Bạn Trai Tôi Là Con Sói - Chương 108

Tác giả: Tát Không Không

Khi đọc những chap này đầu tiên bạn sẽ cười, sau đó bạn sẽ khóc.

Du Tử Vĩ quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Phùng Tuyền.


Không chỉ có mình Hạ Phùng Tuyền, mà còn có Mộ Dung Phẩm, Hạ Hư Nguyên và đám thủ hạ của Hạ gia.

Du Tử Vĩ nhanh chóng phán đoán tình hình trong đầu, bây giờ bọn họ đôi bên lực lượng ngang nhau, kẻ nào được, kẻ nào mất còn chưa rõ ràng phân định đâu.
Nhưng quan trọng nhất là, nhìn vẻ mặt của Hạ Phùng Tuyền thì xem chừng hắn cũng chưa tìm được Diệp Tây Hi.

Nói cách khác, Diệp Tây Hi rất có thể đã bị Du Giang Nam giấu ở chỗ nào đó.

Từng họng súng đen ngòm đối ngược nhau, chĩa về phía đối phương, những đôi mắt cảnh giác cao độ trừng trừng nhìn nhau, trong rừng cây, hai phe đối địch súng đạn sẵn sàng, bầu không khí khẩn trương căng thẳng tột độ tưởng chừng như chỉ một nhát chém nhẹ thôi cũng có thể cắt đôi nó.

Lúc này, Hạ Phùng Tuyền bỗng nhiên hạ lệnh: “Bắn!”

Đám thủ hạ lập tức nổ súng, Du Tử Vĩ bên kia tất nhiên cũng lập tức đáp trả, trong chốc lát, đạn bay tới tấp như mưa, rít gào xé toang màn đêm, tỏa ra khắp bốn hướng.

Mà một số kẻ đã bắt đầu biến thân thành sói, không chậm trễ một giây lấy đà nhào tấn công về phía đối phương.

Toàn bộ khung cảnh đặc biệt hỗn loạn, tiếng súng dày đặc, những tiếng kêu, tiếng hú vô cùng thảm thiết hòa lẫn với tiếng súng tiếng cuồng phong, vang động dưới bầu trời đêm.

Hạ Phùng Tuyền tranh thủ tình huống đang rối ren, vội chạy tới gốc cây đại thụ Du Giang Nam đang nấp ở đó, định cứu hắn ra.

Đến gần, anh mới phát hiện ra Du Giang Nam vẫn ngồi im lặng dưới đất, gập người ôm đầu.

“Bị thương sao? Cố gắng chờ một chút nữa nhé, tôi đưa anh đến chỗ an toàn trước đã.” Hạ Phùng Tuyền vừa nói vừa xốc hắn lên, định dìu hắn đứng lên.

Đúng lúc đó, Du Giang Nam chợt ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt hắn không biểu lộ bất kì cảm xúc nào, mà đôi mắt hắn, dưới ánh trăng, lóe lên những tia sáng lạnh lùng.

Hạ Phùng Tuyền trong lòng giật mình kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng, Du Giang Nam đã móc một khẩu súng nhỏ ra, không một chút do dự, cực kì dứt khoát bóp cò.

Hạ Phùng Tuyền vội vàng nhảy sang một bên né, nhưng tốc độ viên đạn quá nhanh, vẫn một đường theo quỹ đạo xuyên thẳng qua bả vai anh.

Hạ Phùng Tuyền thầm nguyền rủa mấy câu, lui về phòng tuyến của mình.

Mộ Dung Phẩm xông lên, che chắn cho anh: “Chuyện gì xảy ra?”

Hạ Phùng Tuyền ánh mắt trầm xuống: “Du Giang Nam lại bị khống chế.”

Mộ Dung Phẩm ngẩng đầu, chau mày: “Hỏng bét, Du Tử Vĩ mang hắn đi rồi.”

Hạ Phùng Tuyền che vết thương, nhìn máu từ bả vai mình không ngừng xối xả trào ra, trong lòng nóng như có lửa đốt: “Con cáo già đó nhất định đang trên đường đi bắt Tây Hi, chúng ta phải mau nhanh chân lên mới được!”

Nhưng lúc này, đám thủ hạ của Du Tử Vĩ hoàn toàn tràn lên phía trước chặn đường, trong khoảng thời gian ngắn ngủi khó có cách nào dẹp tan được đám ruồi nhặng này.

Hạ Phùng Tuyền nhìn bóng dáng Du Giang Nam đang dần dần biến mất, sự bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.

Du Tử Vĩ quả thực không thể tin được vận khí của mình hôm nay lại tốt như vậy, ở thời khắc mấu chốt, Khắc Lỗ Tư cư nhiên có năng lực khống chế Du Giang Nam, xem ra, hôm nay quả là ngày vô cùng may mắn của mình.

Tuy nhiên để phòng ngừa bất trắc, ai mà biết được sẽ có chuyện gì xảy ra, tốt nhất là hắn ra lệnh cho thủ hạ tước vũ khí của Du Giang Nam, sau đó thông qua lệnh máy tính bắt Du Giang Nam hoàn toàn mất ý thức phải ngoan ngoãn dẫn mình tới chỗ Diệp Tây Hi.

Bọn họ bước nhanh về phía cánh rừng, đi sâu rất sâu vào trong khu rừng.

Sắc trời càng ngày càng u ám, mặc dù hiện tại đang là mùa hè nhưng không khí nơi đây vẫn lạnh lẽo đến thấu xương, từng chút từng chút một rót cái lạnh đó vào cơ thể con người.

Gió biển phần phật thổi vào rừng cây, va đập các cành cây không ngớt, mang theo mùi tanh đặc trưng của biển cả, đó là mùi muối, hoặc cũng có thể là mùi máu, nồng đậm khắp không gian, xâm nhập vào từng lỗ chân lông khiến người ta cảm thấy vô cùng căng thẳng, sợ hãi một điều gì đó.

Mà mỗi kẻ bước vào đây giờ phút này các dây thần kinh cũng căng lên như dây đàn.

Tốc độ của đám người đã tăng lên nhanh nhất có thể, nhưng trên quãng đường này, dường như vĩnh viễn không bao giờ tới được đích.

Du Tử Vĩ cảm thấy máu trong huyết quản mình đang sôi trào, hết thảy mọi thứ, lập tức sẽ có kết quả thắng thua ngay đây.

Trận đánh này, hắn đã chờ đợi quá lâu, đã mất quá nhiều, rốt cuộc cũng đến lúc lật ngửa con át chủ bài.

Giờ phút này, Du Giang Nam dừng lại, hắn vẻ mặt không chút thay đổi, ánh mắt không độ ấm sắc lạnh nhìn không rời vào một bụi cây.

Du Tử Vĩ trong mắt không giấu nổi sự hưng phấn khao khát, ông ta đã nhìn thấy, Diệp Tây Hi đang trốn ở đâu.

Lão ta thắng rồi!

Hoàn toàn thắng rồi!

Cuối cùng thì ông ta cũng có thể lấy đươc dòng máu mà bấy lâu này hằng khao khát.

Du Tử Vĩ bước thật nhanh tới nơi Diệp Tây Hi đang trốn.

Diệp Tây Hi núp trong bụi cây, qua những khe hở của tán lá, cô đã nhìn thấy tất cả, cô thấy rất rõ ràng, Du Giang Nam lại một lần nữa rơi vào khống chế của bọn chúng.

Cô nắm chặt con dao nhỏ trong tay, ánh mắt kiên định.

Muốn làm cho cô khoanh tay chờ chết cũng không hề đơn giản như vậy đâu!

Tên khốn khiếp Du Tử Vĩ muốn máu của cô, vậy thì, nhất định phải dùng máu của chính bản thân hắn để trao đổi!

Nhưng chỉ còn vài mét nữa là tới chỗ Diệp Tây Hi, Du Tử Vĩ đột ngột dừng bước, lão ta cao giọng cảnh cáo: “Diệp tiểu thư, nếu cô không muốn bị thương thì tốt nhất nên biết điều một chút, hãy ngoan ngoãn bước ra đây.”

Diệp Tây Hi không để ý tới lời của lão ta, chỉ siết thật chặt con dao nhỏ trên tay.

Du Tử Vĩ rút súng ra, cười lạnh chế nhạo: “Diệp tiểu thư, thật xin lỗi, bây giờ tôi chỉ còn cách trước hết khiến cho hai chân cô không thể bay nhảy được nữa thôi.”
Dứt lời, ông ta chĩa thẳng sũng nhắm vào chân của cô.

Diệp Tây Hi trong mắt lửa giận ngập tràn, tên chó má này!

Thế nhưng ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, bên bờ vực mong manh giữa sự sống và cái chết, Du Tử Vĩ bỗng nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang lên sau lưng mình, tiếng kêu la đó phát ra từ ——- đám thủ hạ của ông ta!

Trong lòng ông ta chấn động, xoay người, ngay lập tức cảm giác được một cơn đau nhói nơi lồng ngực.

Ông ta không thể tin được, cúi đầu nhìn, nhìn thấy lồng ngực nơi có trái tim của ông ta, máu đang từ từ chảy ra, thấm đẫm áo của ông ta.

Ngẩng đầu, ông ta nhìn thấy Du Giang Nam ——– Du Giang Nam đứng đó, khẩu súng trong tay nắm thật chặt, vẫn trong tư thế nhắm bắn, họng súng còn đang tỏa khói nóng lờ mờ.
Ánh mắt của Du Giang Nam, rất bình tĩnh, không chút gợn sóng giống như chưa hề bị khống chế, nếu nhìn thật sâu thật sâu vào đôi mắt ấy sẽ thấy nơi đáy mắt của chàng trai đó ánh lên niềm vui sướng vô hạn.

Anh rốt cuộc đã trả được món nợ máu, rốt cuộc cũng đã báo thù được cho cha mình.

Diệp Tây Hi kinh ngạc chứng kiến những biến đổi đột ngột đó, một lúc lâu sau mới giật mình tỉnh ngộ, Du Giang Nam giả bộ, giả bộ bị khống chế, sau đó dẫn Du Tử Vĩ đến tìm mình, mượn cơ hội này đập nát vụn sự cảnh giác của lão ta.
Thật sự là quá thông minh!

Du Giang Nam mỉm cười hướng chỗ Diệp Tây Hi bước tới, bước qua thi thể của Du Tử Vĩ đi tới chỗ Diệp Tây Hi.
Anh muốn chia sẻ cùng cô niềm vui, sự kích động này, anh chỉ muốn chia sẻ điều này với một mình cô.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, Du Giang Nam lại nhìn thấy vẻ mặt Diệp Tây Hi lộ vẻ kinh hoàng.
Sự kinh hoàng mà cả cuộc đời cô chưa bao giờ cảm thấy!

Đồng thời, anh nghe thấy tiếng súng, tiếng súng vang lên sau lưng mình.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!…” Là từ một khẩu súng phát ra, một phát rồi hai phát, ba phát…. đạn không ngừng bắn ra.

Du Giang Nam cảm giác sau lưng mình dần tê dại, tê dại, không, không phải là đau đớn, mà là hoàn toàn chết lặng, anh không còn cảm thấy gì nữa ngoài sự lãnh lẽo tột cùng.
Trái tim của anh, giống như bị một thanh kim loại lành lạnh xuyên thủng qua, mang theo cả gió, rất lạnh, rất rất lạnh.

Tất cả hình ảnh trước mắt anh đều trở nên mờ nhạt đung đưa, tán cây, bụi cỏ, ánh trăng, hết thảy đều biến thành những dải màu sắc hỗn độn vặn vẹo, cảnh vật nhảy nhót trước mắt anh.

Thứ duy nhất tồn tại rõ nét trong mắt anh, đó là khuôn mặt của Diệp Tây Hi.

Cô ngây người chết lặng nhìn trân trối vào cảnh tượng trước mặt, không hề nhúc nhích, dòng nước mắt lẳng lặng chảy xuống, như thể vĩnh viễn sẽ không bao giờ ngừng lại được.

Là vì anh mà khóc sao?

Du Giang Nam nghĩ, cô ấy là vì mình mà khóc sao?

Sau đó, anh ngửa mặt lên nhìn bầu trời rồi ngã xuống mặt đất.

Xung quanh anh, chỉ có mùi bùn đất thơm mát, mùi vị tinh khiết nhất, không có âm mưu, không có máu tươi, không có hận thù, chỉ có mùi của sự yên lòng thanh thản.
Diệp Tây Hi cảm giác cô đang nằm mơ, cô không hiểu gì hết, cô thật sự không hiểu gì hết, tại sao kẻ đã chết – Du Tử Vĩ lại có thể đứng dậy, bỗng nhiên nổ súng hướng về phía Du Giang Nam.

Trên tay ông ta, khẩu súng vẫn không ngừng được lên đạn, rồi bóp cò, một nhát, rồi lại một nhát, không biết là bao nhiêu viên đạn cho tới tận khi đạn đã được dùng cạn nhẵn mới thôi.

Du Giang Nam, từ từ ngã xuống trước mắt cô.

Diệp Tây Hi hoàn toàn sững sờ, không thể hiểu nổi, đến tột cùng thì tại sao? Tại sao những chuyện này lại có thể xảy ra cơ chứ?

Cô vọt tới trước, cúi người xuống, vuốt ve khuôn mặt Du Giang Nam.

Cô muốn cất tiếng gọi tên anh, nhưng lại không có cách nào nói được, giọng nói của cô vỡ vụn ngay cả chính bản thân cô cũng chẳng thể nghe rõ.

Cô đã không thể nói thành lời, cổ họng của cô nghẹn ngào, đau đến mức không thể chịu đựng nổi.

Hai tay cô không ngừng run rẩy, cô không biết nên che vết thương ở đâu—– Chỗ nào cũng có máu, Du Giang Nam toàn thân đều đẫm máu tươi.

Quá nhiều vết thương!

Máu tươi nồng đặc đã trào ra nhuốm đỏ cả bãi cỏ xanh nhạt, khung cảnh vốn tươi đẹp của thiên nhiên bỗng trở nên tiêu điều thê lương.

Nước mắt của Diệp Tây Hi, từng giọt từng giọt rơi xuống, tí tách tí tách rơi trên khuôn mặt của Du Giang Nam.

Du Giang Nam khẽ mở mắt, anh nhìn cô, chậm rãi nở nụ cười.
“Đừng khóc.” Anh nói: “Tây Hi, đừng khóc.”
Diệp Tây Hi không có cách nào để ngăn nước mắt trào ra, cô liều mạng lắc đầu.

Cô không nên khóc, có gì phải lo lắng đâu? Lần trước chẳng phải Hạ Phùng Tuyền cũng bị trúng đạn, sau đó thay máu của cô cuối cùng cũng hồi phục đó sao?

Đúng vậy, chỉ cần thay máu của mình, Du Giang Nam sẽ khá hơn thôi mà.
Nhưng mà, tại sao trái tim cô lại thấy đau như vậy? Giống như dự cảm thấy điều gì đó…. Một điều gì đó không gì có thể bù đắp được.

“Tây Hi, hãy thay anh xin lỗi Phùng Tuyền nhé, xin lỗi cậu ấy, vì giết Du Tử Vĩ mà anh đã làm cậu ấy bị thương.” Giọng nói của Du Giang Nam rất thưa rất yếu: “Anh thành thật xin lỗi cậu ấy.”

“Anh… chính mình… đi nói đi…” Diệp Tây Hi cố gắng hết sức để lấy lại bình tĩnh, nhưng lời vừa tới môi đã vỡ òa, những cảm xúc ngổn ngang trong lòng cô đã không gì có thể kiềm giữ được nữa, bao nhiêu bi thương, bao nhiêu bất an, hóa thành những tiếng khóc nức nở bộc phát: “Giang Nam, anh hãy tự mình đi xin lỗi Phùng Tuyền đi, chờ anh thương thế hồi phục rồi nhất định phải đến gặp anh ấy để xin lỗi! Nhất định phải như thế, anh hãy tự mình đến xin lỗi đi! Em xin anh! Anh phải tự mình đến có được không?!”

Du Giang Nam nhấc tay lên, vuốt ve khuôn mặt của cô: “Tây Hi, anh chỉ muốn biết… Nếu như không gặp Hạ Phùng Tuyền, em… có thể chọn ở bên cạnh anh hay không?”

Diệp Tây Hi nắm chặt bàn tay của anh, bàn tay ấy đã dần trở nên lạnh lẽo, cô liều mạng gật gật đầu, khóc không thành tiếng: “Em sẽ… Em nhất định sẽ… Em nhất định sẽ…”

“Nếu là như vậy… thì tốt quá.” Du Giang Nam trên khóe miệng nở rộ một nụ cười thoải mái, giống như có thứ gì đó anh đã buông tay: “Tây Hi, đừng khóc, đừng đau khổ, bây giờ anh cảm thấy rất thanh thản, thật đấy…”

Diệp Tây Hi nước mắt như mưa, lã chã rơi trên khuôn mặt Du Giang Nam, khiến cho tầm mắt của anh ngày một trở nên mơ hồ.

Cảnh vật trước mắt anh, dần dần trở nên mờ nhạt, ngay cả khuôn mặt của Diệp Tây Hi, cũng chỉ còn là những đường nét mờ ảo.

Anh đang từ từ rời xa cái thế giới này.

“Giang Nam, anh đừng ngủ! Đừng ngủ!” Tiếng Diệp Tây Hi khóc than vang lên bên tai anh, nhưng âm thanh càng ngày càng nhỏ dần, giống như càng ngày càng xa dần.

Ngủ, đúng vậy, anh muốn ngủ. Mệt mỏi, anh đã thực sự quá mệt mỏi rồi! Thảm cỏ bên dưới, vừa mềm vừa thư thái. Mà trên thế giới này, anh cũng không còn gì lưu luyến nữa. Ngoại trừ… Tây Hi…

Du Giang Nam trên người máu càng ngày chảy càng dữ dội, thấm ướt đầu gối của cô, dòng máu kia lạnh, lạnh đến thấu xương. Toàn thân Diệp Tây Hi bắt đầu run rẩy. Môi của Du Giang Nam đã dần tái nhợt, trắng bệch như khuôn mặt của anh.
Đôi mắt của anh, mở ra, vẫn là ánh mắt đầy dịu dàng yêu thương nhưng nó đã mất đi những biểu lộ cảm xúc, không còn thấy ánh sáng trong veo phản chiếu nữa.

“Tây Hi.” Du Giang Nam gọi tên cô, nhưng ánh mắt lại hướng lên bầu trời —- Anh ấy đã không còn thấy rõ bất cứ thứ gì nữa rồi.

“Em ở đây, em vẫn luôn luôn ở đây.” Diệp Tây Hi run rẩy cố gắng giữ thật chặt bàn tay của anh, áp bàn tay lạnh lẽo ấy lên má mình, cô muốn anh cảm nhận được sự tồn tại của mình, nhưng trên hết tất cả là cô muốn làm cho chính bản thân mình cảm nhận được anh vẫn tồn tại.

“Anh cũng vậy.” Du Giang Nam mấp máy môi, động tác này rất nhỏ nhưng lại tiêu tốn toàn bộ sức lực còn lại của anh.

“Giang Nam, anh nói gì vậy?” Diệp Tây Hi cúi người thấp hơn nữa, ghé sát vào người anh, mở to đôi mắt đẫm lệ nhìn người con trai trước mặt mình, bóng hình anh vô cùng mờ nhạt, giống như một ảo ảnh ẩn hiện bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến thành một làn khói.

Du Giang Nam từ từ nở nụ cười, anh mỉm cười, nụ cười giống như lần đầu tiên hai người gặp nhau, nụ cười khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp: “Anh cũng vậy, anh sẽ luôn luôn ở bên cạnh em… Vĩnh viễn… Vĩnh viễn…”
Hai mắt anh từ từ nhắm nghiền, nụ cười nơi khóe miệng cũng dần dần tắt hẳn, tay của anh chậm rãi trượt khỏi khuôn mặt của cô.

Du Tử Vĩ cởi bỏ tấm áo khoác chống đạn, trước ngực treo lủng lẳng một túi máu nhân tạo đã bị bắn vỡ, máu ồ ồ chảy ra ngoài.

Ông ta đã sớm chuẩn bị, nếu như bị bắn trúng sẽ giả vờ chết, sau đó tìm cơ hội phản kích. Bây giờ ông ta đã thành công rồi. Du Giang Nam đã không bao giờ có thể ngáng đường ông ta được nữa. Mà Diệp Tây Hi thì cũng hoàn toàn rơi vào tay ông ta.
Ông ta thắng rồi!
Nhân lúc Diệp Tây Hi cùng Du Giang Nam nói chuyện, ông ta bấm điện thoại gọi cho Khắc Lỗ Tư: “Du Giang Nam đã bị ta đích thân xử lí xong rồi, ngươi hãy mau chóng lái xe tới đón ta… Còn nữa, ta đã phân phó nữ hầu bỏ thuốc ngủ vào cà phê của Huy Quân, bây giờ ngươi hãy cử người tới đưa bà ấy lên thuyền đi.”

Ông ta cúp điện cũng như thể đang tuyên bố Du Giang Nam đã vĩnh viễn ngủ yên.
Du Tử Vĩ bước tới trước mặt Diệp Tây Hi, nhặt súng lên, chĩa súng về phía cô: “Di ngôn đã nghe xong, đến lúc cô phải đi theo tôi rồi đấy.”

“Buông tôi ra, tôi phải cứu anh ấy, chỉ cần tôi thay máu cho anh ấy, tôi van xin ông!” Diệp Tây Hi khẩn cầu, cô đang khẩn cầu Du Tử Vĩ: “Tôi sẽ đi với ông, chỉ cần ông ngay lập tức đưa chúng tôi tới bệnh viện, để cho tôi thay máu với Giang Nam, tôi nguyện ý trở thành công cụ tạo máu cho ông suốt đời.”

“Nếu như ta nghĩ để cho hắn sống thì ta còn nổ súng để làm gì?” Du Tử Vĩ từ ánh mắt đến giọng nói hoàn toàn lãnh đạm, lạnh lùng: “Nếu còn nhiều lời thì đừng trách ta không khách khí!”

Bàn tay Diệp Tây Hi ấn sâu vào vũng bùn. Cô bỗng nhiên đứng bật dậy, rút ra một con dao nhỏ đâm về phía Du Tử Vĩ, giống như lên cơn cuồng loạn, đâm tới tấp trên người ông ta.

Bởi vậy, dây lưng trên người Du Tử Vĩ bị cắt đứt, áo chống đạn rơi xuống đất. Ông ta không có bất kì sự bảo vệ nào nữa. Du Tử Vĩ phát cáu, bất thình lình nhắm ngay chân Diệp Tây Hi bóp cò bắn.

Diệp Tây Hi chỉ cảm thấy chân mình mềm nhũn, tức khắc ngã nhào trên mặt đất, ngay sau đó, gáy cô bị một cú rất mạnh. Cô hoàn toàn mất đi ý thức, rơi vào vùng tối sâu thẳm.

Du Tử Vĩ khiêng Diệp Tây Hi bị đánh ngất xỉu, bước thật nhanh.

Ông ta hiểu rất rõ, đám thủ hạ của mình dù có cố gắng đến đâu cũng không thể cản bước Hạ Phùng Tuyền lâu được. Thế nhưng, chỉ chừng đó thời gian thôi cũng đủ để ông ta mang theo Diệp Tây Hi an toàn cuốn gói khỏi đây.

Du Tử Vĩ đi tắt qua một con đường nhỏ, ước chừng đi hơn 10 phút, cuối cùng cũng đi tới đường quốc lộ. Vừa vặn, Khắc Lỗ Tư chạy xe tới, chầm chậm đi tới trước mặt ông ta rồi dừng lại.

Toàn bộ thân xe màu đen, rất thần bí, tất cả cửa kính thủy tinh đều loang loáng phản chiếu ánh sáng, Du Tử Vĩ chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh của bản thân ông ta in hằn trên những ô cửa đó. Ông ta vừa mở cửa vừa hỏi: “Đã đưa Huy Quân đi chưa?”

Từ bên trong truyền tới một giọng nói bình tĩnh nhẹ nhàng nhưng trong trẻo không chút tình cảm nào: “Không cần đưa, tôi ở nơi này.”

Du Tử Vĩ sững sờ. Cửa xe mở ra, ông ta nhìn thấy, người ngồi trên ghế lái, chính là Liễu Huy Quân! Mà chỗ ngồi phía sau xe, chính là thi thể của Khắc Lỗ Tư. Khẩu súng đã chấm dứt sự sống của Khắc Lỗ Tư giờ đây đang nằm trong tay Liễu Huy Quân, mà họng súng lại thẳng tắp nhắm vào ông ta.

Không để cho ông ta bất kì thời gian nào để phản ứng, tiếng súng đã vang lên. Trên lồng ngực Du Tử Vĩ, ở cùng một vị trí, bị bắn lần thứ hai. Nhưng lần này, tràn ra, thực sự là máu. Viên đạn bạc được bắn ra rất chính xác ghim vào trái tim ông ta. Du Tử Vĩ cúi đầu, lẳng lặng nhìn lồng ngực không ngừng chảy máu ồ ạt của mình, mà ở miệng vết thương vẫn còn phát ra âm thanh “Xèo! Xèo!”

Máu, từ phía trước rồi đến phía sau ào ạt tuôn trào, vĩnh viễn không thể nào ngăn cản được. Du Tử Vĩ nhẹ giọng hỏi: “Là bởi vì anh đã giết Du Giang Nam sao? ”

Liễu Huy Quân ánh mắt trống rỗng, vô thần: “Anh đã hứa với tôi, sẽ không giết nó, anh đã hứa với tôi điều đó!”

Du Tử Vĩ cười, nụ cười kia còn lẫn cả vị tanh của máu: “Huy Quân, cuối cùng thì em vẫn lựa chọn con trai của mình.”
Sau đó, ông ta ngã xuống mặt đất.

Ông ta đã thua.

Thua bởi chính tay người phụ nữ mà mình yêu.

Du Tử Vĩ mở mắt ngẩng đầu nhìn bầu trời trên cao.

Cuối cùng ông ta nhắm mắt lại, vĩnh viễn



Thử đọc