Cha Nuôi Biến Thái - Chương 04 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Ngồi trong góc tường,Tố Uyên rất sợ hãi.Cô nhắm mắt thật chặt để không phải nhìn bóng tối.Mong Bạch Tử Ngạn sẽ thả cô ra.Hắn đã nhốt cô được gần một ngày rồi,cô cũng khóc cạn nước mắt,gào thét cầu xin hắn nhưng cũng không ăn thua.Bỗng có tiếng bước chân gần đến,cửa phòng mở ra.

-”Ai..vậy?”-cô ngập ngừng hỏi.

Hắn bước tới gần cô,lấy tay nâng cằm cô lên.Ngón cái miết nhẹ lên bờ môi nứt nẻ.

-”Là tôi”-hắn nói.

-”Bạch Tử Ngạn!Xin anh cho tôi ra khỏi đây đi.Tôi rất sợ. Huhu..xin anh đó”-Tố Uyên khóc to,sà vào lòng hắn.

-”Hừ!Nếu em lấy lòng tôi,tôi sẽ thả em ra.Còn không thì em hãy ở mãi trong này đi!”-hắn bá đạo nói.

-”Nhưng tôi phải lấy lòng anh thế nào?”-cô ngước đôi mắt trong veo lên nhìn hắn.

-”Chủ động như đêm hôm trước!”-nói rồi hắn ngồi lên ghế salon,đưa cặp mắt nóng như lửa nhìn về phía cô như đang chờ đợi.

Tố Uyên hít một hơi,bước tới trước mặt hắn.Cô dạng chân ngồi lên đùi hắn.Hai tay vòng ra sau ôm cổ hắn,đôi môi anh đào dán vào môi mỏng của hắn.

Cô chưa từng chủ động hôn hắn nên động tác rất bối rối.Cô liếm cánh môi hắn,để lưỡi vào trong miệng của hắn.Hắn cũng đáp lại cô,đem lưỡi quấn lấy cánh môi xinh đẹp của cô,liên tiếp mút vào. Không gian chỉ nghe thấy tiếng hôn của hai người.

Tố Uyên dường như lâm vào đê mê.Cô rút lưỡi ra khỏi miệng hắn,từ trên đùi hắn đứng dậy.

Bạch Tử Ngạn dường như bất mãn về việc này.Nhíu mày lại,hắn nói.

-”Bạch Tố Uyên,em rốt cuộc đang làm gì?”


Cô không trả lời,chỉ quỳ giữa hai chân hắn.Bàn tay nhỏ bé tháo thắt lưng hắn ra,kéo khoá xuống.Cô run rẩy lôi cự long đang ngủ say ra,vuốt ve.

Bạch Tử Ngạn không ngờ cô gái nhỏ này lại làm như vậy.Hắn rất hưng phấn,bàn tay đặt lên đỉnh đầu cô,ép cô ngậm cự long vào miệng.

Tố Uyên ngậm vào,liếm trọn xung quanh.Thấy hắn ra vẻ hưởng thụ như vậy cô càng ra sức mút vào.Hắn nhắm mắt,bàn tay đẩy đầu cô vào sâu hơn.

-”Đúng là tiểu yêu tinh!Em thật biết cách lấy lòng đàn ông!”-hắn thở gấp nói.

Hắn liên tiếp đưa đẩy vật nam tính trong miệng nhỏ xinh của cô,đến khi miệng cô sắp tê liệt hắn mới bắn tinh ra.Cô nuốt trọn tinh dịch của hắn vào.Hắn rất hài lòng với sự chủ động của cô.Bạch Tử Ngạn ôm cô vào lòng,để cô nằm trên ghế salon.Bàn tay hắn luồn vào trong váy,trêu trọc bầu ngực non nớt,chưa phát triển hết.

-”Ưm..a”-cô đỏ mặt rên rỉ.

-”Uyên Nhi,em muốn gì nào?Nói,tôi sẽ cho em!”-hắn nhếch môi,hai tay vẫn xoa nắn,bóp hai bên ngực cô.

-”A..bên dưới khó chịu..”-cô nức nở nói.

-”Nói em muốn gì?Phải nói tôi mới cho em được!”

-”A..tôi muốn anh..”-cô lấy tay ôm cổ hắn.

Tay hắn cởi bỏ quần lót của cô,thấy mật dịch thấm đẫm thì không khỏi cười khẽ.Hắn để vật to lớn chà xát lên cánh hoa của cô mà không đi vào.

Cô vặn vẹo,cảm thấy hạ thân ngứa phát điên.Cô cọ mặt vào cổ hắn.

-”A..anh mau đi vào đi!”-cô nói,hai mắt trở nên mê man.

-”Uyên nhi,cầu xin tôi!Tôi sẽ đi vào.”-hắn vân vê hai nụ hoa trước ngực của cô.

-”Xin anh..ưm!Xin anh mau vào..trong đi!”-cô liếm cổ hắn,tạo sự kích thích cho hắn.

Bạch Tử Ngạn đã nhẫn nại đủ,động thân một cái.Vật to lớn vào sâu trong cơ thể cô.Hai người rên lên một tiếng sung sướng.

Hai người chìm vào đê mê kích tình,Tố Uyên mệt mỏi xen lẫn hưng phấn thiếp đi.Hắn bế cô ra khỏi phòng tối,đặt cô lên giường của hắn.Ôm chặt cô gái nhỏ,thì thầm.

-”Cả đời này em phải ở cạnh tôi!”

Nói xong hắn hôn nhẹ lên môi cô,chìm vào giấc ngủ.

Tố Uyên thức dậy,thấy mình đang nằm trên giường hắn thì vội choàng dậy,cô nhớ lại chuyện hôm qua.Trời ơi!Cô sao có thể chủ động tới mức như vậy!Thật điên mất a!

Cô liên tục lắc đầu mà không để ý người nằm bên cạnh đã nhìn cô từ lâu.

-”Uyên nhi!Em giỏi lắm,chưa có sự cho phép của tôi mà em đã ngồi dậy?”-hắn hơi không vui nói.

Cô quay đầu nhìn,suýt rơi miệng vì hoảng hốt.

-”Anh..anh!Sao anh lại..ở đây?”-cô lắp bắp.

-”Tại sao không?Đây là giường của tôi,tôi muốn nằm thì nằm!”-hắn cười khẽ,đồng thời nắm vai kéo cô nằm xuống.

Cô ngẫm nghĩ một lúc thì lên tiếng.

-”A..tôi quên mất!Tôi còn phải đi học..tôi đã nghỉ mấy hôm rồi”-cô đưa ánh mắt cầu khẩn về phía hắn.

-”Tôi sẽ cho em đi học.Với một điều kiện em phải ngoan ngoãn,không được cãi lời.Còn nữa,tuyệt đối không được phép nói chuyện với đàn ông!”-hắn bẹo má hồng của cô.

-”Ưm..được!”-cô nở nụ cười làm sáng rực lòng người.

Bạch Tử Ngạn như động lòng với nụ cười của cô,hắn bước xuống giường rồi vào nhà tắm như thể muốn né tránh.

Sau khi cô và hắn ăn sáng xong,hắn liền đưa cô tới trường.Cô co ro trong bộ váy đồng phục,không muốn bị lộ ra những dấu hôn mà hắn để lại.Khuôn mặt điểm một tầng ửng hồng,động lòng người.

Chiếc xe lamborgini đỗ tại một ngôi trường rộng lớn,nguy nga.

-”Ừm..tôi đi học đây”-cô nói với hắn,định mở cửa xe thì một bàn tay nắm eo cô.

-”Em chưa thực hiện nghĩa vụ của mình,tình nhân của tôi ạ!”-nói rồi hắn nắm cằm cô,môi hắn dán lên môi cô.

Nụ hôn cuồng nhiệt,nóng bỏng lan ra cơ thể hai người.Hắn mạnh bạo mút lấy môi cô,ngón tay xoa nhẹ má cô,tạo sự kích thích tột cùng.

-”Kh..ông..ưm!”-cô rên rỉ,bàn tay nhỏ bé đẩy hắn ra nhưng không được.

Hắn nhân cơ hội cô mở miệng thì đưa lưỡi vào trong,khuấy đảo.Hắn hút lấy sự ngọt ngào của cô.Trầm luân mãi,hắn mới buông tha cho cô.

-”Bảo bối,tôi hiện tại rất muốn em!Nhưng giờ không được,em cứ chuẩn bị tinh thần đi.Đêm nay em sẽ hưng phấn hơn cả vậy nữa”-hắn vừa nói vừa lấy ngón tay lau đi sợi chỉ bạc ở môi cô.

Cô thẹn thùng,mở cửa xe ô tô ra rồi chạy vụt vào trường.Hắn thấy cô vậy không khỏi vui mừng.

-”Bảo bối..em không vui vẻ được lâu đâu!Tôi nhất định trả giá với cái chết của Tuyết Nhi!”

Nói xong hắn khôi phục lại vẻ lạnh lùng,khởi động xe rồi đi mất.

Tố Uyên đi tới hành lang,lấy tay che đôi môi sưng đỏ lại.Tên đáng ghét,tại sao mỗi lần hắn hôn môi lại cắn tới nỗi như vậy!Cô còn đang hậm hực thì nghe thấy một giọng nam rất quen.

-”A!Thật có duyên,chúng ta lại gặp nhau!”-người đàn ông với dáng vẻ hoàn mĩ nở nụ cười với cô,cũng chính là người đã cho cô biết sự thật về cha nuôi.

Dù đã biết cha nuôi rất hận cô nhưng gần đây cô thấy hắn rất dịu dàng,có lẽ hắn đã bỏ qua được hận thù.(ngây thơ dzữ\\\'.\\\')

-”Anh là Hắc Vương Khải?”-cô hỏi.

-”Đúng!Hiện tại vẫn còn sớm,tôi có thể mời cô uống cafe được không?”-”Um..tôi kh..”-cô đang trả lời thì hắn nói.

-”Cô đừng ngại,tôi không có ý xấu,chỉ là muốn nói chuyện với cô thôi!”

-”À..vậy được.”-cô cười nhẹ rồi đi theo hắn.

Hắc Vương Khải đưa cô tới quán dream cafe.

-”Cô hiện tại đang sống với Bạch Tử Ngạn?”-anh ta hỏi.

-”Đúng vậy..có chuyện gì sao?”

-”Không có gì,chỉ là tôi đang nói chuyện với con gái nuôi của đối thủ!”-anh ta cười trừ,khuấy đường trong cốc cafe.

-”Đối thủ?..”-cô hỏi.

-”Đúng vậy,ở trong giới tôi và hắn không đội trời chung.Mọi thứ thuộc về tôi đều bị hắn cướp lấy,bao gồm cả Tuyết Nhi..”


-”Tuyết..Nhi?”-cô nói,người này chính là người mà Bạch Tử Ngạn yêu đến tận xương cốt.Nghĩ đến đây,cô lại thấy đau lòng.

-”Đúng vậy,Tuyết Nhi trước đây hay ở cùng tôi,mọi chuyện cô ấy đều nói cho tôi.Chúng tôi đã sống rất tốt cho đến khi Bạch Tử Ngạn xuất hiện.Hắn cướp lấy Tuyết Nhi của tôi,hại tôi khuynh gia bại sản.Tôi lúc ấy chỉ còn hai bàn tay trắng!Tuyết Nhi chỉ tại hắn không bảo vệ cho cô ấy tốt mà đã bị hại chết.Người hại chết cô ấy cũng là..”

-”Đủ rồi!Đừng nói nữa.Nếu anh muốn tôi nghe chuyện tình xưa giữa ba người thì xin lỗi,tôi không rảnh!”-cô đeo cặp sách,bước đi.

-”Cô..!”-anh ta không nói gì,chỉ lẳng lặng ngồi xuống.

Cô gọi tài xế đến đón rồi về biệt thự,cô đã chẳng còn hứng thú mà đi học.

Về phòng,cô cởi cặp sách ra,nhảy ào xuống chiếc giường hồng rồi thiếp đi,quên những chuyện đau buồn về cha nuôi.

___________

Ở Bạch Thị

-”Thưa chủ nhân,hôm nay tên Hắc Vương Khải đó đã ngồi uống nước với tiểu thư,chúng tôi đã chụp lại.Mời ngài xem!”-người đàn ông nói rồi đưa xập ảnh cho hắn.

Bạch Tử Ngạn xem xong thì gân xanh nổi đầy trên trán,hắn ném bộp tập ảnh xuống sàn.

-”Các ngươi lui ra!”

Mấy người áo đen thấy vậy liền cúi đầu,bước ra ngoài.

Hắn khua tay,mọi đồ trên bàn đập xuống đất,vỡ tan tành.

-”Bạch Tố Uyên,em chờ đó!”

Hắn nói rồi xông thẳng khỏi phòng,khuôn mặt nổi giận như thể muốn giết người.Hắn trèo lên xe rồi lái thẳng về nhà.

Đọc tiếp: Cha Nuôi Biến Thái - Chương 05



Đang tải...

Thử đọc