Bá Đạo Tiểu Thiên Vương - Chương 40

Tác giả: Hellangel1996

Đánh dấu

Phương Thanh lười biếng tỉnh dậy ,vô ý nhìn ra ngoài cửa sổ ,đã sáng rồi sao?

"Á..."Vươn người định bước ra khỏi giường nhưng căn bản là chân không có nổi lực ,tuy không đau vì đã được anh mát xa và chuẩn bị đầy đủ nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác bủn rủn chân tay.Nhìn cái người đang say giấc kia cô thật không khỏi uất ức,Vệ Đình anh đúng là đại sắc ma nói không bao giờ giữ lời ,lúc tối đã bảo chỉ ôm cô rồi đi ngủ nhưng cuối cùng vẫn là lăn qua lăn lại mấy lượt mới tha.Cô thật sự hoài nghi anh có phải là yêu quái với nguồn sinh lực vô tận không?rõ rang người hoạt động là anh mà sao lại không bao giờ biết mệt .

"Đáng ghét " Phương Thanh lấy tay anh đang ôm mình ra ,đã 7h rồi cô phải nhanh chóng đi làm mới được.Dù anh bảo sẽ nuôi cô không muốn cho cô đi làm nhưng thân là sinh viên giỏi của trường đại học có tiếng cô cần phải có phong thái mới được,phải tự đứng trên đôi chân của mình không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ.

"Bảo bối,em dậy rồi sao" Vệ Đình nhìn tiểu thiên hạ đang nằm trong lòng mình không khỏi dâng lên cảm giác hạnh phúc,anh thực sự đã có một gia đình ,chỉ cần mỗi sáng tỉnh dậy bên anh có cô thì ngày đó đều thật tuyệt vời.

"Đình ,buông em ra em phải đi làm" Phương Thanh muốn nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của ác ma ,cô mà bị anh giữ lại nữa chắc là khỏi phải đi làm luôn.

"Chút nữa anh đưa em đi."

"Không cần đâu " Chờ anh đưa cô đi á? Cô mới không muốn bị cả công ty chú ý đến đâu.

"Vậy thì không cho em dậy " Vệ Đình gian xảo ôm chặt cô ,không cho cô rời khỏi giường

"Được rồi,nhưng anh phải hứa là dừng xa công ty một chút em sẽ tự đi bộ vào" Phương Thanh dùi đầu vào ngực anh nung nịu nói.

"Anh là người tình bí mật của em sao,nếu vậy em thưởng cho anh cái gì ?" Anh biết cô sợ bị đối xử không công bằng trong công ty,nhưng anh phải nhân cơ hội này để ăn chút phần thưởng chứ.

"Anh là người tính bí mật ,em sẽ bao nuôi anh " Phương Thanh cười,ôm chặt lấy anh hùng hồn nói.

"Vậy xin em làm việc chăm chỉ để nuôi anh" Cô thật là dễ thương ,bao nuôi anh ,chưa bao giờ anh nghĩ có một ngày nào đó có người lại giám nói như vậy với anh,nhưng nếu là cô anh thì tình nguyện.

"Vậy tiểu bạch kiểm,nhanh chở phu nhân đi làm" Phương Thanh đưa môi lên thơm má anh một cái.

"Bảo bối,đã nói em bao lần ,như thế này mới là cách dùng của môi" Vệ Đình ôm lấy Phương Thanh đè lên môi cô,Phương Thanh vui vẻ nhắm mắt lại tiếp nhận nụ hôn vừa ngọt ngào vừa bá đạo của anh.

Sau khi mặc xong đồ cho Phương Thanh ,Vệ Đình đưa cô vào nhà bếp rồi mới về phòng mặc áo sơ mi với quần tây đen ,lúc bước xuống thì thấy Phương Thanh đang mở tủ lạnh lấy sữa để uống ,anh vội vàng bước tới.
Loading...

"Đã bảo với em bao nhiều lần là không được uống sữa lạnh vào buổi sáng ,cứ không nghe lời đi để xem anh phạt em thế nào?"

"Đưa cho em " Phương Thanh níu giữ "em sắp bị muộn giờ làm thật rôi"

"Em ra kia ngồi chờ anh" Vệ Đình không đưa sữa cho cô mà rất nhanh đun nóng sữa xong lại làm cho cô cái Sandwich

"Ăn đi ,rồi anh chở đi làm"

"Nhưng em muộn thật rồi"Phương Thanh ai oán ,cô không muốn mất điểm chuân cần của tháng này đâu

"Ngoan ,ăn đi" Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng ,nhưng giọng nói thì không hề có sự nhượng bộ

Chờ cô giải quyết xong bữa ăn,Vệ Đinh lấy chìa khóa ,đưa cô đến chô làm.

Trến đường đi Cô sôi nổi kể cho anh về chuyện công ty ,ngày đầu cô đi làm thế nào.

"Ọe,,..."Bỗng nhiên trong giạ dày truyền đến một hồi đau quặn,Phương Thanh khó chịu che miệng lại nôn ra một trận

"Thanh thanh ,không sao chứ" Vệ Đình lo lắng dừng xem vào bên đường ,xem cô thế nào

"Không có việc gì ,chỉ là có chút không thoải mái,chắc dạo này do ăn uống không điều độ" Phương Thanh lắc đầu,không biết sao gần đây cô luôn muốn ói ,lại rất hay buồn ngủ chắc là do chế độ sinh hoạt không đồng đều nên mệt mỏi đi.

"Vậy chúng ta không đi làm nữa ,anh đưa em về nhà nghỉ ngơi" Vệ Đình đề nghị ,xoay xe để trở về.

"Không sao đâu,em nghỉ ngơi một chút là sẽ đỡ"

"Thật sự,không phải do công ty bắt em làm việc quá sức đấy chứ" Anh vốn định bất chấp bắt ép cô về nhưng nhìn khuôn mặt đầy quyết tâm như vậy lại không nỡ lòng nào

"Không ,mọi người đối xử với em rất tốt" Thấy anh vì mình mà lo lắng đến như vậy trong lòng cô không khỏi cảm thấy ấm áp nhưng cô cũng không muốn làm anh phải lo lắng nhiều,anh còn bao nhiêu là công việc phải quan tâm nữa.

"Được rồi,vậy a nh tang tốc một chút để cho em đến sớm còn nghỉ ngơi"

Xe chạy đến nơi,Phương Thanh bước xuống "Em đi làm đây ,anh nhớ quay về phải ăn sáng đây"

Vệ Đình không nói gì ,chỉ nhướn mày lên ,anh nhìn sâu vào mắt cô,ánh mắt đầy sắc bén

"Sao vậy ,bỗng nhiên lại nhìn em như thế" Phương Thanh mặt không khỏi đỏ ên

"À" Anh lấy tay chỉ vào môi mình "Em quên "

Phương Thanh ngại ngùng nhìn xung quanh ,anh thật là nhiều lúc giống như trẻ con vậy,cô cúi xuống đặt lên môi anh một nụ hôn rồi nhanh chóng chạy vào công ty,như sức nhớ điều gì Phương Thanh hướng về xe anh ,giọng nói cực kì nhẹ nhàng "cảm ơn anh,với cả em yêu anh" rồi chay đi mất

Khóe môi Vệ Đình giơ lên thành một đường cung ,cô vẫn luôn ngại ngùng như vậy , nhưng hôm lại giám nói em yêu anh lớn như vậy cơ đấy ,sao ba từ này từ miệng cô phát ra lại ngọt ngào như vậy chứ . " Anh cũng yêu em ,bảo bối của anh" Bình tĩnh khởi động xe. Xoay người rời đi. Dưới ánh nắng chói chang.

Công ty vừa mới thành lập với trụ sở chính đặt ở Mỹ. Sau đó họ chọn thành phố là nơi thành lập chi nhánh đầu tiên.

Ông chủ muốn nhắm đến thị trường là giới trẻ, và những người phụ nữ giới thượng lưu.

Bận rộn cả một ngày, ngay cả cơm trưa cũng tùy tiện gọi cơm hộp để giải quyết.


Ăn cơm xong lại bắt đầu xem lại mấy bản báo cáo, cả một ngày liên tục, nhìn đến nỗi hoa cả mắt, chóng cả mặt mà vẫn không hết.

"Sao em còn chưa tan ca?" Lúc chị trưởng phòng đi về, mới phát hiện cửa phòng còn chưa đóng.

"Nhanh vậy à?" Đã tan ca rồi sao? Cô còn có rất nhiều bản báo cáo chưa xem xong.

"Ngày mai xem tiếp cũng được mà." Em chắm quá đấy.

"Ọe,..." nôn ọe trong chốc lát Phương Thanh thở hồng hộc mà lấy khăn tay lau vết bẩn ngoài miệng,cô nôn mửa ngày càng nhiều rồi phải chăng bị bệnh

"Em không sao chứ,bị gì vậy " Trưởng Phòng lo lắng hỏi cô.

Phương Thanh đem tình trạng của mình kể cho chị

"Này Phương Thanh ,theo như những điều em nói thì em hẳn đang mang thai" Trưởng Phong sau khi nghe xong cười nói.

"Em...mang thai?" Phương Thanh thật không thể tin nổi,cô mang thai sao?đúng là lúc cùng với anh không mặc đồ bảo hộ nhưng cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện này.

"Theo như những giấu hiệu em nói thì hắn là như vậy nhưng chị nghĩ là em nên đến bệnh viện kiểm tra xem sao,như vậy có thể xác định chắc chắn hơn"

Tan tầm Phương Thanh dự định qua bệnh viện nhưng đã thấy Vệ Đình đứng đợi dưới cổng công ty để cùng cô về nhà.

“Vệ Đình ,em có chuyện muốn nói với anh” Phương Thanh tiến vào vòng tay anh ,nhẹ nhàng hưởng thụ hơi âm .

“Mệt mỏi sao?” Vệ Đình xem Phương Thanh sắc mặt không tốt lắm, tối hôm qua lại không nghỉ ngơi tốt, cùng chính mình làm lâu như vậy, đau lòng xoa nhẹ lên mái tóc cô.

“Không sao.” Phương Thanh ôm chặt anh , vốn không thoải mái lại buộc chính mình bận rộn một ngày, hiện tại trầm tĩnh lại chỉ cảm thấy phi thường mệt, hảo tưởng trở về ngủ…,nhưng lại phải đi bệnh viện để kiểm tra xem ,cô thật không biết mở lời với anh thế nào?

“Sớm trở về một chút, anh sẽ hầm canh cho em.” Vệ Đình sờ sờ trán Phương Thanh “Bảo bối ,hình như em hơi nóng, nhanh trở về uống thuốc.”

“Không ,có nơi em muốn đi cùng …” Phương Thanh nói mới một nửa, đột nhiên cảm thấy trước mắt tối đen .

“Bảo bối “ Vệ Đình nhanh chống ôm chặt cô vào ngực , mùi hương của anh quen thuộc vây quanh, Phương Thanh cuối cùng liền không có cảm giác lo sợ mà mệt mỏi ngất đi .

Thấy Phương Thanh bị ngất đi Vệ Đình đưa cô về nhà , lập tức gọi điện cho Thương Đồng ,hắn vô cùng tin tưởng người bạn làm bác sĩ này.

“ Đình, cô ấy đang mang thai” Thương Đồng sau khi khám và truyền thuốc cho cô từ tốn nói

Vệ Đình đang ngập tràn lo lắng thì , đột nhiên nghe bạn thân nói ra những lời này khiến anh nhất thời không phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn hắn. Chờ đến khi hiểu ra ý của hắn thì cảm giác vui sướng như điên dâng trào trong lòng. Anh run run, kích động hỏi:

“Cậu nói gì ,cô ấy có thai”

“ukm ,cô ấy mang thai được một tháng rồi,xem bản mặt cậu vui chưa kìa” Thương Đồng đùa Vệ Đình ,tuy chưa biết rõ về Phương Thanh nhưng hắn có thể cảm nhận được Vệ Đình yêu cô gái này thật lòng ,hắn thật vui khi người bạn luôn cô đơn đã tìm được nơi trao tình yêu ,hazz cuối cùng thì chỉ còn hắn cô đơn.

“uh,,,”Vệ Đình dự cho Thương Đồng một cú đấm thì nghe thấy tiếng của Phương Thanh.
Loading...


“Em tỉnh rồi sao ?” Phương Thanh tỉnh lại liền nhìn thấy mình đã nằm trong phòng ngủ , trước mắt đúng là Vệ Đình , bên cạnh còn có bác sĩ.

“Tiểu thư,may mà cô đã tỉnh nếu không cậu bạn này sẽ cho phá nát bệnh viên của tôi mất ” Thương Đồng liếc xéo Vệ Đình nói.Đây là lần đầu tiên hắn thấy người bạn luôn lạnh lùng của mình lại lo lắng bối rối đến như vậy ,nếu không phải bác sĩ là hắn chắc đã bị doa cho không cầm nổi kim tiêm.

“Cậu im đi thì sẽ tốt hơn cho bệnh viện của cậu đấy ” Vệ Đình đưa tay lên trán cô ,nhẹ nhàng hôn lên “Mặc kệ hắn nói ,em đừng quan tâm,đã thấy dễ chịu hơn chưa bảo bối”

“Em vì sao lại té xỉu,.. ” Phương Thanh ngước lên hỏi ,chắc không phải do làm việc quá sức chứ.

Vệ Đình lúc này ôm cô vào lòng thật chặt,Phương Thanh có thể cảm thấy được sự run nhẹ và chút kích động của anh.

“Bảo bối ,em mang thai ,đã được gần 1 tháng” Vệ Đình càng lúc càng rạng rỡ, ánh mắt càng lúc càng sáng bừng nói

“Em thật sự có thai sao? “ tuy cô cũng nghĩ có khả năng này nhưng được từ miệng anh nói ra chắc chắn như vậy , chỉ nghĩ đến đây là đứa bé kết tinh từ tình yêu của anh và cô , làm Phương Thanh xúc động phát khóc.

“Anh sẽ thích đứa bé chứ ” sau khi vui vẻ Phương Thanh lại lo lắng hỏi ,không phải cô không tin tưởng anh nhưng cô vẫn không khỏi có chút lo sợ.

Anh vuốt tóc cô, cúi đầu, cọ trán vào trán cô rồi nhẹ nhàng nói:

“Bảo bối ,em nói gì vậy,ngốc . Anh phải cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh món quà này, anh thực sự rất vui...” Vệ Đình không để ý bên cạnh còn có người trực tiếp hôn lên môn cô vài cái .”Anh thực sự vui vẻ ”

“Chúc mừng em ,Phương Thanh” lúc này đứng bên canh Thương Đồng không chịu nổi cảnh tình cảm của hai người lên tiếng

“Cảm ơn anh,” Phương Thanh ngại ngùng hướng Thương Đồng cười .

“uh ,nhớ giữ gìn sức khỏe,nễu mệt hay có gì không khỏe cứ gọi anh ” Thương Đồng dưa tay để xoa đầu Phương Thanh

“Cút,ai cho cậu xoa đầu cô ấy” Vệ Đình hất tay ,không khoan nhường ôm chặt cô tránh khỏi tay cậu bạn

“Rồi ,không làm phiền hai người nữa tôi về trước đây”

“Không tiễn” Vệ Đình hằn học ,tên Thương Đồng này thế nhưng lại giám định xoa đầu Thanh Thanh nhà anh.

“Sao anh lại như vậy ,anh ấy đã giúp em mà” Phương Thanh mỉm cười ,thật là trẻ con chết đi được ,nhưng như thế không phải chúng minh là anh rất yêu cô sao? Cô thật hạnh phúc

Thượng Đồng vừa ra khỏi phòng thì xoay người nói “À quên,bạn thân yêu ,cậu chịu khó nhịn ba tháng đi ,trông ba tháng này không nên sinh hoạt vợ chồng không tốt cho đứa bé đâu ha…ha,,ha..”

Cái tên chết tiệt này ,đúng là không thể ưa nổi ,Vệ Đình cắn răng tức giận hôm nào phải trả thù lại hắn mới được.Nhìn bảo bối trong lòng ,không được động vào cơ thể mê người này ba tháng chăc hắn sẽ điên mất ,nhưng biết làm sao được vì bảo bối nhỏ trong bụng cô hắn phải nhẫn lại.

Phương Thanh ấm áp, ôm chặt lấy anh,Vệ Đình từ nhỏ đã rất cô đơn , nhất định rất muốn có con ,muốn có một gia đình hoàn chỉnh, nhưng anh vẫn nhịn lại không nói gì chỉ là vì không muốn gây áp lực cho cô. Là cô quá sơ ý, lại không ý thức được điều này.

“Bảo bối từ hôm nay trở đi em nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm nhiều việc nặng. Vệ Đình cẩn thận dặn dò .

Phương Thanh lại nghĩ tới chuyện sắp tới kì thi xét tuyển nhưng giờ cô đang mang thai, sắp sinh em bé, sinh em bé rồi cũng phải mất một đoạn thời gian không thể làm việc được.

Thật đáng tiếc! tất cả đã gần kề ngay trước mắt...

Nhưng mà... Phương Thanh vuốt bụng mình, lại nhìn khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Vệ Đình , đây mới là giấc mộng lớn nhất của cô. Cùng người nhà hạnh phúc, vui vẻ bên nhau mãi mãi, có ba đứa con đáng yêu bên mình, đây mới là điều mà cô mong muốn nhất. Cô cũng hiểu, có được thì ắt có mất, tuy không thể hoàn thanh xong việc học đúng hạn nhưng chờ con lớn thì vẫn có thể làm công việc mình thích.

Ở nhà được một tuần,Phương Thanh thấy mình đã đủ khỏe để đi lại những vẫn là bị Vệ Đình bắt ở trên giường.Cô thật chán quá đi được.Vệ Đình sáng đi làm sớm,nhưng vẫn luôn lo cho cô.Anh cũng thường về rất đúng giờ để ăn tối cùng Phương Thanh.

Buổi tối lúc ăn cơm, Vệ Đình cố ý nấu canh bố cho cô. Anh muốn ngày mai đi đưa cô đi khám ,dù sao anh cũng là chủ muốn nghỉ lúc nào chẳng được .

” Ngày mai chúng ta đến bệnh viện kiểm tra đi, tiện thể hỏi bác sĩ xem nên ăn gì, kiêng gì... Đúng rồi, hình như là phải kiểm tra thường xuyên, cấp dưới của anh thỉnh thoảng lại xin nghỉ phép một hai tiếng đưa vợ đi kiểm tra. Hình như việc kiểm tra này rất quan trọng.”

“Mà em có muốn nôn không? Có thích ăn chua không?” Vệ Đình lo lắng hỏi, Anh thật sự không biết mọi thứ như thế nào ,anh muốn làm một người chồng tốt,một người cha tốt,nên cũng đã đọc rất nhiều sách về vấn đề này .Càng đọc anh càng thấy đau lòng ,Bảo bối của anh lại phải chịu khổ như vậy ,anh muốn bù đắp thật nhiều.

Phương Thanh biết đó là vì anh sắp làm cha nên đặc biệt hưng phấn. Tuy rằng cô thấy rất ngạc nhiên vì trong mắt người khác, anh luôn lạnh lùng như tu la ,luôn bình tĩnh tự tin mà lại cũng có lúc dài dòng hay lo lắng như vậy, nhưng cô cũng thấy rất hạnh phúc, cho nên vẫn luôn mỉm cười nghe anh nói.



loading...

Thử đọc