Bạn gái của thiếu gia - Chương 24

Tác giả: Kawi

Tan biến...
Nó không phản ứng gì, chỉ ngước mắt nhìn lên
- 7 năm trước bác đã đưa Thoại đi trong yên lặng, không dám để cháu biết, và trong khoảng thời gian 5 năm ở Đức, bác đã dấu Thoại không cho nó biết gì về cháu. Bác biết cháu đã rất đau khổ…bác cũng….
- Ông đừng nói gì nữa…Tôi không muốn nghe. Cuối cùng kẻ khiến tôi phải đau khổ ngần ấy năm lại là ông.
- Bác biết là bác đã có lỗi rất nhiều với cháu. Nhưng trách nhiệm của một người làm cha buộc bác phải làm như vậy. Cháu biết không? 7 năm trước, vào cái đêm đó, bọn xã hội đen đã tới tận bệnh viện để tìm tung tích thằng nhỏ trả thù cho đại ca của chúng nó, bác đành phải đưa Thoại ra nước ngoài để đảm bảo an toàn cho nó. Lúc ở bên Đức, nhiều lần nó hỏi về quá khứ nhưng bác không dám nói vì sợ nó lại đòi quay về, nó vẫn luôn nói rằng thường mơ thấy cháu nhưng không biết cháu là ai. Bác đau khổ mà giấu đi. Nó là tương lai của cả dòng họ. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như thế này….cho đến bây giờ bác mới hiểu rằng giữa cháu và nó là duyên phận….bác ân hận vô cùng….
Ông ta nói và khóc. Một người đàn ông khi khóc chứng tỏ rằng họ đã quá đau khổ.
Nó không nói gì cả. Gương mặt lạnh tanh. Biết rằng ông ta làm thế là vì thương con nhưng ông ta đâu hiểu cảm giác của nó. Thoại ૮ɦếƭ đi sống lại bao nhiêu lần thì cũng ngần ấy lần nó chạm tay vào cái ૮ɦếƭ. Chẳng ai hiểu cho nó cả…
Nó tiến vào phòng bệnh, ngồi cạnh Thoại. Bây giờ, khi đã biết rõ mọi chuyện, nó vẫn chẳng cảm thấy nhẹ nhõm hơn tí nào. Nó vẫn thấy buồn da diết. Nhưng ít ra người nó yêu trong suốt cả đoạn hành trình gian khổ vừa qua vẫn là một người, đó là Trần Thoại. Tính từ năm 17 tuổi đến nay, đã 7 năm nó sống với tình yêu bé nhỏ này và đau khô cùng nó. Biết bao giờ hạnh phúc mới thực sự đến với nó. Một câu hỏi chưa có câu trả lời…
Những ngày sau đó, Thoại tỉnh lại và hồi phục sức khoẻ đến mức kinh ngạc, cứ như được uống thần dược vậy. Từng ngày từng ngày trôi qua nó cố gắng kể lại cho Thoại nghe những gì đã diễn ra trong 2 năm Thoại mang tên Cold, nhưng Thoại vẫn chẳng có chút hồi ức gì, tất cả cứ như bị xoá sạch đi vậy.
- You! Tôi đã sống với tên Denky Cold như thế sao?
- Cậu không nhớ gì thật à?
- Uh! Không nhớ gì hết! cứ như trong đầu tôi có một khoảng trắng bóc vậy!
- Nhưng cậu đã trở về với Thoại ngày xưa là được rồi! – nó cười nhẹ
- Tôi thật là đáng trách mà! Nỡ quên mất you những 7 năm, cái này là tội lớn lắm! - Thoại chẹp miệng
Nó phì cười. Có lẽ cứ quên đi như thế lại hay. Thoại sẽ không còn đau khổ nữa…
- Nhưng trông you 24 tuổi so với lúc 17 tuổi thì có hơi già hơn!
- Cái gì??? Già à?? – nó nhăn mặt
Cũng phải thôi, từ cái ngày định mệnh 7 năm về trước cho đến giờ, lúc nào nó cũng sống trong dằn vặt đau khổ thử hỏi sao không già trước tuổi được +_+.
- Uh thì tôi già đó! Mà vì ai tôi mới già chứ!
- Ôi không! Tôi sorry! Lỡ lời! Mà you có già thật thì cũng không sao! Tôi vẫn thích you như ngày nào mà! - Thoại mỉm cười. Nụ cười mà đã 7 năm qua nó vẫn thường thấy trong giấc mơ.
Nó lại nhìn lên bầu trời qua ô cửa sổ, trời xanh quá….nó lại thấy chiếc huy hiệu đó, nhưng nó mờ dần mờ dần rồi chìm vào nền trời xanh….
Một tháng sau, Thoại ra viện. Chúng nó đã làm lại một đám cưới nhưng chỉ có 2 người mà thôi. Nó muốn được ích kỷ một lần trong đời, nó muốn được một mình hưởng thứ hạnh phúc mà bấy lâu nay chờ đợi…..
- Chúng ta đi Mỹ nhé!
- Vì sao?
- Để không còn đau khổ…để mãi được bên nhau….
-
……
Nhưng ngày lên sân bay….nó không tìm thấy Thoại….một lần nữa con người ấy lại biến mất
======
Nhưng nó không đi tìm, cũng không lo lắng, chỉ đứng đó và đợi. Sau bao nhiêu đau khô nó đã có đủ bản lĩnh để có thể vững vàng trước tất cả, và kì lạ nhất là càng lúc nó càng có niềm tin vào cuộc đời này.
- You đang ở đâu đấy? Sorry ! Tôi đang ở biển. Tự dưng tôi không muốn đi Mỹ nữa!
Đó là dòng tin nhắn của Thoại, nó mỉm cười. Ngay từ đầu nó đã biết Thoại không hào hứng lắm với việc rời xa quê hương, bản thân nó cũng vậy, chúng nó dự định đi Mỹ là mong có được những tháng ngày hạnh phúc, nhưng sự thật thì hạnh phúc không dựa vào sự xa cách không gian, mà dựa vào niềm tin và sức mạnh của ý chí. Nó xé vé máy bay rồi bắt taxi đến biển………
Ra tới biển, nó nhìn thấy Thoại đang đứng một mình trên mỏm đá cao nhất. Anh như con chim đại bàng uy dũng nhưng chịu nhiều đau thương của cuộc đời. Nó leo lên, vỗ vai Thoại:
- Nếu đã không thích đi thì còn mua vé máy bay làm gì?
- Thì con người đôi lúc cũng phải có những phút giây “khùng khùng” như thế chứ! - Thoại mỉm cười, khoát vai nó nhìn ra biển cả…
Xin ném xuống lòng đại dương bao la những nỗi đau và xin hoà vào những con sóng niềm tin vĩnh hằng….
………………..
Nói quá nhiều về nhân vật chính, chúng ta đã bỏ quên những nhân vật khác rồi thì phải +_+.
Quốc Hy với tình yêu sét đánh thì sao nhỉ???
Hôm nay là ngày nghỉ, các phòng ban trong công ty đều lên lịch đi chơi. Và dù là một con người trầm tính thì Quốc Hy cũng buộc lòng phải đi, nhất là với cương vị của một sếp tổng như cậu. Điểm dừng chân cuối cùng trong hôm nay chính là quán bar nổi tiếng nhất thành phố.
Bước qua cánh cửa gương bóng loáng, cậu nhóc cùng các thành viên trong phòng hoà mình vào một không gian đầy ánh đèn và những thứ âm thanh kì dị, Quốc Hy cố kiếm cho mình một chỗ ngồi khuất nhất, cậu không quen với những cuộc ăn chơi kiểu như thế này…
Đang ngồi nhâm nhi một ly ruợu nhẹ, chợt Quốc Hy trong thấy một đám đông trước mặt, hình như có chuyện gì đó xảy ra. Nhưng cậu không để ý lâu, chuyện thiên hạ thì để cho thiên hạ xử.
Và rồi tạp âm nổi lên, hình như là tiếng cãi vã, dù nhạc vũ trường có to đến đâu nhưng cũng không thể át đi được những tiếng gây gổ, và dù không muốn nghe nhưng những lời nói khó nghe vẫn lọt vào trong tai Quốc Hy:
- Này con nhỏ kia! Mày là lính mới thì phải biết thân biết phận chứ??? Ai cho mày ở đây mà lên mặt với chị hả???
- Này bà chị già khằn, mắt mờ tai lãng kia, tôi thích gì thì tôi làm, không cần bà chị phải đứng đó mà sủa như thế!
- Ôi trời đất ơi! Mày chán sống rồi phải không? Đúng là cái đồ….
- Cái đồ gì??? Bà mà mở miệng nói tôi một câu nào là tôi không nương tay cho đâu đấy! Phải nhìn lại mình đi bà chị, xấu như ma mà bày đặt ăn diện như con gái mới lớn. Nhìn phát nôn!
Và kết quả của cuộc võ mồm ấy chính là một cuộc võ tay chân tóc tai. Con trai khi đánh nhau dù đáng sợ nhưng nói gì thì nói cũng không đáng sợ bằng con gái đánh nhau +_+
Và công nhận 2 “thiếu nữ” thời đại mới này đánh nhau hoàng tráng thật, không thua gì đấng mày râu, cậu nhóc tuy không nhìn nhưng chỉ cần nghe âm thanh thôi cũng đủ rùng người….
Quá mệt mỏi với không khí náo loạn nơi đây, Quốc Hy đặt tờ tiền lên bàn rồi lẳng lặng ra về mặc cho những đồng nghiệp hết sức nài nỉ.
Đi ngang qua đám đông, cậu định không nhìn, nhưng những gì mà cậu nghe được khơi gợi tính tò mò phải biết mặt những cô gái kia là ai. Cậu nhìn lướt qua……
Và rồi gương mặt Quốc Hy biến sắc….
=======
Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời cậu cảm thấy mình thật ngu ngốc, cũng là lần đầu tiên cậu cảm thấy đau vì một người con gái từ khi bị Di từ chối…
Một mình trên con đường vắng vẻ, cậu nhóc bước đi mệt mỏi với những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Không biết cậu đã đi bao lâu rồi. Chưa bao giờ thấy lòng buồn đến thế….mà lại vì một người con gái mới quen….
Trong đầu óc cậu hiện ra cuộc trò chuyện trên bến xe buýt hôm nọ:
- Hình như chúng ta gặp nhau ở đâu rồi thì phải??? – Cô gái mắt to mặc áo sơ mi sọc xanh mỉm cười bắt chuyện.
- À! Trong quán cà phê…lúc đó…- đó là lần đầu tiên Quốc Hy cất tiếng nói trước mặt một người lạ
- À à! Tôi nhớ ra rồi! Anh là nạn nhân của trò đùa mà thằng nhóc em tôi bày ra! Thật là xin lỗi anh!
- Cũng không sao! - cậu nhóc cười nhẹ…
Và thế là cuộc trò chuyện kéo dài cho đến khi xe buýt dừng lại…Trong tâm trí Quốc Hy lúc đó chỉ còn mỗi hình ảnh cô bé mắt to tròn mặc áo sơ mi sọc xanh cùng nụ cười ngây thơ nhưng quyến rũ….
Cho đến bây giờ, khi sự thật hiện hữu ngay trước mắt, thì cậu nhóc vẫn thấy hụt hẫng, luyến tiếc. Chao ôi! Con người ta làm sao có thể sống một lúc bằng hai con người khác nhau được chứ???
Phải! Một trong 2 cô gái mà cậu nhóc nhìn thấy ở quán bar kia chính là mối tình nhỏ mới chớm đó…
………………..
…..Có khi nào trên đường đời tấp nập
……………..Ta vô tình hờ hững lướt qua nhau…………………
Quốc Hy nghĩ rằng thật là ngu ngốc khi tiếp tục nghĩ về con người đó, cậu sẽ tiếp tục đi trên con đường này, một mình, đơn độc….
Sáng
Hôm nay Quốc Hy dậy trễ, đó cũng là lần đi trễ đầu tiên từ trước đến nay của cậu nhóc.
Mang vội chiếc giày da, trong bộ vest đen Quốc Hy rời nhà cùng chiếc Yamaha đỏ. Từ lúc chứng kiến sự thật ở quán bar, cậu nghĩ mình không nên đi xe buýt nữa, cứ một mình sẽ tốt hơn..
- A lo! Ylen à? Gọi tôi có chuyện gì thế?
- À! Tôi gọi cậu để mời cậu đến dự buổi tiệc sinh nhật của Thoại, cũng là lễ mừng một tháng chúng tôi cưới nhau!
- Trời đất! Sao lại nhẫn tâm nói như thế với một kẻ yêu Ylen như tôi chứ! +_+
- Thôi mà! Cậu tới nhé! 6h tối chiều mai! Bye!
Cậu nhóc mỉm cười. Có lẽ cứ đừng từ xa mà nhìn nó hạnh phúc thì sẽ tốt hơn.
Mãi nghĩ vu vơ, Quốc Hy nhìn trật lên đồng hồ, đã muộn 5 phút. Cậu nhanh chóng cho chìa vào ổ, chiếc xe dần dần lăn bánh.
Đến công ty, cậu nhóc chạy như bay vào trong, hôm nay có cuộc họp đối tác.
Á…
Đó là một vụ va chạm tại cổng công ty +_+..
=====
- Xin lỗi! Anh không sao chứ?
- Không sao! - Quốc Hy lạnh lùng không thèm để ý đến người đã va vào mình, cúi xuống phủi lại vạt áo đã bị nhăn.
- Anh…anh có phải là người trên bến xe buýt hôm nọ????
- Xe buýt???
Cậu nhóc ngẩng mặt lên.
Lại là con người đó. Quốc Hy thoáng sững sờ nhưng lấy lại bình tĩnh rất nhanh.
- Phải! Chúng ta đã nói chuyện với nhau ở bến xe buýt! – cô gái cười tươi
Cậu nhóc thấy như có cái gì đâm vào tim. Con người sao có thể giả dối với nhau như thế chứ???
- Thật là ghê sợ!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc