Bà Xã Ngoan Nào - Chương 13

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

An Thần sờ sờ giá chữ thập trên cổ , chậm rãi mở to mắt
Quả nhiên , không quá 10 phút , Bân Tử , An Dịch , Thánh Kiệt trực tiếp kéo tới.
Nhìn lão đại cả người tản ra vẻ " ta thật khó chịu " . Tính tình có nhu cầu cấp bách phát tiết , ba người nhịn không được rùng mình .
" An Dịch , cậu nói xem , chúng ta lần này như thế nào lại bị thu phục ?"
" Bị đánh một trận , bị đánh một trận , lại bị đánh một trận .".
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Còn không đợi An Dịch mở miệng , Thánh Kiệt liền đưa qua ánh mắt " Ngu ngốc .".
" Cùng tiến lên !".
An Thần phun ra hơi thở lạnh băng .
Ba người sợ tới mức thiếu chút nữa hồn phi phách tán , Bân Tử cười gượng vài tiếng , ý đồ muốn vuốt xuống tức giận của An Thần .
" Lão đại , tôi gần đây rất ngoan nha , không có làm sai sự tình nào hết .".
An Thần giận dữ , ánh mắt quét qua một cái : " Cậu , bước ra khỏi hàng .".
Thật dọa người a !!
Bân Tử mang theo vẻ mặt cầu xin , không tình nguyện di chuyển từng bước nặng nề về phía trước .
Phanh ------
Bân Tử còn chưa kịp phản ứng liền nhận được một quyền của An Thần vào mặt .


" Lão đại ...".
Lại một quyền nữa : " Cậu , đánh lại đi !".
Trời ạ , em nào dám a.
" Nhanh chút , xoa xoa cái gì ? Không cần đánh vào mặt , chỗ khác tùy cậu chọn ."
An Thần khẩu khí lộ ra là mệnh lệnh tuyệt đối , không cho cự tuyệt .
Thánh Kiệt cùng An Dịch đáng thương hề hề nhìn Bân Tử đang khó xử , phỏng chừng lão đại đem anh giết anh cũng không dám hướng lão đại xuống tay .
" Lão đại , em chạy 5 km được không ?"
Bân Tử đáng thương hề hề nhìn anh , nghĩ mãi rốt cục không nhứ nổi như thế nào lại trêu trọc tới lão đại rồi .
" Được .".
Bân Tử trước mắt sáng ngời như được giải thoát , cung kính cúi đầu kiểu nhà binh :"Tuân lệnh .".
Bân Tử vừa đi , đôi mắt màu đỏ của An Thần quét về hai người còn lại .
Hai người như là phạm nhân bị phán án tử hình , sợ run .
" Các ngươi ...?????"
" Lão đại tha cho bọn em đi , bọn em không dám đánh đâu .".
Thánh Kiệt thực không có tiền đồ đi lên ôm đùi An Thần .
" Vậy thì chạy 5km!!!!!".
" Đa tạ lão đại !!!".
Chỉ trong chớp mắt , hai người vù vèo một cái không thấy đâu , tốc độ cực nhanh làm người khác phải chặc lưỡi .
An Thần giải không hết giận liền quay qua đánh bao cát , ngoài cửa Lưu Hoa đồng tình lắc đầu .
Lão đại là người đàn ông cao quý nhưng lại bị một cô gái cự tuyệt và giễu cợt . Nếu là anh thì anh cũng muốn giết người giải hận

Tô Thiển , cô gái đáng chết ! tự tôn của An Thần anh bị cô hoàn toàn giẫm dưới chân , dám nói anh là vịt , còn ném cho anh mấy vạn , chết tiệt , anh An Thần ,một đêm chỉ giá trị bằng này thôi sao
An Thần thực sự bị tức phát điên rồi , không thể biết được ý nghĩ cuối cùng có gì không ổn .
Cô gái anh bảo vệ mười năm lại có thể đối với anh như vậy , anh không giết người quả thật là kì tích.
Ở đại sảnh , mấy người chạy xong nằm hết trên sô pha bà tám .
" Tối qua lão đại mạnh mẽ như vậy , không có khả năng phát tiết bất mãn a.". Thánh Kiệt lau mồ hôi trên chóp mũi buồn bực nghĩ thầm .
" Tin túc mới nhất , đại tẩu giữa trưa rời đi khỏi , biểu tình rất lạnh nhạt ...".
An Dịch nói trong tay cầm một ly cà phê .
" Sẽ không phải là cãi nhau chứ ? hôm qua xem chị dâu biểu hiện rất trâu bò cùng tính tình cố chấp , phỏng chừng lão đại lại bị nghẹn .".
Bân Tử vuốt xương cốt suýt chút nữa bị lão địa đánh , thập phần khẳng định gật đầu .
" Ôi chao , Hoa Tử , lại đây , lại đây..."
Vừa muốn tiến vào phòng nghỉ , Lưu Hoa bị mấy người lôi kéo nhấn vào sô pha ,An Dịch lấy lòng đưa qua một ly cà phê .
" Không cần ân cần thế , có gì nói đi .".
" Hoa Tử, ngươi có biết vì sao lão đại hôm nay phát hỏa không ?" . Bân Tử lôi kéo tay áo Lưu Hoa , đáng thương hề hề nhìn anh .
Lưu Hoa nhíu mày , cân nhắc hậu quả trước khi nói .
" Nói đi , ngươi xem tình trạng thảm hại của huynh đệ chúng ta xem , chúng ta chết thì chết, dù sao cũng phải biết lý do chứ .", Thánh Kiệt cùng bộ dạng đáng thương hề hề nhìn anh .
Lưu Hoa uống một ngụm cà phê , suy nghĩ nửa ngày cuối cùng không nhịn được liền đem tin tức nói ra .
Trong lúc nhất thời , tất cả mọi người mở to mắt , vịt ? Trả tiền ? Khế ước ?
Bân Tử trên lưng mồ hôi ạnh chảy ròng ròng :" Ta đã nói rồi , cô gái này chính là trâu bò , chỉ có cô ấy dám nói như thế với lão đại .".
Thánh Kiệt tròng mắt sáng lên , thần tượng của anh , nữ thần của anh là như vậy uy phong .
An Dịch trong lòng cảnh cáo chính mình , tình nguyện đắc tội An Thần cũng không dám ngỗ nghịch Tô Thiển .
Liên tục trong một tuần , không chỉ có nhóm người Bân Tử cảm giác sống không bằng chết mà toàn thể nhân viên trong Ám Dạ đều sống nơm nớp trong lo sợ .
Rốt cục chịu không nổi , mấy người lặng lẽ bàn bạc.
"Chúng ta nghĩ biện pháp cứu chính mình đi, cứ như vậy không chết cũng tàn." Bân Tử ôm chân, nhe răng trơn mắt.
"Đúng vậy, cứ như thế này ta cũng mún tự sát." Thánh Kiệt ghé vào sofa, vẫn không nhúc nhích.
An Dịch đứng bên: "Hay là chúng ta đem chị dâu trở về."
"Có đạo lí, hi vọng lão đại ở bên chị dâu thì cảm xúc có thể bình thường 1 tí."
Mấy người thống nhất xong đột nhiên cảm thấy ánh rạng đông hạnh phúc đang hướng về phía họ ngoắc ngoắc.
"Vạn tồng, uống cà phê để nâng cao tinh thần..."
Tô Thiển đẩy cửa vào, đối với Vạn Dạ mỉm cười.
Vạn Dạ ngước mắt nhìn: "Không phải nói không cần gọi anh là Vạn tổng rồi sao, nghe không được tự nhiên."
"Tôi nên công tư rõ ràng, đi làm anh là sếp, tan tầm là bạn bè." Tô Thiển đem văn kiện đặt lên bàn: "Nơi này có văn kiện cần anh kí tên."
Vạn Dạ bất đắc dĩ lắc đầu, cầm qua văn kiện kí lên: "Hôm nay tan tầm không có tiết mục gì, chúng ta đi xem phim đi."
Ở ngăn kéo rút ra 2 vé xem phim, là bộ phim mới công chiếu gần đây, Tô Thiển cũng mún xem liền gật đầu đồng ý.
Vạn Dạ nhìn chắm chằm bóng hình xinh đẹp đã đi xa, khóe miệng gợi lên tươi cười.
Nhóm người Thánh Kiệt tra ra chỗ Tô Thiển làm việc là công ty quảng cáo lập tức phi xe đi.
Tô Thiển đang chuẩn bị lên xe, đột nhiên có 1 chiếc xe Land Rover gào thét chạy tới, đợi tô Thiển phản ứng thì đã là lúc ngồi lên xe.
Vạn Dạ kinh hãi, khởi động xe, lấy tốc độ lớn nhất đuổi theo.
"Các người làm gì?!!!!"
Thấy rõ người tới, Tô Thiển biết đây là người của Ám Dạ.
An Dịch lái xe, Bân Tử cùng Thánh Kiệt 2 mắt tỏa sáng nhìn cô, níu cô không lầm thì họ càng mang theo vẻ xúc động cùng sùng bái.
"Chị dâu, người cứu chúng ta, mấy người đáng thương này đi."
Bỗng nhiên, Bân Tử cầm tay Tô thiển, 1 phen nước mắt nước mũi kể lể.
Tô Thiển cau mày, lúc ấy là cô bị tức điên lên nên hành động cũng có chút xúc động, bất quá hiện tại nhớ tới cô nhất định sẽ làm như vậy, thậm chí còn muốn hung hăng đá vào 2 chân anh.
"Chuyện tình của các người tôi không quản được, chỉ có thể trách các người có 1 bạo quân, dừng xe cho tôi."
Mặt tô Thiển không chút thay đổi, cô không nghĩ gặp lại người kia.
Điện thoại vang lên, là Vạn Dạ: " Em không sao. Là An Thần, không cần lo lắng."
Vạn dạ cuối cùng cũng thở ra, anh nhanh bị hù chết mất.
"Chị dâu, chỉ có chị dâu mới cứu được bọn em thôi, em thay mặt toàn thể nhân viên Ám Dạ hướng người cảm tạ..." Thánh Kiệt đối với lời cô nói mắt điếc tai ngơ, thậm chí phân phó An Dịch đem chân ga thêm tốc độ lớn nhất.
Tô thiển đau đầu, cô cùng An Thần quan hệ 1 ngày không thể giải quyết, cô 1 ngày không có bình an.
"Chị dâu, người đi vào cùng lão đại van xin cầu tình nha, các huynh đệ vô cùng cảm kích..." Ba người hướng Tô thiển cúi đầu, các nhân viên khác thấy Tô Thiển như thấy cứu tinh.
Người người cúi đầu khom lưng vấn an, điều này làm tô Thiển thật không thích ứng.
"Đi ra ngoài!"
Tô Thiển vừa đẩy cửa vào văn phòng của An Thần đã bị câu rống đứng ngay tại chỗ.
"Tôi nói là ra ngoài, còn không nghe thấy..." Một câu chứ nói hết, An thần liền im bặt.
Tô... Tô Thiển?
"Tôi không phải cho em đi rồi sao? Sao lại trở về?" An Thần trong lòng xẹt qua 1 tia vui sướng, ngữ khí vẫn lạnh băng làm người ra phát run.
Tô Thiển tức giận liếc anh 1 cái, tới sofa ngồi, Y na đưa tới 1 ly cà phê: "Cảm ơn!"
"Tôi nói mấy câu, nói xong liền đi."
"Em dám!"
An Thần nghe liền nỗi giận, cô không phải trở về cùng anh hòa hoãn sao?
Tô Thiển hơi sững sốt, tiếp tục nói: "Anh là tổng giám đốc tập đoàn An thị, lại là người thống trị Ám Dạ, níu anh muốn có người cùng diễn trò thì còn rất nhìu người, để tôi tự do, mặt khác khuyên anh 1 điều, đối với thủ hạ tốt 1 chút, bọn họ rất đáng thương."
Nhớ tới người tên Bân Tử khóc lóc, Tô Thiển nhịn không được nhíu mày.
Nháy mắt An Thần đen mặt, cô gái này nghĩ muốn chạy trốn khỏi anh.
An Thần đứng lên, gợi lên khóe môi, thong thả đi tới bên người Tô Thiển, cúi xuống nhìn cô chằm chằm.
Tô Thiển 2 tay đang cầm cốc cà phê nóng hướng tới bên cạnh xê dịch.



Thử đọc