Cá Cược Nhé ! Anh Sẽ Phải Yêu Em ! - Chương 28

Tác giả: Zu

- Bảo Duy! Chúng ta kết hôn nhé!
Nó đứng trước anh, nói việc quan trọng mà khuôn mặt cứ thản nhiên như thường. Bảo Duy nhìn nó, ròi anh ôm chầm lấy Mai Anh, hạnh phúc nói.
- Tất nhiên rồi! Anh sẽ mang đến hạnh phúc cho em, mãi mãi!
Khuôn mặt nó vẫn vậy, bàn tay móc chiếc điện thoại nhắn tin cho Ngọc Anh. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự định, nhưng liệu cuộc xống của hắn có đúng nhưu dự định không?
Một tuần dài đằng đẵng trôi qua, biết bao nhiêu chuyện xảy đến.Ba nó- Hoắc Thiên Kình bị sock vì lời đề ghị đột ngột của nó nhưng ông vẫn đồng ý,vfi ông hiểu nó đang phaỉ trải qua những gì. Nhật Anh và Bảo Như hết lòng khuyên can nó nhưng nó chẳng hề nao núng, thậm chí nhỏ gào lên là Bảo Duy lấy nó làm công cụ trả thù nhưng Mai Anh vẫn điềm tĩnh ăn nốt bữa sáng. Hắn suốt ngày nằm trên giường, không biết có ngủ hay không nhưng chẳng thấy một chút cử động. Lua ngồi trong phòng, nhỏ khóc suốt, chẳng chịu nói với ai lời nào.
Cuối cùng thì ngày này cũng đến, ngày nó và hắn cùng đám cưới nhưng không phải là một cặp.
Nơi tổ chức lễ cưới là khách sạn Lâm Hoàng, nơi sang trọng vầ nổi tiếng nhất nhì nước. Ánh đèn vàng lung linh, cùng những cái cụng ly và lời chúc tụng cho hai cặp đôi trẻ trong ngày đính hôn của họ.
Đây là một buổi lễ đính hôn đẹp nhất, nhưng lại không được mong đợi.
Nó đã trang điểm xong, ngồi một mình trong căn phòng sang trọng. Mai Anh mặc chiếc váy trắng được đính vô số những viêm đá lung linh nhỏ, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng của nó. Nhưng, trên gương mặt, lại bình thản kì lạ.
Không hồi hộp, mong đợi hay lo lắng. Chốc chốc, trên gương mặt ấy, những giọt nước mắt rơi xuống.
Nó nhìn mình trong gương, thật sự nó đã thay đổi quá nhiều.Đôi mắt to hơn, hàng lông mi cong hơn và trái tim, trái tim dãd biết rung động. Chỉ tiếc, người gợn những con sóng đó lại chính là anh trai của nó. Và chỉ có cách này mới có thể khiến hắn quene nó và mở lòng mình.
Vì hắn, nó chấp nhận dù có đau đớn nhường nào.
Bảo Như được chọn làm phù dâu. Nhỏ đứng trước cửa phòng nơi nó đang ngồi nhưng không vào, bây giờ nó nên ở một mình. Bong, từ xa Bảo Duy bước đến. Anh trong bộ vest trắng thật lịch lãm và mê hồn.
- Đứng lại!
Nhỏ dang tay, che cửa phòng khôgn cho anh avò. nhưng đáng tiếc với thân hình \'\'chú kiến\'\' thì Bảo Duy chỉ cần nhấc nhẹ là nhỏ đã được dịch chuyển.
Anh khẽ mở cửa, định bước vào nhưng đôi chân khựng lại.
Anh thấy nó khóc.
Một cô đâu khóc trong ngày đính hôn? Chẳng nhẽ lấy anh nó đau khổ như vậy ư? Đôi mắt Bảo Duy tối lại, bàn tay từ từ khép cánh cửa. Anh nhìn nó, nhưng giây phút ngắn ngủi và nói chỉ đủ để mình nghe.
- Anh sẽ mang đến hạnh phúc cho em, mãi mãi!
Hai cấu nói giống như nhau, nhưng lại có thứ gì đó khác trong lòng người nói.
7 giờ. Hắn và nó cùng sánh bước trên lễ đường, hắn nắm tay Ngọc Anh, nó khoac tay Bảo Duy.
Những lá hồng rơi rơi, như mảnh ghép của hạnh phúc vỡ vụn.
Và cuối cùng, đã đến lúc họ trao nhẫn cho nhau, để khóa chặt đối phương trong tình yêu của mình.
Từng giây, chiếc nhẫn đang dần được đưa vào tay nó và Ngọc Anh.
\'\'Keng!\'\'
Một chiếc nhẫn rơi xuống. Hai người bước đi
Hai hướng trái ngược nhau
Bàn tay đã buông
Và...có bao giờ nắm lại?
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc