Bữa Trưa Tình Yêu - Chương 01

Tác giả: Cố Mạn



Rõ ràng là lễ Quốc khánh nhưng vì cuối tháng phải kết toán nên tất cả mọi người trong phòng tài vụ đều phải tăng ca. Tiết Sam Sam là nhân viên quèn mới vào đã bị một mớ bảng biểu hành hạ đến mức quýnh quáng cả chân tay, đầu váng mắt hoa, cuối cùng đến tối ngày mùng ba, trưởng phòng tuyên bố đã hoàn thành xong mọi công việc, Sam Sam vừa về đến nhà trọ là nhào ngay lên giường ngủ mê mệt.

Trong lúc mơ màng hình như nghe thấy có tiếng điện thoại di động, Sam Sam nhắm tịt mắt lần mò trên giường mãi mới tìm thấy điện thoại, bấm nút nghe theo cảm giác, ậm ừ: “A lô”.

“Chào cô, xin hỏi có phải là cô Tiết Sam Sam không ạ?”.

“Ừm, vâng”.

“Đây là bệnh viện XX, mời cô đến ngay khoa phụ sản bệnh viện XX”.

“Ồ… vâng”.

Đối phương vẫn còn bla bla một thôi một hồi, Sam Sam nghe tai này lại cho ra tai kia, cứ “ừ à ồ” đáp lại. Cuối cùng bên kia gác điện thoại, thế giới đã yên tĩnh, Sam Sam rúc vào trong chăn tiếp tục ngủ.

Mấy phút sau, Tiết Sam Sam ngồi bật dậy.

Lúc nãy cô nghe thấy gì nhỉ? Bệnh viện?

!!!!!!!!

Chắc không phải là ông bà già nhà cô xảy ra chuyện gì chứ!

Sam Sam mang giày vào rồi chạy như bay ra cửa, lúc gọi xe giục tài xế lái nhanh đến bệnh viện XX, cô bỗng nhớ ra - Không đúng, cô đã đến làm việc ở thành phố S rồi, không còn ở quê nữa, bố mẹ không thể nào ở bệnh viện thành phố S được, hơn nữa lúc nãy hình như cô nghe người bên kia nói là… khoa phụ sản?

Việc xảy ra sau đó đối với một cô nàng thường dân như Sam Sam mà nói quả đúng là ly kỳ hệt tiểu thuyết.

Đầu tiên là khi vừa xuống xe ở cổng bệnh viện, Sam Sam còn chưa hết xót xa năm mươi tệ tiền xe, thì đã gặp ngay hai gã đàn ông cao to đeo kính đen, có vẻ đã đợi ở cổng lâu lắm rồi, hơn nữa vừa nhìn là đã nhận ngay ra cô.

“Cô Tiết Sam Sam, xin mời đi theo chúng tôi”.

Sau đó Sam Sam bị hai người đó đưa đến trước phòng mổ khoa phụ sản trong nỗi kinh hoàng khi gặp phải xã hội đen, rồi sau đó lại bị một người đàn ông mồ hôi mồ kê đầm đìa lao đến, nắm chặt lấy tay cô.

“Cô Tiết Sam Sam, xin cô hãy cứu lấy vợ tôi”.

Sam Sam hoang mang bị anh ta lay lắc dữ dội. “Hừm… chuyện đó…”.

Có ai nói cô biết rốt cuộc là chuyện gì không… Còn nữa, ông anh này, tay tôi sắp bị anh bóp nát vụn ra rồi đây này…

“Ngôn Thanh, buông tay ra”.

Một mệnh lệnh ngắn gọn nhưng vô cùng mạnh mẽ, người đàn ông tên Ngôn Thanh kia lập tức buông tay.

Sam Sam bất giác nhìn về phía phát ra giọng nói ấy, sau đó mắt như đứng tròng. Chỉ là gương mặt nhìn nghiêng của một người đàn ông đang ngồi mà thôi, nhưng lại thu hút ánh mắt cô như đang tỏa hào quang. Hình như người đó vừa rời khỏi một buổi tiệc nào đó, vận một bộ Âu phục đen rất chỉnh tề, gương mặt hơi mệt mỏi và có vẻ xa cách cao ngạo theo thói quen. Anh giũ giũ vạt áo rồi đứng dậy, bước lại gần Tiết Sam Sam bằng những bước chân ngạo mạn.

“Tiết Sam Sam?”.

Sam Sam đờ đẫn gật đầu.

“Nhóm máu AB Rh-?”.

Sam Sam tiếp tục gật đầu.

Người đàn ông đó tuy vẫn giữ vẻ mặt ngạo mạn, nhưng trong ánh mắt đã thoáng nét nhẹ nhõm.

“Em gái của tôi cùng nhóm máu hiếm như cô, nó vừa được đưa vào phòng đợi sinh, ngân hàng máu lại thiếu tạm thời, để tránh rủi ro xin cô hãy đợi ở đây phòng lúc cần đến”.

Thì ra là chuyện này, Sam Sam vỡ lẽ. Lúc khám sức khỏe hồi đại học, cô đã biết nhóm máu của mình rất hiếm, vì thế mỗi lần qua đường đều rất cẩn thận, sợ xảy ra sự cố, mất máu thì chết chắc.

“Không sao không sao”. Sam Sam bỗng nảy sinh cảm giác “đồng bệnh tương lân” với sản phụ trong phòng kia, nhận lời không chút do dự, có điều…

Sam Sam ngượng ngập nói: “À… tôi có thể hỏi một câu không?”.

“Cô hỏi đi”. Rõ ràng là kẻ cần được giúp, nhưng người đàn ông kia cứ tỏ vẻ bề trên, mà người xung quanh dường như cũng cảm thấy thái độ đó của anh ta là lẽ đương nhiên, đến nỗi Tiết Sam Sam cũng sắp bị ảo giác đó mất rồi.

“Ừm… Mọi người là ai vậy?”. Còn nữa, sao họ lại liên lạc được với cô chứ?

Người đàn ông đó nhìn Tiết Sam Sam bằng ánh mắt kỳ quặc vài giây, sau đó chậm rãi mở miệng, “Kẻ hèn này là Phong Đằng”.

Sam Sam nghĩ mãi rồi nói với vẻ xấu hổ, “Thế thì, tôi có quen anh không?”.

Ngôn Thanh lau mồ hôi. “Cô Tiết à, cô là nhân viên công ty Phong Đằng phải không. Chẳng lẽ lúc học bồi dưỡng cô chưa học lịch sử phát triển công ty, cũng chưa bao giờ lên trang web công ty?”.

Miệng Sam Sam lúc thì há hốc thành chữ O, lúc lại thành chữ A. Cô… cô nhớ ra rồi…

Phong Đằng(*)… Phong Đằng…

____________

(*) Chữ Phong trong công ty Phong Đằng và Phong trong tên của Phong Đằng viết khác nhau nhưng phát âm giống nhau (ND).

Là tổng, tổng, tổng… giám đốc.

Sam Sam vô cùng ngoan ngoãn ngồi đợi trước phòng sinh làm ngân hàng máu tạm thời, trong lúc đó lại bị tổng giám đốc sai bảo đi làm xét nghiệm máu, để chứng minh cơ thể khỏe mạnh, máu đạt chuẩn.

Sản phụ trong lúc sinh quả nhiên có lúc gặp nguy hiểm, Sam Sam ngoan ngoãn cho rút 300cc máu, sản phụ đã được bình an, Sam Sam ra khỏi bệnh viện trước sự cảm tạ rối rít của Ngôn Thanh, đi được một lúc, cô dừng lại, nhìn mặt trăng mà ngửa đầu thở dài thườn thượt.

“Bọn tư bản quả nhiên là quỷ hút máu, vô nhân tính, quá vô nhân tính”.

Sam Sam đang lắc đầu lia lịa không chú ý thấy một chiếc xe Limousine dài màu đen dừng lại sau lưng cô, nghe thấy lời than thở của cô, người đàn ông ngồi ghế sau nhếch môi lên, sau đó lại đóng cửa kính xe vừa mở ra ban nãy.

“Lái đi”.

“Sếp à, lúc nãy sếp chẳng đã bảo là đưa cô Tiết về hay sao?”.

“Không cần”. Người đàn ông nói với vẻ dửng dưng, “Bọn tư bản đều vô nhân tính”.




Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc