Bá Đạo Tiểu Thiên Vương - Chương 36 - ThíchTruyện.VN


Bá Đạo Tiểu Thiên Vương - Chương 36

Tác giả: Hellangel1996

Đánh dấu

" Bảo bối,dậy chúng ta đi ăn" Vệ Đình cưng chiều hôn lên trán cô đánh thức tiểu thiên hạ đang ngủ trong lòng.

" Đừng làm ồn" Phương Thanh lầm bầm một tiếng,đưa tay đánh mạnh vào mặt anh,trong ngưc anh nhúc nhích tìm được vị trí thoải mái lăn ra ngủ.


Vệ Đình nhìn bộ dạng ngủ của cô không khỏi buồn cười bất đắc dĩ lắc đầu ,cô thực ra vẫn còn trẻ con lắm.

Để cho cô ngủ ,Vệ Đình lấy máy tính ra xem xét công việc của công ty.Mấy cái tên trưởng phòng làm việc không đạt được hiệu quả tối đa thật khiến anh bực mình,lúc về hắn phải cho đào tạo lại mới được.Lúc đàng định gọi cho Đông Hải nói về việc trừ lương mấy người này thì anh nghe thấy tiếng Phương Thanh.

" Ukm..uh" xoay người lại thấy khuôn mặt ngái ngủ đang mở đôi mắt to tròn nhìn vào anh thì Vệ Đinh lập tức vui vẻ ,bỏ qua mọi chuyện nói to :"Tiểu mèo hoang mê ngủ,em hẳn được trao giải con mèo lười của năm"

( may quá :-) mấy anh trưởng phòng lại đc thoát vì chị ý)

"Tại người nào chứ" Phương Thanh trừng mắt nhìn anh,rồi nhìn ra bên ngoài cửa sô," Bây giờ đã mấy giờ rồi ,sao anh không gọi em"

" Nửa đêm rồi,anh có gọi đươc con mèo lười dậy đâu ,nào bảo bối dậy đi anh ôm em đi thay đồ rồi bọn mình đi ăn" Vệ Đình cất máy tính ôm cô vào lòng nhân tiện cúi xuống ăn chút đâu hũ của cô.
Loading...

" Anh sắc lang này,không cần ra ngoài đâu ,hôm nay em sẽ tự nấu "Phương Thanh vui vẻ mỉm cười.Đây là lần đầu tiên cô và hắn đi du lịch nên muốn tự tay làm cho anh một bữa ăn,hai người cùng vui vẻ ăn với nhau.

"Hả,em sẽ nấu sao"Vệ Đình vừa mừng vừa sợ hét lên,anh chưa bao giờ nghĩ đến việc cô sẽ nấu ăn cho anh.Anh cũng chẳng phải luôn mong muốn cô biết nữ công,cũng chẳng buồn khi cô không biết nấu ăn điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm anh dành cho cô cả,nhiều lúc anh nghĩ cô không biết nấu ăn cũng được không phải mệt mỏi .Anh có rất nhiều tiền có thể cho cô ăn những thứ cô muốn nhưng khi nghe cô nói vậy,Vệ Đình không thể giấu được nụ cười hạnh phúc trên môi,là một bữa ăn gia đình.

"Chỉ là nấu ăn thôi ,anh có gì phải kinh ngạc như vậy "Từ rất sớm Phương Thanh đã được mẹ dạy cho rất nhiều món ăn,mẹ luôn dạy cô con gái thì phải biết lo chuyện bếp núc,còn nói là đàn ông yêu qua đường dạ dày .Cô cùng rất thích được vào bếp phụ mẹ nấu ăn,nên cô nấu ăn cũng không tồi đi.

"Anh rất hạnh phúc,bảo bối" Vệ đình ôm chặt cô "Vợ anh thật tài giỏi"

"Ai là vợ anh chứ" Phương Thanh đỏ mặt lên lập tức thoát khỏi vòng tay anh ,khoác áo đi vào phòng bếp

"Anh muốn ăn món gì" Cô mở tủ lạnh khinh ngạc nhìn bao nhiêu là thức ăn,này không phải là hắn biết cô sẽ nấu ăn đấy chứ,thức ăn cũng chuẩn bị đầy đủ thế này.

Nhưng cô không biết răng khách sạn họ ở vô cùng đắt tiền và danh giá vì luôn muốn cho khách hàng có cảm giác như ở nhà nên luôn chuẩn bị đầy đủ như vậy.

"Cái gì cũng được,miễn là của vợ thân yêu tự mình nấu anh đều ăn" Vệ Đình tiến đến ôm phía sau cô cúi xuống nói nhỏ vào tai,rồi thổi nhẹ.

"Không cần như vậy,nếu không sẽ không có gì ăn đâu" Phương thanh ngại ngùng đẩy anh ra.

"Tuân lệnh bà xã đại nhân" Anh cười cười đứng bên cạnh nhìn bảo bối vất vả chạy lăng xăng trong bếp để chuẩn bị đồ ăn cho mình.Nhiều lần anh muốn tiến đến giúp cô nhưng mấy cái thứ trong bếp này cứ như muốn chống đối anh vây không hoàn thành nổi hại anh bị cô nói chỉ biết phá cô nên anh chỉ biết ngoan ngoan ngồi chờ.

Còn vói Phương Thanh thì vừa bực mình vừa buồn cười,vì Vệ Đình có ý giúp cô nên Phương thanh đã nhờ hắn gọp hô củ cà rốt vậy mà cái vị vương tử hô mưa gọi gió ngoài thương trường này lại làm không ra gì ,vỏ gọt không hết đã thế còn dùng lực gọt hết cả ruột ,thế thì không biết bao giờ mới ăn được vẫn là tự cô làm,Sau một hồi vất vả cuối cùng bữa tối cũng hoàn thành.

Sau khi dọn xong hai người ngồi xuống,cô ăn thử cảm thấy cũng tạm được đi mà nhìn anh ăn thì rất là vui vẻ lại còn rất nhiều vừa ăn vừa chăm chú nhìn cô.

"Ăn đi ,làm gì nhìn em như vậy"

"Cảm ơn em,anh rất vui" Anh trìu mến nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đang bĩu môi chờ anh trả lời.

"Chỉ một bữa cơm thôi mà,anh cần gì phải thế .Em mới nên phải cảm ơn anh vì anh đã đư em đi du lịch chứ ạ"

"Đây là lần đầu tiên ,anh được ăn cơm từ người con gái mình yêu,người con gái mà anh thật lòng quan tâm và người con gái đặc biệt này là thật lòng quan tâm anh mà nấu bữa ăn này ,anh rất hạnh phúc thật cảm ơn em"

Nhìn ánh mắt trần đầy nhu tình của Vệ Đình cô có chút không nói nên lời ,dù biết trước đây anh đã quen rất nhiều người con gái nhưng cô tin lời anh nói là thật lòng,một người đàn ông bá đạo như anh lại có thể nói ra những lời như vậy thật khiến cô cảm động ,lại còn đôi mắt tràn đầy nhu tình có chút cô đơn làm cô thấy như mình phải có nhiệm vụ xóa đi sự cô đơn đó phải chịu trách nhiệm với anh ,không được làm anh tổn thương.

"Bảo bối,nếu có khiếp trước thật thì anh nghĩ mình khiếp trước chắc hẳn mang nợ em "Vệ Đình ôm cô để cô ngồi vào lòng nhu mi nói.Phải rồi,chắc anh phải có duyên nợ với cô nên sang kiếp này mới yêu cô say đắm như vậy,muốn cưng chiều cô đến tận xương tủy.Anh thật không giám tưởng tượng nếu mất cô anh sẽ ra sao,sẽ phải sống thế nào.

"Phải là em nợ anh mới đúng,nên bây giờ mới cam lòng bị anh bắt nạt để trả nợ đây" Phương Thanh mỉm cười hôn nhẹ lên môi anh.Để được gặp lại nhau thế này ,để được anh quan tâm yêu thương chắc chắn khiếp trước cô đã làm rất nhiều rất nhiều việc thiện,thật cảm ơn ông trời đã cho cô được gặp anh.

Vệ Đình ôm chặt Phương Thanh ,khẽ lắc đầu bọn họ chắc là đều nợ nhau.

"Bảo bối ,em có muốn ra ngoài không,anh dẫn em đi dạo " Anh ôm cô vào phòng ,để cô ngồi xuống giường rồi đi lấy quần áo cho Phương Thanh.

"Em có thể tự làm được,như vậy phiền phức cho anh lắm" Anh cứ chiều cô như vậy ,Phương Thanh sợ mình sẽ chìm trong sự ngọt ngào này mất ,anh sẽ không chê cô phiền chứ?


"Phiền phức,em đang đùa sao bảo bối ,được chăm sóc cho em đối với anh là hạnh phúc,vậy nên ngoan ngoãn ngồi đấy đi" Anh chưa bao giờ phải phục vụ ai,cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ làm việc đó nhưng đối với cô anh muốn làm .Anh không thể chen chân vào khóa khứ của cô nhưng tương lại của cô anh muốn tất cả đều có anh .

"Dạ" Cô ngồi nhìn người đàn ông cô yêu đến tận xương tủy.Con người này sao lại hoàn hảo như vậy chứ ,mỗi cử chỉ ánh mắt đều khiến người khác không thể không đắm chìm vào giống như thiên sứ vậy.

"Không chịu,em không mặc " Phương Thanh thét lên không chịu đưa tay nhận lấy bộ đồ anh đưa,anh lấy đâu ra bộ bikini siêu hở này chứ,cô sai rồi thiên sứ gì chứ anh là yêu ma chuyên dùng khuôn mặt chết người này để dụ dỗ rồi ăn thịt người khác mà người đấy bây giờ chính là cô ,người đau khổ này chính là cô .

"Nhưng làm đây vợ ơi ,đi vội quá anh chỉ kịp chuẩn bị cho em loại này thôi " Vệ Đình cầm váy và bikini rồi ôm cô lên khuôn mặt ngây thơ hướng cô nói.

"Anh... mua cái khác đi ,ở khách sạn chắc chắn có" Đúng nhất định mua cái khác ,anh đừng có nghĩ cô sẽ ngoan ngoãn mặc loại bikini này lần thứ hai.

"Thế nhưng như thế phí tiền lắm,anh không có,bảo bối em sẽ không bỏ anh vì điều này chứ" Anh hướng Phương Thanh ủy khuất nói,khuôn mặt đáng thương dụi dụi vào vai cô.

"Anh...không...hazz"Phương Thanh á khấu ,sao có người nói dối không chớp mắt mặt dày thế không biết,nói anh không có tiền thì thà nói rằng mặt trời mọc phía Tây luôn cho rồi ,xem nét mặt còn rõ là tội nghiệp cứ như cô sẽ vứt bỏ anh thật vậy ,cô thua ," Anh muốn sao thì như vậy" Phương Thanh ngán ngẩm cúi đầu ,cô sẽ không bao giờ đấu lại nổi anh.

"Cảm ơn em đã không chê anh " Vệ Đình gian xảo cười ,cởi áo khoác rra giúp cô mặc đồ.

"Anh quá gian xảo ,biến thái"

"Trai không hư ,gái không yêu " Anh nhẹ nhàng đưa tay lên nhũ hoa của cô xoa nắn.

"Đừng ,em thật sự mệt mỏi rồi,không muốn" Phương Thanh nũng nịu ,giữ tay anh không để Vệ Đình tiếp tục làm loạn.

"Chỉ một chút thôi ,bảo bối" Vệ Đình cúi xuống hôn lên đôi môi nhỏ xinh đang chu lên kia ,rồi nhanh tay khóa lại áo cho cô.Cô lúc nào cũng vậy dễ dàng khơi lên dục vọng của anh .Chỉ một câu nói ,một động tác thôi cúng khiến anh điên cuồng ,cho dù anh đã ăn cô bao nhiêu laabf thì vĩnh viễn vẫn là không đủ.

You\'ll also like

Đa Tình (full,NP,18+) by himawari_hikari

Đa Tình (full,NP,18+)

By himawari_hikari

58.2K 701

Văn án

"Ân ── Tiểu Tước, ta muốn...." Trong khi hắn đang gặm cắn cổ ngọc trơn mịn, nàng khẽ rên rỉ yêu cầu. Chu Tước là thuộc hạ cận thân, từ nhỏ đã cùng nàng lớn lên, đối với thân thể nàng đều quen thuộc đến cả nàng so ra cũng không hiểu nhiều như hắn, hơn hết hắn còn là dược sư ( người luyện thuốc ) nên dễ đang châm lên lửa ham muốn nơi nàng.

"Băng chủ, nàng muốn cái gì?" Hắn một bên ôm sát eo nhỏ , lại liên tục hạ xuống những dấu hôn ngân xinh xắn lên xương quai xanh của nàng. Không dừng lại ở đó, hắn một bên kéo xuống quần lót của nàng, ngón trỏ nhanh chóng ve vãn cánh hoa đã ướt sương, thình lình hắn đã chen được vào trong u cốc mà ung dung thám hiểm. Cạo nhẹ, chơi đùa, xoay tròn, ... hắn như đã vừa lòng với sự ướt át và thít chặt của nàng. Mặc cho nơi hạ thể đã bắt đầu sưng to phát đau, hắn vẫn không gấp mà để cho nàng tự mình chủ động cầu hắn.

Chủ tử chỉ ở vào thời điểm như lúc này mới chịu thu mình trước bọn hắn, hắn không thể bỏ phí cơ hội trêu trọc nàng.

" A .... Băng nhi, người thật đúng là yêu tinh!"

Tiêu Vương (h) END by ngontinhtq

Tiêu Vương (h) END

By ngontinhtq

32.6K 276

Văn án :
Loading...

Oa, nam nhân đội mặt nạ bạc này thật đáng khen nha! Trước không nói công phu thổi tiêu của hắn xuất thần nhập hóa, chỉ cần khí chất u buồn lại thần bí của hắn cũng đã đủ khiến cho lòng nàng nai con hỗn loạn…

Hảo, nếu hắn đã hành hiệp trượng nghĩa ra tay cứu giúp nàng như thế, nàng cũng không rầy rà, quyết định lấy thân báo đáp hắn!

Mà vị hôn phu của nàng này cũng thật xa hoa đi, còn giúp đỡ chữa khỏi thương tật của cha nàng, tiêu diệt đám người xấu xa có ý đồ xâm chiếm hòn đảo nàng đang sinh sống. Ha ha, câu được con rùa vàng tốt như vậy, nàng thật là có phúc khí-

Chờ hai người vào động phòng xong, nàng mới biết được thì ra chính mình nghĩ quá ngây thơ rồi.

Tính tình của hắn cá tính lúc gió lúc mưa, lúc thì coi nàng như bào bối, lúc lại chà đạp nàng như chiếc giày cũ dưới chân. Hại nàng trong chốc lát muốn yêu thương hắn, lát sau đã lại muốn đem hắn đá thẳng ra ngoài!

Hơn nữa nam nhân này còn không phải là hàng nguyên vẹn nha, sớm đã có một nữ nhi mười tuổi. Hại nàng mới làm tân nương, tiếp theo vội đã trở thành mẹ kế của người ta…

Câu hồn đoạt phách (5P, Cao H, inc) by yomi_hiruma

Câu hồn đoạt phách (5P, Cao H, inc)

By yomi_hiruma

22.7K 58

Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh (full,NP,18+) by himawari_hikari

Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh (full...

By himawari_hikari

4.4K 65

Xấu nữ đi ngao du giang hồ :v

TRUYỆN H, CAO H, NP, INCEST,...2 by proserpina92

TRUYỆN H, CAO H, NP, INCEST,...2

By proserpina92

214K 285

10 days to live (Mười ngày) Hoa Minh Tuyết (NP, Cao H, short story) - END by HoaMinhTuyet

10 days to live (Mười ngày) Hoa Minh Tuyết (...

By HoaMinhTuyet

72.3K 2.5K

Thể loại: NP

18+

Cao H

- Cảnh báo: Truyện mang tính chất thỏa mãn cá nhân, có thể có nhiều tình tiết tùy hứng của tác giả, không có ngọt sâu răng, nhịp điệu nhanh, ai không thích mời đi đường khác, tác giả không thích để lại những lời comment mang tính chất chê ỏng chê eo vì tác giả không phải nhà văn. Thân ái!

Minh Tuyết thích tùy hứng, thích lung tung, không thích tình cảm dài dòng =.=\'\'

Nếu thích ngọt sâu răng xin mời đi đường khác, tâm lý "trưởng thành" có thể đi tiếp ╮(╯▽╰)╭

Yêu em by susuiululu

Yêu em

By susuiululu

71.5K 403

Thể loại: sm, rape, sextoys...

"uh..Đình"

"Em dám quyến rũ anh " Vệ Đình gầm nhẹ cắn cắn vào môi cô/

"Em không có là do anh tự suy diễn" Phương Thanh hậm hực nhìn anh,anh lúc nào cũng vậy luôn là người động thủ mà luôn nói cô quyến rũ anh ,cô mới không phải vậy

Bị đôi mắt to tròn ngập nước còn nhiễm chút phong tình nhìn chằm chằm cuối cùng Vệ Đình cũng không nhịn được buông cô ra đi vào phòng tắm"Em vẫn là tự mặc đi ,tiêu hồ ly câu dẫn nam nhân"cô thật không biết là mình như vậy có bao nhiêu là dụ hoặc sao? ở cạnh cô hắn thấy khan năng kiềm chế của mình chắc luôn ở mức zero.

"Bảo bối,lên xe."Vệ Đình tiến vài bước đem cửa ghế phụ mở ra,hướng Phương Thanh nói"

"Vậng , cảm ơn" Phương Thanh hờn dỗi bước lên xe

"Không cần khách sáo tiểu thư" Vệ Đình kéo qua hôn cô, vẫn còn giận chuyện anh nói cô là tiểu hồ ly sao thật dễ thương .

"Còn giận sao,bảo bối là anh sai rồi không nên nói em như vậy " Anh nắm rồi hôn lên tay cô.

"Em mới không cần giận anh,nhưng nếu anh đã có thành ý như vậy thì cứ xem như là em tha thứ" Phương Thanh mỉm cười hớn hở ,liếc xéo anh.

"Ngoan, Thanh Thanh giờ em muốn đi đâu ?" Anh vui vẻ xoa đâu cô ,nhẹ nhàng hỏi.

Phương Thanh cau chặt mày, "ngoan" anh luôn dùng từ này để nói chuyện với cô,cô đã là sinh viên đại học rồi đấy

"Em dù có bao nhiêu tuổi, đối với anh cũng chỉ là một cô bé thôi." Vệ Đình dường như đọc được những gì Phương THanh đang nghĩ, nhàn nhạt đáp.

"Em muốn đi mua một vài thứ." Đã bắt nạt cô như vậy thì hôm nay cô sẽ tiêu hết tiền của anh.

"Trung tâm mua sắm?" Vệ Đình hỏi lại cô

"Không đi được sao.Nếu anh bận em có thể tự đi." Cô cười nhìn anh.

"Bận gì chứ bọn mình đi"anh đưa cô đến trung tâm mua sắm lớn trong thành phố, rồi lại dẫn cô đến các thương hiệu trang sức trực thuộc tầm quản lí của công ty anh .

"Đưa em đến đây làm gì?" Phương Thanh cau mày nhìn anh.

"Đem cho tôi nhẫn đôi đến đây,loại tốt nhất " Vệ Đình khí thế bừng bừng trước mặt nhân viên. Thân vận đồ thoải mái rộng rãi tóc cũng không vuốt keo nhưng quả thật vừa bước vào đã làm điên đảo thần hồn của nhân viên nữ.

"Vâng,Tổng giám đốc chờ một lát." Cô nhân viên ngơ ngác cũng vội vàng gật đầu., tổng giám đốc huyền thoại sao bỗng dung lại đến Nhật ,lại còn mua nhẫn đôi thật làm tan nát trái tim nhân viên nữ các cô.


" Cất cái khí thế của anh vào!" Phương Thanh trừng mắt nhìn anh, cái người này đi đâu cũng có thể làm mê hoặc nữ nhân được.Mà tổng giám đốc sao?anh lại có cả chi nhanh ở bên này sao?

"Đây thưa tổng giám đốc ,anh xem qua ạ ."

"Được rồi. Cô đi làm việc đi." Vệ Đình phất tay cho cô nhân viên nữ đi chỗ khác, cùng Phương Thanh xem và chọn.

\'Em thấy cái nào được,tùy theo ý em chọn .Anh muốn có một món đồ đôi với em" Vệ Đình nắm tay Phương Thanh ướm thử nhẫn.

"Vậy thì cái này đi" Phương Thanh chỉ vào cặp nhẫn hình trăng sao.

"Tuân lệnh" Vê Đình lập tức kêu người gói lại, xong xuôi, kéo cô tiếp tục đi đến khu quần áo.

Bảo bối , mặc cái này." Vệ Đình trực tiếp chọn đồ cho cô, cầm đến một cái váy ngủ màu trắng.

"Anh thích thì lấy mà mặc ." Phương Thanh không muốn nhìn tên sắc lang này nữa chăm chăm vào đống Jean cùng áo freesize trước mặt, không thèm quan tâm đến anh bên cạnh.

"Thử đi,bảo bối thử một cái thôi. Không đẹp thì không lấy."

"Anh thật phiền đấy." Phương Thanh giật lấy cái váy trong tay anh, bước thẳng một mạch vào phòng thay đồ.

Không lâu sau Phương Thanh bước ra, cái váy đúng thật rất hợp với cô. Vô cùng quyến rũ

"Tiểu thư, cô mặc bộ này thật hợp đó."

"Cảm ơn." Gật đầu nói với người nhân viên kia, hợp gì ,sao cô có thể hợp với mấy bộ đồ hở hang này chứ.

"Vợ của ngài mặc bộ này rất đẹp." Một câu vợ của ngài làm cho Vệ Đình cảm thấy thật mát tai thiếu chút nữa đã đem nguyên cái thương hiệu này về nhà. Lập tức kêu người đóng gói tất cả các mẫu vừa với Phương Thanh vùa thủ hay xem qua, gửi về tận khách sạn

"Anh...." Phương Thanh trợn mắt nhìn dây chuyền sản xuất trước mặt, một đám người bu vào một đống đồ cần gói. Mua hết bao nhiêu đây? Tính làm gì vậy.

"Hả?" Vệ Đình vẫn còn treo ý cưới trên mặt, quay sang nhìn Phương Thanh

"Anh, anh định mua hết bao nhiêu đây hả?"

"Không thích sao?"

"Anh...anh định mua về làm qua cho ai nữa sao?" Phương thanh ngơ ngác hỏi

"Không có, mua cho em." Vệ Đình lắc đầu. Căn dặn nhân viên một chút, lại đưa Phương Thanh đi chỗ khác.

"Anh định đi đâu nữa?" Trời ơi, cô đúng là có ý muốn tiêu tiền của anh thật, vì anh trêu đùa nên muốn phá thật nhưng như thế này, có phải hơi quá rồi không?



loading...

Thử đọc