Bà Xã Ngoan Nào - Chương 08

Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ

Đánh dấu

Tô Thiển nhìn lại bản thân mình, trên người mình mặc áo phông quần jean còn người ta nào áo dây quần hiệu, nhất thờ cảm thấy mình nhà quê.
Cuộc phỏng vấn bắt đầu mà vấn đề được hỏi chỉ là có thể chịu khổ được không, có thể chịu đựng việc phải làm thêm giờ không, có thể chịu được phải đi công tác thường xuyên rồi hỏi thêm một số vấn đề linh tinh khác.
So sánh với những người khác, Tô Thiển bình tĩnh hơn. cô cảm thấy, là chính mình thì chẳng có gì phải lo lắng cả.
" cô Tô, chúng tôi đã xem qua hồ sơ của cô, thấy trước kia cô chưa từng có kinh nghiệm làm việc gì, người chúng tôi tuyển là thư kí giám đốc, nhưng chúng tôi cảm thấy dung mạo, khí chất của cô rất thích hợp làm công việc này. Nếu như cô đồng ý, chúng tôi có thể đem cô an bài qua vòng phỏng vấn."
Mấy người phỏng vấn đón tiếp rất vồn vã, một người trong số đó mỉm cười và giải thích cho cô hiểu.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Tô Thiển mỉm cười yếu ớt, cô hiểu rằng mình không phải minh tinh màn ảnh gì, nên ngay lập tức cất hồ sơ nói:" Xin chân thành cảm ơn, nhưng xin cho tôi thời gian suy nghĩ."
Người phụ nữ mỉm cười gật đầu, đưa danh thiếp cho cô: " Được, khi nào suy nghĩ kĩ hãy gọi điện cho chúng tôi."
Tô Thiển gật đầu đứng dậy: “ Cảm ơn, hẹn gặp lại."
Ra khỏi đại sảnh, Tô Thiển lấy tay che đi cái nắng như thiêu kia thì có một chiếc xe Benz dừng lại ngay trước mặt mình.
Chờ khi kính xe hạ xuống Tô Thiển mới nhìn vào bên trong.
" Tô Thiển là em?" Giọng nam trầm thấp dễ nghe kèm theo một chút hưng phấn truyền vào tai cô.
Tô Thiển nhìn anh chàng, rồi suy nghĩ một lúc lâu sau cũng không nhớ nổi anh ta là ai, nhưng anh ta đã nói đúng tên mình mà vừa nhìn đã nhận ra mình nên ngay lập tức nói: " Em tới để phỏng vấn, anh...".
" Em chờ một chút, anh đi đỗ xe, nếu không anh lại nhận thêm một biên lai tiền phạt nữa."
Anh chàng đùa cô, chờ khi đã đỗ xong xe, đã nhìn thấy Tô Thiển đứng dưới bóng một cây cổ thụ.
" Trờ rất nắng, cẩn thận trúng gió, chúng ta đi sang quán cà phê đối diện ngồi nói chuyện chút nhé."


Tô Thiển vẫn cảm thấy do dự, cô không rõ anh ta nhưng vẫn muốn ngồi một chút.
Lại không muốn phụ ý tốt của đối phương nên đồng ý ngay. Anh ta lại còn đẹp trai ngời ngời, cũng không giống người xấu chứ.
Vừa bước vào quán cà phê, hơi mát từ điều hòa đã khiến cô mát lạnh. Chỉ 1 chữ thôi: thoải mái ( Theo tiếng trung thoải mái chỉ gồm đúng 1 chữ, nhưng theo tiếng việt thì tới tận 2 chữ mà mình tôn trong bản gốc tiếng trung nên giữ nguyên là 1 chữ).
" Tiên sinh, tiểu thư, hai người cần dùng gì?"
" Cho cô đây một ly Cappuchino, cho tôi một ly Moka."
Vừa mới ngồi xuống anh chàng này đã mời hẳn hai ly cà phê.
Tô Thiển ngạc nhiên:" Anh biết khẩu vị của tôi?"
Anh chàng cười khổ một tiếng:" Tô Thiển, anh chỉ cần liếc cũng biết em quên béng anh rồi."
Tô Thiển nghĩ nghĩ, lục tìm trong đầu cô nửa ngày cũng không nhớ ra mình quen người nào như thế.
“Em quên rồi sao? Con sên…”.
Con sên??? Tô Thiển cả kinh, trong nháy mắt nhớ tới người bạn ngày bé hay chơi cùng, Vạn Dạ.
“Trời, anh là Vạn Dạ???”.
Tô Thiển nhạt nhẽo định dùng mắt quét nhìn lại người trước mặt một lần nữa, rốt cục bình tĩnh đưa ra kết luận, quả nhiên con trai sau 18 tuổi sẽ biến thân.
Mới trước đây anh ta thường cùng cô chạy chân trần trên cát nhặt vỏ sò, bởi vì yêu thích treo hai sợi dài lên đầu như râu con rồng nên bị Tô Thiển cô đặt cho biệt hiệu con sên.
Con ốc sên​Trước mắt Vạn Dạ, khuôn mặt anh tuấn, mũi cao, môi bạc mỏng, đặc biệt có cặp mắt mê người, nhìn thế nào cũng có vẻ hoa đào.
Nếu mỗi ngày Tô Thiển không nhìn thấy trong nhà có một ông chồng tuyệt sắc trên danh nghĩa, chắc cô sẽ mất đi khả năng miễn dịch.
“Tô Thiển, trí nhớ của em không tốt chút nào, anh chỉ liếc mắt một cái là nhận ra em.”.
Vạn Dạ lắc đầu nhìn giai nhân mà trong lòng thật vui mừng.
Tô Thiển mất tự nhiên vuốt vuốt tóc: “Mấy năm nay anh khỏe không? Bác trai bác gái đều khỏe cả chứ?”.
Vạn Dạ gật đầu, đều khỏe, nhưng người không tốt chính là cô, anh luôn nghe Nhiễm Mạn nói, hiện tại cô luôn cô đơn một mình.

Anh vẫn luôn thích cô, vốn nghe nhà cô gặp chuyện không may thì sau khi trở về nước sẽ chăm sóc cô nhưng cô lại đi trước một bước gả cho người khác.
“Em vừa nói đi đâu phỏng vấn?”. Vạn Dạ dời đi đề tài, không muốn cho Tô Thiển nhớ lại nhiều về quá khứ.
Tô Thiển lắc đầu: “Là một công ty quảng cáo nhưng đáng tiếc em không có kinh nghiệm.”.
Vạn Dạ hơi sửng sốt, khóe miệng lập tức cong lên thành một nụ cười: “Là công ty quảng cáo mặt hàng gia đình?”.
Tô Thiển không để ý, gật gật đầu, dù sao công ty quảng cáo ngay bên kia, chắc do anh đoán thôi.
“Anh cảm thấy bọn họ sẽ nhận em vào làm đấy.”.
Vạn Dạ tung một câu làm Tô Thiển như lọt vào sương mù. Anh lập tức buông xuống mi mắt âm thầm may mắn vì đã gặp cô. Anh đột nhiên cảm thấy mình đã đề thông báo tuyển dụng với yêu cầu trình độ kinh nghiệm hơi cao.
Tô Thiển không để ý lắm gật gật đầu, bụng oa oa kêu.
Sắc mặt Tô Thiển đỏ lên, lập tức bình tĩnh bổ sung một câu: “Vạn đại gia, đã tới thời gian ăn cơm.”.
Vạn Dạ cười ha ha: “Khẩu vị của em hẳn là không thay đổi nhỉ, Vượng Giác bên kia có nhà hàng cay Tứ Xuyên làm rất chính tông, cùng nhau đi nếm thử xem.”.
Đến quán, Vạn Dạ dừng xe, xuống xe thực ga lăng thay Tô Thiển mở cửa xe. Tô Thiển cảm thán, này thật đúng là cái người mà cô luôn khi dễ ngày xưa đây sao?
“Tô Thiển, em muốn ăn gì?”
Vạn Dạ đem thực đơn tới tay Tô Thiển, dịu dàng nhìn cô. Tô Thiển nhìn lướt qua, ngón tay lướt qua thực đơn, rồi tao nhã khép lại.
“Cá dưa chua, ma bà đậu hủ, dưa chuột xào dấm chua, cá ớt băm, canh tôm bí đao, cảm ơn !”
​“Tiểu Tô Tô, em đang giúp anh tiết kiệm tiền sao?”. Vạn Dạ khóe mắt mang theo ý cười nhìn cô, thật sự càng nhìn càng thích.
Tô Thiển hé miệng cười nhẹ, thực không khách khí đáp: “Kia vậy thì… anh mời em ăn dài dài đi.”.
Vạn Dạ nghe vậy khóe miệng bật ra tràng cười to, Tô Thiển vẫn là Tô Thiển trước kia, tuyệt đối không cùng anh khách khí.
Tô Thiển cay liền le lưỡi, sắc mặt hồng hồng.
“Tiểu Thiển, uống chút canh này, xem em ăn thật cay.”.
Vạn Dạ lấy một bát canh đưa tới tay Tô Thiển, cẩn thận giúp cô lau đi mồ hôi trên chóp mũi.
Ngoài cửa sổ đỗ lại một chiếc xe, An Thần đen mặt nhìn người con gái vẻ mặt cười sáng lạn trong quán, rốt cục không bình tĩnh cầm lấy di động lên gọi.
“Em đang ở đâu?”.
Tô Thiển cũng chả buồn ngẩng đầu lên, nuốt xuống miếng dưa chua mới lau miệng: “một nhà hàng đồ ăn cay Tứ Xuyên ở Vượng Giác.”.
“Cùng ai ở đó? Nam hay nữ?”.
Tô Thiển nghe ngữ khí chất vấn của An Thần, giọng nói có vẻ lạnh hơn so với bình thường liền cau mày: “An Thần, anh không bao giờ hỏi tôi việc riêng tư mà.”
“hiện tại hỏi, mau trả lời.”.
Vẫn là ngữ khí lãnh đạm, nhưng ẩn chứa trong đó là sự tức giận không dễ phát hiện.
Tô Thiển nhăn mặt, Vạn Dạ lo lắng hỏi: “Tiểu Thiển, làm sao thế?”.
Tô Thiển lắc đầu, phun ra: “Tắt máy!”.
“không có việc gì, tiếp tục ăn đi.”.
An Thần sững sờ nhìn di động thấy hiển thị kết thúc cuộc gọi, giây tiếp theo liền nổi giận lôi đình.
Tô Thiển, có phải hay không tôi đối với em rất dung túng?!!!!.
Cư nhiên ngay cả điện thoại của anh mà cũng dám ngắt, nhìn cô trước kia nhu thuận đúng là xem nhầm cô?.
Chưa từng thấy ai dám như thế với anh, là ai cấp cho cô thêm lá gan?
Quyết đoán mở cửa xe, bước xuống, mắt híp lại, đùng đùng nổi giận bước vào nhà ăn.
Tô Thiển uống thêm một ngụm canh mới thỏa mãn nheo mắt cười.
“Tô Thiển, em một chút cũng chưa thay đổi. Vẫn như trước đây là nữ vương trong lòng anh.”.
Tô Thiển cười gượng hai tiếng, nghĩ tới trước đây làm cho Vạn Dạ quỳ rạp trên mặt đất bị mình nhảy lên cưỡi, một bên kêu nữ vương.
“không nghĩ tới anh nhớ nhiều chuyện trước kia như vậy, trước đây không hiểu chuyện, anh đừng cùng em so đo.”.
Tô Thiển biết trước đây mình nghịch ngợm đến chính cô cũng khó có thể tin, càng lớn thay đổi càng nhiều, cô đột nhiên tưởng tượng hiện tại Vạn Dạ quỳ rạp trên mặt đất bị mình cưỡi ở trên lưng sau đó kêu nữ vương không khỏi cười nhạo ra tiếng.
“Tô Thiển, em thật vui vẻ a?”. Trầm thấp mang theo từ tính thanh âm đàn ông vang lên ở bên tai, dọa Tô Thiển run run.
không cần quay đầu lại cô cũng biết là ai.
“Tiểu Thiển, vị này là?”. Bản năng, Vạn Dạ tràn ngập địch ý.
“Là chồng của cô ấy.” An Thần một phen túm lấy Tô Thiển, tay đặt lên vòng eo của cô, Tô Thiển nháy mắt hóa thạch.
Hai người nam nhâm trông mắt đều rực lửa chiến.
Vạn Dạ đứng dậy, mắt nhìn bàn tay đang đặt ở eo Tô Thiển, thật chói mắt: “Anh là An Thần?”.
Quả nhiên khí chất rất mạnh, tuy rằng Vạn Dạ là cực phẩm mĩ nam nhưng đứng trước mặt hắn không thừa nhận cũng không được, anh ta có mị lực lóng lánh như kim cương.
Tô Thiển không được tự nhiên, muốn tránh khỏi bàn tay của An Thần nhưng An Thần giữ thật chặt làm cô sinh đau.
“không thấy sao, anh làm đau cô ấy.”. Vạn Dạ tức giận, người này tính tình quá bá đạo không thích hợp với tính cách bình thản của Tô Thiển.
An Thần hừ nhẹ: “Lập tức sẽ càng đau.”.
Trực tiếp lấy tay kéo cô vào, cố định vào ngực, môi liền áp chế mang theo tức giận.
Tô Thiển trừng lớn đôi mắt, cơ hồ từ khi môi tiếp xúc với môi liền cảm thấy trời đất xoay chuyển.
Chung quanh tất cả các thực khách đều ngẩn nhìn tiết mục cẩu huyết hai nam tranh giành một nữ.
An Thần trong lòng ăn giấm chua, mang theo trừng phạt cắn cánh môi của Tô Thiển, máu nháy mắt lưu chuyển giữa hai đôi môi.
Vạn Dạ hóa đá trong nháy mắt, hắn còn chưa có làm gì đâu, người này lại có thể ghen như vậy.
Tô Thiển ăn đau, tưởng đẩy anh ra nhưng không thể nào động đậy, An Thần một tay đem Tô Thiển ấn lên cửa thủy tinh một bên tiếp tục hôn sâu hơn. Cạy mở hàm răng của cô, nhấm nháp hương vị máu tươi ẩm ướt, mút vào hương vị ngọt ngào.



Thử đọc