Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 43

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Ngày hôm sau Lôi Lạc Thiên cùng Tề Phú về công ty làm việc.
Trình Lam gọi cho Đường Tam, đến biệt tự Lôi Viên có chuyện bàn bạc.
Tề Phong nhìn thấy Đường Tam, từ bên ngòai đi vào anh vui vẻ nói.
"Sao em đến sớm vậy, tối hôm qua còn bảo là mệt."
Đường Tam tức giận bĩu môi nói.
"Tại anh đó, cả đêm hành hạ người ta."
Tề Phong nghe cô nói vậy liền hắng giọng.
A um....
Lúc này mấy tên thuộc hạ của Tề Phong, đứng bên cạnh canh chừng điều bụm miệng cười.
Trong lòng thầm nghĩ.



Rốt cuộc cũng có người trừng trị được đại ca.
Đường Tam nhìn thấy dáng vẻ ngại ngùng, khuôn mặt ửng đỏ của Tề Phong liền bật cười.
Đường Tam cố tình chiêu chọc anh.
"Để em dặn dò Má Trần, nấu canh tẩm bổ cho anh, đêm qua anh yếu quá."
Tề Phong nghe Đường Tam nói vậy, muốn bị sặc bở nước bọt của chính mình.
Tề Phong ngượng ngùng xoay người nhìn mấy tên thủ hạ, bắt gặp khuôn mặt muốn cười mà làm ra vẻ, chúng tôi không nghe được gì của họ.
Tề Phong nổi giận trợn mắt lên nhìn Đường Tam, lúc này đang thông thả bước lên lầu, làm như không có chuyện gì xảy ra.
Đường Tam vừa đi vừa cười gian trá,
để lại Tề Phong với một bụng đầy nộ khí.
Bước vào phòng của Trình Lam, Đường Tam nhìn thấy cô đang ngồi trên ghế sopha kế bên cửa sổ.
Tầm mắt của Trình Lam nhìn ra ngoài, ngấm những bông hoa xinh đẹp mà Lôi Lạc Thiên hôm qua cho người trồng vì cô.
Từ trên nhìn xuống Trình Lam có thể nhìn thấy, các cành hoa Hồng màu đỏ được kết thành hình trái tim, ở trong chính giữa, là hai chữ cái T và L, được kết thành bằng hoa Hồng trắng.
Chữ T tượng chưng cho Thiên cũng có thể là Trình trong Trình Lam, còn L thì là Lam cũng có thể là Lôi trong Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên biết Trình Lam thích nhất là hoa Tường Vi.
Hoa thương Vi có rất nhiều màu, nhưng chung quanh Lôi Lạc Thiên chỉ trồng một mặt hoa Tường Vi màu Hồng.

Vì Hoa Tương Vi màu hồng, có ý nghĩa là "Anh yêu em mãi mãi."
Anh muốn làm Trình Lam kinh ngạc, mới cố tình cho người trong vòng một ngày làm hoàn tất vườn hoa này để tặng cô.
Tâm tư của Lôi Lạc Thiên làm Trình Lam vô cùng cảm động.
Càng lúc cô càng cảm giác được, tình yêu mạnh mẽ mà anh đã dành cho cô.
Có đôi khi Trình Lam nghĩ, nếu cuộc đời này mình không gặp được một người bá đạo mà chung tình như Lôi Lạc Thiên.
Không biết bay giờ mình sẽ ra sao, chắc có lẽ giờ này cô vẫn là một Trình Lam, vô tư không lo âu, không vướng bận, không có một tiêu trong cuộc sống.
Ngoại trừ nghiêm túc làm nghiệm vụ ra, chắc có lẽ cô sẽ không bao giờ biết đến cái gì gọi là "tình yêu khắc cốt ghi tâm".
Đường Tam đi đến bên cạnh, đặt tay lên vai của Trình Lam nhìn theo tầm mắt của Cô.
Đường Tam chặc lưỡi tán thưởng.
"Anh Thiên quả thật là một người có tâm tư."
Trình Lam gật đầu nhìn Đường Tam nói.
"Càng ngày chị càng yêu người đàn ông này.
Cho nên chị phải tìm cách, giết cho bằng đuợc Việt Vũ.
Còn về phần Lôi Lạc Bằng, ông ta là bác cả của Lạc Thiên, chị sẽ để anh ấy tự giải quyết."
Trình Lam cầm lấy điện thoại di động, mở ra ứng dụng theo dõi.
Lúc đầu không nghe gì cả, Trình Lam và Đường Tam chờ khoản chừng 30 phút, rốt cuộc cũng nghe được giọng nói của Việt Vũ và Nam Liệt.
"Thủ lãnh kêu tôi báo với cậu,
vào ngày hôn lễ chúng tôi sẽ cho người lén vào nhà thờ, chế ngự thuộc hạ của Lôi Lạc Thiên.
Cậu phải phố hợp với chúng tôi, bỏ thuốc mê vào nước của bọn họ.
Lần này thủ lãnh chỉ muốn thành công, không muốn thất bại.


Ông ấy muốn Lôi Lạc Thiên, Long Kiệt và Trình Lam phải chết."
"Được, việc bỏ thuốc mê cứ giao cho tôi.
Tôi sẽ ở bên trong, tìm cách bắt Trình Lam làm con tin.
Tôi không tin lúc Trình Lam nằm trong tay tôi, Lôi Lạc Thiên còn giám hống hách."
Việt Vũ nghe Nam Liệt nói vậy liền cười đắc ý.
"Kỳ này chúng ta sẽ cho Lôi Lạc Thiên, ném thử muồi vị thất bại là gì.
Tôi sẽ trả lại cho hắn cấp 10 lần, những sỉ nhục mà hắn đã gay ra cho tôi."
"Tôi đã chờ cái ngày này từ lau."
Nam Liệt dùng giọng gian ác nói.
Trình Lam và Đường Tam nghe bọn họ nói vậy liền nhìn nhau.
Trình Lam biết nếu việc này, có sự giúp đỡ của Nam Liệt, thì chắc chắn kế hoạch của Lôi Lạc Thiên sẽ thất bại.
"Tam nhi, em phải đến nhà thờ lắp ráp thiết bị camera theo dõi.
Chị muốn có thể quan sát tất cả hành động của bọn họ."
"Dạ, em đi ngay."
Đường Tam nói xong định đi, nhưng cô do dự một chút rồi nhìn Trình Lam nói.
"Chị Lam, chị có nên nói với anh Thiên, về việc của Nam Liệt không?"
Trình Lam nhìn ra ngoài cửa sổ, cất giọng nói.
" Chị sẽ nói với anh ấy tối nay."
Nghe Trình Lam nói vậy, Đường Tam mới yên tâm mà rời khỏi, đi đến nhà thờ Đức Mẹ.
Đường Tam đi một vòng xem xét hoàn cảnh xung quanh.
Nhập hết chi tiết vào máy tính xách tay.
Trong lúc đi xung quanh nhà thờ, Đường Tam chợt suy nghĩ ra một ý định.
Cô bất đầu lắp ráp camera theo dõi, đồng thời đặt thêm mấy quả bom mini tự mình biến chế, vào trong mấy góc khuất.
Có thể dùng điện thoại di động để khởi động bom từ xa.
Làm xong tất cả Đường Tam gọi điện báo cho Trình Lam biết.
Đồng thời cũng gởi qua cho Trình Lam sơ đồ của nhà thờ.
Tại Lôi Thị, trong phòng Chủ Tịch Kiều Nhi cầm một sấp văn kiện đứng trước mặt Lôi Lạc Thiên.
Lúc này Lôi Lạc Thiên đang ngồi trên cái ghế da, thỏai mái sau bàn làm việc của mình.
Đầu anh khom xuống, tay cầm cây bút Montblanc màu đen, đang đọc những văn kiện đặt trên bàn, chuẩn bị phê duyệt những tờ văn kiện này.
"Anh Thiên, bên paris em đã giải quyết xong.
Họ đã ký hợp đồng với Tân Thị vào tuần trước."
Kiều Nhi đặt văn kiện trên tay xuống bàn cho anh.
Cô vừa mới trở về từ Paris,
Lôi Lạc Thiên phái cô qua đó, thương lượng với một công ty lớn, muốn họ phải hợp tác với Tân Thị.
Với thế lực của Lôi Lạc Thiên trên thương trường, chỉ cần anh lên tiếng thì việc gì cũng có thể giải quyết.
Kiều Nhi thắc mắc muốn hỏi Lôi Lạc Thiên từ lâu, nhưng chưa có diệp.
"Anh Thiên, tạo sao anh lại giúp Tân Thị qua cái ải khó khăn kỳ này.
Nếu anh không ra tay trợ giúp, thì họ sẽ bị phá sản."
Lôi Lạc Thiên nghe Kiều Nhi nói vậy, anh đặt bút trên tay xuống bàn, ngước mặt lên nhìn Kiều Nhi nói.
"Lôi Lạc Khánh không liên quan gì đến mối thù của anh.
Anh ta đã cứu mạng Lam Lam nhiều lần.
Lôi Lạc Thiên anh là người có thù phải trả, có ơn phải đền.
Côi như lần này anh trải lại cho anh ta, món nợ ân tình."
Lôi Lạc Thiên nói xong tiếp tục đọc văn kiện trên bàn, vì thời gian trước anh phải ở cạnh Trình Lam, nên lượng công văn cần anh phê duyệt, đã chất chồng như núi.
Bay giờ anh phải làm việc với tóc độc cấp đôi mới có thể theo kiệp.
Kiều Nhi nhìn anh, môi mím chật do dự một chút rồi mới nói.
"Anh Thiên, thời gian sau em muốn qua chi nhánh bên Paris làm việc, có được không?"
Cặp mắt của Lôi Lạc Thiên hiện lên vẻ do dự, anh không ngẩng đầu chỉ lạnh lùng nói ra hai chữ.
"Mạnh Hùng."
Hai tay Kiều Nhi đặt bên hong, bất giác nắm chật lại khi nghe hai từ này.
Giờ phút này điều mà cô không muốn nghe nhất, chính là tên của anh ta.
Kiều Nhi lưỡng lự một chút rồi mới nói.
"Em không muốn Mạnh Hùng biết, em trở về Paris.
Anh đừng nói với anh ta."
Lôi Lạc Thiên cười lác đầu.
"Kiều Nhi em cũng biết rõ tính tình của Mạnh Hùng. Dù em có trốn đến chân trời góc bể, anh ta cũng sẽ tìm được em."
"Anh không cần lo, chỉ cần anh không nói, em sẽ có cách."
Kiều Nhi kiên quyết nói.
Tiếng cửa phòng bị đá bung ra, vang lên.
Bang....
Mạnh Hùng giận dữ, khuôn mặt hầm hầm, không kiên nể gì đến Lôi Lạc Thiên xông vào.
Cô thư ký nét mặt lo âu, vội vã chạy theo sau, khom người lo sợ nói với Lôi Lạc Thiên.
"Chủ Tịch, tôi đã.."
Lời chưa nói hết, đã bị Lôi Lạc Thiên cắt ngang.
Anh vẫy tay, ra hiệu cho cô thư ký lui ra ngoài.
Cô thư ký khom người định đi, giọng nói của Lôi Lạc Thiên vang lên.
"Hủy bỏ tất cả, các cuộc hẹn hôm nay của tôi."
"Dạ"
Cô thư ký lịch sự trả lời, rồi đi ra ngoài tiện tay kép cửa lại.
"Mạnh Hùng, cậu xem Lôi Thị của tôi là nhà cậu à?"
Mạnh Hùng không để ý đến Lôi Lạc Thiên, bước tới túm lấy tay của Kiều Nhi.
Vì dùng sức quá mạnh, Kiều Nhi bất giác câu mày.
"Muốn trốn, nghĩ cũng đừng nghĩ."
Lời nói bá đạo của Mạnh Hùng, làm tính tình quật cường của Kiều Nhi bộc phát.
Cô dùng sức vẫy tay ra khỏi tay của Mạnh Hùng.
Tỏa ra thái độ không nhượng bộ.
Kiều Nhi ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mặt Mạnh Hùng, kiêu ngạo nói.
"Việc của Kiều Nhi tôi, không tới phiên Mạnh Tổng quản."
Nói xong cô không khách khí bước mạnh mẽ ra ngoài.
Mạnh Hùng nhìn cô bước đi tức giận định đuổi theo, nhưng không ngờ lại bị Lôi Lạc Thiên kéo lại.
Lôi Lạc Thiên chỉ vào ghế sopha,
ý bảo Mạnh Hùng ngồi xuống.
Mạnh Hùng bất đắc dĩ nghe theo,
Trong lòng phiền muộn, Mạnh Hùng lấy trong hợp ra hai điếu cigar.
Đưa cho Lôi Lạc Thiên một điếu, anh dùng bặt lửa đốt nó lên.
Mạnh Hùng chán nản hít vào một hơn thật sâu, rồi từ từ nhả khói.
Anh ngã đầu dựa lên sopha rồi chậm rãi nói.
"Kế hoạch của cậu ra sao rồi?"
Lôi Lạc Thiên nhả một ngụm khói đen, anh đặt điếu cigar lên đồ gạt tàn thuốc rồi nói.
"Đã sắp xếp xong tất cả, chỉ còn đợi cá rơi vào lưới."
"Cậu chắc, không cần sự giúp đỡ của tôi."
Lôi Lạc Thiên nhìn anh, cười lác đầu.
Chuyện của tôi, tự tôi có thể giải quyết.
Hai người, mỏi người điều mang tâm sự khác nhau.
Lôi Lạc Thiên cầm điếu cigar lên, mân mê nó trong tay.
Dưới làng khói thuốc mờ mịt, cặp mắt lạnh lẽo của Lôi Lạc Thiên hiện lên sự nguy hiểm.
Toàn thân anh tỏa ra sát khí đằng đằng.



Thử đọc