Bạn Trai Tôi Là Con Sói - Chương 103

Tác giả: Tát Không Không

Cũng trong ngày hôm ấy, các vị trưởng lão đã đi đến quyết định cuối cùng, một tháng sau, sẽ tiến hành lựa chọn vị chủ nhân mới thích hợp của Du gia.


Ngay sau đó, Du Giang Nam công khai hợp tác cùng Hạ Phùng Tuyền, song phương mở rộng phát triển quan hệ trên nhiều lĩnh vực, mang lại không ít lợi ích kinh tế cho Du gia, cứ như vậy, những người ban đầu vốn căm ghét Hạ gia cũng bắt đầu dao động.

Thêm vào đó lại có một số người bằng mặt không bằng lòng vốn không ưa gì Du Tử Vĩ, tình thế bây giờ đã ngã ngũ, bọn họ đều rối rít phản chiến, qua cầu rút ván, trở mặt với Du Tử Vĩ.

Thế lực của Du Giang Nam và Du Tư Nhân không ngừng lớn mạnh, cả hai đều hướng mũi tấn công vào Du Tử Vĩ khiến cho lão bị dồn đến đường cùng, phía trước sau lưng đều bị địch bao vây.

Thế nhưng quan sát động tĩnh của Du Tử Vĩ thì thấy hình như ông ta không hề hoảng loạn một chút nào.

Du Tử Vĩ rất tin vào một chân lý, chỉ khi quân cờ cuối cùng hạ xuống mới khẳng định được ván cờ này là thắng hay là thua.

Ông ta bước vào phòng thí nghiệm, bên trong căn phòng nhiệt độ hạ thấp đến dị thường, lạnh như một hầm băng.

Trên bàn mổ, có một người nằm trên đó, mà đứng bên cạnh ông ta lúc này, Khắc Lỗ Tư vẻ mặt vui mừng hưng phấn vô cùng.

“Du tiên sinh.” Giọng nói của tên Khắc Lỗ Tư này run run xúc động, run run vì quá mức phấn khích: “Tôi thành công rồi.”

Du Tử Vĩ nhếch mép cười, giọng nói của ông ta trầm đục, giống như lẩm bẩm tự nói với chính bản thân mình: “Chỉ cần ta có thể bất tử, đừng nói là vị trí chủ nhân Du gia này, mà mạng của tất cả các ngươi, ta cũng có thể dễ dàng cướp lấy.”

“Này, đây là cái gì thế?” Diệp Tây Hi chỉ lên màn hình huỳnh quang hình ảnh các bộ phận trắng đỏ máu me lẫn lộn trộn vào nhau, cả người nổi gai ốc, run lẩy bẩy.
“Chết dở, đây hình như là băng ghi hình thí nghiệm phẫu thuật não bộ người của Hư Nguyên, chung ta đút nhầm băng vào rồi.” Hạ Từ Viện ôm chặt cái gối trong lòng đáp.

“Nhưng mà, tại sao tôi nhìn thấy mấy thứ quái dị đó lại có cảm giác vừa sợ hãi lại vừa kích thích nhỉ?” Diệp Tây Hi đưa tay lên che mắt, he hé nửa muốn nhìn nửa không.

“Tôi hình như cũng có cảm giác này.” Hạ Từ Viện che kín bụng, để khỏi gây ảnh hưởng xấu tới mầm non tương lai của đất nước.

Giữa lúc hai người thần kinh căng thẳng đến tột độ thì phía sau bất thình lình một trận gió lạnh rùng mình từ đâu thổi tới, ngay sau đó là một bóng người mờ ảo trăng trắng xuất hiện, giọng nói của hắn như từ dưới địa ngục vọng lên: “Hai người cuối cùng cũng ngộ ra được cái diệu thú của việc mổ xẻ xác chết rồi đó.” [Diệu thú: tuyệt diệu, kì diệu + thú vị, thích thú]

Diệp Tây Hi và Hạ Từ Viện bị dọa đến mức tóc đang quăn cũng phải duỗi thẳng ngay lập tức, còn tóc đang thẳng thì quăn tít thò lò, xoắn hết vào nhau.a

Hạ Hư Nguyên vừa cười vừa nói: “Tôi còn nhiều cuộn băng ghi hình phẫu thuật những bộ phận khác nữa đấy, chẳng hạn như là tim này, buồng trứng này, bắp đùi này, bắp đùi này, còn có cả bộ phận sinh dục nam nữa, có muốn xem thử không?”

Diệp Tây Hi và Hạ Từ Viện vội vàng khoát tay từ chối: “Quên đi quên đi!”

Hạ Hư Nguyên cũng ngồi xem, cùng hai người quan sát hình ảnh trên màn hình.

Hạ Từ Viện nói: “Chỉ mới nhìn qua thôi cũng đủ thấy, việc mổ xẻ nghiên cứu não bộ quả thực vô cùng phức tạp rồi.”

“Dĩ nhiên.” Hạ Hư Nguyên cười yếu ớt: “Não là bộ phận trung tâm và cũng là bộ phận phức tạp nhất của con người, ngay cả Tây Hi người như thế kia mà não bộ tổ chức cũng tương đối tinh vi phức tạp đấy.”

Diệp Tây Hi nghe hắn nói vậy thì bùng nổ, bật dậy như tôm: “Anh nói vậy là có ý gì hả? Tôi nào có ngu ngốc thế chứ!”
“Tôi có nói cô ngu ngốc đâu.” Hạ Hư Nguyên không nhanh không chậm nói tiếp: “Tôi chỉ nói là cô hơi ngu xuẩn chút thôi mà.”
Diệp Tây Hi:

Hạ Từ Viện nãy giờ vẫn lẳng lặng ngắm nhìn màn hình, đột nhiên hồn nhiên thốt lên một câu: “Tôi muốn ăn óc heo.”
Diệp Tây Hi:

Thật không hổ là chị em song sinh, độ quái dị của người này so với người kia chỉ có hơn chứ không có kém.

Diệp Tây Hi tiếp tục ti hí mắt lươn vừa nhìn vào màn hình, vừa hỏi: “Đúng rồi, trong quá trình phẫu thuật tay cầm dao mổ của anh không cẩn thận xảy ra sự cố, đụng vào thứ không nên đụng thì chẳng phải chức năng điều khiển cơ thể của bệnh nhân kia sẽ bị tổn thương rất nghiêm trọng à?”

“Không chỉ có thế đâu, còn có chức năng tiếng nói, thậm chí cả tính cách nữa, tất cả đều có khả năng bị thay đổi.” Hạ Hư Nguyên chậm rãi nói: “Hơn nữa, nếu như cô cố tình thực hiện một vài ‘tiểu sảo nho nhỏ’ nữa thì có thể trực tiếp khiến cho bệnh nhân đó từ nay về sau hoàn toàn đặt dưới sự khống chế của cô.”
“Khống chế như thế nào?” Hạ Từ Viện tò mò.

“Bằng cách cài một loại chip siêu vi vào đại não của con mồi, cô có thể ung dung ngồi trước màn hình vi tính điều khiển hành động của hắn mà bệnh nhân hoàn toàn không cảm giác được điều đó.” Hạ Hư Nguyên hết sức ngắn gọn súc tích từ ngữ chọn lọc: “Có phải rất lợi hại không?”

“Thật hay giả vậy?” Diệp Tây Hi tò mò: “Nói cứ như thể anh tiến hành loại phẫu thuật này rồi ấy?”

“Hừm, tôi thích dùng mị lực của bản thân để khống người khác hơn.”Hạ Hư Nguyên nhếch mép cười mờ ám.

“Là mưu ma chước quỷ thủ đoạn nham hiểm thâm độc của bản thân ngươi chứ.” Hạ Từ Viện nhớ lại chút chuyện xưa, hừ nhẹ một tiếng, chỉnh lại cho đúng.

“Nếu như không nói cho bệnh nhân hắn đã làm loại phẫu thuật này thì có phải hắn cả đời này cũng không bao giờ biết mình bị khống chế phải không?” Diệp Tây Hi hỏi.
“Dĩ nhiên rồi, Haiz… sao đột nhiên cô lại cảm thấy hứng thú với vấn đề này vậy?” Hạ Hư Nguyên cười cười xấu xa: “Chẳng lẽ… cô muốn tiến hành loại phẫu thuật này với Phùng Tuyền à?”

“Tưởng tượng mà xem, nếu quả thật gắn thành công con chip này vào đầu hắn, thì chẳng phải tôi nói đông hắn sẽ không dám đi về tây, nói ngồi hắn sẽ không dám đứng, tôi bắt hắn phải kêu tiếng con chó nhỏ, hắn sao dám kêu tiếng mèo rên rỉ đây.” Diệp Tây Hi nghĩ đến viễn cảnh tươi sáng của tương lai, hai mắt tỏa sáng mơ ước khát khao mãnh liệt.
“Đúng a đúng a, nếu rảnh ngươi cũng gắn cho Mộ Dung Phẩm một cái giùm ta, tránh cho hắn càng ngày càng giống gà mẹ ngày nào cũng dính lấy ta thoát ẩn thoạt hiện phiền chết đi được!” Hạ Từ Viện vừa gặm táo vừa phụ họa.

“Lý tưởng đó của hai người thật vô cùng tốt đẹp, tuy nhiên hiện thực lại rất tàn khốc, xem ra hai người còn chưa khống chế được bọn họ thì đã bị bọn họ xử đẹp trước rồi, ha ha ha” Hạ Hư Nguyên lộ ra nụ cười quỷ dị đầy âm hiểm.

Vừa dứt lời, phía sau truyền tới âm thanh lành lạnh: “Xem ra, hai người đối với chúng ta có rất nhiều bất mãn.”

Diệp Tây Hi cùng Hạ Từ Viện đồng thời quay đầu lại, đập vào mắt là vẻ mặt cực kì khó chịu của Hạ Phùng Tuyền và Mộ Dung Phẩm.!

Hạ Từ Viện phản ứng rất nhanh, lập tức cảnh cáo Mộ Dung Phẩm: “Bây giờ em đang là phụ nữ mang thai, anh tốt nhất không nên làm loạn nha!”

Phụ nữ có thai là lớn nhất, Mộ Dung Phẩm hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm chế, ánh mắt u tối thâm trầm, nhẫn nhịn nuốt cục tức này xuống cho lục phủ ngũ tạng gặm nhấm.

Diệp Tây Hi luống ca luống cuống, sống chết liều mình sử dụng chiêu này: “Em hình như cũng sắp mang thai rồi, anh tốt nhất cũng không nên làm loạn a!”

“Kỳ sinh lí của em mới quá hai ngày làm sao có thể mang thai nhanh thế được?” Hạ Phùng Tuyền đặt một tay lên vai cô, trầm giọng nói: “Diệp Tây Hi, anh nghĩ đã đến lúc chúng ta về phòng của mình để thảo luận cái được gọi là học mèo kêu rên rỉ nhé.”

Diệp Tây Hi vừa tức vừa quẫn: “Làm sao anh biết kỳ sinh lí của em rõ như thế?”
“Em toàn thân từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài có cái gì mà anh không biết nữa?” Hạ Phùng Tuyền khiêng cô trên vai hướng lầu trên chậm rãi mà đi.

Diệp Tây Hi giãy dụa, phóng ánh mắt cầu cứu hướng về phía những người còn lại trong căn phòng, nhưng tất cả mọi người đều mỉm cười sung sướng khi thấy kẻ khác gặp nạn, hớn hở khoát khoát tay: “Tây Hi, cố gắng bảo trọng nha!”

Một đám người không có nhân tính!

Diệp Tây Hi nhắm mắt lại, buông xuông để mặc cho dòng đời xô đẩy.

Nhưng đúng lúc này, cứu tinh ngang trời xuất thế, A Khoan như tỏa ánh hào quang đi đến, nói: “Phùng Tuyền, có khách tìm Tây Hi.”

“Ai cũng không gặp.” Hạ Phùng Tuyền cương quyết từ chối thay Tây Hi.

Giọng nói của A Khoan rất nghiêm túc: “Là Liễu Huy Quân.”

Hạ Phùng Tuyền và Diệp Tây Hi đồng thời sửng sốt..

A Khoan rất lịch sử mời Liễu Huy Quân vào thư phòng, sau đó khe khẽ đóng cửa lại.

Bên trong, Diệp Tây Hi cùng Hạ Phùng Tuyền đã chờ sẵn.

Nhìn qua, Liễu Huy Quân có vẻ rất trấn tĩnh, bà ta nhìn Hạ Phùng Tuyền và nói: “Nếu không phiền Hạ tiên sinh có thể ra ngoài đợi một chút được không? Tôi chỉ muốn một mình nói với Diệp tiểu thư vài câu thôi.”

“Tây Hi không quen gặp người lạ, cho nên tôi nghĩ mình nên ở đây cùng với cô ấy thì tốt hơn, tránh thất lễ với khách quý.” Hạ Phùng Tuyền trả lời rất lễ phép, nhưng trong câu nói còn bao hàm cả sự cảnh cáo.

Liễu Huy Quân đương nhiên là hiểu, cười và nói: “Chẳng lẽ Hạ tiên sinh cho rằng tôi có năng lực làm tổn thương Diệp tiểu thư sao? Nên nhớ rằng, đây là địa bàn của các ngươi mà.”
Hạ Phùng Tuyền còn định nói điều gì đó, nhưng lại bị Diệp Tây Hi ngăn lại: “Anh cứ ra ngoài chờ em.”


Hạ Phùng Tuyền nhìn ánh mắt kiên định của Diệp Tây Hi, cuối cùng đành phải đồng ý, hắn thấp giọng nhắc nhở: “Anh chờ ở bên ngoài.” Sau đó, bước ra khỏi thư phòng



Thử đọc