Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi! - Chương 64

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Về Tiết Vân Phong (1)
Tôi gần như vừa cưỡi ca nô vừa phóng đến quán cà phê XX, dọc đường đi cả đầu chỉ toàn hình ảnh Tiết Vân Phong đang cầm dao nhe răng cười ác độc với tôi cực kỳ khủng pố
Tiết Vân Phong: “Nhưng mà trong tình cảm Giang Ly anh ấy cũng rất yếu đuối, cô phải đối tốt với anh ấy đấy.”
Tôi gật đầu: “Yên tâm đi, tôi đối với anh ấy so với mẹ ruột tôi còn tốt hơn.”
Tiết Vân Phong: “Kỳ thực con người cô cũng rất tốt, mặc dù có chút ngốc có chút bình thường, nhưng mà nhân phẩm cũng không tệ lắm.”
Tôi dở khóc dở cười: “Cậu đây là đang khen tôi hay là đang mắng tôi vậy…”
Tiết Vân Phong chẳng khác nào trúng tà, tự biên tự diễn nói: “Nếu như hai người có con, tôi muốn làm cha nuôi.”
Tôi cười: “Không được, cậu là con nuôi của tôi, theo vai vế mà nói cậu là anh nuôi của bọn nó chứ.”
Tiết Vân Phong: “Tôi hy vọng con hai người thông minh tinh quái một chút, đừng có ngu ngốc giống cô, tôi ghét nhất mấy đứa ngốc.”
Tôi: “….”
Tiết Vân Phong: “Tinh yêu gì đó, đều là phù phiếm, cô phải sống với Giang Ly thật tốt đấy.”
Tiết Vân Phong: “Có người ở bên cùng cảm giác thật là tốt.”
Tiết Vân Phong: “Quan Tiểu Yến, cô cách xa Vương Khải ra một chút, tên đó không đáng tin.”
Tiết Vân Phong:…
Tôi quơ quơ tay trước mặt Tiết Vân Phong, lo lắng mà hỏi thăm: “Tiết Vân Phong? Tiết Vân Phong? Cậu trúng tà sao?”
Tiết Vân Phong đình chỉ lải nhải, cúi đầu quấy quấy cà phê. Cậu ta im lặng một lúc rồi nhẹ giọng nói ra: “Tôi phải đi.”
Tôi sửng sốt: “Đi? Đi đâu?”
Tiết Vân Phong: “Tây Ban Nha.”
“Làm gì?”
Tiết Vân Phong nghiêng đầu nhìn dòng người đang đi lại trên đường, đột nhiên sáng bừng lên mà ưu thương nói: “Ai cũng không thể cản nổi bước chân đi theo nghệ thuật của tôi.”
Tôi “….”

Tiết Vân Phong dỡ hành lý, phất tay về phía tôi, nói: ” Quan Tiểu Yến, cô mau về đi.”
Vành mắt tôi đỏ lên, một nỗi chua xót không tên dâng lên trong lòng. Tôi kéo tay áo của cậu ta, nói: “Con ngoan, mẹ muốn tận mắt nhìn thấy con đăng ký.”
Tiết Vân Phong chán ghét gạt tay tôi ra. “Ai là con cô! Còn nữa, đừng có mà khóc trước mặt tôi, đừng tưởng rằng cô khóc vài lần là có thể thay đổi được hình tượng của cô trong mắt tôi!”
Tôi dịu dụi khóe mắt, nói: “Tiết Vân Phong, cậu thực sự không muốn để Giang Ly biết?”
Tiết Vân Phong thờ ơ như không nói: “Cho anh ấy biết làm cái gì? Cô đừng quên, tôi đã đá anh ta rồi. Chú ý nha, là tôi đá anh ta nha! Quan Tiểu Yến, cô bây giờ đã biết vì sao lần trước Giang Ly nói chia tay tôi lại không đáp ứng rối chứ? Trên đời này chỉ có tôi đá người khác mà thôi, không có chuyện người khác đá tôi!”
Tôi khúm núm gật đầu: “Biết biết, tên kia là nợ bị cậu đá.”
Tiết Vân Phong tán thưởng liếc xéo tôi vài cái: “Không sai, đúng là như vậy! Quan Tiểu Yến à, nể mặt cô bình thường đối xử với tôi không tồi, ngày hôm nay bản thiếu gia thưởng cho cô một cái ôm.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, đã bị Tiết Vân Phong ôm chầm lấy trong nháy mắt, cậu ta vỗ vỗ mấy cái trên lưng tôi, nói bên tai tôi: “Quan Tiểu Yến, cô và Giang Ly mà dám sống không tốt, tôi sẽ lấy mạng của cô.”
Tôi chùi nước mắt trên mặt, hỏi: “Sao cậu lại không lấy mạng của Giang Ly chứ?”
Tiết Vân Phong: “Ngốc quá, lấy mạng của cô thì có khác nào lấy mạng của Giang Ly.”
Giờ đây tôi cũng không biết nên vui hay nên buồn, chỉ ôm chặt lấy Tiết Vân Phong, không nói gì nữa, nhưng nước mắt cứ chảy ra ròng ròng.
Tiết Vân Phong đẩy tôi ra, không nén được nhìn mặt tôi một chút, nói: “Đã bảo không được khóc, cô còn khóc. Ghét nhất nhìn người khác khóc!” Hắn nói, không thèm để ý đến tôi, kéo hành lý xoay người rời đi.
Tôi đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng Tiết Vân Phong, vừa nhìn vừa lau nước mắt. Mãi cho đến khi bóng lưng cậu ta biến mất, cậu ta cũng không quay đầu lại.
Thật lâu sau này, Tiết Vân Phong mới vân đạm phong khinh nói với tôi, khi đó làm sao có thể không đau lòng được, lúc đó khổ sở đến nối không muốn nhìn thấy bất luận kẻ nào ở đây. Cậu ta lên máy bay mới bắt đầu khóc, khóc suốt một đường từ Bắc Kinh đến Madrid.
Cậu ta nói, lúc đó thực sự đã rơi hết nước mắt của cả đời này rồi, cho nên sau này cậu ta không cần phải rơi lệ nữa.
Cậu ta còn nói, cậu ta đem chuyện này nói cho tôi biết, là bởi vì cậu ta đã buông tha cho quá khứ rồi.
---
Giang Ly rất khác thường (1)
Gần đây Giang Ly rất không bình thường.
Hành tung của anh bắt đầu trở nên thần bí, buổi tối luôn luôn đến khuya mới về, mà khi trở về vẻ mặt luôn luôn mệt mỏi. Tôi hỏi anh làm sao vậy, anh chỉ dấu dấu diếm diếm trả lời qua loa, chỉ nói là công việc bận rộn.
Công việc bận rộn sao? Từ trước đến nay tôi chưa có thấy anh bận như thế bao giờ.
Hơn nữa, anh còn không cho tôi đưa cơm trưa đến cho anh, nói là sợ tôi mệt mỏi. Thiện tai, sao trước đây anh không sợ em mệt vậy?
Lúc nào tôi đưa ra câu hỏi như vậy, anh sẽ nói, công ty bây giờ tương đối bận, sợ tôi thêm phiền phức. Tôi đổ mồ hôi, đưa chút cơm thôi cũng khiến anh thêm phiền phức, chẳng lẽ lực phá hoại của tôi lớn đến vậy sao?
Những hành vi khác thường kiểu này của Giang Ly làm trong lòng tôi càng ngày càng bất an, giống như sắp có chuyện gì xảy ra.
Tôi nói chuyện này với Hạp Tử, cô nàng liền thần thần bí bí rung đù* đắc ý nói: “Bệnh trạng kiểu này, 80% là Ng*ai t*nh rồi.”
Tôi rùng mình một cái, thiếu chút nữa từ trên ghế ngã xuống: “Không…Không thể nào…” Giang Ly tuy rằng thỉnh thoảng có hay bắt nạt tôi, nhưng mà nhìn qua cũng đâu phải loại người lăng nhăng chứ.
Hạp Tử trừng mắt nhìn tôi: “Tiểu Quan à, bà đừng nói với tôi là bà chưa từng nghĩ đến chuyện đó nha. Ng*ai t*nh, chính là thiên tính của đàn ông, bà cứ trông nom anh ta cho cần thận.”
Tôi gãi gãi đầu: “Trông nom thế nào là được?” Anh ấy ngay cả cơm trưa cũng không cho tôi đưa tới, tôi làm sao mà trông nom anh được, nghĩ đến đây tôi thấy nhụt chí vô cùng.
Hạp Tử suy nghĩ một chút, nói: “Bà cứ quan sát vài ngày, nếu như còn có tình huống khác thường gì lập tức báo cáo cho tôi, đến lúc đó tôi sẽ có biện pháp giúp bà.”
Tôi gật đầu như thật, cũng chỉ có thể làm vậy, Thật hy vọng Giang Ly không có tình huống gì khác thường, nhưng mà tôi lại mong anh có, như vậy tôi có thế tham gia điều tra…. Quả nhiên là ở chung với Giang Ly một chỗ đúng là gần mực thì đen, bây giờ tôi cũng thật là Biến th' mà….
Lúc này, Hạp Tử nheo mắt lại, trên mặt hiện lên một tia hàn ý, nàng P0'p chặt tay, nói: “Anh ta ấy, nếu như dám làm chuyện có lỗi với bà, bà đây trước tiêu diệt con hồ ly tinh kia, sau đó sẽ thiến tên kia nhà bà!”
Hạp Tử nói xong câu này, tôi liền đổ mồ hôi lạnh… Cô nàng hình như đối với mấy chuyện kiểu “Thiến” này có một niềm đam mê cuồng nhiệt thì phải, Biến th' a Biến th'!
Lại vài ngày trôi qua, khi tôi từ trên người Giang Ly ngửi thấy được một mùi nước hoa xa lạ, tôi cuối cùng cũng ngồi không yên.
Hạp Tử gần như rống lên bên cạnh lỗ tai tôi: “Quan Tiểu Yến, bà nếu không hành động thì cứ chờ bị chồng bỏ đi!”
Tôi xoa xoa lỗ tai, thấp giọng hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”
Hạp Tử: “Thuê thám tử tư, trước phải bắt được tiểu tam đã!”
Tôi ngửa đầu nhìn trời, làm bộ làm tịch thở dài một hơi nói: “Quên đi, cứ để tôi kiêm nhiệm làm trinh thám đi.” Việc này mà để cho người khác biết tôi sẽ rất chật vật, ngay cả thám tử tử cũng không được.
Hạp Tử vỗ vỗ vai tôi, nghiêm nghị nói: “Yên tâm đi! Nhớ kỹ, trước đừng có đánh rắn động cỏ.”
Tôi trịnh trọng gật đầu, ghé vào trên vai cô nàng dụi dụi hai cái, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống.
….
Ánh nắng đầu xuân chiếu lên người có chút ấm áp, trước cổng trụ sở của xQ, một người phụ nữ đeo kính râm, ăn mặc cực kỳ buồn cười, lén lút đứng trước cửa nhìn ngó xung quanh, chốc chốc lại nhìn đồng hồ đeo tay, Bảo vệ trước cổng đã chú ý đến người này rất lâu, ông ta đại khái rất muốn tống cổ người phụ nữ này đi, đáng tiếc thực sự không tìm được lý do thích hợp. Vậy nên ông ta không thể làm gì khác ngoài việc đề cao cảnh giác nhìn chằm chằm người đàn bà kia.
Người phụ nữ ăn mặc buồn cười kia chính là tôi.
Tôi bị chú bảo vệ trừng đến *** có chút hoảng, cháu van chú, cháu đang theo dõi chồng mình mà, chuyện thiên kinh địa nghĩa như vậy, trừng cái gì mà trừng!
Tôi coi như không có chuyện phát hoảng trước mặt chú bảo vệ, nhìn đồng hồ đeo tay, Giang Ly lúc này chắc là đã tan tầm rồi chứ? Tôi chạy đến ven đường đón một chiếc xe taxi, tiến vào trong ngồi đợi một lúc, đã thấy chiếc BMWs hợm hĩnh của Giang Ly chậm rãi lướt qua.
Bác lái xe rất tự nhiên mà nhấn ga, chúng tôi liền theo đuôi chiếc xe của Giang Ly.
Tôi thật may mắn, tuy rằng không nhớ kỹ chiếc BMWs kia là loại nào, nhưng may mà nhớ rõ biển số xe của anh.
Tôi ở trên xe taxi, gọi điện cho Giang Ly. Tôi hỏi anh: “Giang Ly, anh bao giờ thì về vậy?”
Giang Ly dịu dàng trả lời: “Không phải đã nói với em rồi còn gì, tối nay có lẽ sẽ về muộn một chút, thế nào, nhớ anh rồi? ” Nửa câu sau mang theo ý cười.
Tôi rầu rầu không vui nói: “Anh còn chưa có tan tầm sao?”
Giang Ly: “Cái này, còn một chút chuyện phải làm, em tự ăn một mình đi, không phải chờ anh đâu.”
Tôi: “Vậy anh ăn cái gì?”
Giang Ly: “Anh tùy tiện ăn chút gì đó là được rồi, không cần lo cho anh.”
Tôi: “Ừm.”
Giang Ly: “Quan Tiểu Yến.”
Tôi: “Sao?”
Giang Ly: “Em có nhớ anh không vậy?”
Tôi: “…”
Giang Ly: “Quan Tiểu Yến, anh rất nhớ em.”
Tôi: “Thôi…. Giang Ly, em đang xào rau, không nói chuyện với anh nữa.”
Tôi nói xong, cúp điện thoại.
Tôi tựa trên ghế, nhìn về chiếc xe trắng có rèm che đang chờ đèn xanh ở phía trước cách đó không xa, Giang Ly đang an vị ngồi bên trong. Anh nói anh nhớ tôi….
Tôi đột nhiên thấy chính mình thật nhàm chán, Giang Ly anh ấy có công việc bận rộn của mình, tôi làm sao vẫn có thể khiến anh vướng bận được? Thế nhưng, vừa nghĩ đến mùi nước hoa xa lạ trên người anh ngày hôm qua, tôi lại….
Tôi vô lực nhắm mắt lại, quên đi, sự thật ngay lập tức sẽ sáng tỏ. So với việc cả ngày chỉ biết nghi thần nghi quỷ như thế này, không bằng đi theo anh để mọi chuyện được rõ ràng.
Tôi nguyện ý tin vào những gì tận mắt mình nhìn thấy.
Chiếc xe của Giang Ly dừng lại ở bên ngoài một nhà hàng cao cấp. Tôi thanh toán tiền xe, vừa định bước xuống, lại chợt thấy một bóng người rất quen, bước đến đi cùng anh. Sau đó bọn họ cùng nhau bước vào trong nhà hàng.
Đó là một người phụ nữ…..
Trái tim tôi gần như ngừng đập, trong đầu trống rỗng. Giang Ly, phụ nữ, Giang Ly, phụ nữ, Giang Ly, phụ nữ….
Giang Ly anh… đang cùng một người phụ nữ khác hẹn hò sao?
Tôi cảm thấy tay chân lạnh lẽo, sức lực toàn thân đều như bị rút sạch
Bác lái xe đột nhiên lên tiếng: “Này, cô làm sao vậy?”
Tôi mờ mịt nhìn bác tài, lúc này ông ta lại nói tiếp: “Cô vấn còn muốn đi đâu sao, sao vẫn còn chưa xuống xe?”
Tôi đột nhiên hoang mang nhảy xuống xe, “Rầm” một tiếng đóng cửa xe lại.
Tài xế quái lạ liếc mắt nhìn tôi, sau đó lái xe rời đi.
Lúc này trời đã sẩm tối, tôi đứng tại chỗ, trong lòng dâng lên một nỗi cô độc chưa từng có từ trước đến nay. Tôi nhìn về phía ngọn đèn sáng lung linh trong nhà hàng cách đó không xa, nơi đó có hai người đang hẹn hò, nhà hàng Pháp cao cấp này, bầu không khí thật đúng là lãng mạn.
Tôi hít sâu một hơi, cần thận đi về phía nhà hàng.
Khi tôi bước vào trong, lúc chạm phải khuôn mặt xinh đẹp tươi cười kia, tôi thật hy vọng bản thân mình cả đời này chưa từng bước vào đây,
Khuôn mặt tươi cười kia đã từng ngọt ngào cười nói với tôi: “Chị Tiểu Yến, chị thật tốt với em.”
Khuôn mặt tươi cười kia cũng từng lạnh lùng nói với tôi: “Quan Tiểu Yến, kỳ thực Vũ Tử Phi không thích hợp với chị.”
Khuôn mặt tươi cười kia còn từng hùng hồn nói với tôi: “Cô đã luôn miệng nói chúng ta là bạn bè, vậy tại sao không thể đem Vu Tử Phi tặng cho tôi?”
Đúng vậy, chủ nhân của khuôn mặt tươi cười kia, tên là Tuyết Hồng.
Tôi nhìn Tuyết Hồng cười khổ một tiếng, quả nhiên là oan gia ngõ hẹp, không thể buông tha, chân trời góc bể nơi đâu mới là nhà tôi đây…..
Tuyết Hồng bên kia dường như cũng nhìn thấy tôi, cô ta quay sang Giang Ly cười đến càng thêm chân thành tình tứ, lại còn quyến rũ trò chuyện với anh cái gì đó.
Tôi nhìn bóng lưng của Giang Ly, trong lòng phảng phất như bị một tảng đá lớn chèn ép, thở không nổi. Anh nói anh bận rộn nhiều việc, anh nói anh nhớ tôi rất nhiều…. Thời điểm anh nói những lời này… trong lòng anh, rốt cuộc đang nghĩ về ai.
Tôi cầm lấy di động, do dự thật lâu, nhắn cho Giang Ly một tin : Giang Ly, anh đang làm gì vậy?
Chỉ một lát sau, Giang Ly đã nhắn lại: Anh đang bận, ngoan, chờ anh về nhà về nhà với em.
Tôi nhìn mấy chữ đập vào mắt trên màn hình điện thoại di động, tuyệt vọng nhắm mắt lại, xoay người rời đi.
Đi ra khỏi nhà hàng một đoạn rất xa, di động của tôi đột nhiên rung lên, là tin nhắn. Tôi vừa có chút ảo não, lại vừa có chút khẩn trương, tâm tình cực kỳ phức tạp. Tôi mở tin nhắn, chỉ thấy một dãy số xa lạ, nội dung của tin nhắn đó là: Giang Ly đã không cần cô nữa rồi, tự giác một chút, rời xa anh ấy đi.
Trong lòng tôi trầm xuống, khuôn mặt xinh đẹp mà diêm dủa lẳng lơ lúc nãy lại xuất hiện trong đầu. Tôi run run nhắn lại : Cô là ai?
Một lúc sau, cô ta nhắn lại: Cô đã biết rồi, cần gì phải hỏi.
Tôi nhìn chằm chằm những chữ kia, do dự một lúc lâu, chỉ nhắn lại: Cô làm sao có thể biết số của tôi?
Kỳ thực vấn đề này hình như quá dư thừa? Tôi tự giễu cười. Quả nhiên, môt lát sau, cô ta nhắn lại: Còn có thể là ai, là ông xã yêu quý của cô đó.
Tôi cảm thấy đỉnh đầu như bị vật gì đó hung hăng đập vào, rất mạnh, rất đau. Tôi P0'p P0'p trán, buộc chính mình phải bình tĩnh lại. Sau đó tôi nhắn lại cho cô ta: Tôi sẽ cùng Giang Ly nói chuyện rõ ràng.
Một lát sau đó, cô ta nhắn lại: Tùy cô, dù sao có hỏi cũng là cô tự rước lấy nhục.
Tôi nhấn mấy chữ “Cô là đồ tiện nhân” trên khung soạn thảo mấy lần, sau đó kìm lòng cả nửa ngày, cuối cùng cũng ấn gửi đi. Sau đó tôi hít sâu một hơi, thuận tay ném luôn chiếc di động trên tay vào thùng rác, giờ thế gian đã được yên ổn.
Tôi vừa định rời đi, lại nghe thấy tiếng rung của di động trong thùng rác. Tôi do dự một lúc, rất không có cốt khí mà đào bới trong thùng rác, đem cái di động Giang Ly mua cho tôi kia bới lên, mở ra, sau đó tôi liền đọc được tin nhắn của cô ta.
Cô ta nói: Cô bại trong tay một kẻ tiện nhân.
Tôi ôm điện thoại di động, ngồi xổm ở ven đường khóc òa lên.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc