Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 50 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 50

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Tư Nhất Giang không biết Tề Phú là ai mà lại phách lối như vậy.
"Cậu là ai mà hống hách như vậy."
Tề Phú nhìn vào mặt của Tư Nhất Giang nói một cách bá đạo.
"Tề Phú tôi muốn ai, thì người đó là của tôi."
Ở đây ai mà không biết đến Tề Phú.
Anh là người có quyền lực, chỉ dưới Lôi Lạc Thiên mà thôi.
Tất cả mọi người điều nể mặt Tề Phú.
Anh ít khi nói chuyện, nhưng ra tay thật tàn nhẫn và vô tình.
Bạn của Tư Nhất Giang thường xuyên đến đây, nên biết đến cái tên Tề Phú này.
Cho dù chưa từng gặp mặt, nhưng chỉ cần nghe đến tên Tề Phú, thì cũng phải rùng mình.



"Giang, cậu đừng gây chuyện nữa, côi chừng mắt luôn cả cái mạng này của mình."
Tư Nhất Giang nghe bạn mình nói vậy, liền lo sợ không dám nói gì thêm.
Tề Phú ôm eo Mạc Gia Yến đi lên lầu,
Lúc này cô không còn ý thức nữa.
Mạc Gia Yến đi đảo qua đảo lại, đụng vào cạnh bàn làm chân cô bầm tím.
Tề Phú thấy vậy trong lòng chua sót, anh liền bế cô lên.
Đi đến hành lang Mạc Gia Yến đột nhiên cự quậy.
"Buông tôi ra, anh là ai mà lại ôm tôi."
Mạc Gia Yến đánh đập loạn xạ trên người anh.
Tề Phú bực bội lên tiếng.
"Đừng lộn xộn."
Anh bế cô về phòng của mình, bước vào cửa Tề Phú để Mạc Gia Yến xuống.
Mạc Gia Yến nhìn anh rồi đột nhiên khóc òa lên.
Cô đứng trước mặt Tề Phú, tay nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt cường nghị của anh nói.
"Anh thật là xấu xa, em đã cố tình tránh né anh, sao anh lại xuất hiện trước mặt em."

Tề Phú không hiểu vì sao cô phải trốn tránh anh, không lẽ cô ghét anh.
Tề Phú không nói gì, chỉ lặng lẽ cau mày quan sát Mạc Gia Yến.
Cô vừa khóc vừa nói.
"Em sợ, em sợ lắm, em không muốn phải như vậy đâu.
Em rất khó chịu, trong lòng em rất đau.
Tại sao em lại yêu anh."
Từng giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Tề Phú nghe cô nói vậy, liền vui trong lòng.
Thì ra cô ngóc này, vì yêu anh mà trốn tránh.
Tề Phú bước tới gần Mạc Gia Yến, tay anh sờ lên khuôn mặt ước đẩm nước mắt của cô.
Anh yêu thương lau đi những giọt nước mắt làm anh đau lòng.
Mạc Gia Yến đứng thẳng người dậy, cô gạt tay Tề Phú ra.
"Anh đừng đụng vào em, em không xứng với anh."
Mạc Gia Yến nói xong cô lảo đảo quay người muốn rời khỏi.
Tề Phú cầm chật tay cô, anh áp người Mạc Gia Yến vào tường.
Tay anh giữ chật tay Mạc Gia Yến trên đỉnh đầu.
Anh bá đạo hôn lên đôi môi cô,
Tề Phú nhẹ nhàng đưa đầu lưỡi của mình vào khoan miệng của cô.
Mùi thơm ngọt ngào pha lẫn mùi rượu, làm Tề Phú không thể kèm chế được bản thân mình.
Mạc Gia Yến sửng sốt vài giây, rồi cô bất đầu đáp trả lại nụ hôn nồng nhiệt của Tề Phú.


Hai người vì nụ hôn say đấm, làm mất đi lý trí.
Lần đầu tiên Tề Phú cùng phụ nữ, tiếp xúc thân mật như vậy.
Tề Phú vì sự đáp lại nhiệt tình của cô, mà trở nên khao khát nhiều hơn.
Một cảm giác ham muốn dân trào trong anh.
Tề Phú buông tay Mạc Gia Yến ra, anh bất đầu sờ sọang khắp nơi trên thân thể cô.
Mạc Gia Yến vì sự đụng chạm này của anh, mà toàn thân nống bỏng.
Tiếng thở nặng nề cùng âm thanh kiều mị, thoát ra từ miềng cô làm Tề Phú chiều không nổi.
Anh vén áo của Mạc Gia Yến lên cao, để lộ ra hai bầu ngự trắng nõn của cô.
Tề Phú khom người hôn lên ngực Mạc Gia Yến, cô bất giác kêu lên những tiếng kêu động lòng người.
Tề Phú không muốn cùng cô làm chuyện đó lúc này, anh cố kiềm chế bản thân.
Điều chỉnh lại tâm trạng của mình, Tề Phú đẩy Mạc Gia Yến ra, kéo áo cô xuống.
Mạc Gia Yến lúc này, không hiểu vì sao anh lại đột nhiên làm như vậy.
Cô nghĩ anh không muốn có quan hệ với cô.
Chắc có lẽ anh chê bai cô, Mạc Gia Yến tủi thân, cô không nói gì chỉ lặng lẽ chỉnh lại quần áo trên người mình.
Không nói với Tề Phú lời nào, cô quay mặt định bước ra ngoài.
Tề Phú vương tay cầm lấy tay cô,
Anh biết anh đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của cô.
Tề Phú ôm Mạc Gia Yến từ phía sau.
Anh đặt cầm mình trên vai cô, anh hôn lên má của Mạc Gia Yến, thì thầm vào tai cô.
"Gia Yến, em đừng đi."
Mạc Gia Yến không nói gì, cô không biết trong lòng anh đang suy nghĩ gì.
Tề Phú biết cô đang bối rối, không biết phải làm sao.
"Gia Yến, anh muốn, em nhưng không phải bây giờ.
Em đang say anh không muốn bất nạt em."
Lúc này Mạc Gia Yến mới hiểu, anh thật sự là một người quang minh chính đại.
Không phải vì anh chê bai cô, anh chỉ sợ sau khi cô tĩnh rượu, sẽ hối hận về việc mình đã làm.
Mạc Gia Yến xoay người lại, cô nhìn vào mắt Tề Phú, cô có thể thấy được anh đang kèm nén dục vọng đang vâng trào trong người mình.
Mạc Gia Yến vương tay, cởi từng cái nút áo sơ mi của anh ra.
Tề Phú chụp lấy bàn tay của cô, anh nhìn vào mắt của Mạc Gia Yến nói.
"Em không hối hận."
Cô nở nụ cười rực rỡ, gật đầu nói.
"Không hối hận."
Vừa nói dứt lời, Tề Phú đã ôm Mạc Gia Yến lên đặt cô lên giường.
Tề Phú cởi bỏ quần áo trên nguời Mạc Gia Yến ra, anh gấp gáp cởi áo khoác và áo sơ mi của mình, quăng xuống mặt đất.
Hai thân thể trần truồng quấn lấy lẫn nhau.
Trong lòng hai người bọn họ, vì tình cảm bị đẹ nén bấy lâu, mà trở nên nồng nhiệt và mãnh liệt hơn.
Sáng sớm hôm sau, khi Mạc Gia Yến tĩnh lại không thấy Tề Phú đâu.
Trong lòng cô hơi thất vộng, không lẽ hôm qua, anh chỉ vì dục vọng nên mới có quan hệ với cô.
Mạc Gia Yến buồn bã ngồi trên giường, ụp mặt xuống đầu gối mình.
Tề Phú từ phòng tắm đi ra nhìn thấy cô như vậy, trong lòng anh lo lắng.
Tề Phú liền đi tới ôm cô vào lòng nói.
"Còn đau không ?"
Cô nhìn anh, vui mừng lát đầu.
Anh yêu thương hôn lên tóc cô.
Giọng nói thâm tình của anh vang lên.
"Lần đầu tiên, sao không nói cho anh biết."
Mạc Gia Yến mắc cỡ, khuôn mặt ửng hồng không dám nhìn vào mặt Tề Phú.
Tề Phú thấy cử chỉ thẹn thùng của cô,
anh tươi cười nói.
"Bây giờ em đã là người phụ nữ, của Tề Phú anh."
Thời gian thấm thoát trôi qua, chỉ còn một tuần nữa là đến ngày Trình Lam sinh em bé.
Trong lúc này Lôi Lạc Thiên cẩn thận vô cùng.
Anh không cho phép cô ra ngoài một mình, chỉ được ở trong biệt thự Lôi Viên.
Hôm nay là sinh nhật 20 tuổi của Đường Tam, Trình Lam cố tình mời các người bạn thân của cô và Lôi Lạc Thiên, đến chúc mừng cho Đường Tam.
Để chuẩn bị cho tối hôm nay, Trình Lam đã bận rộn hết cả ngày.
Nào là quà mừng sinh nhật, nào là những đồ trang trí.
Cô còn đích thân chọn lựa mấy món ăn cho đêm nay.
Lôi Lạc Thiên từ công ty trở về, nhìn thấy Trình Lam thân hình tròn trịa lu bu lo lắng mọi chuyện.
Anh đau lòng để áo vest xuống ghế sopha, anh bước tới ôm Trình Lam vào lòng.
Ngửi được mùi hương quen thuộc của anh, Trình Lam bất giác nở nụ cười dịu dàng.
Từ sáng tới giờ, mỏi khi ra vườn hoa Trình Lam điều nhớ đến anh.
Hôm nay hoa trong vườn điều nở rộ, làm phong cảnh trong Lôi Viên đẹp vô cùng.
"Sao không nghỉ ngơi?
Những chuyện này em cứ giao cho Má Trần."
Má Trần từ phòng bếp mang lên cho Lôi Lạc Thiên một ly nước trái cây.
Trình Lam đã dặn dò Má Trần, không cho Lôi Lạc Thiên uống cafe ở nhà nữa.
Cô biết ở trong công ty, anh đã uống rất nhiều cafe.
"Em không mệt, em xem Tam Nhi như là em ruột, nên muốn đích thân chuẩn bị cho em ấy."
Lôi Lạc Thiên yêu thương hôn lên tóc cô nói.
"Được, như phải giữ gìn sức khỏe."
Trình Lam cười gật đầu.
6 giờ tối Lôi Lạc Thiên và Trình Lam ngồi trên ghế sopha ở trong phòng khách.
Lôi Lạc Thiên mặc quần tay xanh và áo sơ mi cùng màu.
Trình Lam mặc đầm bầu màu xanh.
Hai người nhìn vào sứng đôi vô cùng.
Tuy là đang mang thai, nhưng thần sắc của Trình Lam luôn tỏa ra sự cao quý và sang trọng vô cùng.
Người đầu tiên đi vào là Nam Liệt và Việt Vũ.
Hai người điều mặc âu phục màu đen, áo sơ mi trắng.
" Thiên, cậu khỏe chứ."
Nam Liệt lên tiếng, đã mấy tháng hai người không gặp nhau.
Nam Liệt đầu tắt mặt tối lo về việc của bang Lôi Ưng.
"Khỏe, hai người vẫn ổn chứ?"
Lôi Lạc Thiên nhìn Nam Liệt và Việt Vũ nói.
Nam Liệt và Việt Vũ ngồi xuống sopha, đối diện với Lôi Lạc Thiên và Trình Lam.
"Còn một số chuyện bên Trung Đông, cần đích thân cậu giải quyết."
Lôi Lạc Thiên tay đặt qua eo Trình Lam nói.
"Nam Liệt từ nay về sau tôi sẽ không nhúng tay vào hắc đạo nữa, tôi sẽ giao bang Lôi Ưng lại cho cậu và tổ chức Kim Xà lại cho Việt Vũ.
Cậu sẽ thay thế tôi làm Lão đại còn Việt Vũ sẽ làm thủ lãnh của tổ chức Kim Xà."
Nam Liệt do dự, anh nhìn Việt Vũ rồi nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
"Tôi chỉ sợ đám thủ hạ không phục."
Lôi Lạc Thiên cười nói,
"Cậu yên tâm, tôi đã ra thông báo, nếu ai không phục cậu, kiêu họ đến tìm Lôi Lạc Thiên tôi.
Tôi chỉ là rút lui khỏi giới hắc đạo, như vẫn ở đây hai cậu cần gì cứ tới tìm tôi."
Lôi Lạc Thiên đã suy nghĩ rất lâu, bây giờ anh đã có gia đình.
Anh không muốn Trình Lam phải lắng cho anh.
Vả lại anh còn có Lôi Thị, anh muốn giành nhiều thời gian cho cô và bảo bối.
Cho dù anh không nhúng tay vào hắc đạo, nhưng quyền lực của anh không ai có thể thay thế.
Nói là rút lui, nhưng nhiếu anh cần gì thủ hạ của anh sẽ hết lòng vì anh, mà không tiết hy sinh tính mạng.
Trình Lam nghe anh nói vậy, trong lòng cảm động, cô biết anh vì cô nên mới ra quyết định này.
Tràn Hạo, Mạnh Hùng và Mạc Gia Thành đi vào.
Thủ hạ của Mạnh Hùng tay cầm một hợp quà thật to.
Trình Lam nhìn chung quanh, cô không thấy Kiều Nhi đâu, liền hỏi Mạnh Hùng.
"Kiều Nhi đâu? Không đi cùng anh sao."
Tràn Hạo đứng sau lưng Mạnh Hùng, hai tay làm thành dấu thập, ra hiệu cho Trình Lam đừng hỏi nữa.
Sắc mặt Mạnh Hùng liền trầm xuống, chân mày câu lại thành đường thẳng.
Mạnh Hùng không trả lời Trình Lam, anh đi đến ngồi xuống bên cạnh Nam Liệt.
Tràn Hạo thấy không khí hơi căng thẳng, anh liền chuyển đề tài.
"Ủa, Đường Tam còn chưa tới
Sao?"
Đường Tam từ ngoài cửa nghe Tràn Hạo nói liền lên tiếng.
"Tràn tổng, anh tìm em."
Lúc này cô tay trong tay cùng Tề Phong đi vào, trên người mặc bộ đầm bó sát thân thể gợi cảm của mình, nhưng lại kính đáo vô cùng.
Đường Tam đã rút được kinh nghiệm của lần trước, cô biết Tề Phong không thích cô ăn mặc hở hang.
Sau đêm bị Tề Phong hành hạ tại Pluket, Đường Tam thề với lòng mình, sau này cô sẽ không để Tề Phong tức giận như vậy nữa.
Anh đã hành hạ cô cả đêm, đến mấy ngày sau tòan thân Đường Tam còn đau nhức.
Đi phía sau Tề Phong và Đường Tam là Tề Phú và Mạc Gia Yến.
Hai người mới bất đầu qua lại với nhau.
Mạc Gia Yến mắc cỡ nên chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh Tề Phú không nói gì.
Tất cả mọi người điều đã đến Trình Lam nhìn Đường Tam nói.
"Chúc mừng sinh nhật Tam Nhi."
Đường Tam vui vẻ tươi cười.
Bước đến ôm Trình Lam vào lòng.
"Cảm ơn Chị."
Mạnh Hùng chỉ vào món quà trên bàn nói với Đường Tam.
"Anh mới phát minh ra một thứ đồ chơi vô cùng thú vị, nên đem đến tặng em."
Đường Tam vui vẻ mở cái hợp ra, bên trong là những dụng cụ dịch dung.
"Wow, cái này chắc chơi vui lắm."
Sắc mặt Tề Phong liền thay đổi, bây giờ mỏi khi hai người cải vải Đường Tam điều trốn tránh anh.
Nếu cô có những thứ này thì làm sao thuộc hạ của anh nhận ra được cô.
Trình Lam nhìn thấy Tề Phong như vậy cô cười nói.
"Mạnh Hùng, anh tặng cái này cho Tam Nhi là anh muốn hại chết Tề Phong có phải không?
Tính tình em ấy ham chơi như vậy, nếu mà dịch dung thì làm sao Tề Phong có thể tìm ra em ấy."



Thử đọc