Bạn Trai Tôi Là Con Sói - Chương 89

Tác giả: Tát Không Không

“Ý của anh, kẻ bên ngoài kia là người của Du Nhất Giới ư?” Diệp Tây Hi nhíu mày: “Không thể nào, nếu quả thực đúng là thủ hạ của tên khốn đó thì còn có thể khách sáo lịch sự gõ cửa như thế á?”

Như thể để xác minh chính xác những phỏng đoán của cô, bên ngoài bất thình lình vang lên một hồi súng liên thanh chói tai, mùi thuốc nổ nồng nặc.

Cùng lúc đó, Hạ Phùng Tuyền kéo tay Diệp Tây Hi rất nhanh trốn vào trong bếp.

Diệp Tây Hi còn chưa kịp tiêu hoá nổi chuyện gì đang diễn ra, tình thế lúc này ra sao thì bên tai đã ầm ầm tiếng đấu súng dữ dội, đám người điên cuồng bắn xả trong làn mưa đạn.

Cửa phòng chỉ trong tíc tắc đã vỡ nát, thủng lỗ chỗ như tổ ong.

Từ bên ngoài bọn người hung hãn ấy phá cửa mà tiến vào, sau khi cẩn thận kiểm tra chúng phát hiện trong phòng ngủ không thấy tung tích người nào liền cầm chắc súng chậm rãi đi về phía phòng bếp.

Kẻ đi đầu tiên cẩn thận từng bước, chĩa nòng súng vào bên trong căn bếp, tay để sẵn lên cò chỉ cần thấy bóng người là nổ súng ngay lập tức, thấy động, hắn định bóp cò thì khẩu súng trên tay bỗng bọ người nào đó cướp lấy, tiếp theo, hắn bị Hạ Phùng Tuyền một cước đạp ngã dúi dụi xuống đất.

Những tên còn lại thấy tình hình có biến động vội vàng đồng loạt xông lên với ý đồ lấy nhiều áp đảo ít khống chế hai người.

Nhưng Hạ Phùng Tuyền rất bình tĩnh giơ súng lên, bóp cò, không chệch một ly nào rất nhanh giải quyết gọn ghẽ tên tiên phong bước vào bếp.

Sau đó liều lĩnh lao thẳng về phía trước mở đường máu, bảo vệ Diệp Tây Hi hướng ra ngoài cửa chạy.

Hạ Phùng Tuyền lôi Diệp Tây Hi chạy trốn, nhưng không phải là chạy xuống lầu mà theo hướng ngược lại leo lên trên mái nhà.

Diệp Tây Hi ôm một bụng đầy nghi vấn nhưng khi cúi đầu nhìn xuống dưới ngay lập tức hiểu ra tại sao lại như vậy: bên dưới kia xem chừng có không ít kẻ rình rập ẩn núp, tất cả bọn chúng đều đang nóng lòng chờ đợi hai người họ tự chui đầu vào lưới.

“Làm sao bây giờ?” Diệp Tây Hi vội vã hỏi.

Hạ Phùng Tuyền vừa trả lời vừa chỉ tay về căn nhà đối diện chỗ hai người đang đứng: “Chúng ta sẽ nhảy sang nóc nhà phía bên kia.”

Diệp Tây Hi há hốc mồm: “Em có phải là siêu nhân đâu.”

Hạ Phùng Tuyền lười đáp: “Là anh cõng em nhảy qua.”

Diệp Tây Hi lúc này mới sực nhớ ra Hạ Phùng Tuyền có thể biến hình thành người sói.

Gọi hắn là máy rửa bát tự động hoàn hảo toàn năng thế kỉ mới xem ra là coi thường, phí hoá nhân tài của quốc gia rồi, chậc chậc, phải gọi là TRANSFORMERS mới đúng! [robot biến hình]

Hạ Phùng Tuyền bắt đầu cởi áo ngoài ra dặn dò: “Diệp Tây Hi, nhớ kỹ phải nhặt quần lót cho anh đấy, anh không hề muốn để bọn khốn này mang nó đi đâu.”

Diệp Tây Hi liều mạng lắc đầu, có chết cũng không chịu thoả hiệp.

Thật là độc ác, cô còn lâu mới nhặt!

Hạ Phùng Tuyền lạnh lùng uy hiếp: “Em dám không nhặt, sau này anh thề sẽ khiến em ngày ngày free tự nhiên, trần trùng trục ra đường luôn.”

Không thể phủ nhận câu uy hiếp này vô cùng có hiệu quả, Diệp Tây Hi lập tức cuống cuồng gật đầu lia lịa như dã tỏi.

Tiếp theo, Hạ Phùng Tuyền chống hai tay xuống đất gồng người lên, nhanh chóng biến thân thành một con sói lông đen nhánh.

Sau đó, con sói ấy hạ thấp người xuống, ý bảo Diệp Tây Hi trèo lên lưng.

Diệp Tây Hi cũng rất thức thời, nhanh nhẹn nhặt cái quần lót của hắn lên nhét vào trong người. (eo!)

Đang chuẩn bị trèo lên lưng Hạ Phùng Tuyền thì cánh cửa trên nóc nhà nơi hai người đang đứng bỗng bị phá thủng, đám tay chân của Du Nhất Giới đông như kiến đồng loạt ào lên, không để cho hai người họ có thời gian chuẩn bị ứng phó, bọn chúng đã lập tức nã đạn.

Hạ Phùng Tuyền phản ứng rất nhanh, lao lên chắn trước mặt Diệp Tây Hi đồng thời nhanh chóng kéo cô ra đằng sau mình.

Diệp Tây Hi trong khoảnh khắc ấy cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng, sợ hãi nắm thật chặt bàn tay của hắn.

Hạ Phùng Tuyền ôm cô nhảy, trên không trung xoét qua một đường cong hoàn mỹ, chuẩn xác nhảy sang nóc nhà phía bên kia, không hề nấn ná thêm một giây phút nào, nhảy thêm vài bước nữa, Hạ Phùng Tuyền và Diệp Tây Hi dần dần đi vào bóng tối mất dạng cuối con ngõ hẹp.

Trên nóc nhà, kẻ cầm đầu đang gọi điện cho Du Nhất Giới để báo cáo: “Du tiên sinh, thật xin lỗi, chúng tôi đã để hai người đó chạy thoát rồi ạ, bọn họ chạy theo hướng đông nam, đã phái người đuổi theo rồi… vâng….vâng…”

Lúc này, bọn đàn em đứng xem xét xung quanh mới giật giật khuỷu tay của hắn, ý bảo hắn cúi xuống nhìn mặt đất.

Đến khi thấy rõ rồi, tên cầm đầu hai mắt chợt loé vẻ nham hiểm, lập tức tranh công: “Du tiên sinh, thuộc hạ cho rằng, bọn họ hình như bị thương rồi.”

Trên mặt đất, một vài giọt máu nho nhỏ lẳng lặng phơi bày, những vệt máu mới mẻ lấp loáng dưới ánh nắng mặt trời.

Hạ Phùng Tuyền ôm chặt lấy Diệp Tây Hi tiếp tục chạy hơn một giờ mãi đến khi ra khu vực ngoại ô rồi mới dừng lại nghỉ chân tại một công viên sát bìa rừng.

Diệp Tây Hi lập tức giãy dụa từ trên người hắn trượt xuống, ngồi chồm hổm một bên, nôn thốc nôn tháo.

Tưởng như là bị hành hạ đến chết rồi chứ! Lục phủ ngũ tạng hết thảy như thể điên cuồng lòi hết ra ngoài rồi cơ.

Vất vả lắm mới nôn xong, Diệp Tây Hi hít vào rồi lại thở ra vỗ vỗ ngực quay sang hỏi: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì bây giờ đây anh?”

Hạ Phùng Tuyền yên tĩnh ngồi một bên, rất lâu không nói lời nào.

Biến thân thành sói tạm thời không thể nói chuyện bằng ngôn ngữ thông thường được.

Diệp Tây Hi lôi cái quần lót ra dí cho Hạ Phùng Tuyền rồi nói: “Hạ Phùng Tuyền, anh mau biến thân trở lại bình thường đi, em sẽ không để anh trần trụi giữa thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ đâu.”

Hạ Phùng Tuyền vẫn im lặng không có phản ứng gì.

Cô đứng lên, vô tình cúi đầu xuống mới giật mình phát hiện ống tay áo của mình máu bê bết thấm đẫm cả vải.

Nhưng mà, cô không hề cảm thấy đau đớn, chẳng lẽ lại là…. Hạ Phùng Tuyền?

Diệp Tây Hi điên cuồng chạy đến bên cạnh hắn xem xét, quả nhiên, trên cánh tay trái của hắn ghim sâu một viên đạn, miệng vết thương không ngừng rỉ máu.

Khó trách hắn lại im lặng đến vậy, A Khoan đã từng nói chỉ trong tình huống mất máu quá nhiều người sói mới không biến thân về hình dạng cũng được.

“Trời ơi, giờ phải làm sao đây phải làm sao đây?” Diệp Tây Hi chân tay luống cuống: “Trước tiên em phải đưa anh đến bệnh viện xử lý vết thương đã rồi tính tiếp!”

Nhưng Hạ Phùng Tuyền lại dùng răng cắn cắn ống quần cô, ánh mắt kiên định lắc đầu.

Chuyện mình bị thương, Du Nhất Giới khẳng định là đã sớm biết rồi, một kẻ xảo quyệt như hắn chắc chắn sẽ phái tay chân mai phục ở các bệnh viện cơ sở thú ý gần đây.

Chúng ta quyết không thể ngu ngốc tự chui đầu vào lưới được.

Diệp Tây Hi cũng hiểu điều mà hắn lo lắng nhưng thực sự tâm hoảng cô không thể kìm chế kích động được: “Nếu không đi thì làm sao cầm máu cho anh được bây giờ?”

Hạ Phùng Tuyền dùng móng vuốt cào trên nền đất một hàng chữ: Tìm chỗ nào đó, em giúp anh lấy viên đạn ra.

Diệp Tây Hi khó xử, bây giờ họ có thể đến nơi nào? Nhà trọ quanh khu vực hẻo lánh này đã rất khó tìm hơn nữa cho dù có tìm được nhà trọ thì với hình dạng một con sói lớn như vậy của Hạ Phùng Tuyền thì hành tung của hai người không sớm thì muộn cũng bị bại lộ, thế chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng.

Cô chăm chú nhìn Hạ Phùng Tuyền, cứ nhìn như thế hồi lâu, một ý nghĩ đột nhiên loé lên trong đầu cô.

♪♫•*¨*•.¸¸♥ ¸¸.•*¨*•.¸¸♥ ¸¸.•*¨*♪♫•*¨*•.¸¸♥ ¸¸.•*¨*•.¸¸♥ ¸¸.•*¨*♪♫•*¨*•.¸¸♥ ¸¸.•*¨*•.¸¸♥ ¸¸.•*¨*

Chiều tối ngày hôm đó, khách sạn Pira nghênh đón vị khách thứ mười ba————–vị khách này đeo cái kính râm thật là to, khuôn mặt xinh đẹp trang điểm đậm rất hiện đại, cô nàng mặc bộ đồ bó sát người ngực ra ngực mông ra mông làm nổi bật lên dáng người hấp dẫn đủ khiến cho những người đàn ông nhìn thấy cô lúc này đều xịt máu mũi liên tục.

Nhân viên phục vụ vội vàng chạy nhanh tới tiếp đón, giúp cô gỡ hành lý du lịch từ trên xe xuống.

Nhưng mà, hỡi ôi~~~~ sao cái vali này lại nặng thế này chứ ~~~~

Chẳng lẽ bên trong đựng tấn sắt ?

Vất vả lắm mới lê lết kéo được cái vali nặng trịch này lên phòng cho vị nữ khách gợi cảm này, anh chàng phục vụ viên kia vốn nghĩ rằng nhìn bộ dạng mệt mỏi mồ hôi mồ kê đầm đìa thế này của mình thì chí ít vị khách này cũng phải boa thêm cho anh chứ, kết quả cô nàng sexy móc móc hồi lâu, mới móc ra một đồng Euro cỏn con.

Anh chàng phục vụ viên phẫn nộ bỏ đi.

Đóng chặt cửa lại, Diệp Tây Hi giật mạnh bộ tóc giả trên đầu ra, quăng cái kính râm to tổ chảng trên mặt, lập tức chạy ào đến chỗ cái vali, lôi Hạ Phùng Tuyền đang co rúm nằm bên trong ra ngoài.

Sau đó, cô lấy ra số thuốc men mua được trên đường đến đây, bắt đầu tiến hành gỡ mảnh đạn đang ghim vào cánh tay của Hạ Phùng Tuyền.

Động tác mặc dù không thuần thục lắm nhưng cũng may là không đến nỗi quá hoảng loạn mà hỏng việc, banh miệng vết thương, gắp viên đạn ra, cầm máu, băng bó, từng khâu từng khâu một, toàn bộ quá trình đều phải hết sức cẩn thận tỉ mỉ chuẩn bị cho thật tốt.

Nửa giờ sau, hoàn thành bước cuối cùng băng bó vết thương, Diệp Tây Hi thở phào nhẹ nhõm một hơi, cảm giác như trút được một gánh nặng.

Đang lau mồ hôi nhễ nhại trên trán, ngẩng đầu lên, cô đã nhìn thấy đôi mắt bất mãn của Hạ Phùng Tuyền đang ngó mình lom lom rồi.

“Sao vậy?” Diệp Tây Hi giật mình: “Lẽ nào cách băng bó của em sai à?”

Hạ Phùng Tuyền nhúng móng vuốt vào nước rồi viết lên mặt bàn: Thay quần áo!

“Thay quần áo? Thay quần áo gì?” Diệp Tây Hi nghi hoặc càng thêm nghi hoặc khó hiểu.

Hạ Phùng Tuyền lại viết tiếp: Thay bộ nào không lộ nhiều như vậy!

Diệp Tây Hi xém nữa thì té xỉu: “Hạ Phùng Tuyền, bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn để ý đến tiểu tiết này hả?”

Hạ Phùng Tuyền thái độ rất kiên định, tiếp tục viết: Anh không hy vọng bọn đàn ông khác nhìn thấy hình dáng bộ ngực của em!

Diệp Tây Hi khoé miệng co quắp: “Hình dáng bộ ngực? Cứ như thể nó là hình khối ấy… Được rồi, không đôi co với anh nữa, em biết rồi, anh mau nghỉ ngơi đi.”

Hạ Phùng Tuyền rất ngoan ngoãn làm theo những gì cô nói yên vị nằm trên giường, Diệp Tây Hi vừa kéo chăn đắp cho hắn xong xuôi đâu đấy vừa lẩm bẩm nói: “Thiệt là, cũng đã thành sói rồi sao vẫn càm ràm nhiều chuyện thế nhỉ?”



Thử đọc