Cám Dỗ Chí Mạng - Chương 08

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo


Vận mệnh


Ôn Hàn đi theo đoàn người bôn ba mười mấy giờ, đi cả đêm không ngừng nghỉ, rốt cuộc cũng tới Kathmandu. Trước khi vào trong thành phố tất cả mọi người phân tán thành từng nhóm nhỏ, chia theo từng tốp, mười mấy đi vào thành phố. Đến cuối cùng, chỉ còn cô cùng Trình Mục Vân.
Trình Mục Vân cùng cô thay một bộ đồ sạch sẽ khác, nơi này thời tiết âm u, mưa dầm, rất dễ dàng để ẩn vào trong đám đông.
"Chúng ta đi chỗ nào?" Cô nhẹ giọng hỏi anh sau khi hai người chào tạm biệt Chu Khắc và người đàn ông đeo kính đen kia.
"Đưa em tới đại sứ quán." Anh nói, "Tới nơi đó, em yêu cầu họ trợ giúp cho em. Nếu có người hoài nghi, em nói đêm đó được người khác cứu ra, sau khi đi ra thì đi bộ về nơi này."
Ý tứ của anh thật quá rõ ràng. Không chỉ riêng việc quen biết anh, mà những việc gì đã xảy ra đêm hôm đó cô đều không được nói ra, chỉ được giấu kín trong lòng. Ánh mắt của cô có chút thay đổi.
Ánh mắt của Trình Mục Vân hơi có chút thâm ý nhìn cô một cái, một bàn tay tùy ý đặt lên vai cô, giống như các đôi yêu đương khác, nhỏ giọng nói chuyện như những người du khách nước ngoài vậy, " Em cần cầm hành lý và hộ chiếu của em."
"Sau đó thì sao?" Cô thốt ra, " Anh đi đâu?"
Từ tối hôm qua đến bây giờ, anh chưa từng nói kế tiếp anh sẽ làm gì, hay là đi đâu. Chuyện tối hôm qua chẳng phải đã xong rồi sao? Anh cùng Mạnh Lương Xuyên đi với nhau là có mục đích và cũng đã nói qua với cô rằng hai người đang đi tìm nơi ẩn nấp của một nhóm buôn lậu lớn. Tuy rằng chỉ mấy chữ nhưng cô đoán rằng anh có lẽ là một cảnh sát.
Anh mỉm cười, cũng không đáp lại.
"Em thật sự rất nhanh phải đi, nhất định phải trở về. Anh sẽ đi Moscow tìm em chứ?" Cô nghĩ tới anh từng nói qua, đời này cũng không gặp ở Moscow, lại nhẹ giọng hỏi lại, "Anh không thể nhập cảnh ở Moscow sao?" Anh vẫn không trả lời cô.
Cô không biết làm như thế nào để tiếp tục cuộc đối thoại này nữa.
Hai người đang đứng ở bờ sông Bagmati, bên cạnh là đền thờ Pashupatinath. Đây là nơi hỏa táng ngoài trời lớn nhất ở Nepal.
Dù là thi thể của dân nghèo hay quý tộc đều được thiêu trên đài rồi chôn cất ở hai bên bờ sông. Trong không khí ẩm ướt là mùi tanh tưởi của thi thể bị đốt cháy, thế nhưng những người canh chừng đống lửa đó rất thành kính.
Ôn Hàn cũng từng bắt gặp cảnh hỏa táng bên bờ sông Hằng ở Ấn Độ, nhưng cũng chỉ đứng ở bờ bên kia nhìn sang. Còn bây giờ, cô đang tham dự vào trong đó. Cách đó xa xa mấy chục bước chân là một đài mai táng, đang đốt cháy thi thể ở trên đó.
Bỗng nhiên, Trình Mục Vân nắm vai cô, xoay cô lại, dùng cơ thể của anh tạm thời che khuất tầm mắt cô, anh cúi đầu, "Anh hơi đói, em thì sao?"
Cô bị động tác của anh làm cho giật mình. Nơi này là nơi hỏa táng, tất cả mọi người đang thành kính siêu độ cho vong linh. Nhưng anh lại ngang nhiên thân thiết như thế, hơi thở nóng rực biểu lộ rõ anh muốn làm gì. Sau lưng cô vài bước chân là vách tường đền thờ, đối mặt với anh đài hỏa thiêu ven bờ sông Bagmati.
Nước mưa hòa cùng làn gió ban mai tạt vào mặt hai người.
Anh kéo mũ của chiếc áo leo núi lên, cắn môi cô trong chớp mắt, giống như đang mút lấy thứ nước trái cây ngon tuyệt vời, dùng lực mút mạnh cùng hàm răng giảo hoạt khiến đầu lưỡi cô phải lộ ra ngoài, cho cô một nụ hôn sâu trước mặt mọi người mà không kiêng kị gì. Cả quá trình không tới một phút, sau khi buông nhau ra, cô đã thở hổn hển, đầu hơi choáng váng.
Anh cho tay vào cổ áo cô, chạm vào bộ ngực mềm mại, sau đó còn tham luyến bóp nhẹ hai cái. Đến khi cảm thấy cô đẩy mình, anh mới dừng tay, kết thúc một phút đồng hồ ve vãn nguy hiểm này.
Sống, phải sống, phải sống đến ngày trở lại Moscow.


Giống như có nguy hiểm rất lớn đang đến gần vậy.
Trình Mục Vân khép kín cổ áo lại cho cô, "Anh biết một chỗ không tệ lắm, ở gần đây thôi, để em lấp đầy bụng chắc là không khó."
"Ừm." Ôn Hàn nghĩ ăn cơm trước đã, mười mấy tiếng qua hai người không ăn được thứ gì ra hồn, chờ ăn xong rồi từ từ hỏi.
Khi cô ngồi xuống quán ăn nhỏ ở Kathmandu, cầm lấy thực đơn, dường như cô đã trở lại nhân gian. Đúng vậy, lại là người. Một chút nguy hiểm kia cũng biến mất.
Nơi này dù đơn sơ nhưng có khăn trải bàn sạch sẽ, còn có thực đơn thoạt nhìn không khó ăn. Rất nhanh, trước mặt hai người có hai chiếc mâm inox gồm cơm đi kèm với cà ri khoai tây, cà rốt và cà ri gà.
Một chén súp đặc. Đây chính là món ăn bản xứ cô ghét nhất khi vừa tới Nepal. Nhưng bây giờ lại rất muốn ăn.
"Em yêu, ăn nhiều một chút." Anh vừa vuốt cái nĩa màu bạc trong tay bắt đầu thưởng thức món ăn vừa nói khẽ, "Em cũng biết đàn ông luôn hy vọng người phụ nữ của mình hơi tròn trịa một chút."
Cô đỏ mặt, cúi đầu, xiên một miếng khoai tây, vừa ăn vừa nghĩ không biết tướng ăn của mình có khó nhìn hay không.
Ngón tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cầm dao của cô, giống như đang chờ cô ăn xong, vô cùng lịch sự cũng vô cùng không có kiên nhẫn. Cô bị anh trêu chọc đến mức đứng ngồi không yên. Cô lại nghĩ tới mười mấy tiếng đồng hồ trước.
Lần đầu, so với cô tưởng tượng còn đau hơn nhiều.

Cũng không giống như chỗ đau ở vai, giống như có người từ trong thân thể của cô xé rách chỗ mềm yếu nhất vậy, anh không nói lời nào, động tác chậm rãi, làm cho cô thích ứng được sự động chạm nguyên thủy nhất giữa đàn ông và phụ nữ. Nhưng cũng không phải là quá tuyệt vời.
Cô thậm chí cảm thấy lúc đó không bằng lần anh từng ở trong khách sạn dùng phương thức khác, tốt đẹp như vậy, chậm rãi như vậy, thậm chí cô dần đánh mất sức phán đoán của chính mình nhịn không được mà hùa theo ý nghĩ của anh. Anh nhẹ giọng thì thầm để hai chân của cô ôm lấy hông của mình, càng thêm thân mật với anh hơn. Mà Ôn Hàn của lúc đó thì càng lúc càng bất lực, phía sau lưng còn bị ma sát không ngừng nhưng tất cả tinh thần cùng ý thức đều chậm rãi hội tụ đến một điểm, nơi đang bị anh không ngừng xỏ xuyên qua, rút ra rồi lại tiến vào, vĩnh viễn không dừng lại.
Cứ như vậy hai người đã quên mất mình đang ở đâu.
Giống như ở trong khách sạn tại thủ đô Nepal kia, toàn bộ không gian dường như chỉ còn anh và cô.
"Em đang nghĩ gì vậy?" Anh thấp giọng hỏi, giống như có thể nhìn thấu cô.
"Không có gì." Có chút mất tự nhiên, mặt cô đỏ lên.
"Anh đi ra ngoài hút thuốc." Anh nói.
Cô không tin ngẩng đầu, còn chưa từng thấy anh hút thuốc, ngoại trừ đêm đó trong khách sạn, anh hút thuốc lào, thì anh đối với loại vật này cũng không cảm thấy hứng thú.
"Không nỡ để anh đi ra ngoài sao?" Anh đùa cô.
Cô trái lương tâm lắc đầu. Trình Mục Vân chầm chậm đem khăn ăn đặt lên bàn. Ôn Hàn nhìn thẳng vào khuôn mặt anh, ánh mắt hai người giao nhau, đôi mắt anh sâu hun hút như dòng nước xoáy vậy.

"Anh sẽ quay lại ngay." Anh nhẹ giọng nói.
Ôn Hàn gật đầu.
Trình Mục Vân đi ra ngoài cửa, ánh mắt nhìn bốn phía, xuyên thấu qua cửa kính nhìn thoáng qua trong quán ăn cô gái cúi đầu ăn gì đó. Anh mặc một đồ leo núi màu đen có mũ trùm đầu, đối phó được với không khí ẩm ướt với những cơn mưa lất phất, còn nặng mùi axit từ những thi thể đang được hỏa thiêu phía xa. Anh đi qua một con đường, im lặng đi tới ngã tư đường, sau đó đi sâu vào bên trong.
Hơn mười phút sau Ôn Hàn vẫn còn chưa thấy anh trở lại, đã bắt đầu đứng ngồi không yên, qua nửa giờ, Ôn Hàn rốt cục cũng nhận ra anh sẽ không quay trở lại.
Cô nhìn khung cảnh ngoài phố, nắm chặt dĩa thức ăn. Lần trước ở nơi đóng quân đó, anh ít nhất còn có thể nói với cô.
Lúc này đây, có nên chờ thêm chút nữa hay không, có lẽ anh đi mua thuốc? Trong lòng cô bàng hoàng suốt hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Có người đến hỏi cô có muốn dọn bàn hay không, cô quay đầu nhìn, ánh mắt đỏ lên, nhẹ giọng dùng tiếng Anh nói, "Xin lỗi, tôi không có mang tiền theo, có thể..." Cô có thể mượn tiền ở đâu đây? Trên người cô chỉ có bộ quần áo này thôi.
"Người đàn ông đi cùng cô đã thanh toán rồi." Phục vụ dùng tiếng Anh không rõ, cũng may có thể biểu đạt được ý muốn nói.
Thuận tiện, phục vụ còn đưa cho cô một tờ giấy.
Bên trong tờ giấy, đơn giản chỉ vẽ đường đi, dùng bút chì làm bằng than đen, cũng không lưu lại bất kỳ chữ nào.

Cô đi ra cửa, đứng giữa cánh cửa thủy tinh đưa mắt nhìn xung quanh bốn phía, không thấy anh, nhìn tờ giấy trong tay, bước chân có phần chột dạ bắt đầu tìm kiếm nơi mà anh đã vẽ. Giống như từ khi nhìn thấy cô liền hiểu được, nơi đó không có anh, cho nên khi cô đến chỗ đại sứ quán, cũng không có gì quá kinh ngạc.
Cho đến khi Agassi xông tới, ôm lấy cô, "Ôn Hàn, Ôn Hàn, cậu còn sống, cậu còn sống..." Agassi khóc lớn, nói liên miên không ngừng, "Cảnh sát nói anh ta là người xấu, hại chúng ta. Vương Văn Hạo thật vất vả trốn đi, bị thương rất nhiều nơi trên người, hiện tại bị anh ta trói đi rồi. Ôn Hàn, Ôn Hàn, cậu có biết người kia ở đâu không?"
Ôn Hàn ngây ngốc nhìn Agassi, tùy ý cô ấy day day cánh tay mình. Phát hiện, bản thân mình căn bản không nói ra được gì.
Ngoại trừ việc biết anh có người bạn Mạnh Lương Xuyên là đặc công ra thì cô không biết gì nữa, nhưng đã tự động nghĩ anh là người tốt. Nhưng có một vị cảnh sát tuổi tầm trung niên đang đi về phía cô, "Cô Ôn, chúng tôi đang tìm bắt một người tên Mạnh Lương Xuyên, anh ta cấu kết với bọn buôn lậu nước ngoài, hiện tại đã trốn thoát. Tôi nghĩ, cô cần phối hợp với chúng tôi để điều tra thêm."
Ôn Hàn sửng sốt, "Tôi chỉ biết tên anh ta là Mạnh Lương Xuyên, còn lại cái gì cũng không biết."
"Nhưng đêm đó cô là do anh ta cứu ra."
Nhìn nhà hàng trước mặt này đã dừng buôn bán, Trình Mục Vân đứng ở ngoài cửa. Mạnh Luơng Xuyên đứng bên cạnh anh, sẵn tiện đưa anh một điếu thuốc, Trình Mục Vân không nhận lấy khiến cho Mạnh Luơng Xuyên nhếch mày nhìn.
Trình Mục Vân đưa mắt nhìn xuống người đàn ông trong kia, "Hắn còn có chỗ cần dùng."
Vương Văn Hạo chính là mắt xích quan trọng nhất, cần dùng hắn để đưa họ tới điểm giao dịch cuối cùng, thậm chí còn có thể hiểu rõ cuộc giao dịch này hơn bọn họ, dù hàng của bọn họ đều bị anh, Trình Mục Vân lấy đi.
Hắn ta cần phải bị thù hận che mắt mới đưa Trình Mục Vân anh và Mạnh Lương Xuyên đến đầu mối mới.


"Không thành vấn đề." Mạnh Lương Xuyên cuời, "Ngoài tôi cùng anh em của tôi, không ai biết Vương Văn Hạo này là kẻ buôn lậu ma túy. Trong mắt mọi người, kể cả trong mắt mấy người bạn kia của hắn, hắn cũng chỉ là một giáo sư đại học bình thuờng mà thôi, chỉ là dạo này xảy ra nhiều việc không may, tới thành phố này lại bị cóc nhiều lần."
Trình Mục Vân nhướn mày, một lần nữa nhìn kỹ người đàn ông đang đứng truớc mặt mình.
"Tại sao phải cho tôi manh mối để phá tan căn cứ của bọn buôn lậu kia?" Mạnh Lương Xuyên đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Mấy năm truớc tôi có một người bạn bị giết chết ở nơi đó." Trình Mục Vân cũng không kiêng kị gì, "Cũng giống như cậu, là một cảnh sát nhưng cậu ta không phải người Nepal mà là người Trung Quốc."
Lý do này tốt lắm, nhưng lại nằm ngoài dự đoán của Mạnh Lương Xuyên.
Đây là điều mà Mạnh Lương Xuyên không nghĩ tới nhưng đây cũng là cách giải thích phù hợp với tính cách của Trình Mục Vân nhất. Nói ba xạo mấy câu tạo ra một sự cố. Mà người vừa nói với hắn chuyện kia cũng không nói thêm gì nữa.
Hai người cứ đứng như vậy bên cạnh nhau, trong nhà hàng vị đầu bếp người Italy cũng đã ra đại sảnh tiến về phía hai người, nhiệt tình dùng tiếng Anh để chào hỏi. Trình Mục Vân chống tay nơi cánh cửa, nhẹ nhàng đáp lại, nói chuyện rất quen thuộc với đối phương.
Rất nhanh sau đó, vị đầu bếp người Italy kia cũng rời đi. Dù sao còn đang trong lúc bãi công lớn ở khắp nơi, nơi đây là dải đất của trung tâm thành phố, ít nhất, tạm thời ngừng kinh doanh ba bốn ngày, các đầu bếp cũng chỉ dạt đông dạt tây trong nhà hàng thôi. Một khi có ai đó ngó qua thì sẽ ra mặt để phục vụ.
Bốn phía lại an tĩnh như cũ.
Mạnh Lương Xuyên đè xuống tay vịn cánh cửa, đưa tay thay anh mở cửa, "Ông chủ Trình, vào xem thử một chút."
Anh đi vào trong nhà hàng.
Mắt Vương Văn Hạo bị bịt bằng miếng vải đen, người bị trói, nằm dựa vào trong góc.
Trình Mục Vân đến gần, cúi người nắm lấy cằm hắn, ép buộc hắn ngẩng đầu, nhẹ giọng nói, "Anh bạn của tôi, không nghĩ tới lại nhanh gặp mặt như vậy."
Vương Văn Hạo đang chìm trong bóng tối lẫn nỗi tuyệt vọng nhưng ngay khi nghe được giọng nói thì biểu cảm trên mặt nhất thời vặn vẹo, "Ông chủ Trình, ông chủ Trình... Anh... anh là Trình Mục Vân."
Anh tới gần như thì thầm, "Đúng vậy, là tôi."
Vương Văn Hạo giống như bị điện giật, nhanh chóng lùi về phía sau, cố gắng lùi mãi về phía sau, đụng ngã các đồ vật phía sau hắn, bụi bẩn bay lên không ngừng, hắn giống như trở thành người bệnh tâm thần vậy.
Trình Mục Vân liếc mắt một cái.
Mạnh Lương Xuyên bỗng nhiên lấy một con dao, dí lên cổ họng của Vương Văn Hạo.
Thân thể của Vương Văn Hạo lập tức mềm nhũn, mặt dí sát dưới đất. Mạnh Lương Xuyên nói khẽ với Trình Mục Vân, "Tôi sẽ sắp xếp để cho hắn bị cảnh sát cứu trở về, hắn cũng sẽ tìm cách để trở về Moscow an toàn thôi."
Trình Mục Vân đi vòng ra phía sau Mạnh Lương Xuyên, từ sau thắt lưng hắn lấy ra một con dao.
Còn cần bị thương nữa chứ.
Lưỡi dao màu trắng bạc, dọc theo gò má Vương Văn Hạo trượt xuống, khi đến cổ trong đầu anh lại nghĩ tới khi Ôn Hàn cam tâm làm con tim để bảo vệ người đàn ông này.
Đây xem như là... đố kị sao?
Có máu, từ trên cổ Vương Vặn Hạo chảy xuống.
"Trình Mục Vân."
Bỗng nhiên có giọng nói quen thuộc cắt đứt giãy dụa của anh.
Đáy mắt Trình Mục Vân hiện lên sự kinh ngạc vô cùng, nghiêng đầu ra phía sau, thấy cả người phụ nữ nào đó đang phát run, chậm rãi đi tới. Chu Khắc nhún vai, tỏ vẻ xin lỗi với Trình Mục vân, hắn không nghĩ tới khi mang người đến có thể thấy được một cảnh kích thích như thế.
Làm đổ hai chai rượu, Ôn Hàn chạy vội tới, dùng thân thể che trước người Vương Văn Hạo, khẩn cầu anh, "Trình Mục Vân..."
Cả người cô rét run, bị anh nhìn chằm chằm như vậy.
Sau khi bị cảnh sát hỏi cung không bao lâu thì Chu Khắc xuất hiện trong đại sứ quán.
Anh ta đứng ở máy uống nước hỏi cô, đã lấy xong đồ cần lấy hay chưa. Cô bị giật mình, tâm tình vẫn đang áy náy vì không trả lời câu hỏi của cảnh sát, khiến cho cô hoang mang lo sợ, tự trách bản thân mình. Vương Văn Hạo là bạn bè của cô, tung tích của anh ta còn không rõ, tuy rằng người cảnh sát đó đang nói đến Trình Mục Vân nhưng cô lại không nói ra.
Cô hoảng loạn theo sát sau Chu Khắc đến nơi này, cũng muốn hỏi anh.
Muốn hỏi anh có phải thật sự là anh bắt Vương Văn Hạo hay không?
Nếu như không phải, nhất định cô phải đi tới đồn cảnh sát để giải thích cho rõ ràng.
Nếu như...
Nhưng không nghĩ tới, căn bản không cần hỏi, khi Chu Khắc đưa cô tới liền thấy được cảnh này. Mạnh Lương Xuyên đè mặt Vương Văn Hạo dưới đất mà anh đang cầm con dao trên tay.
"Sau đêm hôm đó Vương Văn Hạo trốn thoát được, đã chạy về Katmathdu, sáng nay lại bị bắt đi lần nữa. Mạnh Lương Xuyên là một mắt xích quan trọng, vừa lập công, lại bị phát hiện có mối quan hệ lớn với bọn buôn lậu, hôm nay đang lẩn trốn. Cô có thấy người đàn ông ở cùng với Mạnh Lương Xuyên hay chưa? Hắn ta tên gì? Đây là đầu mối quan trọng nhất để đuổi bắt Mạnh Lương Xuyên." Câu hỏi của cảnh sát vẫn còn luẩn quẩn trong đầu cô.
Ôn Hàn nắm chặt bàn tay, ép buộc chính mình nhìn thẳng anh.
"Anh... có thể tha cho anh ta được không?" Ôn Hàn cố gắng để giọng nói của mình vẫn bình thường, nhưng lại cảm thấy không lưu loát chút nào, "Trình Mục Vân, em xin anh, thả hắn đi."
Trình Mục Vân nhìn cô.
Toàn bộ nhà hàng chỉ có Mạnh Lương Xuyên và Chu Khắc, đều là bạn của anh.
Còn có một tên Vương Văn Hạo đang hôn mê nữa.
Anh sẽ nghe theo lời của cô sao?
Anh thực sự sẽ giết người vô tội sao?
Trong lòng Ôn Hàn vô cùng khẩn trương. Thậm chí bắt đầu không dám nhìn anh, không dám nhìn khuôn mặt không biểu cảm gì kia của anh.
Trình Mục Vân nhìn kỹ cô, trong đôi mắt đang ngước nhìn anh kia có sự uy hiếp không nên có. Anh và cô mới ở cùng nhau mười mấy tiếng đồng hồ, tất cả đều nói bằng tiếng Trung, điều này làm cho cô có đôi khi cảm thấy anh cố ý, bởi vì anh và mình đều là người Hoa. Nhưng giờ anh mở miệng lần nữa, cũng khiến cho người ta cảm giác sự lạnh lẽo pha lẫn sự uể oải trong giọng nói bằng tiếng Nga, "Em yêu, em hình như có thói quen ra mặt vì hắn ta. Dũng khí của em, thật khiến anh cảm thấy kinh ngạc."
Ôn Hàn cảm thấy nao nao.
Trình Mục Vân đảo ngược con dao cầm trong tay, đưa tới cho cô.
"Tới đây, cho anh xem dũng khí của em một chút." Trình Mục Vân nhẹ giọng nói cho cô biết, trong phòng chứa đồ này, nơi bụi bẩn phủ đầy này, "Em chỉ có một cơ hội lựa chọn, hoặc là cầm dao nhắm ngay Trình Mục Vân anh, để chứng minh quyết tâm bảo vệ bạn bè của em."
Anh nói, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên má phải của cô, ngón tay thật lạnh, "Hoặc là đem dao trả cho anh, đi ra khỏi cánh cửa này, để hắn ta chết ở đây."
Ôn Hàn cảm thấy không thể tin được những gì mà mình vừa nghe.
Có lẽ nói đúng hơn thì anh vốn là một người như vậy, chỉ là toàn bộ sự tàn nhẫn này ẩn giấu quá sâu, đi lệch ra khỏi quỹ đạo làm người. Làm cô nghĩ lầm rằng cô giống như nữ chính trong phim ảnh, có thể ảnh hưởng tới quyết định của anh. Phía sau là người bạn tốt mấy năm vẫn còn hôn mê.
Agassi nói, rồi cảnh sát trong đại sứ quán đã hỏi cả trăm lần, còn có hình ảnh trước mắt này đều khiến cho cô không thể nào trốn tránh được sự thật: Người đàn ông này, căn bản coi sinh mạng con người như cỏ rác.
Như có cái gì đó rất nặng đánh vào ngực cô, cô rất sợ, thực sự rất sợ, sợ người đàn ông bỗng nhiên trở mặt ở trước mặt này. Nhưng cô không làm được, nhìn anh giết người bạn vô tội của mình.
Ôn Hàn cắn chặt răng, tay có chút run rẩy, cầm lấy con dao trong tay anh.
Hai tay nắm chặt vào nhau, nhắm ngay anh. Cô nhất định không biết thứ mình đang lựa chọn là gì.
Trình Mục Vân...
Cái tên này đã từng làm cho người ta cảm thấy phải sợ hãi bởi thủ đoạn của anh, không tình cảm, không chút lưu tình, dứt khoát, không cần kiêng nể bất kể người nào.
Người khác nghe tới đã sợ vỡ mật, dường như theo lời anh nói, thế giới của anh, không có nhân từ và khoan dung, anh đối với người phản bội thì sẽ trả gấp bội. Anh đối xử tàn nhẫn với những kẻ đó, dùng kết quả gấp trăm ngàn lần mà nói cho đối phương biết cái gì gọi là ác giả ác báo.
Ngay khi mũi dao nhắm vào ngón tay của Trình Mục Vân...
Anh đã nhanh chóng cướp con dao, trực tiếp đặt lên xương quai xanh của cô.
Ôn Hàn không phản ứng kịp. Trong mắt của cô chỉ nhìn thấy con dao anh đang cầm, còn có cách cầm dao và cả đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cô. Anh đang rất tức giận, nhìn cô không có tiêu cự, cứ nhìn chằm chằm vào cô như vậy, "Còn muốn cứu hắn ta sao?"
Cô hít sâu, đè nén đau đớn nơi lồng ngực, cắn răng nói, "Anh..."
"Còn muốn cứu hắn sao?" Khí thế của người đàn ông này còn chút dọa người, lại khiến cho cô một chữ cũng không nói được.
Cô run rẩy, có chút mê muội, hít sâu, dùng hết tất cả khí lực, rút cuộc cũng nghe được bản thân mình nói với anh, "Em không thể nhìn anh giết anh ta được."
"Chết tiệt..."
Con dao đâm tới nhưng chếch sang chút, đâm thẳng vào thùng đồ bên cạnh.
Tiếng động rất lớn ảnh hưởng đến toàn bộ hầm ngầm.
Trình Mục Vân dùng một tay chế trụ lấy hai cánh tay của cô, cả người cô đều nằm trong khuỷu tay anh. Ôn Hàn không động đậy được, bị ép ngửa đầu nhìn anh.
Cô gần như ngay lập tức khóc lên, nước mắt rơi xuống, không ngừng.
"Khóc cái gì? Em cũng biết rằng tôi không phải là một người tốt rồi sao?" Trình Mục Vân cười nhạt, đối mắt híp lại trông rất nguy hiểm, "Muốn thử cảm giác chết cùng với vị giáo sư đại học này sao? Vui chứ?"
...
Chu khắc nhíu mày. Người đàn ông này đang thật sự tức giận.
Đùa chứ, người phụ nữ của mình mà cầm dao uy hiếp mình chỉ vì một tên buôn lậu thuốc phiện. Chu Khắc suy nghĩ một chút tới loại khả năng này. Hình như không có khả năng nào mà bình tĩnh được.
Ôn Hàn cắn chặt môi.
Hình như sự phản nghịch ẩn giấu hai mươi mấy năm dưới đáy lòng cũng đang muốn dâng trào lên. Cô nhìn chằm chằm vào anh, không nói gì.
Mấy giờ trước, cô thậm chí còn ở trước bàn ăn nắm cái dĩa, nghĩ lại đêm đầu tiên của cô và anh. Thậm chí còn lo lắng, anh có thể lấy được visa để đến Moscow hay không. Nghĩ tới đây trái tim của cô càng lạnh lẽo, nước mắt lại rơi không ngừng.
Khóc cái gì, đừng khóc, Ôn Hàn, đừng khóc...
Hằm răng cắn chặt môi đến nỗi bật máu.
Đôi mắt của người trước mặt kia thật sự dọa người, nhìn không thấy ánh sáng gì.
Đúng vậy, hoàn toàn không nhìn thấy ánh sáng gì.
Trình Mục Vân đột nhiên buông tay ra, cả người Ôn Hàn giống như bị đập nát, không còn nhìn được gì nữa. Mạnh Lương Xuyên đứng ở gần nhìn thấy rõ ràng phương thức ra tay của anh, vô ý thức sờ sau cổ mình.
Muốn thử sao, có điên mới muốn thử.
Trình Mục Vân vừa đi, Chu Khắc khoanh hai tay trước ngực, đứng ngay ở cửa phòng, ngăn Mạnh Lương Xuyên lại, "Vừa rồi tôi nhìn thấy cũng không nhiều hơn anh đâu."
Mạnh Lương Xuyên cười tủm tỉm, "Đừng như vậy mà anh bạn của tôi, tôi phải mất rất nhiều tiền và thời gian mới được các anh."
"Cho nên bây giờ anh tự cho mình là người thông minh sao?"
Mạnh Lương Xuyên tức đến muốn đấm tường, người bên cạnh người đàn ông kia quả nhiên không phải hiền lành.
"Đêm đó ở rừng cây, tôi đã cứu anh, anh biết không?"
Mạnh Lương Xuyên sửng sốt, hắn thế nhưng không cảm giác được mình từng bị nguy hiểm tới tính mạng.
Thật ra Chu Khắc rất có hứng thú với biểu tình phong phú trên khuôn mặt của người đàn ông có vóc dáng thấp bé này, khó có khi có chút kiên trì mà tiếp tục nói cho hắn biết, "Đương nhiên, tôi không cần anh cảm tạ tôi cứu anh một mạng đâu. Đêm đó anh không bị bọn chó ngao cắn đứt cái cổ hẳn là phải tắm rửa thay quần áo thành kính ở trong điện thờ tụng kinh nửa tháng đi, mà không phải là ở đây gây rối cản trở quấy rầy chúng tôi."
Nói đến đây chính anh ta cũng cảm thấy phiền não.
Trong đầu Chu Khắc bỗng nhiên xuất hiện hình ảnh người đàn ông đeo mắt kính nhân từ nói, "Nhịp nhàng, làm việc phải nhịp nhàng." Ánh mắt anh ta bỗng nhiên sáng rực, thừa dịp Mạnh Lương Xuyên còn đang cười ha hả, một cước đưa hắn vào bên trong.
Hai người đụng phải cánh cửa sắt khiến bụi bay mịt mù.
Một lần nữa tỉnh lại, bên tai tiếng vó ngựa nhỏ nhưng có quy tắc. Bụng Ôn Hàn như bị chiếc búa tạ gõ vào vậy, cô vừa đau lại vừa đói, từng cơn ợ chua tới không ngừng, cả người cô đau đớn, muốn giãy giụa, muốn mở rộng tay chân ra nhưng lại không làm gì được.
Mí mắt cũng dính chặt vào nhau, không tài nào mà mở mắt ra được.
Bản thân Ôn Hàn vẫn đang cố dừng sức mở đôi mắt của mình, chờ cho đến khi nhờ ánh sáng nhìn rõ đường đi, rút cuộc cô mới có chút mờ mịt phát hiện ra mình bị xem như hàng hóa, vắt ngang trên lưng ngựa, căn bản là không động đậy được, tay chân đều bị trói chặt.
Trước mắt có đôi giày quân đội màu đen quen thuộc, đang đi bên cạnh ngựa, cô nỗ lực ngẩng đầu lên.
Vì hành động này của cô mà Trình Mục Vân, người đang dẫn ngựa vượt qua rừng rậm, phát hiện ra, quay đầu lại nhìn cô một lần, ánh mắt của anh lạnh lẽo.
"Anh muốn làm gì?" Cô há hốc miệng, cố gắng hỏi.
Trình Mục Vân dường như không muốn nói chuyện với cô, xa xa bầu trời đêm truyền đến một tiếng rít chói tai. Ở giữa bát ngát mênh mông lại càng vang xa hơn.
Cứ đi không ngừng nghỉ về phía trước như vậy, chẳng biết đây thuộc đất nước nào, chẳng biết ở đây là đâu, chẳng biết là mấy giờ, anh và cô càng đi càng thấy tối tăm. Cô càng nghĩ càng khiến cả người lạnh lẽo, hàm răng run rẩy, không nhịn được mà run lập cập, sắp phá vỡ giới hạn của cô rồi.
"Anh muốn mang em đi đâu?"
"Đồ bịp bợm, anh mang tội giết người."
"Tôi tại sao lại muốn quen biết anh cơ chứ."
Cô bắt đầu hỏi từng vấn đề, càng lúc càng nhỏ dần, giống như dùng hết sức để nói với mong muốn phát tiết sự hoảng sợ và bất lực của mình. Sau đó giọng nói càng lúc càng yếu dần. Trong ngọn núi tuyết này Ôn Hàn lại ăn mặc đơn giản chỉ có một chiếc áo khoác, bây giờ cô đã tiêu hao hết tất cả sức lực và hơi ấm rồi.
Nơi này là nơi nào?
Đang đi gần tới núi tuyết sao?
Sao lại lạnh như vậy?
Cô nhắm chặt hai mắt, hoảng hốt, cảm giác như thân thể này không giống với của mình nữa, như đang đứng trong tuyết nhìn về phía đống lửa ở xa vậy, trong ảo giác của cô thì chính bản thân Ôn Hàn bị té ngã không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn cố liều mạng chạy về phía trước.
Trình Mục Vân kiên quyết không trả lời bất kỳ câu hỏi nào, khi trời vừa sáng mới khiêng cả người cô ném xuống ngựa, ôm tới một đống cỏ khô, lúc này cô bị đông lạnh cứng người đã mất đi ý thức.
Anh ngồi xổm xuống tháo dây trói tay và chân cô ra, xoa bóp cho đến khi cô thoải mái hơn mới thôi.
"Thật đúng là cô nhóc lớn lên ở miền nhiệt đới." Từ trong cổ họng của anh tràn ra tiếng cười, "Làm sao lại sợ lạnh đến như thế cơ chứ?"
Anh cảm giác được cô nếu không khôi phục lại nhiệt độ cơ thể thì nhất định cô sẽ chết rét.
Vì vậy anh bắt đầu cởi quần áo của chính mình, rồi lại kéo chiếc khóa áo khoác của cô, cởi từng chiếc cúc áo sơ mi ở bên trong, còn cả đồ lót cũng cởi ra, để cho bộ ngực mềm mại cùng với nửa người trên dựa vào lòng anh, ngay cả trái tim đang đập đều đều kia cũng áp lên trái tim anh.
Sau đó dùng áo khoác bọc cô lại như một đứa bé quấn lấy người anh.
"Anh có một người em trai, là một tên nghiện rượu, bên cạnh cậu ấy luôn có một bình rượu mạnh nhất của Rusia, thích hợp với em bây giờ." Anh nhẹ giọng nói, nhìn Ôn Hàn đã hôn mê. Giấc ngủ của cô không được yên bình, cô liên tục nói mớ, "Đáng tiếc anh rất tuân thủ luật giới, không uống được đồ này."
Ôn Hàn đã rơi vào hôn mê.Con người khi đã tới cảnh giới cuối cùng của sự chịu lạnh, tự nhiên sẽ thấy cả người nóng lên, giống như đang đi trong biển lửa vậy.
Ôn Hàn không biết đã đọc được lý giải này từ đâu, chỉ là trong giấc mộng, nhiều lần không đi ra được khỏi biển lửa này, miệng khô lưỡi khô, muốn uống nước. Sau đó Ôn Hàn thậm chí đã không cảm thấy vừa nóng vừa lạnh nữa, cảm giác như mình đã được hưởng thụ nhiệt độ của bốn mùa vậy, giống như mùa xuân ấm áp nơi cõi phật.
Cô bị ánh mặt trời sớm mai làm chói mắt nên tỉnh lại.
Cảm giác được lòng bàn tay thô ráp ngang hông mình, không ngừng vuốt ve, nhiều lần di chuyển trên khắp làn da của cô. Sau chút hoảng hốt ban đầu, cô bỗng nhiên bừng tỉnh, là anh.
Cơ thể cô căng thẳng ngay lập tức, muốn đẩy anh ra.
"Có phải là hối hận rồi hay không, vì đã không nghe lời anh?"
Cô nheo mắt lại, muốn nói, nhưng cơ thể yếu đến mức không nói ra được gì. Phản ứng cơ thể của cô bây giờ chủ yếu là do thay đổi môi trường sống, trải qua một ngày thân thể và tinh thần đều không an ổn, gần như đã tới mức giới hạn cuối cùng của cô. Ôn Hàn chợt nghe thấy anh nói tiếp, "Bức vẽ trên tay em đã bắt đầu phai màu rồi, anh dẫn em đi vẽ hoàn thiện lại mấy hoa văn kia."
Cô nhíu mày, "Không cần."
Anh cười, đưa tay chạm vào nơi nào đó.
Cô nhịn không được, rên lên bằng giọng mũi, nhưng lại làm cho nhiệt huyết trong anh sôi trào.
Cảm giác được cô sau khi hôn mà đã kiệt sức, anh mới cố gắng đẩy cô đến cao triều, cấp tốc đi ra.
Trình Mục Vân mở mắt, nhìn thân thể gầy yếu nằm trên cỏ, mái tóc đen quấn trên cánh tay cô, không biết là do mồ hôi hay do sương sớm dính vào, khắc chế khát vọng đang mãnh liệt dâng trào trong thân thể. Sau đó nhịn không được mà thấp giọng cười, chậm rãi kéo khóa quần, một lần nữa buộc chặt lại đai lưng.
Từng giọt mồ hôi từ ngực cô chảy xuống, dưới ánh mặt trời hiện ra sáng bóng.
Trình Mục Vân lấy túi du lịch trên lưng ngựa xuống, tìm một quần áo sạch sẽ ra thay, còn một bộ quần áo để cô thay vào sau khi vận động. Anh rất kiên trì giúp cô mặc quần áo, cầm chân của cô gác lên đùi mình, chỉ chốc lát sau đã giúp cô mặc xong, sửa sang lại một chút, lại để cô nằm trên cỏ.
Sau đó từ trong túi du lịch lấy ra một ống tiêm và một chai thủy tinh nhỏ, nhanh chóng thay đổi mũi kim, tiêm vào cánh tay cô.
Ôn Hàn cố gắng giãy ra, mơ hồ nhìn lên khuôn mặt anh, "Anh... anh tiêm cái gì?..."
Anh nhẹ giọng cười, dùng tiếng Trung nói với cô, "Là ma túy hoặc thuốc bổ, em thích cái nào hơn?"
Những gì người đàn ông này nói, vĩnh viễn đều nằm ngoài ý muốn của cô.
Cô đã không còn sức lực đâu mà đoán được câu nào của anh là thật, câu nào là giả.
Sau đó anh để lại cô lại giữa rừng, một mình rời đi.
Đến khi anh trở về đã là buổi trưa của ngày hôm sau, cô ngoại trừ ngủ, cũng không có cảm giác khó chịu gì, lúc này mới mơ hồ đoán dược cứ vài ngày anh lại tiêm cho cô một ống thuốc bổ.
Đoạn hành trình bắt đầu trong cảm giác khó hiểu, lại mài mòn ý thức của cô, ngày đó sau khi cô hôn mê, Trình Mục Vân say sưa dùng sự vui vẻ hoan ái cùng cô để xua đi hàn khí trong người cô, sau khi cô có chút sức lực cố gắng để hồi phục sức khỏe lại thì bắt đầu đưa cô đi tiếp. Cô lúc đầu còn có chút kháng cự, từ từ cũng không còn muốn chống cự nữa.
Thậm chí nếu gặp phải dòng suối, bị anh cởi hết quần áo tắm rửa cho, cô cũng không còn phản kháng nữa.
"Đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn." Buổi tối ngày thứ ba anh nói cho cô biết, "Nepal là nước lớn nhất của thế giới có rất nhiều người bị mất tích, nơi này lại là vùng núi, có rất nhiều người dân ở những vùng quanh đây bị chết bởi vì thú rừng tấn công."
Khi đó cô đang cầm dao của anh, nhắm ngay trái tim của anh, muốn uy hiếp anh phải thả mình ra.
Anh bây giờ đã không còn tức giận như lúc ở thành phố nữa, có vẻ chả biết làm sao mà nói với cô, "Em sẽ không nói được tiếng của nơi này, sẽ không tự bảo vệ mình, thậm chí ngay cả phương hướng đều không biết rõ, giết anh không phải là ý hay đâu."
Hai tay cầm dao của cô run không ngừng, nghe anh nói như vậy lại càng hoảng sợ hơn, khuôn mặt cô bởi vì khó chịu mà còn chịu lạnh kém, tức giận đến mức đỏ bừng.
Trình Mục Vân tựa người trên cây khô, đưa mắt thưởng thức lồng ngực phập phồng lên xuống của cô vì đang tức giận.
"Đến cuối cùng là anh muốn làm gì?" Ôn Hàn chậm rãi để dao xuống, cố gắng để điều hòa hơi thở, thật sự là phải chịu khuất phục trước những gì anh nói. "Tại sao muốn dẫn em tới đây?" Muốn chạy trốn cũng không chạy thoát được, nghĩ rằng uy hiếp được nhưng đều rất khó khăn, lại làm cho cô càng tuyệt vọng hơn, khiến cho cô chua xót chịu đựng không được.
Mà tất cả vấn đề của cô không nhận được bất cứ câu trả lời nào từ anh.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc