Bẻ Em Không Thương Lượng - Chương 19

Tác giả: Tuyết Mặc

Trần Việt cảm thấy rất không lý giải, bởi vì cái gì nhất định phải yêu đương? Nếu như nhân loại là động vật máu lạnh không có cảm tình, vậy thế giới này có phải là sẽ đơn giản chút.
Đối với ý nghĩ này của cô Lam Gi¬ai Vi rất không đồng ý lắc đầu: “Nếu như không có cảm tình, thế giới chính là càng nhiều chiến tranh không chừng mực!”
Trần Việt thở dài, “Nhưng có cảm tình, mình còn lại tiếp tục dày vò không chừng mực.”
Lam Gi¬ai Vi nắm gối ôm sau lưng lên đánh về phía cô một cái, “Nhân loại có cảm tình, nhưng cậu có thể không cần à, không có người bảo cậu nhất định phải yêu đương!” Có một người bạn thân luôn thất tình như vậy, cô cũng thấy rất mất mặt được không.
Nhưng khi nhìn Trần Việt lớn lên có da có thịt, lại sự nghiệp thành công, vì cái gì yêu đương không thành? Hiện tượng quỷ dị như vậy, hẳn là cũng có thể xếp vào trong ghi chép "những chuyện kì lạ không thể lý giải ”.
“Mình là nhân loại, cho nên mình đương nhiên phải yêu đương.” Trần Việt liếc cô một cái, “Lam Gi¬ai Vi, lần này mình đây thật sự gặp phiền toái, mình không bỏ Cảnh Mân xuống được, không biết vì cái gì!”
Lam Gi¬ai Vi đưa qua ánh mắt khinh thường, vốn là một đêm ánh sao dễ chịu, cô cho rằng có thể thoải mái mà trên giường vượt qua đêm ánh sao dễ chịu này, nào biết Trần Việt lại không có nhân tính sáng sớm chạy tới đạp cửa nhà cô, sau đó còn rất không biết cảm thấy thẹn dắt cô, xem cô như thùng rác, đem phiền não đổ vào cô.
Nhưng cô nhẫn nại tính tình nghe tới nghe qua, Trần Việt vẫn đang nói lời nhàm tai về những vấn đề cảm tình của cô, cuối cùng còn bắt đầu cảm thán cuộc đời! Thật sự là một chút ý mới đều không có.
Lam Gi¬ai Vi cũng rất cảm thán —— Chủ nhật tốt đẹp của cô cứ như vậy cách xa cô đi rồi!
“Trần Việt, cậy và Cảnh Mân hình như không có yêu nhau lâu a?” Trong ấn tượng của cô, hai người tối đa cũng chỉ yêu hai ba tháng.
“Ừ,mình cảm thấy cô ấy rất đặc biệt, nhưng cô ấy rõ ràng đã không có ý với mình rồi!” Cả người Trần Việt nương đến trên ghế sa lon, khẽ nguyền rủa một câu: “Phiền ૮ɦếƭ.”
Nhìn người vẻ mặt rối rắm, Lam Gi¬ai Vi cũng cau mày trầm tư, thật lâu mới lên tiếng: “Trần Việt, cậu có nghĩ tới một nguyên nhân khác hay không? Về Cảnh Nhiên?”
Đột nhiên nghe cái tên đó, tim Trần Việt lại như ống thoát nước đập chậm một nhịp, “Cảnh Nhiên làm sao vậy?”
“Cậu có nghĩ tới hay không, so với nói là nhớ mãi Cảnh Mân không quên, còn không bằng nói cậu để ý anh trai của cô ấy- Cảnh Nhiên, bởi vì hắn và cậu từng xảy ra quan hệ.” Lam Gi¬ai Vi càng phân tích càng thấy được chính mình rất có đạo lý, nói ra cuối cùng còn nhịn không được có điểm dương dương đắc ý .
“Cắt. . . .” Trần Việt cười lạnh một tiếng: “Hiện tại xã hội này, đơn thuần vì tình dục mà đến với nhiều người, mình cùng với hắn đều là người trưởng thành, bị tình dục hấp dẫn cũng là chuyện rất bình thường a.”
Lam Gi¬ai Vi dựng thẳng lên một ngón tay lắc, chu miệng nói ra: “Nếu như là người khác nói lời này, mình không có ý kiến gì, nhưng lời này từ miệng cậu thảo luận ra, có độ tin cậy là không! Cậu Trần Việt làm sao có thể cùng đàn ông một chỗ vì tình dục? Chỉ cần đàn ông tiếp cận cậu lướt qua khoảng cách một mét, cậu sẽ xem người ta như con gián, hận không thể cầm giầy đập ૮ɦếƭ hắn, mình nói có đúng không a.”
Trần Việt trầm mặc, bởi vì cô không cách nào phủ nhận cách nói của Lam Gi¬ai Vi, đàn ông đối với cô, giống như sinh vật có hại, có thể tránh liền tận lực tránh đi, thật sự tránh không được, vậy phải bảo trì khoảng cách tốt! Tâm lý như vậy, không có mấy người biết rõ.
Người biết lại có thể như thế nào, tâm bệnh qua nhiều năm như vậy, cô đã sớm tập mãi thành thói quen rồi, cũng không còn cảm thấy có bao nhiêu không thỏa.
Cảnh Nhiên xuất hiện thật sự vượt ra khỏi phạm vi lý giải của cô.
“Đây có thể nói rõ cái gì!”
“Nói rõ cậu đang để ý hắn.” Lam Gi¬ai Vi có xúc động muốn cởi dép lê đánh người, sau đó nghĩ nghĩ, loại chuyện cảm tình này, luôn luôn đều là người trong cục u mê, trước liền mơ hồ cảm thấy Trần Việt có lẽ không phải người trong vòng luẩn quẩn, hôm nay có một người đàn ông xuất hiện, cũng có thể dễ dàng tiếp cận cô, như vậy nói rõ cái gì. . .
Nhưng dùng tính tình Trần Việt, nếu như không phải chính cô ta nghĩ thông suốt vấn đề, người khác chỉ ra thế nào cũng không làm nên chuyện gì, cho nên làm bạn Trần Việt, nhiều nhất chỉ có thể ở bên cạnh trợ giúp một chút mà thôi.
“Trần Việt, mình cảm thấy Cảnh Mân khiến cậu để ý như vậy, như vậy nên đến gần Cảnh Nhiên, có lẽ có thể ở trên người hắn tìm được một ít trợ giúp cũng nói không chừng.”
Nguyên nhân Lam Gi¬ai Vi nói lời này, là muốn cho cô tiếp xúc Cảnh Nhiên nhiều, nói không chừng ngày nào đó Trần Việt có thể nghĩ thông suốt vấn đề suy nghĩ không thông trước kia cũng nói không chừng.
Rất hiển nhiên, lời này nghe vào trong lỗ tai Trần Việt, lại là một ý tứ khác, chỉ thấy cô mở to hai mắt, ý cười đầy mặt nói, “Thông qua tiếp cận Cảnh Nhiên mà tiếp cận Cảnh Mân, tìm cơ hội theo đuổi cô ấy lần nữa! Lam Gi¬ai Vi, cậu quả nhiên là một thiên tài.”
Vừa nói chuyện còn vừa đứng người lên, “Cậu tiếp tục ngủ đi, mình sẽ không quấy rầy nữa.”
Lam Gi¬ai Vi đầu đầy hắc tuyến, chưa từng nghĩ nói xong lời cuối cùng, cô rõ ràng thành thủ phạm nói dối Trần Việt rồi? !
Hít sâu vài hơi, nháy mắt mấy cái, nhẹ nhàng vui vẻ bò lên trên mặt trái xoan hoàn mỹ của cô, thôi, yêu như thế nào được cái đó a, tình yêu, vốn chỉ có thể dựa vào chính mình chậm rãi lĩnh ngộ, ngọt mới, cũng chỉ có thể tự mình nhấm nháp, người bên ngoài lo lắng suông cũng không được gì, cô có thể làm chính là cảnh giác cao độ, chờ xem cuộc vui rồi!
Nói sau mình cũng là thất bại trong cảm tình, căn bản không có tư cách tại trước mặt Trần Việt khoa tay múa chân. . . . . .
Làm sao không biết tình yêu của mình chỉ có trả giá mà không chiếm được hồi báo, nhưng lại vô lực ngăn cản chính mình, có khi cũng sẽ an ủi mình, có thể sống ở bên cạnh người thân lặng yên trả giá, cũng là một loại hạnh phúc.
Chuông điện thoại cắt đứt suy nghĩ của cô, nhìn nhìn biểu hiện trên điện thoại, khóe miệng nhịn không được có chút nhếch lên, bốc lên lười biếng nói: “Khả Tình. . . .” Nếu như tình yêu là lửa, cô chính là một con thiêu thân ngốc.
Cảnh Nhiên cảm giác mình muốn ૮ɦếƭ, chẳng lẽ đoạn tình yêu thứ ba của hắn cứ như vậy còn chưa bắt đầu đã game over sao? Má nó! Cái gì gọi là nhìn đến hắn liền nghĩ đến em gái hắn! Hắn và Cảnh Mân một chút cũng không giống được không, Trần Việt là ánh mắt gì a.
Bực bội đá đá cửa xe, Cảnh đại sư phụ lại bắt đầu nổi dóa.
“Sư phụ. . . .” Tiểu Thư sắp khóc ra, hắn có thể đến chỗ trưởng tiệm xin đổi sư phụ hay không? Cả ngày làm việc nơm nớp lo sợ như vậy, rất dễ dàng bị bệnh tim !
Thấy Cảnh Nhiên không có để ý đến hắn, lại yếu ớt hô một câu, “Sư phụ. . . .”
Cảnh Nhiên cũng không để ý tay mình đen đến tỏa sáng, bực bội lau mặt, xoay người gầm nhẹ một tiếng: “Gọi hồn a! Chuyện gì?”
Tiểu Thư nhếch miệng, “Trưởng tiệm tìm anh.”
Nghe được Sở Bạch tìm hắn, Cảnh Nhiên trầm thấp thối một câu: “Chỉ gây thêm việc!” Sau đó không tình nguyện đi về phòng làm việc.
Tại trạm sửa xe, cho dù làm mình bẩn giống như từ trong vại dầu ra, cũng không có người có thể cười mình, bởi vì bẩn mới là bình thường, nếu như mình làm việc cả ngày, công phục trên người còn sạch sẽ, trưởng tiệm kia nhất định sẽ hoài nghi mình lười biếng.
Mà khi Cảnh Nhiên một thân bẩn xuất hiện ở văn phòng, nhìn đến người ngồi trên ghế sa lon, hắn thật sự rất muốn đào cái động đất chui vào.
Ý niệm một trong đầu: vì cái gì Trần Việt sẽ xuất hiện trong này? ? ?
Ý niệm hai trong đầu: hắn có thể đi thay bộ quần áo trước? ? ?
Đầu óc vòng vo mấy vòng, cuối cùng chân lại như nặng ngàn cân, căn bản không chuyển động được.
Trần Việt nhàn nhạt nhìn Cảnh Nhiên đang mặc công phục, trên mặt bôi đen như sơn đen, chỉ là khóe miệng có chút cong cong, không có phản ứng lớn hơn.
Ngược lại là Sở Bạch, rất không khách khí phun cười ra tiếng, “Sư phụ Cảnh thật sự là khổ cực, cậu nhìn lại cậu xem, đều loay hoay đến đầu tóc dơ bẩn.” Vừa dứt lời, liền rút ra cái khăn tay, vừa muốn đưa cho Cảnh Nhiên, sau khi ngắm Trần Việt, tay cầm khăn tay vượt qua tay duỗi ra của Cảnh Nhiên, trực tiếp thay hắn lau mặt.
Hai người khác ở đây, lập tức bị đứng hình rồi!
Cảnh Nhiên càng cứng lại, trong nội tâm oán thầm, trưởng tiệm, anh đang hát cái gì đó a!
Khoé miệng Trần Việt co giật, nhìn Sở Bạch đứng rất gần với Cảnh Nhiên trước mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Sở Bạch, mượn Cảnh Nhiên một chút không có vấn đề chứ.”
Cảnh Nhiên nghe được cô nói là đến mượn hắn, trong nội tâm khó tránh khỏi một hồi hưng phấn, chẳng lẽ Trần Việt nghĩ thông suốt sao?
Chỉ nghe được Trưởng tiệm Sở lành lạnh nói: “Mượn đương nhiên là không có vấn đề, bất quá hôm nay chủ nhật tăng ca, nếu như không tăng, sẽ bị trừ một chút tiền.”
Nghe được trừ tiền, Cảnh Nhiên thiếu chút nữa khóc, “Tháng này trưởng tiệm anh đã trừ tôi hai lần!” Lại trừ nữa hắn cũng không cần lãnh lương.
Sở Bạch vuốt vuốt mi tâm (ở giữa hai lông mày), thật khó khăn nói: “Đây là quy củ trong tiệm, cậu cũng không phải không biết.”
Trần Việt một bên hừ lạnh một tiếng, “Quy củ còn không phải là anh đặt.” Nói xong lời này, cô từ sô pha đứng dậy, “Người là em không mang đi không được, trừ bao nhiêu tiền em trả cho hắn.”
“Ơ, có những lời này của bà chủ Trần, anh liền không khách khí khấu trừ.” Sở Bạch cười đến sáng lạn, “Vậy chúc hai vị buổi chiều vui sướng.”
Nhưng sau khi tiễn hai người rời khỏi phòng làm việc, nụ cười trên mặt Sở Bạch lại nhanh chóng biến mất rồi, mấp máy môi, sinh lòng nghi vấn, “Hai người kia làm sao cấu kết lại?”
Cảnh Nhiên thay quần áo xong đi ra, liền nhìn đến Trần Việt anh tuấn tựa bên cạnh xe chờ hắn, cảnh tượng như vậy hắn gặp qua, khi đó người cô chờ là Cảnh Mân, cũng là cúi thấp đầu, con mắt nhắm nửa, như đang tự hỏi vấn đề quan trọng gì.
Bất quá vừa nghĩ tới hiện tại người cô chờ là hắn, đáy lòng nhịn không được phun lên một cỗ thỏa mãn không tên.
“Tìm tôi có chuyện gì không?” Vừa ngồi lên xe, hắn liền thuận miệng hỏi một tiếng.
Hai ngày trước tại nhà cô, ký ức cô nói những lời kia còn như mới, cô nói không thích nhìn đến hắn, sẽ làm cô nhớ tới Cảnh Mân, nói như vậy, làm cho hắn buồn bực vài ngày, nhưng hôm nay cô lại chủ động tới tìm hắn rồi! Cho nên nói, tâm tư của phụ nữ thật sự rất khó đoán a.
“Có chút việc muốn anh hỗ trợ.” Phát động xe, Trần Việt cau mày đáp lời, từ trong nhà Lam Gi¬ai Vi đi ra đến bây giờ, cô suy nghĩ một vấn đề, mình làm như vậy có phải xúc động hay không?
“Ừ, nói một chút coi.”
Đối với sảng khoái của hắn, Trần Việt ngược lại có chút nhăn nhó, “Tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói sau.”
Sau đó hai người đều có tâm sự trầm mặc.
Trần Việt tìm một quán cà phê yên tĩnh, Cảnh Nhiên nhìn quanh bốn phía hoàn cảnh một cái, chỉ thấy tốp năm tốp ba tình nhân tình nồng ý ngọt ngồi gần sát, trong nội tâm không khỏi lặng lẽ thầm sướng, chẳng lẽ Trần Việt là tìm hắn để thông báo ? !
“Có chuyện gì tôi có thể giúp?” Khuấy cà phê, hắn có chút khẩn trương hỏi, bởi vì nghĩ tới chuyện tình kích động, cho nên có chút không thể chờ đợi được .
Nhìn Cảnh Nhiên đột nhiên hưng phấn lên, chân mày Trần Việt nhíu chặc hơn, rất là không hiểu tại sao hắn phải có phản ứng như vậy.
“Cảnh Nhiên, tôi tìm anh giúp tôi theo đuổi Cảnh Mân.” Cô thuận miệng nói ra mục đích của bản thân.
Cảnh Nhiên hôn mê, trong lòng nghĩ tới đều là Trần Việt muốn thổ lộ, không nghĩ tới cô mới mở miệng lại yêu cầu hắn hỗ trợ theo đuổi Cảnh Mân, đây là tình huống nào!
Người con gái mình thích lại bảo hắn hỗ trợ cô tranh thủ tình yêu? Nghĩ cũng đừng nghĩ! !
Bất quá ý nghĩ của bọn họ vẫn thật là hợp nhau tới cực điểm, hắn chạy tới muốn mẹ cô hỗ trợ theo đuổi cô, cô lại chạy tới yêu cầu hắn hỗ trợ theo đuổi em gái hắn!
Thế giới này còn có chuyện tình quỷ dị hơn không!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc