên Vyl đó đấy thôi- Gum lên tiếng Tớ không nghĩ là anh ấy biết hát đâu Sao lại thế! Anh Vyl mà hát thì đảm bảo sẽ rất tuyệt đấy! Người như anh Vyl mà hát thì sẽ thế nào nhỉ?- Lin tưởng tượng Thôi. Anh ấy không dễ dàng lên sân khấu chỉ vì được bữa ăn như kia đâu. Kiêu ngạo kinh khủng >”<
Vậy sao cậu lại không hát? – Gum và Lin thắc mắc
Lin! Cậu quên rằng tớ sợ đứng trước đám đông rồi à?
À! Ừ nhỉ ! Lâu quá rồi bọn mình đâu có phải đứng trước đông người. Vậy là đội mình đơn thân độc mã rồi
Các đội khác lần lượt lên tranh tài. Tan thấy tình hình đội mình thắng quá dễ dàng như vậy không đành lòng. . . Muốn oai oai thêm chút. .
Tiếp theo sẽ là phần hát song ca vô cùng tuyệt vời của Vyl và Puny
Tiếng của Tan làm mọi người vô cùng kinh ngạc và bất ngờ. . .
C-Cái gì??? – Puny đang uống nước và kết quả là cô bé bị sặc nước ho mấy tiếng mới hoàn hồn
Cậu lên hát với Puny đi – Tan sau phát ngôn của mình đang cố thuyết phục tên cứng đầu
Không – Vyl cương quyết
Cái thằng này . . rốt cuộc đến bây giờ cậu vẫn bị lời nói của con bé đó mà không hát sao?
Con bé đó? – Câu nói của Tan làm Puny suy nghĩ mãi cho tới khi trở về
Cô bé rất ghét ai thất hứa – Vyl đáp
Cậu định giữ mãi lời hứa với cô bé đã bao năm không gặp, không thông tin, không hi vọng gặp lại hay sao? – Zita lên tiếng
Huan không chịu được sự cứng đầu và cố chấp của Vyl. Với tính cách khá là mạnh và dễ nổi nóng như Huan. Anh kéo Vyl đứng dậy , kéo thêm cô bé Puny đang ngơ ngơ gần đó. . ném được hai người tới sau sân khấu mới yên tâm quay vào.
Nếu anh không muốn thì chúng ta sẽ không lên đó hát
Cô bé mặc dù rất muốn được nghe Vyl hát một lần nhưng khi nghe được cuộc nói chuyện đó. Bản thân cô bé biết anh đang vì một người mà không hát. Và dường như người đó rất quan trọng với anh. Vậy thì cô có lí do gì để bắt anh lên hát cùng chứ! . . Càng nghĩ càng đau lòng . .
Cô muốn hát chứ?
Anh đã rất cương quyết trước khi bị kéo lên đây. . Và khi nhìn khuôn mặt của Puny không hiểu sao anh lại có suy nghĩ khác . . một điều gì đó thôi thúc anh phải hát cùng cô bé . .
Câu hỏi của anh làm cô đứt dòng suy nghĩ quay về với hiện tại và trả lời một câu rất “chân thành” :
Không.Có gì đâu.Cũng chỉ là bữa tiệc nhỏ thôi
Vyl nhìn cô bé. Cả khuôn mặt và lời nói đều hiện lên rõ mồn một chữ MUỐN to đùng mà vẫn còn dối lòng. . .
Vậy thì phải hát
Nhưng mà . . anh . . không thích . . mà
Ai bảo thế?
Cô bé xua tay phản biện sợ Vyl biết mình nghe trộm :
Trước giờ anh có bao giờ hát đâu
Thì bây giờ
Anh thực sự . . .
Anh gật đầu
Nhưng . . .
Còn thế nào nữa?
Tôi sợ đông người
Vyl suýt thì bị cô bé làm cho bật cười. Anh cầm tay cô kéo đi . . .Có anh nắm tay mọi sự lo lắng của Puny đều dần tan biến. . .
Hai người sẽ trình bày ca khúc “ Half” . Và tiết mục cuối cùng sẽ đến ngay bây giờ – Tan đã vô cùng hào hứng
Anh có thuộc không đấy !- Puny nghi ngại nhìn Vyl
Còn cô có quên lời không đấy !- Vyl đáp trả
Cũng may là vừa nãy cô có đọc qua lời bài hát. Trí nhớ kém nhưng nếu vì cả đội mà phải thuộc thì Puny chắc chắn sẽ rất cố gắng thuộc nó! Vyl thì đương nhiên là anh chỉ cần nhìn qua vài lượt là có thể thuộc lời còn giai điệu thì đã nghe rất nhiều ở phòng tập! Cả hai bắt đầu cất tiếng hát. . .
Em có tìm thấy sự dịu dàng ở nửa kia trong anh
Ở khoảng cách này, nơi ánh mắt này
Anh không muốn đánh mất đi tình yêu của em
Dù em đã cố gắng, em vẫn không thể đọc được suy nghĩ của anh
Anh có yêu em?
Anh có bao giờ yêu em?
Oh baby!
Với nửa thứ hai anh quá thất bại
Mỗi phần chỉ có thể hứa một nửa lời hứa
Hãy để anh can đảm thổ lộ tình cảm cùng em
Có phải anh là người mà em luôn chờ đợi?
Từ ngày em gặp được anh
Em đã hoàn toàn không còn là chính mình nữa
Con tim anh mang một nửa là sự ngây ngô, nửa là sự chững chạc
Em rất muốn biết về anh, em thực sự muốn biết về anh
Ánh mắt mang một nửa của sự ấm áp, lại mang một nửa của nét lạnh lùng
Hãy để em nhìn anh một lần nữa
Em muốn cảm nhận tình yêu thực sự của anh
Anh dường như đã quên đi thứ được gọi là hạnh phúc
Nhưng nụ cười nơi em đã thức tỉnh anh
Cho anh thấy được chính mình trước đây
Anh là người mà em luôn chờ đợi
Khi anh bên em
Em đã thấy những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời
Hãy để em nhìn anh một lần nữa
Em muốn của nhận tình yêu thực sự của anh
Em cho rằng một nửa này trong anh
Đã tìm lại được nửa kia của chính mình
Để những lúc em cảm thấy cô đơn lẻ loi
Vì tình yêu cần hai mảnh, tốt nhất anh nên để em cảm nhận tình yêu nơi anh
Em có tìm thấy sự dịu dàng ở nửa kia trong anh?
Cả khán đài lắng đọng và yên ắng trong giây phút từng câu hát ngân vang. . Âm điệu ngọt ngào và giọng hát hòa quyện của hai người làm bài hát trở nên vô cùng quyến rũ, du dương . . Cho tới khi giai điệu ấy nhỏ dần và kết thúc . . những tiếng vỗ tay hò reo vang dội từ phía dưới không ngớt. . .
Chưa kịp tỏ sự ngưỡng mộ của bản thân với Vyl thì anh chàng đã rời xuống dưới từ bao giờ. Puny quay sang và cảm giác vui vẻ, hạnh phúc đang được thay thế bởi sự hụt hẫng có chút buồn.Cái nắm tay đó vẫn còn hơi ấm. Bàn tay ấy từ bao giờ đã buông khỏi tay cô . . Thậm chí cô đã vui tới mức quên đi điều đó . . .
Anh Hội trưởng cũng tỏ rõ sự ngạc nhiên :
WOW! Wonderful ! Hai đứa dấu cả bọn tập riêng chứ hả? Sao có thể hòa hợp tới vậy
Em/Anh chỉ ngạc nhiên về Vyl/ Puny – Lin và Zita lại ăn ý tập hai
Rồi cả hai người nhìn nhau tít mắt cười. .
Puny của tớ vừa dễ thương, vừa hát hay nữa – Gum ôm Puny ngưỡng mộ
Có sự an ủi này cô bé mới nở được nụ cười mà lẽ ra nó vẫn phải thường trực trên môi cô nhất là khi ở trong hoàn cảnh như thế này. Vậy mà ai dè . . lại có người “ đáng ghét” vậy chứ !!!!
Về nằm suy ngẫm, cô bé hình như nhận ra trong cuộc sống của mình không thể thiếu cái kẻ đáng ghét đó . . . dù chỉ trong vài phút giây cũng không thể . . .
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc