Bạn Trai Tôi Là Con Sói - Chương 02

Tác giả: Tát Không Không

“Người sói, là một sinh vật phi thường thần bí, hoặc có thể nói như thế này, bọn họ là một loại người vô cùng huyền bí… Không sai, tôi có khuynh hướng coi bọn họ là một loại người hơn. Bởi vì, bọn họ lúc bình thường cũng có hình dạng của người, chỉ khi có ánh trăng chiếu xuống, mới biến thành một con sói, dĩ nhiên, với năng lực của những người sói cấp cao có thể tùy thời điểm biến thân.”

Trong phòng thí nghiệm, giáo sư Khắc Lỗ Tư đứng trên bục giảng, rất hào hứng giảng giải, thanh âm cao vút hơn ngày thường. Mái tóc bạc trắng thỉnh thoảng xòa xuống trước mặt lão sư, làm cho ông hết lần này đến lần khác phải lấy tay vuốt lại, động tác này khiến bọn học sinh bướng bỉnh cười phá lên.

“Ma cà rồng sợ tỏi, mà người sói lại sợ bạc, cho nên, cách duy nhất có thể giết chết người sói chính là một viên đạn bạc bắn vào tim hắn… Lý Bá Đặc em có cao kiến gì sao?” Giáo sư Khắc Lỗ Tư đột nhiên hướng tới học sinh lợi hại nhất cười cười hỏi.

Lý Bá Đặc loạng choạng đứng dậy, sờ sờ đầu tóc, giọng nói mang theo chút khinh miệt: “Giáo sư, ý của thầy là, bọn họ chính là những Transformers trong truyền thuyết sao?” (transformer: biến hình)

Lại một phen làm cả lớp cười vang.

“Lý Bá Đặc, để tôi nói cho em biết, dù đó là truyền thuyết nhưng chưa chắc đã sự bịa đặt nhảm nhí, ai có thể chứng minh được nó không phải sự thật.” giáo sư Khắc Lỗ Tư nhẫn nhịn, từ từ đi tới trước mặt anh chàng “Cho nên, nếu em may mắn gặp bọn họ, gặp phải tình huống đó thật, tôi chỉ có thể nói, chúc em may mắn thôi!”

Lý Bá Đặc cười lạnh một tiếng: “Em đây hôm nay thực bắt đầu có hứng thú đi mạ bạc đạn, mang súng dắt bên người a, nói không chừng có ngày nào đó gặp được bọn họ, đánh chết một con, mang về cho giáo sư làm tiêu bản.”

Xung quanh lại rộ lên một tràng cười.

“Em làm được sao, năng lực tránh né, tốc độ, sự nhạy bén của bọn họ so với người thường mạnh gấp 10 lần, nói cách khác” giáo sư Khắc Lỗ Tư lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Bá Đặc “Khi em chưa kịp rút súng ra, bọn họ đã cắn nát cổ họng của em rồi, hoặc dùng móng vuốt sắc nhọn moi tim của em ra, sau đó nhào lên, từng chút từng chút một xả thịt em. Cho nên, đến lúc có người phát hiện ra thì em chỉ còn lại là một bộ xương trơ trụi… Dĩ nhiên cái này có thể làm tiêu bản cho tôi cũng không tệ lắm !

“Dù sao… em cũng không tin người sói, loại sinh vật quái dị này, tồn tại.” Lý Bá Đặc bị ánh mắt chằm chằm của giáo sư Khắc Lỗ Tư dọa đến phát run nhưng trong lòng vẫn không cam chịu yếu thế.

giáo sư Khắc Lỗ Tư nặng nề chụp vai hắn “Con trai của tôi ơi, chuyện đó không tùy thuộc vào ý kiến chủ quan của em có tin tưởng hay không mà thay đổi. Bất quá, thành tích của em sẽ có sự thay đổi… Học kì này, em thi lại chắc rồi.”

“Nhìn thấy chưa, đây chính là lý do vì sao mình muốn chọn khoa của giáo sư Khắc Lỗ Tư.” Bạch Bách Thanh nhỏ giọng nói: “Chỉ cần cậu giả bộ tin rằng người sói có tồn tại thì ông ấy nhất định sẽ cho cậu điểm cao nha!”

“Cũng bởi vì điểm rất cao mà cậu liền vứt bỏ tự tôn, giấu diếm tín ngưỡng của bản thân?” Diệp Tây Hi nheo mắt lại, quơ quơ ngón tay: “Tiểu Bạch! Cậu thật không có lập trường đó.”

“Vì có thể vào ăn điểm tâm ở giáo đường, cậu chạy tới chỗ nữ tu sĩ nói mình tôn thờ thượng đế, cậu còn tư cách mà nói mình như vậy sao?” Bạch Bách Thanh khinh bỉ dò xét cô một cái.

“Nhưng việc này không giống nhau, ba mình không muốn mình đến gần giáo sư Khắc Lỗ Tư!”

“Mẹ mình cũng không chuẩn cho đến gần ông ấy, nhưng vì điểm số, chúng ta phải hi sinh!”

Hai người đang nói, giáo sư Khắc Lỗ Tư bắt đầu chỉ dẫn những bước cơ bản của thí nghiệm:

“Hôm nay chúng ta sẽ làm một thí nghiệm tên là Thạch trắng khuếch tán, nó thuộc loại thí nghiệm kiểm tra vết máu, đúng như tên gọi, thí nghiệm này có thể phân biệt được máu người và máu động vật. Mọi người hãy nhìn những tiêu bản thạch trắng trên bàn của mình, ở trên lỗ nhỏ đã được rót sẵn dung dịch Huyết thanh- loại dịch so sánh với kháng nguyên của máu người. Các em chích lấy một ít máu của mình nhỏ vào cái lỗ ấy, sau một thời gian khuếch tán sẽ tạo thành một lớp kết tủa trắng lắng đọng, chứng minh đó là máu người.
“Tới đây!” Bạch Bách Thanh đưa kim cho Diệp Tây.

“Tiểu Bạch! Cậu có còn nhân tính không vậy? Mình mỗi tháng chảy máu liền bảy ngày, cậu vẫn còn muốn chích máu của mình sao?” (=.= mọi người hiểu chị ấy đề cập đến cái gì k?? đọc đoạn này ta đang uống nước tý phun vào màn hình)
“Đành chịu thôi, cậu cũng biết, mình rất sợ máu.
“May là cậu không phải con gái!” Diệp Tây Hi tức giận bất bình giật lấy cây kim, quyết định chích đầu ngón tay mình một nhát, một giọt máu đỏ sẫm rơi xuống bản thạch trắng sáng láng.

“Tây Hi, mình hoài nghi máu của cậu sẽ không xuất hiện lớp màu trắng đâu.” Bạch Bách Thanh nói: “Cậu cả ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, căn bản là đã muốn thoái hóa thành heo rồi!

Diệp Tây Hi “Câm!” một tiếng, không thèm để ý..

Nhưng là…
5 phút sau, hình như thí nghiệm không có xuất hiện lớp màu trắng lặng đọng nào cả.
Bạch Bách Thanh ngồi bên cạnh nín cười đến đau bụng.

“Cái thí nghiệm này nhất định là có vấn đề rồi!” Diệp Tây Hi giận dỗi đập cái bàn.

“Có vấn đề gì?” Phía sau bỗng truyền đến thanh âm của giáo sư Khắc Lỗ Tư, làm hai người bọn họ bị dọa nhảy dựng lên.

“Không có gì, chẳng qua là thưa giáo sư, chúng em nhỏ máu vào, nhưng không có xuất hiện cái hiện tượng thầy vừa nói ạ.” Bạch Bách Thanh giải thích.

“Không thể nào!!” giáo sư Khắc Lỗ Tư cầm bản thạch trắng lên xem, nhìn kĩ, một lúc sau rốt cục mới hỏi: “Là máu của ai?
“Của em.” Diệp Tây Hi nhẹ nhàng giơ tay lên.

“Có thể là dung dịch bên trong có vấn đề, để thầy lấy xuống kiểm tra lại.” giáo sư Khắc Lỗ Tư vừa nói vừa cầm bản thạch trắng ra ngoài, những vừa mới ra được một bước, ông liền dừng lại, xoay người hỏi: “Đúng rồi, em tên là gì?

Diệp Tây Hi do dự trong chốc lát cuối cùng cũng trả lời: “Em tên là… Diệp Tây Hi.
Giáo sư Khắc Lỗ Tư gật gật đầu, trực tiếp bước ra khỏi phòng thí nghiệm, đi qua hành lang, tới một khúc quanh, mới lấy điện thoại di động ra, ấn gọi một dãy số.

“Tôi nghĩ, tôi tìm được rồi.

“Cậu lặp lại lần nữa!” Diệp Tây Hi hỏi Giáo sư Khắc Lỗ Tư mới nhận được tin tức, ở trên núi Tiêu vừa phát hiện được một bộ xương chưa xác định có phải của người sói không, liền muốn dẫn chúng ta đi khảo sát, nói cách khác, muốn chúng ta lên núi đợi một tuần lễ. Ai vi phạm thì đến 99,9% kì thi cuối kì sẽ không qua.” Bạch Bách Thanh lập lại lần nữa.

“Mình nhất định không đi!” Diệp Tây Hi lớn tiếng kháng nghị: “Giáo sư cái kiểu gì vậy? suốt ngày lấy việc công làm việc tư.

“Xuỵt!” Bạch Bách Thanh che miệng của cô: “Cậu không muốn qua môn này sao?

“Cùng lắm thì sang năm thi lại.

Diệp Tây Hi rất hoành tráng tuyên bố, sau đó đem ba lô nhanh chóng tương lên vai, vừa định xoay người bước đi thì “Phanh!” đụng phải một người nào đó, không có đứng vững, chuẩn bị ngã về phía sau, may là có một đôi tay vững vàng kéo lại.

“Không sao chứ.” Một giọng nói ôn nhu mà tràn đầy cuốn hút vang lên trên đỉnh đầu cô.

Diệp Tây Hi ngẩng đầu, thấy rõ người trước mặt mình, anh tuấn nho nhã, các đường nét thanh tú nhưng vẫn rất nam tính, mặc dù chỉ mặc áo trắng, quần vải màu thô, nhưng cả người như tỏa ra khí chất tao nhã mà cao quý.

Nhưng Diệp Tây Hi nhìn thấy trước tiên là trên mắt phải của hắn có một nốt ruồi, nho nhỏ màu nâu. một anh nam đã xuất hiện.



Thử đọc