Bà Xã Ngoan Nào - Chương 19

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Đúng vậy, không có công việc thật sự là rất nhàm chán.
An Thần ngồi ở bên cạnh cô: "Nhàm chán sao? Nếu thế em đi ra ngoài tìm Y Na cùng bọn họ vui đùa một chút đi, anh xử lý xong công việc liền cùng em đi dạo." .
Tô Thiển gật đầu nhẹ, cô đã sớm muốn trốn khỏi đây rồi.
An Thần bất đắc dĩ cười cười, rốt cuộc đến khi nào thì mình mới có được tâm của cô gái này đây.
Tô Thiển nhìn những người này bận túi bụi, nhất thời cảm giác mình làm một người rỗi rãnh đặc biệt đáng xấu hổ.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Vòng co nửa ngày, cô cảm thấy mình đi ngủ một giấc là hợp lí nhất.
Lại liếc thấy An Thần để chìa khóa xe trên bàn, rồi chợt nhớ đã lâu không không đua xe.
Tâm lại bắt đầu không yên, Tô Thiển cầm lấy chìa khóa, đi xuống bãi đỗ xe.
Dựa theo trí nhớ của mình, cô đã tới được nơi đỗ chiếc Lamborghini Bugatti Veyron.
Mở khóa, ngồi vào ghế lái, Tô Thiển cảm thấy thật thoải mái.
Lái xe ra khỏi gara, Tô Thiển phóng như điên trong khuôn viên rộng lớn. làm cho nhân viên sợ tới mức vội vàng gọi điện thông báo cho An Thần.
An Thần vội rời công việc, liếc từ trên cửa sổ thấy chiếc xe đang chạy như điên nơi đáy mắt liền xuất hiện lửa giận.
Cô gái đáng chết, không biết rất nguy hiểm sao? Tự nhiên lái nhanh như vậy, không muốn sống nữa à?
Hấp tấp đi đuổi xuống, mấy người bọn bân tử cũng không nhịn được tò mò theo sát phía sau.
Trước kia Tô Thiển thích nhất là đua xe để tìm kiếm sự kích thích, chỉ cần đụng tới vô-lăng, mọi phiền muộn đều bị quăng ra phía sau.


Vận dụng vào kỹ thuật của chính mình, Tô Thiển đem đua xe phát huy vô cùng tinh tế, các nhân viên an ninh ngơ ngác nhìn, kinh hãi miệng cũng không thể khép lại.
Con ngươi An Thần đen sẫm lại: "Tô Thiển, em dừng lại cho tôi, DỪNG LẠI!!!"
An Thần nhìn là trong lòng run sợ, động tác nguy hiểm như vậy chính anh cũng không dám làm, cô gái chết tiệt, muốn anh lo lắn đến chết sao?
Tô Thiển bĩu môi, có cần thiết khẩn trương như vậy không ? Kỹ thuật của cô vẫn có thể đảm bảo không làm hư hại cái xe quý của anh.
Nhấn ga một cái, Tô Thiển hoàn toàn để tốc độ tối đa, giống như nhiều năm rồi cô chưa từng làm.
Sắc mặt An Thần không ngừng từ trắng chuyển sang đen, cô một giây không dừng lại, tim của anh vẫn bị treo ở giữa không trung.
Bân tử cùng Thánh Kiệt kích động nắm cổ tay của đối phương, tốt hơn nghiện! ! !
Tô Thiển lái thêm một vòng quanh trang viên nữa mới thoải mãn dừng xe lại, ném chìa khóa lại cho An Thần: "Xem như anh khẩn trương chứ em thật sự muốn làm hư luôn cái xe!
Mặt An Thần đã hoàn toàn đen xì, làm nửa ngày, anh cũng chẳng thèm lo lắng cho cái xe rởm vô tri kia!
An Thần bước tới kéo tay Tô Thiển, hung hăng đánh mấy cái vào mông Tô Thiển ngay trước mặt nhiều người như vậy.
"Em điên rồi phải hay không? Không biết rất nguy hiểm sao? Em xảy ra chuyện gì thì anh làm sao bây giờ?"
An Thần rống to, cô không biết vừa rồi anh lo lắng, sợ hãi thế nào? Cô không coi trọng sinh mệnh mình có phải không?
"Về sau, em còn lái xe nữa, anh chặt đứt tay em!" .
An Thần khiêng Tô Thiển vào phòng, tức giận ngùn nhụt nhìn cô.
Tô Thiển chớp chớp đôi mắt đen láy: "Kỹ thuật của em rất tốt!..."
"Tốt cũng không được, Tô Thiển, anh nói cho em biết, dù chỉ là một chút nguy hiểm, anh cũng không đồng ý." An Thần nóng nảy giật nhẹ cà vạt, trong mắt đều là lửa giận.
Tô Thiển thở dài một cái: "Vậy anh có thể cho em làm việc gì không? Em muốn làm việc."
Nói ra thì không hay lắm, Tô Thiển cô không có số làm phu nhân, trời sanh không thể ngồi chơi nhàn rỗi được.
An Thần cố đè lửa giận xuống đáy lòng, thật đúng là không thể để cho cô ấy rảnh rỗi được, phải để cho cô tỉnh tâm.
"Em muốn tiếp tục đi học sao?"

Mắt Tô Thiển sáng lên, tất nhiên cô muốn quay lại trường, nhưng....
An Thần đã thấy tia sáng lóe lên trong mắt Tô Thiển, trong lòng cũng an tâm: "Hai ngày này em cố gắng giảm bớt uất ức xuống, hai ngày nữa anh sẽ thu xếp cho em nhập học. Ngoan, đừng để anh phải lo lắng nữa!!!"
Tô Thiển hung hăng cắn môi, sao cô cứ có cảm giác trước mặt anh mình chỉ là một đứa con nít?
Vì để cho Tô Thiển không thấy quá nhàm chán, An Thần đã cử hai mỹ nữ Y Na và Vũ Đình cùng đi dạo và nói chuyện với cô.
Hôm nay, khi Tô Thiển còn đang ngủ trưa, Nhiễm Mạn mang theo khuôn mặt tức giận, trực tiếp thẳng chân đạp cửa mà vào, đơn giản chỉ để lôi Tô Thiển đang say giấc nồng dậy.
Tô Thiển xoa xoa mắt, xác định mình không nằm mơ, liền ôm chầm lấy Nhiễm Mạn: "Mễ, sao cậu lại ở đây?"
" Mình đang muốn hỏi cậu câu đó đây, vô duyên vô cớ lôi tớ tới đây. Chồng cậu gọi cho Lâm Tử Nhung, bảo cho mình công việc mới, là hàng ngày ở bên cạnh giúp cậu vui vẻ. Tô Thiển, cậu có thể làm thế sao?"
Giọng điệu cường điệu của Nhiễm Mạn đã chọc cho Tô Thiển không cười không được.



Thử đọc