Bá Đạo Tiểu Thiên Vương - Chương 34 - ThíchTruyện.VN


Bá Đạo Tiểu Thiên Vương - Chương 34

Tác giả: Hellangel1996

Đánh dấu

Tại cổng sân bay ,dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người một nam thần ôm cô gái nhỏ nhắn đang còn ngái ngủ lên máy bay hắn ôm vô cùng nhẹ nhàng như sợ bảo bối trong lòng tỉnh giấc nhìn đã biết chàng trai này có bao nhiêu là cưng chiều cô gái trong lòng.Điều đặc biệt là chiếc máy bay lớn như thế nhưng cũng chỉ có hai hành khách là họ.

Ban đêm,Phương Thanh mơ mơ màng màng cảm giác được người bên cạnh chuyển động,cô dường như nghe thấy Vệ Đình đứng dậy gọi điện thoại.


"Tôi cùng bảo bối đi du lịch rồi việc công ty đành phiền phó tổng vậy " Vệ Đình thoải mái nói

"Cậu ,giết tôi đi còn hơn,tôi sẽ bị cậu bóc lột hết sức lao động ,tôi sẽ kiện câu"Đông Hải càu nhau,ôi ngày nghỉ của hắn nay còn đâu,tên Vệ Đình này chắc báo thù hắn việc hôm trước đây mà.

"Cứ kiện nếu cậu làm được " Vệ Đình mỉm cười ,đã lâu rồi không nghỉ ngơi bây giờ nhân cơ hội này phải dồn hết công việc cho tên bạn thân hay cằn nhằn này của hắn .

"Biết rồi,cậu đi bao lâu về" Đông Hải buồn rầu cười hỏi,tuy hơi mệt mỏi nhưng đã lâu hắn chưa thấy Vệ Đình yêu người con gái nào như vậy .Hắn cũng chẳng bao giờ đi chơi luôn chăm chăm vào công việc cứ như sống chỉ để làm việc,đã là bạn từ nhỏ bây giờ thấy Vệ Đình được như vậy hắn thật sự rất vui.

"Chưa biết được" Vệ Đình cưng chiều nhìn cô gái đang ngái ngủ lơ mơ chưa hiểu chuyện hương về phía hắn.

"Chơi vui vẻ nhé,chuyện công ty cứ an tâm"

"Cảm ơn cậu" Đông Hải là người bạn thân chí cốt của hắn luôn bên hắn trong tất cả mọi chuyện.Hắn thật sự rất coi trọng tình bạn này .

"Không cần ...tút" Đông Hải chưa kịp nói hết Vệ Đình đã tắt máy ,tên này lại sắp nói câu gì sến sẩm đây hắn mới không muốn nghe , Vệ Đình trở về bá đạo vòng tay ôm chặt Phương Thanh vào lòng.
Loading...


Cả người như là hư thoát, lần nửa mở mắt, Phương Thanh giật mình há to miệng,Vệ Đình bên cạnh nhân cơ hội hôn lên môi xinh của cô, "Tỉnh rồi à? Bảo bối!"

Trên người hắn còn lưu lại hương bạc hà nhè nhẹ, cả người vô cùng thần tuấn lãng, áo sơ mi màu đen mặc ở trên người hắn càng tuấn dật, tiêu sái lỗi lạc,làm cô nhìn không rời mắt được .

"Tôi biết mình đẹp nhưng em có cần nhìn đến chảy nước miếng thế không ha,,,ha..." hắn chưa bao giờ thấy vui vẻ hay tự hào vì mình đẹp trai đã có biết bao nhiêu người hâm mộ và yêu hắn vì khuôn mặt này nhưng hắn cũng không quan tâm nhưng bây giờ thấy cô nhìn mê say như vậy chợt hắn thấy rất cảm ơn vì ông trời đã ưu ái cho hắn.

"Em ...nhưng thật bất công,sao có người cái gì cũng hoàn hảo thế chứ" Phương Thanh đưa tay lên miệng để lau ,nhưng "Anh lừa em ,em mới không có chảy nước miếng"

"Hi ,thật dễ thương " Vệ Đình vuốt mái tóc dài của cô ,đặt lên trán một nụ hôn.

"Chúng ta đang ở đâu vậy ,sao lại đi máy bay ?" Phương Thanh từ trong lòng hắn dịch chuyển, ngồi trở lại vị trí bên cạnh,cô cũng không biết bọn họ lên máy bay lúc nào , mà cô lại ngủ trong ngực hắn lâu như vậy?

"Đưa em đi du lịch !" Vệ Đình sủng nịch nhéo nhéo chóp mũi của cô, cười rất sâu.

"Nhưng em chưa chuẩn bị gì cả,cũng chưa nói với cha mẹ với cả vết thương của anh cũng chưa lành hẳn" Phương Thanh hốt hoảng,được đi du lịch với hắn cô rất vui nhưng còn bao nhiêu việc phải làm.

"Em cứ yên tâm mọi chuyện anh giao cho Đông Hải xử lý dùm em rồi,còn sức khóe anh thế nào chẳng lẽ qua việc hôm qua mà em vẫn chưa rõ sao" Vệ Đình gãi gãi lòng bàn tay của cô, gian xảo nói.

"Anh ,...em chịu thua ,nhưng sao khoang này không có người vậy"

"Chỉ có hai người đi thôi"

Phương Thanh cả kinh, quay đầu nhìn bốn phía, trong khoang hạng nhất ngoại trừ hai người bọn họ, một người cũng không có.

"Thế nào ,Em có muốn một lần yêu trên máy bay không " Vệ Đình ghé sát vào tai Phương Thanh khiêu khích bên tai cô rồi nhẹ nhàng thổi một hơi: "Nhất là khi ở trên may bay sẽ có người nha...Em nghĩ xem,tôi sẽ cho em bao nhiêu khoái cảm? Em đừng quên mình đã hưa với tôi gì đấy,..mới đấy mà tôi đã nhớ, mỗi lần em ở dưới thân tôi mềm mại ."

Đầu lưỡi hắn thoáng qua tham nhập vào tai cô, khẽ liếm qua mà trong nháy mắt dẫn theo cảm xúc hơi tê dại.Bàn tay của hắn chuyển vào trong lớp váy của cô đến trước ngực Phương Thanh , khẽ cười một chút... "Vật nhỏ mẫn cảm,chỉ mới mấy câu nói đó, trông em, đều không chịu nổi?"

Phương Thanh cảm giác toàn thân nóng lên mà trong đầu cũng ong ong, tựa hồ như không tìm nổi một tia thanh tỉnh "Anh ,biến thái ..."Cô dùng sức đẩy tay hắn ra, lại cảm thấy hắn bóp mạnh một tí , xoay người, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.


"Tôi biến thái cũng không phải hai ba ngày,chẳng phải em thích tôi như vậy sao " Hắn lười biếng liếc cô, khóe môi nhàn nhạt câu lên một mạt cười.

"Không muốn "Phương Thanh không thèm để ý hắn , xoay người nhìn ngoài cửa sổ máy bay.Chẳng mấy khi hắn dẫn cô đi du lịch cô không muốn bị hắn làm cho không xuống nổi giường đâu.

"Được rồi,không giận ,bảo bối ngoan " Vệ Đình vươn tay ôm cô vào lòng

"Không phải em giận nhưng bọn mình đi du lịch em muốn được vui chơi không muốn bị anh bắt ở trên giường suốt đâu" Cô nũng niu dựa vào người hắn

"Rồi,hôm nay tạm tha cho em " Hắn mỉm cười,cô lại dùng gương mặt cún con đó xin hắn thì hắn biết làm sao được ,cô mà không muốn làm trên giường thì hắn không có chỗ khác làm cô sao,ánh mắt Vệ Đình lóe lên tia âm hiểm.

"A, vậy bây giờ chúng ta đi đâu đây" Cô hứng thú hỏi

Chẳng phải em đã từng nói chưa bao giờ đến Nhật Bản sao,bây giờ anh mang em đi" Vệ Đình hôn nhẹ lên mái tóc Phương Thanh ,khóa khứ của cô hắn không thể nào xen vào được nhưng tương lai hắn muốn bọn họ cùng nhau làm mọi thứ,cùng nhau làm nhưng điều mà cả hai đều chưa bao giờ làm đến những nơi mà cô muốn đi chỉ cần cô thích hắn đều có thể đáp ứng.

"Thật ạ,em rất phấn khởi nha,cảm ơn anh ..anh là tốt nhất" Cô rướn người vui vẻ hôn nhẹ lên môi hắn .

"Anh đã hoàn hảo từ lúc nào bây giờ mới nhận ra sao?,em chắc khiếp trước chắc phải làm nhiều điều tốt lắm nên kiếp này mới được anh để ý đấy " Vệ Đình cười hạnh phúc,tuy nói đùa cô như vậy nhưng nếu thật sự có khiếp trước thì chắc hắn phải là người vô cùng lương thiện nên mới được ông trời đưa cô đến bên cạnh hắn,soi sáng cuộc đời của hắn.

"Vâng ,anh là tuyệt nhất ,em phải cảm tạ trời đất vì đã cho em được gặp anh,đại ma vương... hi.... hi " Cô thật sự cảm thấy bản thân mình may mắn,may mắn vì được gặp anh,may mắn vì anh còn sống trên thế gian này và ở cạnh bên cô.

Máy bay dừng lại ,Vệ Đình ôm Phương Thanh đi ra cửa nơi có một chiếc xe limo đang đợi sẵn.

"Em tự đi được ,anh để em xuống "Phương Thanh ngại ngùng,cô cũng đã lớn rồi lại để hắn ôm như vậy thật không ra gì mà.

"Đừng lộn xộn,cũng không phải lần đầu"

"Chào mừng ngài ,Thiên vương" Người tài xế cung kính bước xuống xe,hướng Vệ Đình nói.

"Không cần câu nệ,chuẩn bị xuất phát đi"Vệ Đình ôm thiên hạ trong lòng mình,ngồi vào xe.

"Xin hỏi ngài muốn đi đâu ạ"

"Bảo bối,bây giờ muốn đi chơi đâu trước "

""Ngắm hoa anh đào đi ,em muốn xem một lần " Cô hào hứng nhìn ra ngoài cửa xe,Nhật Bản cuối cùng thì cô cũng được đến đây.

"Cậu nghe cô ấy nói rồi đấy "Vệ Đình nhìn thấy biểu cảm của cô thì không khỏi buồn cười,cô như con cún con được thưởng kẹo vậy,thật dễ thương.

Môi cô mấp máy hát một số bài tiếng Nhật, cô quay sang nhìn hắn , trong con mắt cô hiện lên sự vui mừng thấy rõ.
Loading...

"Xem em kìa ,chẳng khác gì trẻ con" . Vệ Đình mỉm cười cưng chiều đút cho cô một miếng bánh ngọt.

"Em mới không .......Á ,tới rồi" Phương Thanh kinh ngạc nhìn ra cửa sổ,hoa đào ngoài kia nở thật đẹp.

Vệ Đình lấy cho cô một cái áo khoác ,rồi dẫn cô ra ngoài, ngoài kia hoa đào nở rộ một màu đỏ rực rỡ những cánh hoa đào khoe sắc cùng gió xuân.Những cánh đào bay lả tả nằm rải rác khắp lối đi, cơn gió nhẹ thổi qua cuốn đi nhưng cánh đào mỏng manh. Ánh đèn led nhấp nháy khiến những cây đào trở nên lung linh diệu kì.

Phương Thanh đưa mũi kiễng chân lên ngửi một bông hoa đào. Nhắm mắt để tận hưởng lắng nghe nhịp điệu .

Vệ Đình nhìn cô,bảo bối của anh giống như thiên sứ nhỏ vậy ,cảnh tượng này hắn có lẽ sẽ không bao giờ quên được.

"Thật là đẹp,!" Phương Thanh vừa chạy vừa thưởng thức hoa.

"Bảo bối." Âm thanh của Vệ Đình như thuật thôi miên nhẹ nhàng mang theo chút ủy khuất.

"Làm sao vậy?" Cô chỉ phải nhận mệnh quay đầu lại, nhìn hắn hỏi.

"Em không quan tâm anh,em còn thích nơi này hơn anh sao?" Trên mặt Vệ Đình rõ ràng mang theo một tia bất mãn, hơn nữa vẻ mặt của hắn rõ rang đang nói cho cô biết, nếu cô trả lời không cho hắn vừa lòng, hắn khẳng định sẽ cho cô biết tay.

Cô nên nói là vì hoa đẹp quá nên tạm thời quên mất anh? Đương nhiên không có khả năng. Nhưng Vệ Đình là đang ăn dấm chua sao,thật trẻ con .?

Cô nhíu nhíu mày, trong đầu chợt nảy ra một sáng kiến, nhìn hắn mỉm cười nói: " Em đương nhiên là bởi vì muốn nhìn xem nơi nào đẹp nhất để đưa anh gọi anh đến thưởng thức,anh luôn là nhất trong em"

"Vậy sao?" Vệ Đình nhướng mày, nửa cười nửa không nhìn cô nói: "Sao anh lại thấy được như vậy nhỉ?"

"Đó là bởi vì anh không cảm nhận được thôi." Cô đã biết hắn không dễ dàng cho qua như vậy mà, may mà ban nãy đã tính toán sẵn.

"Bướng bỉnh,hiện tại cảm giác như thế nào,có thích không?" Vệ Đình ôm Phương Thanh lại,muốn hỏi về cảm nhận của cô.

"Cô cùng vui vẻ ,cảm ơn anh?"

"Em thật là ,có mệt không?" Vệ Đình vuốt mái tóc dài của cô,tiểu yêu tinh này trên giường với hắn thì lúc nào cũng kêu mệt ,lúc trên máy bay cứ tưởng như không còn sức vậy mà bây giờ thì ...,hazz hắn là bị cô lừa sao.

"À, không sao." Tuy rằng có chút hơi mệt ,nhưng cô vẫn còn muốn chơi nựa ,chỉ sợ nói mệt hắn lại trực tiếp mang cô vê khách sạn.

Lúc này, Vệ Đình từ trong túi lấy ra một lọ tinh dầu, mở ra lấy tay thấm một chút, sau đó nhẹ nhàng lau một chút ở trên mặt cô.

" Anh làm gì vậy?"

"Giúp em bôi,nó giúp chống muỗi rất tốt" Vệ Đình cười ,kéo cô ngồi xuống bàn đá.Bảo bối của hắn đã lớn thế này rồi nhưng lại có mùi sữa,ở với cô ,hắn có thể nhận ra được lũ muỗi rất thích đốt cô,nên mới đặc biệt chuẩn bị.

"Vậy em cũng giúp anh"Phương Thanh vươn tay lấy lọ tinh dầu.

"Không cần ,Anh đâu còn trẻ con như em ,nào uống tí nước đi"

"Cho muỗi đốt chết anh"Lại nói cô trẻ con ,Phương Thanh đón nhận lấy tách trà từ tay Vệ Đình , chậm rãi thưởng thức tách trà nóng trong tay.

Sauk hi chơi đùa vui vẻ ,Phương Thanh tựa vào vai hắn ,ngắm hoa.

"Thế nào ,mệt rồi" Vệ Đình cưng chiều hôn nhẹ lên môi cô.

"Em còn muốn chơi nựa " Cô bướng bỉnh nhìn hắn

"Ngày mai đi,bây giờ anh đưa em đến suối nước nóng đi, có thể vừa thưởng thức phong cảnh lại có thể ấm thân mình được không."

"Đồng ý." Cô lập tức ra tiếng đáp, cô sợ nhất chính là lạnh,mà cô cũng muốn một lần được tắm suối ở Nhật.

Hai người trở về xe ,đi thật lâu, rốt cục cũng đã đến suối nước nóng trong truyền thuyết.

Cô đi đi vào phòng thay đồ, sau khi thay xong, đi tới cửa, thấy Vệ Đình đồng dạng một thân áo tắm đứng ở nơi đó. Thân hình gợi cảm rắn chắc, hơn nữa khuôn mặt lại vô cùng vô cùng đẹp.

"Thay xong rồi?"Vệ Đình cầm nước ấm trong tay đưa cho cô, nói: "Đến đây, uống chén nước trước."

"Vâng ," Phương Thanh ngoan ngoãn đem nước toàn bộ uống sạch.

Vệ Đình đem cái chén không trong tay cô đặt lên bàn bên cạnh, sau đó dắt tay của cô, nói: "Đi thôi, chúng ta đi ngâm suối nước nóng."



loading...

Thử đọc