Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 47 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 47

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Lôi Lạc Bằng tức giận, tay đập mạnh vào thành ghế xe lăn, tay ông rung rung trong lòng giận dữ lớn tiếng nói.
"Không thể nào, ta đã tín toán kỹ càng, không thể có sự sai sót."
Lôi Lạc Thiên cười, anh nhìn Lôi Lạc Bằng và Việt Vũ nói.
"Các người không thể nào ngờ được, Nam Liệt lại là người của tôi sấp sếp tiếp cận các người."
Lôi Lạc Bằng lắc đầu, ông không thể tin nói.
"Ta đã cho người giám sát, nhất cử nhất động của Nam Liệt, sao không phát hiện ra điều gì khả nghi."
Nam Liệt nhìn ông nói.
"Tôi và Thiên biết trước ông sẽ làm như vậy, nên đống kịch thì phải đống cho trọn."
Việt Vũ nhìn Nam Liệt bằng cặp mắt khó tin.
"Trong bệnh viện, Việt Hồng nhìn thấy Long Kiệt hiến máu cho Trình Lam.



Sao cậu lại báo tin đó cho chúng tôi?."
Lôi Lạc Thiên cười, cặp mắt nguy hiểm nheo lại, nhìn họ nói.
"Không báo cho các người, thì sớm muộn gì các người cũng sẽ biết.
Vậy thì sao không mượn cơ hội này, làm cho các người tin tưởng vào Nam Liệt."
Lôi Lạc Bằng không thể tin, với trí tuệ của ông lại không đấu nỗi với Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên nhìn Lôi Lạc Bằng cười kinh thường nói.
"Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Trên đời này không có việc gì là tuyệt đối."
Việt Hồng đứng một nên, vẫn không chiệu thả Trình Lam ra, anh quan sát sắc mặt của Lôi Lạc Bằng.
Chờ đợi chỉ thị của ông.
Trong lòng Trình Lam tức giận, cô tức giận bản thân mình, sao không tin rằng, Lôi Lạc Thiên sẽ có cách đối phó với Lôi Lạc Bằng.
Lôi Lạc Thiên bước tới cầm cây súng, chỉa thẳng vào người của Lôi Lạc Bằng.
Long Kiệt đứng một bên tán thưởng người con rể này của mình.
Ông không ngờ Lôi Lạc Thiên lại tín xa như vậy.
Đã bố trí Nam Liệt làm nội ứng, kế hoạch của anh thật là hoàn hảo.

Nếu Trình Lam không xuất hiện, bay giờ ông tin chắc, Lôi Lạc Thiên đã nắm tổ chức Kim Xà trong lòng bàn tay mình.
Long Kiệt bước tới nói với Lôi Lạc Bằng.
"Nếu tính lại, tôi và Nhã Chi mới thật sự là một đôi, ông mới là kẻ thứ ba."
Lôi Lạc Bằng nghe Long Kiệt gọi vợ mình một cách thân mật.
Ông tức giận khuôn mặt ửng đỏ.
Hai tay đập mạnh lên xe lăn hét lớn.
"Câm miệng, cái tên Nhã Chi không phải để cho ngươi kêu."
Dù là đang trong tình trạn thất thế, Lôi Lạc Bằng vẫn ngoan cố, không chịu khuất phục.
Ông nhìn Việt Vũ nó.
"Dù phải chết, ta cũng sẽ đem con nghiệt chủng này xuống địa ngục cùng ta."
Ha ha ha
Việt Hồng không biết phải làm sao, anh nhìn Việt Vũ chờ đợi lệnh.
Việt Hồng tuy nói là thuộc hạ của Lôi Lạc Bằng, nhưng trên thực thế, anh chỉ trung thành với một mình Việt Vũ mà thôi.
Việt Vũ nhìn Việt Hồng bằng cặp mắt do dự, vài giay sao anh lắc đầu không cho Việt Hồng ra tay lỗ mãng.
Anh không muốn Lôi Lạc Bằng phải chết.
Lôi Lạc Thiên bước tới, cầm cay súng trong tay.
Anh nhìn Lôi Lạc Bằng bằng cặp mắt thù hận.
Mối thù giết cha mẹ anh còn chưa tín với ông, vậy mà bay giờ còn có việc này.
"Tôi đếm tới 3, nếu ông không cho thủ hạ của mình thả Trình Lam ra, mỗi 10 giay to sẽ bắn một phát vào người ông."
Vừa nói xong, Lôi Lạc Thiên bất đầu đếm.


"1.........2..........."
Lôi Lạc Bằng vẫn y như cũ, không một chút hoảng hốt.
Nét mặt dù chết cũng không đầu hàng của ông, làm Lôi Lạc Thiên phẫn nộ.
Anh tức giận liếc nhìn Trình Lam, không muốn tỏa ra quá quan tâm, sợ Lôi Lạc Bằng sẽ làm hại đến Trình Lam hơn.
Anh ngừng một chút rồi đếm tiếp.
"3."
Vừa dứt lời Lôi Lạc Thiên liền nổ phát súng đầu tiên.
Bắn vào tay phải của Lôi Lạc Bằng.
"Bang...."
Đồng thời từ phía Trình Lam cũng vang lên tiếng súng.
"Bang...."
Tất cả mọi người điều kinh ngạc, ngoại trừ Lôi Lạc Thiên ra.
Anh bình tĩnh một cách lạ kỳ.
Giống như mọi việc điều nằm trong sự dự liệu của anh.
Phía Trình Lam, khi tiếng súng vừa vang lên.
Trình Lam khom người xuống né tránh.
Lôi Lạc Thiên đã ra hiệu cho cô.
Cô biết chắc thuộc hạ bắn tỉa của Lôi Lạc Thiên, đang ẩn núp quanh đây.
Cho nên anh mới bình tĩnh như vậy.
Với tính tình của Lôi Lạc Thiên, nếu không nắm trong tay 100% sự an toàn của cô, anh thà bỏ mạng mình cũng không muốn cô bị chút tổn thương nào.
Thuộc hạ của Lôi Lạc Thiên bắn thẳng vào hồng tâm của Việt Hồng.
Việt Hồng tay cầm con dao, ngã xuống mặt đắt, chết ngây lập tức.
Lôi Lạc Thiên xông đến ôm lấy Trình Lam vào lòng, tay anh sờ lên vết thương của cô nói.
"Em có đau không?."
Trình Lam nhìn anh, cặp mắt ngấn lệ, cô lắc đầu nói.
"Không đau, Em xin lỗi."
Trình Lam biết cô sém một chút đã phá vỡ kế hoạch của anh.
Cặp mắt Lôi Lạc Thiên hiện lên rõ ràng sự đau lòng và thương sót.
Lôi Lạc Thiên ngước mặt nhìn Việt Vũ bằng cặp mắt tàn ác, một làng khí tà xông thẳng đến Việt Vũ, làm Việt Vũ bất giác rùng mình, toàn thân tót mồ hôi lạnh.
Việt Vũ sống trong giang hồ từ nhỏ, anh chưa từng thấy qua, trên nguời ai lại có một loại sát khí, có thể làm người ta hoảng hốt, trong lòng bất an như vậy.
Lôi Lạc Thiên đưa Trình Lam cho Long Kiệt châm sóc, anh bước từng buớc đến Việt Vũ.
Nhìn thấy sự nguy hiểm đến gần mình, Việt Vũ nhìn chung quanh.
Tất cả thuộc hạ của anh đã bị thuộc hạ của Lôi Lạc Thiên chế ngự.
Lôi Lạc Thiên từng bước từng bước chậm mà oai nghiêm bước tới gần Việt Vũ hơn.
Tay Lôi Lạc Thiên cầm súng nhìn vào giống như quỷ Satan đến lấy mạn của Việt Vũ.
Việt Vũ trong lòng hoảng sợ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh và vẻ kêu căng.
Lôi Lạc Thiên vừa bước đến gần Việt Vũ, anh nhanh tay vương khẩu súng lên.
Việt Vũ nhìn thấy hành động của Lôi Lạc Thiên, anh dù chết cũng phải chết một cách oai phong lẫm liệt.
Tay định bớp cò súng thì Lôi Lạc Thiên đã ra tay nhanh hơn.
Tiếng súng vang lên.
"Bang...."
Lôi Lạc Thiên bắn vào tay phải, đang cầm súng của Việt Vũ.
Súng từ trên tay Việt Vũ rơi xuống mặt đắt.
Máu tươi từ miệng vết thương tuôn trào ra ngoài.
Việt Vũ dùng tay phải đặt lên miệng vết thương, sắc mặt anh vẫn bình tĩnh như cũ.
Không hề sợ hải, không một tiếng kêu đau, không một tia khuất phục.
Lôi Lạc Thiên tháng thưởng nhất những người giống như Việt Vũ.
Anh muốn Việt Vũ làm thủ hạ của mình.
Một người trung thành như Việt Vũ, Lôi Lạc Thiên rất cảm phục, anh muốn thử thách lòng trung thành của Việt Vũ.
Lôi Lạc Thiên đá vâng khẩu súng của Việt Vũ trên mặt đắt sang một bên.
Anh nhìn về phía Lôi Lạc Bằng, đi đến trước mặt ông.
Lôi Lạc Thiên vương khẩu súng trong tay lên, chỉa thẳng vào người của Lôi Lạc Bằng.
Lúc này Lôi Lạc Khánh từ bên ngoài xông vào, anh nhìn thấy cảnh này liền xông tới.
Chặn trước mặt Lôi Lạc Bằng, anh biết ba anh đã làm nhiều việc có lỗi, với gia đình của Lôi Lạc Thiên.
Nếu có thể dùng tính mạng của mình, để chuột lại lỗi lầm của ông, anh sẽ nguyện ý.
"Thiên, em hẩy tha thứ cho ba anh.
Nếu như trong lòng em không thể nào bỏ xuống được mối thù hận này.
Anh tình nguyện dùng tính mạng của mình thay ba anh chiệu tội."
Lôi Lạc Bằng nghe Lôi Lạc Khánh nói vậy, ở ngoài mặt thì tức giận, nhưng trong lòng thì vui sướng vô cùng.
Ông rất yêu thương Lôi Lạc Khánh, nhưng vì tôn nghiêm và mặt mũi của một người làm cha.
Ông không thể nào tỏa ra sự yêu thương và chiều chuộng Lôi Lạc Khánh được.
Ông dùng tay đẩy Lôi Lạc Khánh ra một bên nói với giọng cọc lóc.
"Không cần ngươi quan tâm."
Lôi Lạc Khánh quay mặt lại nhìn ông, cặp mắt đau lòng làm Lôi Lạc Bằng xúc động.
"Ba, người đã làm nhiều việc sai trái, bây giờ ba hẩy nghe con, bỏ xuống tất cả.
Con sẽ xin em Thiên tha mạng cho ba.
Cuộc đời còn lại con và Ngọc An sẽ phụng dưỡng ba thật tốt."
Lôi Lạc Bằng nghe Lôi Lạc Khánh nói vậy trong lòng đau sót.
Ông vì thù hận mà đã che đậy lương tâm, làm toàn chuyện ác.
Vậy mà ông lại có một người con hiếu thảo như anh.
Lôi Lạc Bằng nhìn Lôi Lạc Khánh, nước mắt bất giác rơi xuống khuôn mặt già nua của ông.
Tay rung rung lao đi những giọt nước mắt trên mặt.
Ông nhẹ nhàng gật đầu.
Lôi Lạc Khánh thấy vậy trong lòng vui suớng vô cùng, anh nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
"Thiên, em muốn như thế nào mới chiệu tha thứ cho ba anh?."
Lôi Lạc Thiên nhìn hai cha con trong lòng hiện lên nỗi chua sót, dù sao ông cũng là bác cả của anh.
Vừa rồi phát súng anh bắn Lôi Lạc Bằng, côi như ông đã trả lại cho anh món nợ giết cha mẹ.
Côi như ân quán hai bên đã không còn nữa, nhưng anh muốn biết Việt Vũ có trung thành với Lôi Lạc Bằng không.
Lôi Lạc Thiên cầm con dao dưới mặt đắt lên, nói bằng giọng giây gát.
"Nếu Lôi Lạc Khánh chiệu phế đi cánh tay của mình, tôi sẽ tha mạng cho Lôi Lạc Bằng ông."
Lôi Lạc Bằng nghe vậy liền chụp lấy bã vai của Lôi Lạc Khánh.
Ông nhìn anh lác đầu.
Lôi Lạc Khánh dỗ dỗ tay lên mu bàn tay của ông. Ý bảo không sao đâu.
"Được, nếu chỉ mắt đi một cánh tay, mà có thể khiến em bỏ qua được thù hận, thì cũng thật đáng giá."
Lôi Lạc Khánh khom người nhạt lấy con dao lên.
Việt Vũ đứng bên cạnh, chạy đến giữ lấy cánh tay của Lôi Lạc Khánh nói.
"Thiếu chủ, nếu Lôi Lạc Thiên muốn một cánh tay, thì để thuộc hạ nhận lấy, nhát dao này thay thiếu chủ."
Vừa nói xong, anh giựt lấy con dao từ trong tay Lôi Lạc Khánh.
Vương lên định đâm vào tay mình.
Nam Liệt thấy vậy, anh vương tay tới chụp lấy lưỡi dao, Việt Vũ cầm trong tay. Ngăn cản Việt Vũ đâm vào tay mình.
Máu chảy xuống con dao và bàn tay Nam Liệt, Việt Vũ kinh ngạc, cặp mắt ngờ vức nhìn Nam Liệt.
Anh không hiểu vì sao Nam Liệt lại làm như vậy.
Nam Liệt nhìn Lôi Lạc Thiên nói,
"Thien, côi như tôi đã đỡ lấy nhát dao này thay Việt Vũ."
Nam Liệt cũng thưởng thức tính tình trung thành, nghĩa khí của Việt Vũ.
Tuy rằng Việt Vũ ra tay tàn nhẫn, nhưng anh hết mực trung thành.
Một người có thể vì chủ mà hy sinh, quả thật là một người có đạo nghĩa.
Lôi Lạc Thiên thấy vậy anh nhìn Lôi Lạc Khánh lên tiếng.
"Được côi như vì anh, em sẽ bỏ qua tất cả."
Lôi Lạc Khánh nhìn Lôi Lạc Thiên cảm kích trong lòng, anh đứng lên nhìn Lôi Lạc Bằng nói.
"Ba bây giờ ba hẩy giao tổ chức Kim Xà cho Thiên.
Con đã có công ty của mình, Ba về biệt thự sống với con và Ngọc An."
Lôi Lạc Bằng cảm động nói.
"Được, cảm ơn con."
Việt Vũ buông con dao trong tay ra, nhìn Nam Liệt bằng cặp mắt cảm kích.
Lôi Lạc Thiên nhìn Việt Vũ nói.
"Bay giờ cậu hẩy gia nhập bang Lôi Ưng của tôi, làm tam đương gia."
Việt Vũ do dự một chút rồi gật đầu đồng ý.
Lôi Lạc Thiên đi đến tới bên cạnh Long Kiệt nói.
"Ba, côi như nể mặt của con bỏ qua chuyện cũ, đừng chấp nhất với Lôi Lạc Bằng nữa ."
Long Kiệt không nói gì, sắc mặt lạnh lùng không một tia cảm súc.
Trình Lam thấy Long Kiệt không có phản ứng.
Cô lay lay cánh tay của ông làm nũng nói.
"Ba, côi như vì con và bảo bối, ba hẩy bỏ qua chuyện cũ."
Long Kiệt nghe Trình Lam kêu mình bằng Ba, trong lòng ông vui sướng.
Lần đầu tiên Trình Lam kêu ông như vậy.
Ông nhìn Trình Lam yêu thương, cặp mắt ngấn lệ gật đầu nói.
"Được, côi như vì con và Thiên ba sẽ bỏ qua hết chuyện cũ."
Trình Lam vui vẻ, vương tay ôm
Long Kiệt.
Lôi Lạc Thiên nhìn thấy cô vui như vậy anh bất giác nở nụ cười.
Chỉ cần Trình Lam tươi cười vui vẻ, Lôi Lạc Thiên làm gì cũng đáng.
Đường Tam đi đến bên cạnh Trình Lam chúc mừng họ.
"Chúc mừng thủ lảnh và chị Lam cha con nhận nhau."
Trình Lam cười nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
"Tất cả điều đã qua, ngày mai hôn lễ của chúng ta, em muốn mọi người điều phải có mặt.
Nhất là anh Ken và chị Ngọc An."
Lôi Lạc Khánh nghe Trình Lam nói vậy, trong lòng cảm động vô cùng.
Anh liền lên tiếng.
"Nhất định anh và Ngọc An sẽ tham gia hôn lễ của hai em."
Tất cả mọi người điều vui vẻ tươi cười, đột nhiên Đường Tam kêu lên một tiếng.
"Chết rồi, "
Đường Tam vừa gấp gáp chạy vừa nói.
"em phải về Lôi Viên xem tình trạng của Tề Phong.
Vừa rồi vì sợ thuốc mê không đủ tác dụng, em đã tăng gấp đôi liều lượng."
Đường Tam như mũi tên, lao thẳng ra ngoài.
Tất cả mọi người nhìn thấy, dáng vẻ lo lắng và hấp tấp của Đường Tam điều bật cười thành tiếng.
Ha ha ha ha
Không khí trong nhà thờ trở nên nhộn nhịp vui vẻ hơn.
The End.
Lời của tác giả:
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ đọc hết truyện Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ, đây là truyện đầu tiên mình viết, nhưng không ngờ lại được rất nhiều sự ủng hộ, từ mọi người.
Truyện thứ nhì mình sẽ viết về Mạnh Hùng và Kiều Nhi.
Mông các bạn ủng hộ truyện thứ nhì của mình.
"Tổng tài bá đạo và cô vợ luật sư kêu ngạo của mình."
Để cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, mình sẽ viết thêm phiên ngoại truyện.
Mông các bạn đọc truyện vui vẻ.



Thử đọc