Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát - Chương 27

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Trong phòng, ngọn đèn u ám, sau khi bọn người Mộ Dung Trần đi khỏi, những người phụ nữ vốn ngồi bên cạnh những người đàn ông lúc nãy cũng đi ra ngoài, mọi thứ lập tức trở nên an tĩnh.
Tình Tình uống một hớp nước trái cây, vị lành lạnh làm cho Tình Tình sau khi uống một ngụm lại uống tiếp một ngụm nữa cho đến khi ly cạn không thấy đáy.
Nhưng, sau khi uống xong nước trái cây, cô cảm thấy mắt mình mệt mỏi rả rời, chỗ đàn ông bọn họ nói chuyện, nếu như không có chuyện gì, anh ta mang cô đến đây làm gì? Ăn xong thì chở cô về nhà không tốt sao?
Ghế sofa mềm mại ở sau lưng, Tình Tình không muốn suy nghĩ đến chuyện của anh ta nữa, dù sao cũng không có những người khác ở đây, cô dựa vào sofa, đầu hơi choáng váng, bụng và eo cũng cảm thấy đau, khoảng thời gian này cô thường cảm thấy mệt mỏi.
Bất tri bất giác, Tình Tình cứ ngủ như vậy, ngay cả thời điểm nào anh nói xong chuyện cũng không biết.
“Trần, đây là báo cáo thẩm hạch mà cậu muốn” Cố Kỳ Nam từ trong cặp tài liệu lấy ra một túi tài liệu đưa cho Mộ Dung Trần.
“Tôi lại nợ cậu một ân tình rồi.” Mộ Dung Trần không khách khí nhận lấy. Nhà Mộ Dung muốn tìm thứ gì cũng được, nhưng Mộ Dung Trần không muốn dùng danh nghĩa của nhà Mộ Dung làm chuyện riêng.
“Trần, cậu thật sự không phải muốn đuổi cùng Gi*t tận chứ?” Cố Kỳ Nam vừa đứng lên, sau đó cùng Âu Thánh Nguyên đi ra ngoài.
“Yên tâm, sẽ không liên lụy đến cậu” Mộ Dung Trần cười cười, báo cáo đã nằm trong tay anh, về phần phải làm thế nào, anh vẫn chưa xác định được.
“Vậy bọn tôi đi trước, A Nguyên, tớ ngồi xe của cậu” Làm thủ trưởng của nhân dân, Cố Kỳ Nam khi đến club tư nhân như thế này, dĩ nhiên sẽ không lái xe của mình.
“E, hèm…” Âu Thánh Nguyên nhún vai đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên nhìn Tình Tình một cái, mà một người lớn lối hơn, còn trắng trợn mở miệng:
“Trần, em gái nhỏ của tôi hình như ngủ quên rồi”
“Trầm Ngôn, tôi cảnh cáo cậu”
Nếu như không phải Trầm Ngôn nhanh chân lẹ mắt trốn khỏi, một quyền của Mộ Dung Trần nhất định sẽ trúng khuôn mặt đẹp trai của hắn.
“Trầm Ngôn, đi đi, người phụ nữ của cậu vẫn còn đợi ở bên ngoài kìa.” Vì để tránh cho 2 người này đánh nhau, cũng vì muốn Mộ Dung Trần bồi dưỡng tình cảm với cô vợ mới của anh, nên Âu Thánh Nguyên với Cố Kỳ Nam trực tiếp lôi kéo anh đi về phía cửa.
Về phần người đã ngủ thi*p đi, làm thế nào để bồi dưỡng tình cảm thì phải xem bản lĩnh của tứ thiếu anh.
Cô gái này, đến ngồi cũng có thể ngủ, thật là phục cô.
Sau khi tất cả mọi người đều đi, Mộ Dung Trần đi đến trước mặt Tình Tình đang nửa ngồi, nửa ngủ, đưa tay vén tóc mai trên trán của cô ra phía sau, lộ ra cái trán trắng noãn, nhưng ngón tay thon dài lưu luyến không muốn rời khỏi gương mặt trắng noãn của cô, nên vuốt ve.
"Ừ, không cần. . . . . ."
Trong giấc ngủ mơ màng, Tình Tình vô thức thì thầm, muốn đem tay nhỏ bé gạt đầu sỏ đã làm cô ngứa ngáy.
“Tình Tình, về nhà”
Mộ Dung Trần ngồi vào bên cạnh cô, đem đầu của cô tựa vào trong иgự¢ mình, lại bị cô vô thức ᴆụng chạm gợi lên một cỗ tà hỏa.
"Không muốn. . . . . ." Nơi nào là nhà của cô?
"Không muốn cái gì?" Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô
"Không nói cho anh. . . . . ." Người đẹp trong иgự¢ chợt mở mắt ra, yên lặng nhìn mặt của Mộ Dung Trần, mà anh, cũng yên lặng nhìn cô.
Tựa hồ như cảm thấy có chuyện gì đó không đúng. Trong đầu Mộ Dung Trần thoáng hiện lên khuôn mặt cười như không cười của Âu Thánh Nguyên trước khi đi, nhưng, còn chưa kip suy nghĩ nhiều, người con gái bình thường không muốn nói chuyện với anh, đã đưa tay đẩy tay anh ra:
“Không cho phép anh ôm tôi”
“Em là của người của anh, tại sao không cho anh ôm” Mộ Dung Trần cầm tay nhỏ bé của cô, đưa lên môi hôn nhẹ.
Tay nhỏ bé dưới ánh đèn trắng mịn như ngọc, những ngón tay thon dài mỗi một ngón đều đẹp long lánh, khiến anh hận không thể cắn chúng nuốt vào bụng.
Không cần phải bàn, ly nước trái cây vừa rồi nhất định là kiệt tác của Âu Thánh Nguyên. Bằng không, Tình Tình không thể nào ngủ quên ở bên ngoài, sau khi tỉnh lại, ánh mắt của cô cơ hồ có gì đó không đúng. Nếu như bình thường, cô không thể cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh như vậy.
Chỉ có điều, cậu ta đã bỏ thứ gì vào trong ly, anh không có thời gian đi nghiên cứu. Anh, ngược lại muốn nhìn xem cô gái này sẽ biến thành dạng gì, ít nhất trông cô bây giờ rất đáng yêu, đáng yêu đến mức khiến anh muốn ăn cô.
“Tôi không phải người của anh, tôi là của tôi, tôi khát nước, mau lấy nước cho tôi uống”
Đấm nhỏ trực tiếp đấm vào Ⱡồ₦g иgự¢ lớn, sau đó lại đấm đấm đấm đấm.
Cô nhất định không biết mình đang nói gì, làm gì. Mộ Dung Trần chợt cười.
“Nhanh lên, mau lấy nước cho tôi”
“Được”
Anh thoải mái vỗ vỗ mặt cô, Mộ Dung Trần đưa tay lấy ly rượu lúc nãy đưa cho cô: “Tôi đút em uống được không?”
“Anh dài dòng quá”
Đem ly rượu trống rỗng trả lại cho anh, trên mặt Tình Tình đỏ bừng, thân thể bắt đầu cảm thấy khô nóng.
“Uống nữa….”
Mộ Dung Trần ôm lấy cô đi về phía cửa. Nơi này không phải là nơi tốt:
“Chúng ta đi chỗ khác uống”
“Anh gạt tôi”
“Không gạt em”
“Mộ Dung thiếu gia, đây là thẻ mở cửa phòng của ngài, Âu tiên sinh còn cố ý dặn dò, hy vọng ngài chơi vui vẻ”
Có còn chu đáo nào hơn hay không? Mới kéo cửa phòng ra, một phục vụ đã chờ lâu bên ngoài đi vào.
"Dẫn đường."
Xem ra anh đã sớm bị người khác mưu hại nha. Chỉ là, không quan trọng, phóng túng một chút cũng không sao.
“Nước đâu, tại sao không có nước?”
Đầu dường như trở nên mơ màng, Tình Tình chỉ có thể mặc cho Mộ Dung Trần ôm mình đi vào thang máy.
“Bảo bối, sẽ có nước nhanh thôi”
Ôm cô, nhìn gương mặt đáng yêu của cô, thoải mái an ủi cô, tình triều khó nén, hôn lên 2 gò má phiếm hồng của cô.
Hai người hôn nhau khiến cho người phục vụ trước mặt khẩn trương đến thẳng tắp xương sống, động cũng không dám động một cái. Xem ra, Âu tiên sinh nói chơi vui vẻ, thật là có ngụ ý nha!
Đến phòng ở cuối hành lang, bị cô gái nhỏ kiều mỵ trong иgự¢ dấy lên dục hỏa thiêu đốt, một cước đá văng cửa phòng, mang cô đến trước giường lớn.
Ánh mắt mờ mờ bắt đầu lấy lại tinh thần, nhưng đã bị thân thể người đàn ông đè lại.
“Tại sao anh lại đè tôi?”
Mộ Dung Trần chống nửa người lên, nhìn cô gái ánh mắt ௱ôЛƓ lung đang nằm trên giường.
“Vậy anh để em đè lại…” Sau đó lật người, để cho cô gái nhỏ phía dưới đổi vị:
“Thì ra là em thích như vậy à” Nhìn tư thế này chính là lần đầu tiên cô và anh ở trên giường, Mộ Dung Trần hôn lên khuôn mặt đã phiếm hồng của cô.
“Anh…” Cô gái nhỏ bị hôn đưa tay che mặt, mặt đỏ giống như máu, ánh mắt trong veo như nước nhìn người đàn ông đang ôm cô, trong khoảng thời gian ngắn, trước mắt chỉ còn người đàn ông thập phần anh tuấn, cô quên cả uống nước, quên cả giãy dụa.
Cô như vậy nhìn anh, Dụς ∀ọηg tựa như mất khống chế xông thẳng lên đầu.
Giây tiếp theo, áo đầm vừa người đã bị chia năm xẻ bảy nằm tán loạn trên mặt đất, bàn tay của anh đè cái ót của cô, áp đầu của cô xuống đầu mình. Môi mỏng của anh đã hôn lên môi anh đào của cô.
Đầu óc của Tình Tình càng thêm rơi vào hỗn độn, không thể tiếp tục suy nghĩ, theo bản năng hé môi ra, mặc cho lưỡi của anh bá đạo xông vào, chuyện dường như có chút không đúng, nhưng nụ hôn này lại nóng quá, ngọt quá, khiến cho não của cô bắt đầu mê mang. Ánh mắt mê ly, không tự chủ được cùng đầu lưỡi anh dây dưa, liếm ʍúŧ.
Cô hôn đáp lại anh. Làm cho anh cảm giác được vui sướng xông lên não, kể từ khi bị hạ dược đêm đó, tất cả nhiệt tình của cô giống như bị nước đá dập tắt, làm thế nào cũng không tìm về được.
Bất luận anh ở phía trên cố gắng như thế nào, bọn họ cũng không có khả năng dấy lên tình cảm nào, làm cho anh mỗi lần như vậy tâm như bị lửa đốt chỉ có thể càng thêm tức giận mà muốn cô, mặc cho cô có đồng ý đáp lại anh hay không, nhưng mỗi đêm ôm một người phụ nữ không cam tâm tình nguyện, đối với tự tôn của đàn ông là đả kích đến mức nào?
Huống chi, anh vừa sinh ra đã là thiếu gia nhà Mộ Dung vô cùng tôn quý. Chỉ là yêu có thể làm sao? Cho dù anh biết lòng của cô không thuộc về anh, nhưng anh cũng muốn thân thể của cô thuộc về anh.
Tối nay, dường như cô đã trở về dáng vẻ đêm hôm đó, bất ngờ này khiến anh không kịp chuẩn bị, dù cho biết cô bị người khác tính kế, nhưng anh cũng muốn được hưởng thụ phần vui mừng trọn vẹn này.
Vì để dò xét xuống bên dưới, anh giả vờ đem đầu lưỡi của mình rút ra khỏi miệng cô, đôi môi vừa rời khỏi, quả nhiên, cô gái nhỏ nhất quyết không tha, chủ động liếm lên môi anh, đầu lưỡi nho nhỏ cũng nghịch ngợm chạy vào trong môi của anh.
Thì ra là do cô chủ động, như thế này tốt biết bao, là chuyện mất hồn đến như vậy, anh lần nữa lại nắm quyền khống chế, đem đầu lưỡi của cô hút vào trong miệng của mình, lật người lại ngậm ʍúŧ……
“Tại sao chỉ có tôi không mặc quần áo? Anh cũng phải cởi chứ!” Bị hôn đến toàn thân nóng lên, cô gái nhỏ lên tiếng oán trách.
“Vậy em…..”
Trong phòng nhiệt tình, làm cho người nghe tai đỏ tim đập.
Chiều nay, không có oán, không có hận, chỉ có thiên hoan địa lão giữa nam và nữ, tựa như tình nồng mật ý……
***
Đây là nơi nào? Tình Tình mở mí mắt tựa như nặng ngàn cân ra. Thân thể của cô mềm nhũn nằm ở một nơi xa lạ? Đây không phải là biệt thự cô đã ở gần một tháng à?
Trên người đang đắp chăn bông sạch sẽ, mềm mại, bên trong phòng máy điều hòa vững vàng hoạt động, trong phòng xa hoa có vẻ yên lặng.
Chịu đựng cả người đau nhức, muốn từ trên giường đứng dậy, nhưng cô dùng hết sức toàn thân cũng chỉ có thể nương đến đầu giường.
Dưới chăn dĩ nhiên không có món đồ nào trên người, giữa 2 chân đau nhức để cho cô hiểu tối hôm qua mình đã trải qua một buổi tối như thế nào.
Nhưng, tại sao, một chút ấn tượng cô cũng không có? Ý thức của cô chỉ dừng lại lúc cô ngồi ở trong phòng chờ anh, sau đó cô ngủ thi*p đi, như vậy nói cách khác, anh đã mang cô đến đây?
Nhưng, hình như anh cũng không có ở đây? Cô có nên ra ngoài hay không? Cô như vậy căn bản không có biện pháp đi ra ngoài nha, Tình Tình nhìn y phục đã bị xé rách ném trên mặt đất.
Mộ Dung Trần người đàn ông này thật đúng là âm dương quái khí, có lúc rất dịu dàng xem cô như bảo bối mà hôn cô, yêu cô, cũng có lúc giống như ác ma cuốn cô vào trong triền miên kịch liệt.
Tối hôm qua bọn họ đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao khi tỉnh lại chỉ còn mình cô ở trên giường?
Thân thể bủn rủn cùng khó chịu khiến Tình Tình chỉ muốn đến phòng tắm để tắm nước nóng cho thoải mái dễ chịu một chút, nhưng, trong phút chốc khi cô vén chăn lên, giữa 2 chân ẩm ướt, cùng bụng dưới đau nhức, khiến cho cô cúi đầu nhìn lên chiếc giường vốn trắng như tuyết nay đã nhiễm một mảng màu đỏ xinh đẹp…..
Đây là….. Không thể nào là lạc hồng của đêm đầu tiên, mà là “bạn tốt” của cô tới?
Không trách được, bắt đầu từ buổi tối hôm qua, bên eo của cô bắt đầu ê ẩm. Vậy cũng chứng minh một chuyện đó chính là cô không có mang thai.
Đứa bé, tại sao cô lại không nghĩ tới, với trình độ thân mật nhiệt tình của bọn họ như vậy sẽ không có đứa bé sao? Nhưng, hôn nhân như vậy, căn bản không cần thiết kéo thêm một đứa bé vào khiến giữa bọn họ trở nên phức tạp hơn.
Cô thật là hồ đồ. Đã ngủ với một người đàn ông lâu như vậy, tại sao cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ngừa thai, với tuần suất một ngày làm 3 chập của anh ta, cô không có thai cũng không biết có phải do ông trời thương hại cô không nữa.
Nếu như đã không muốn, vậy nên nói rõ với anh ta, nhưng cô nên nói như thế nào đây?
Từng đợt rồi lại từng đợt sóng triều khiến cho Tình Tình cảm thấy xấu hổ hơn, ở nơi như thế này, những chuyện bí mật của con gái cô không thể nói với người khác, cô theo bản năng kéo chăn về trên người, cô cũng không thể cứ ngồi lì trên giường mãi.
Nhưng, cô phải làm sao đây? Quần áo bị xé rách, ngay cả quần nhỏ, cũng bị xé luôn, Tên đàn ông khốn kiếp đó lại ném cô ở lại chỗ này? Cô cắn chặt môi, nuốt nghẹn ngào trở về cổ họng, cô không thể khóc, nhất định không thể khóc, nhưng, nước mắt vẫn từng dòng từng dòng rơi xuống, càng nghĩ càng đau lòng, càng uất ức, thì càng khó nén, vốn đang lặng lẽ rơi lệ lúc này đã chuyển thành khóc nhẹ.
Đều tại hắn, đều do hắn, là cái tên Mộ Dung Trần ૮ɦếƭ tiệt kia, khiến cô rơi vào tình cảnh lúng túng như thế này, muốn đi lại không đi được, mà ngồi thì lại khó chịu.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc