Bến Xe - Chương 12

Tác giả: Thương Thái Vi

Đúng vậy, thời gian không còn nhiều. Từ lúc kết thúc kỳ thi đại học đến khi nhận được giấy báo trúng tuyển của Bắc Đại, Liễu Địch trải qua hơn bốn mươi ngày chờ đợi căng thẳng. Trong khi đó, khoảng thời gian từ lúc nhận được giấy báo cho đến ngày nhập học chỉ có chín ngày.
Trong chín ngày này, phần lớn thời gian Liễu Địch dùng để chuẩn bị hành lý. Cô có tính tự lập từ nhỏ, bình thường không cần bố mẹ lo lắng và bận tâm, nhưng đây là lần đầu tiên con gái đi xa, người làm cha làm mẹ không thể yên lòng. Mẹ Liễu Địch giúp cô sắp xếp quần áo, còn cô sắp xếp sách vở và đồ dùng học tập vào một chiếc va li. Liễu Địch hết mở va li rồi lại đóng vào, đóng vào lại mở ra, chỉ sợ bỏ sót thứ gì đó. Cô hận đến mức không thể mang cả căn phòng nhỏ của cô tới Bắc Đại.
Bố Liễu Địch không có việc gì để làm nên ngày ngày căn dặn, chỉ bảo Liễu Địch nhiều điều. Ông cứ nói mãi không thôi, những đạo lý ông nói có thể tập hợp thành một cuốn sách. Có lẽ đây là đặc điểm của các học giả.
Còn bạn bè thân hữu gần xa, không biết chui từ đâu ra, suốt ngày xuất hiện ở nhà Liễu Địch, chúc mừng này nọ. Tuy Liễu Địch không thích nhưng vẫn tiếp đón theo phép lịch sự. Tóm lại, Liễu Địch trải qua chín ngày cuối cùng trước khi nhập học trong trạng thái khẩn trương, bận rộn nhưng cũng rất thỏa mãn.
Cho dù bận đến mức nào, Liễu Địch cũng không quên thầy Chương. Bên tai cô thường vang lên câu nói khẩn thiết của Giáo sư Tô: "Hãy ở bên cạnh thầy Chương nhiều hơn." Do đó, mỗi buổi chiều, Liễu Địch dành thời gian đến trường tìm thầy Chương. Nhưng kể từ lúc Liễu Địch nhận được giấy báo trúng tuyển, thầy Chương không còn xuất hiện ở trường nữa. Một tuần liền, Liễu Địch không có cơ hội gặp thầy.
Trước hôm lên đường đi nhập học, Liễu Địch mạnh dạn tới nhà thầy Chương.
Vừa vào đến sân nhỏ, Liễu Địch phát hiện cửa nhà thầy Chương mở toang, cửa sổ cũng không buông rèm. Đi đến cửa ra vào, Liễu Địch có thể nhìn vào trong nhà. Thầy Chương đang giặt quần áo, tuy mắt không nhìn thấy nhưng thầy giặt đồ hết sức kĩ càng, chăm chú và thành thạo.
Liễu Địch kinh ngạc phát hiện, hôm nay thầy Chương không mặc áo trắng quần đen như thường lệ, thầy mặc áo sơ mi màu mận và quần jeans màu xanh đậm. Khi thầy Chương đứng dậy giũ quần áo, Liễu Địch mới chú ý, thân hình thầy cao lớn, đôi chân dài thẳng tắp. Thầy có mái tóc ngắn đen nhánh, đường nét trên gương mặt cương nghị, thầy đã thay cặp kính màu nâu trà. Không quan sát kĩ thì khó phát hiện thầy là người mù.
Thầy Chương bây giờ không còn vẻ âm trầm, nghiêm túc và lạnh lùng như trước. Thầy trẻ trung, khỏe mạnh và rất... nam tính. Liễu Địch không kìm được hét lên: "Thầy Chương, em không ngờ thầy đẹp trai như vậy!"
Thầy Chương ngẩn người: "Liễu Địch đấy à?" Thầy giũ quần áo rồi lấy mấy cái kẹp: "Đẹp trai? Cám ơn em. Đã năm năm rồi tôi chưa từng nghe lời tán dương tương tự." Thầy nhún vai tự giễu rồi mang quần áo ra ngoài sân phơi.
Năm năm rồi chưa từng nghe? Vậy năm năm trước, chắc thầy thường xuyên nhận được lời khen từ người khác. Liễu Địch trầm tư đi vào nhà. Cô mang theo hai tấm vải thưa màu xanh lá cây, treo chúng lên hai cửa sổ phía nam và phía bắc. Có tấm vải thưa, gian nhà được thông thoáng, ánh nắng rọi vào, mà người ở bên ngoài lại không nhìn thấy trong nhà, một mũi tên trúng ba đích.
Liễu Địch lờ mờ cảm thấy thầy Chương cũng thích màu xanh lá cây nhạt giống cô. Rất nhiều đồ ở trong nhà thầy có màu này, ví dụ ga trải giường, tấm vải phủ hòm gỗ, chiếc đèn bàn, đồng hồ báo thức, cốc chén uống trà. Cô không rõ tại sao thầy lại thích màu xanh lá cây, có lẽ thầy cũng giống cô, cho rằng màu xanh lá cây là biểu tượng của sự sống.
Thầy Chương đi vào nhà. Thầy đã đổ hết nước bẩn, rửa tay sạch sẽ. "Liễu Địch, bao giờ em lên đường?" Thầy trầm tư hỏi.
"Ngày mai ạ! Chuyến tàu lúc bảy giờ rưỡi tối."
Thầy Chương hít sâu một hơi. "Nhanh thật đấy!"
Liễu Địch không tiếp lời. Cô tìm đến cây guitar cũ của thầy Chương. Nó được thầy Chương đặt ở góc bờ tường phía bắc. Sau đó, Liễu Địch lấy ra sáu sợi dây đàn cô mới mua. Thế nhưng Liễu Địch chưa bao giờ thay dây đàn, cô không biết tháo, cũng không biết căng dây đàn, càng không biết dùng dụng cụ nào. Sợi dây đàn gỉ sét phát tiếng kêu tưng tưng khi Liễu Địch chạm vào. Một lúc sau, Liễu Địch mồ hôi nhễ nhại, nhưng cô vẫn không thay nổi một sợi dây.
Thầy Chương thở dài. "Được rồi, để tôi làm cho." Thầy cầm cây đàn, lấy từ ngăn kéo vài dụng cụ rồi bắt đầu làm việc. Thầy thành thạo tháo bỏ mấy sợi dây đàn cũ rồi nhanh chóng căng sáu sợi dây đàn mới. Liễu Địch chứng kiến cả quá trình với ánh mắt ngạc nhiên. Mặc dù không nhìn thấy nhưng động tác của thầy Chương vẫn rất chính xác, thoải mái. Xem ra thầy thật sự bỏ nhiều công sức vào cây guitar này.
Sau khi thay dây đàn, thầy Chương gảy thử rồi điều chỉnh độ căng chùng. Sau đó, thầy chơi một bản nhạc. Ban đầu, các ngón tay của thầy cứng ngắc vì dù sao cũng năm năm rồi thầy không động đến cây đàn. Nhưng chỉ một lúc sau, những ngón tay càng lúc càng điêu luyện, thày chơi đàn càng hăng say. Các ngón tay của thầy lướt nhanh trên các dây đàn. Tiếng nhạc du dương phát ra từ đầu ngón tay của thầy như sóng vỗ vào bờ đá, như nước mưa rơi trên cửa kính, như thác nước ào ào, như rừng cây xào xạc...
Liễu Địch không khỏi sửng sốt, kỹ thuật chơi guitar của thầy Chương giỏi hơn "nhóm nhạc nam" của lớp cô không biết bao nhiêu lần. Co bất giác bị tiếng guitar tuyệt diệu đó thu hút. Cô im lặng lắng nghe, nghe đến thất thần.
Thầy Chương như chìm đắm trong dòng suối âm nhạc rung động lòng người. Đường nét trên gương mặt thầy trở nên ôn hòa, khóe miệng ẩn hiện ý cười dịu dàng. Thầy như chìm trong hồi ức, trong thế giới riêng của thầy.
Dần dần, thầy Chương bắt đầu cất giọng hát trầm trầm theo tiếng guitar kỳ diệu. Thầy hát bằng tiếng Anh. Chỉ qua một, hai câu đầu, Liễu Địch phát hiện bài thầy hát chính là ca khúc Yesterday Once More mà cô hát hôm liên hoan cuối năm:
"When I was young
I\'d listen to the radio
Waitin\' for my favorite songs
When they played I\'d sing along
It made me smile."
(Khi tôi còn nhỏ,
Tôi thường nghe radio,
Chờ đợi nghe những ca khúc mà tôi yêu thích,
Nhạc nổi lên, tôi cũng ngân nga hát theo,
Môi tôi khẽ nở nụ cười.)
Liễu Địch không khỏi choáng váng, cô không ngờ thầy Chương có giọng hát hay như vậy. Giọng của thầy trầm ấm, du dương. Đáng quý hơn, thầy có thể thể hiện được tinh thần ca khúc. Liễu Địch chống tay lên cằm, ngơ ngẩn ngắm nhìn thầy, nghe thầy tiếp tục hát:
"Those were such happy times
And not so long ago
How I wondered where they\'d gone
But they\'re back again
Just like a long lost friend
All the songs I loved so well.

It was songs of love that
I would sing to then
And I\'d memorize each word
Those old melodies
Still sound so good to me
As they melt the years away. "
(Quãng thời gian đó thật tươi đẹp
Và không quá xa vời
Tôi bâng khuâng thầm hỏi ngày thơ ấu giờ trôi về đâu
Nhưng rồi những ngày xưa đó đã quay về
Giống như một người bạn thân xưa cũ
Ôi, những bài hát tôi hằng yêu mến...
...
Đó là những bài hát tôi yêu
Mà rồi tôi sẽ lại ca vang
Từng câu từng chữ khắc sâu vào tâm trí
Những giai điệu thân quen
Nghe sao tuyệt vời
Như hòa quyện với những tháng năm.)
Đúng vậy, thời gian vui vẻ đã quay về, trở về theo tiếng đàn du dương và tiếng hát trầm ấm của thầy Chương. Thầy Chương bắt đầu hát hết bài này đến bài khác. Thầy toàn hát bằng tiếng nước ngoài, tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha. Thầy hát Edelweiss, Old Man River, Old Folks at Home, The Last Rose of Summer, Pigeon Song...
Thầy Chương quả nhiên "nhớ tất cả ca từ". Một số bài hát đúng là "hòa quyện với những tháng năm" của thầy. Gương mặt nhợt nhạt của thầy ửng hồng, toát lên vẻ dịu dàng. Niềm vui mất đi đã thật sự trở lại.
Liễu Địch im lặng lắng nghe, cô đã hoàn toàn chìm vào thế giới âm nhạc của thầy Chương, quên đi sự tồn tại của bản thân. Ca khúc lưu lại trong trí não thầy Chương dường như vô cùng vô tận, đều là những bản tình ca đi vào lòng người. Vì khả năng tiếng Anh khá tốt, Liễu Địch có thể nghe hiểu đại khái ca mà thầy hát. Còn bài hát tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha, Liễu Địch chịu ૮ɦếƭ.
Nhưng bất kể nghe hiểu hay không, Liễu Địch cũng đều bị những giai điệu của bài hát thu hút. Cô say sưa trong tiếng đàn hát, đắm say trong thế giới tình cảm thâm trầm, chìm đắm trong niềm vui và không khí ấm áp của ngôi nhà nhỏ này.
Lúc này, Liễu Địch lại nghe thầy Chương hát một ca khúc cô không biết tên:
"Tôi ra đời vì sự ra đời,
Tôi ૮ɦếƭ đi vì cái ૮ɦếƭ,
Tôi ra đời vì vì cái ૮ɦếƭ,
Tôi ૮ɦếƭ đi vì sự ra đời."
Đây là ca khúc gì vậy? Liễu Địch không rõ, cô chỉ cảm thấy lời bài hát rất đơn giản, nhưng lại không đơn giản một chút nào, tựa hồ ẩn chứa triết lý. Liễu Địch còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, thầy Chương lại đổi sang bài hát khác:
"I looked and saw your eyes
In the shadow of your hair,
As a traveller sees the stream
In the shadow of the wood;
And I said, "My faint heart sighs,
Ah me! to linger there,
To drink deep and to dream
In that sweet solitude."
I looked and saw your heart
In the shadow of your eyes,
As a seeker sees the gold
In the shadow of the stream;
And I said, "Ah me! what art
Should win the immortal prize,
Whose want must make life cold
And heaven a hollow dream?"
I looked and saw your love
In the shadow of your heart,
As a diver sees the pearl
In the shadow of the sea;
And I murmured, not above
My breath, but all apart,
"Ah! you can love, true girl,
And is your love for me?""
(Tôi nhìn thấy đôi mắt em ẩn hiện trong mái tóc mượt mà
Như kẻ lữ hành nhìn thấy dòng suối chảy trong rừng xanh,
Tôi thốt lên: "Trái tim mềm yếu của tôi đang ngâm nga, cần dừng lại
Uống no say và chìm vào giấc mộng trong sự tĩnh mịch ngọt ngào."
Tôi nhìn thấy trái tim của em qua đôi mắt,
Như người đào vàng tìm thấy vảy vàng óng ánh dưới dòng suối,
Tôi nói: "Ôi, nghệ thuật nào có thể giành được phần thưởng bất hủ,
Thiếu vắng nó, cuộc sống sẽ trở nên giá lạnh, thiên đường trở thành giấc mộng trống không."
Tôi nhìn thấy tình yêu của em trong hình bóng trái tim em
Như người thợ lặn nhìn thấy ngọc trai trong bóng mờ biển cả,
Tôi thì thầm, giọng nhẹ như hơi thở,
"A, cô gái chân chính, em có thể yêu, có thể yêu tôi không?")
Liễu Địch biết đây là một ca khúc được phổ nhạc từ bài thơ Three Shadows của nhà thơ kiêm họa sĩ người Anh gốc Ý Dante Gabriel Rossetti[1]. Nghe đến câu cuối cùng, tim Liễu Địch đập nhanh một nhịp. Giọng của thầy Chương có vẻ lạ thường, tựa hồ run run.
[1] Dante Gabriel Rossetti (1828 – 1882): nhà thơ, dịch giả, họa sĩ Anh gốc Ý, một trong những người sáng lập trào lưu Tiền Raphael nổi tiếng trong hội họa và thi ca Anh nửa cuối thế kỷ XIX.
Thầy từng thất tình? Bởi vì thầy bị mù hai mắt? Ý nghĩ này vừa vụt qua đầu Liễu Địch, thầy Chương đã chuyển sang một bài hát có giai điệu nhẹ nhàng của Mỹ Let It Be Forgotten:
"Let it be forgotten, as a flower is forgotten,
Forgotten as a fire that once was singing gold,
Let it be forgotten for ever and ever,
Time is a kind friend, he will make us old.
If anyone asks, say it was forgotten
Long and long ago,
As a flower, as a fire, as a hushed footfall
In a long forgotten snow."
(Hãy để cuộc tình lãng quên như đóa hoa bị chìm trong quên lãng,
Lãng quên như ngọn lửa đã có một lần reo tiếng hát vàng,
Hãy để cuộc tình chìm vào quên lãng đến mãi muôn đời,
Thời gian là người bạn tử tế, sẽ biến chúng ta thành già cũ,
Nếu có người nào hỏi, xin nói rằng cuộc tình đã chìm vào quên lãng,
Đã quá lâu rồi,
Như đóa hoa, như ngọn lửa, như bước chân thầm lặng,
Trong lãng quên băng tuyết phủ triền miên.)[2]
[2] Bài hát được phổ nhạc từ bài thơ của Sara Teasdale (1884 – 1933): nữ nhà thơ người Mỹ. Bản dịch của Hoàng Nguyên Chương.
Đúng vậy, Liễu Địch nhanh chóng quên đi nghi vấn vừa rồi, quên đi phiền não, quên đi ly biệt, quên gương mặt lạnh lùng trước đó của thầy Chương, quên tất cả những chuyện không vui. Cô chỉ cảm thấy không gian nhỏ bé này tràn ngập niềm hạnh phúc, âm nhạc là tươi đẹp, tiếng hát là tươi đẹp, thầy Chương là tươi đẹp, bản thân cô cũng tươi đẹp. Liễu Địch chưa bao giờ hưởng thụ khoảnh khắc đẹp đẽ như lúc này. Cô chưa bao giờ biết cuộc đời cũng có những giây phút thăng hoa như vậy. Liễu Địch lĩnh hội một cảm giác hoàn toàn mới mẻ, nắm bắt từng phút giây ấm áp.
Thầy Chương lại hát bài khác:
"I asked the heaven of stars
What I should give my love…
It answered me with silence,
Silence above.
I asked the darkened sea
Down where the fishers go…
It answered me with silence,
Silence below.
Oh, I could give him weeping,
Or I could give him song…
But how can I give silence
My whole life long?"[3]
[3] Bài hát được phổ nhạc từ bài thơ Night Song at Amalfi của Sara Teasdale
(Tôi hỏi bầu trời có những vì sao xán lạn,
Tôi nên trao cho tình yêu của tôi thứ gì,
Ông trời trả lời tôi bằng sự trầm mặc,
Sự trầm mặc của trời xanh.
Tôi hỏi đại dương tăm tối như bóng đêm,
Người đánh cá thường xuất hiện ở đâu,
Đại dương trả lời tôi bằng sự trầm mặc,
Sự trầm mặc của hạ giới.
Tôi có thể khóc vì nàng,
Tôi có thể hát tặng nàng,
Nhưng cuộc đời này,
Sao tôi có thể chỉ cho nàng sự trầm mặc?)
...
Không khí vui vẻ đột nhiên đột nhiên trở nên nặng nề. Khi thầy Chường hát đến câu: "Hỏi trời trời không thấu, hỏi đất đất không hay" bằng ngữ điệu đau thương, tâm hồn nhạy cảm của Liễu Địch lập tức bị ảnh hưởng. Cô cảm thấy một nỗi thê lương lan tỏa trong lòng, thay thế cảm giác yên bình và hạnh phúc vừa rồi. Theo bản năng, Liễu Địch cố gắng kháng cự sự "thay thế" đó.
May mà thầy Chương lại chuyển sang một ca khúc cô quen thuộc. Đó là bài All Kinds of Everything:
"Snowdrops and daffodils
butterflies and bees
sailboats and fishermen
things of the sea
wishing-wells
wedding bells
early morning dew
all kinds of everything remind me of you
Seagulls and aeroplanes
things of the sky
winds that go howlin\'
breezes that sigh
city sights
neon lights
grey skies or blue
all kinds of everything remind me of you
Summertime
wintertime
spring and autumn too
Monday
Tuesday every day
I think of you.
Dances
romances
things of the night
sunshine and holidays
postcards to write
Budding trees
autumn leaves
a snowflake or two
all kinds of everything remind me of you.[4]"
[4] Bài hát do Dara, ca sĩ người Anh trình bày.
(Những bông hoa tuyết và hoa thủy tiên,
Bươm Bướm và ong mật,
Thuyền buồm, ngư dân và mọi thứ trên biển cả,
Giếng ước nguyện và tiếng chuông đám cưới,
Giọng sương của buổi sớm mai,
Tất cả đều khiến tôi nhớ em.
Hải âu, máy bay và mọi thứ trên bầu trời,
Những ngọn gió thét gào hay vi vu,
Cảnh đẹp của thành phố, những ánh đèn neon, bầu trời trong xanh hay xám ***c.
Tất cả đều khiến tôi nhớ em.
Mùa hè, mùa đông, mùa xuân và mùa thu nữa,
Thứ Hai, thứ Ba, và mỗi ngày,
Tôi đều nghĩ về em.
Từng điệu múa, từng câu tâm tình,
Vạn vật cùa màn đêm
Ánh nắng và kỳ nghỉ,
Những tấm bưu thiếp
Những cái cây đâm chồi
Những chiếc lá mùa thu,
Một, hai bông hoa tuyết
Tất cả đều khiến tôi nhớ em.)
Thầy Chương lặp đi lặp lại mấy lần câu hát: "All kinds of everything remind me of you." Nỗi bi thương trong lòng Liễu Địch ngày càng lan tỏa, nhanh chóng bao trùm trái tim cô. Không hiểu tại sao, giọt lệ dâng tràn lên viền mắt cô, làm mờ tầm nhìn của cô.
Cô đã nhận ra thầy Chương đang dùng tiếng hát để biểu đạt tình cảm của mình. Mọi thứ đều khiến thầy nhớ đến ai? Ngày mai, cô sẽ rời xa thầy, rời khỏi thành phố này, bắt đầu một trang mới trong cuộc đời ở nơi khác. Còn thầy Chương, thầy vẫn phải tiếp tục cuộc sống cô độc và khắc khổ ở nơi đây.
Mọi thứ, sao cô có thể không nhớ đến thầy Chương, nhớ đến khoảng thời gian ba năm khó quên? Chín ngày qua, mà không, ba năm qua, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy rõ tiếng bước chân của sự ly biệt. Hóa ra sự ly biệt đã ở gần cô như vậy.
Trong tầm nhìn mơ hồ, Liễu Địch không rời mắt khỏi thầy Chương. Sắc mặt thầy phảng phất nỗi bi ai, thay thế nét dịu dàng ban nãy. Liễu Địch cố gắng không để nước mắt, cô tự nhủ: "Thầy Chương, thầy mau hát bài khác đi, em không chịu nổi nữa rồi!"
Thầy Chương quả nhiên đổi sang ca khúc khác, là bài dân ca Mỹ nổi tiếng Red River Valley. Âm điệu trầm thấp đẹp đẽ và bi thương từ ngón tay thầy Chương tuôn chảy, lan tỏa đến mỗi góc nhà:
"From this valley they say you\'ll be going,
We shall miss your bright eyes and sweet smile,
for they say you are taking the sunshine
That has brighten our pathways a while.
Come and sit by my side if you love me;
Do not hasten to bid me adieu,
Just remember the Red River Valley,
And the one who has loved you so true.
I’ve been thinking a long time, my darling
Of the sweet words you never would say,
Now, alas must my fond hopes have vanished
For they say that you\'re going away…"
(Nơi thung lũng này, họ nói em sắp ra đi
Chúng tôi chắc sẽ rất nhớ đôi mắt sáng ngời và nụ cười ngọt ngào của em
Họ nói em mang theo cả ánh nắng
Soi tỏa những con đường chúng ta đi.
Hãy ngồi cạnh anh nếu em yêu anh
Đừng vội vàng trao anh lời tạm biệt
Chỉ cần em nhớ đến thung lũng Dòng sông đó
Và chàng cao bồi yêu em say đắm
Anh đã nghĩ rất lâu rồi người yêu hỡi
Những lời ngọt ngào mà em sẽ không bao giờ nói ra
Cuối cùng thì những hy vọng yêu dấu của anh cũng tan biến
Vì họ nói em sắp ra đi…)
Thầy Chương đàn đi đàn lại ca khúc này... Giọng thầy thâm trầm, vẻ mặt nặng nề, u ám. Thầy như quên đi chính mình, hòa nhập vào bài hát. Dường như tất cả trái tim, sinh mệnh, tâm hồn của thầy đang diễn tấu.
Liễu Địch nghe đến mức ngẩn ngơ, cô hoàn thành bị tiếng đàn bi thương và giọng ca sầu muộn thu hút, hoàn toàn chìm vào cảm xúc ly biệt của bài hát. Cô mơ thấy mình đi đến bên thầy Chương, ngồi xuống cạnh thầy. Cô mơ thấy mình đặt tay lên vai thầy Chương, tựa hồ muốn an ủi tâm hồn cô độc và đau đớn, tựa hồn muốn trái tim mình hòa vào trái tim thầy. Liễu Địch chậm rãi cúi đầu, một giọt lệ lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay đang gảy đàn của thầy Chương.
Bàn tay thầy Chương run rẩy. Sau đó, một tiếng sắc nhọn, vỡ vụn phát ra từ cây đàn kéo hai thầy trò từ trong mộng cảnh về thế giới hiện thực. Hai thầy trò cùng giật mình đứng dậy. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có dư âm của tiếng đàn ngân vang.
Một lúc lâu sau, tiếng đàn dừng hẳn, hai thầy trò vẫn im lặng. Liễu Địch lau nước mắt, ngước nhìn thầy Chương. Thầy đứng thẳng người như thân cây khô. Sắc mặt thầy trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, sự dịu dàng và bi thương biến mất hoàn toàn.
Tuy nhiên, Liễu Địch nhìn thấy rõ một giọt lệ chảy ra từ đằng sau mắt kính màu nâu trà, lăn dài trên gương mặt trắng bệch của thầy.
"Thầy ơi, thầy khóc đấy à?" Liễu Địch khẽ nói. Thầy Chương đang khóc, giọt lệ thuần khiết nhất chảy ra từ khóe mắt của con người kiên cường lập tức chạm đến nơi sâu thẳm trong tâm hồn của Liễu Địch. Lòng cô chùng xuống. Cô nhẹ nhàng nắm tay thầy Chương.
Nhưng đột nhiên người thầy Chương run run, giống như lần đầu Liễu Địch chạm vào người thầy sau tiết học đầu tiên năm lớp 10. Thầy lập tức hất tay Liễu Địch ra. Cô há miệng vẻ kinh ngạc, nhưng không thể thốt thành lời. Cô nằm mơ cũng không ngờ thầy Chương lại có phản ứng như vậy.
Sau đó, thầy Chương nhanh chóng quay lưng về phía Liễu Địch, cất giọng khàn khàn và rõ ràng: "Liễu Địch, em về đi!"
Liễu Địch ngây ngốc. Giọt nước mắt chua xót và thất vọng trào ra nơi khóe mi, chảy xuống mặt. Nhưng cô cắn răng, không để phát ra tiếng nức nở. Qua làn nước mắt, Liễu Địch thấy thân hình cao lớn của thầy Chương bất động. Thầy lại khép chặt cánh cửa trái tim, trở thành tảng băng lạnh lùng. Tại sao thầy đột nhiên thay đổi? Chẳng phải cô đã thu hẹp khoảng cách với thầy, cô đã được thầy tin tưởng hay sao? Tại sao bây giờ thầy lại tỏ ra xa cách? Liễu Địch không tài nào hiểu nổi.
Sau đó, cô lại nghe thầy Chương nói, từng tiếng như rít qua kẽ răng: "Liễu Địch, em về đi!"
Giọng thầy vô cùng lạnh lùng, Liễu Địch cảm thấy cô không thể chịu đựng lâu hơn được nữa. Cô lắc đầu, quay người chạy ra ngoài. Vừa quay ra đến cửa, giọng nói của thầy Chương đột nhiên vang lên bên tai cô: "Chiều mai, tôi sẽ đến trường... tiễn em."
Liễu Địch ngẩn người nhưng vẫn sải bước dài rời khỏi ngôi nhà. Mặt trời đã xuống núi, không gian được bao phủ bởi ánh chiều tà. Khi Liễu Địch chạy tới sân nhỏ, cô chợt nghe thấy một tiếng động, dường như trong ngôi nhà của thầy Chương, có đồ vật gì đó rơi xuống đất.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc