Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 41

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Bùi Anh Tuấn không muốn gây chuyện phiền phức liền lên tiến.
"Thôi mình đi bệnh viện đi.
Nếu chậm trễ, cánh tay em sẽ bị phế."
Ngọc Anna tức giận, tính tình đại tiểu thư của cô ta, bắt đầu bộc phát.
"Đi......đâu có dễ dàng như vậy.
Dám đụng vào em, em sẽ khiến bọn họ, hối hận vì đã chọc đến Ngọc Anna em."
Vừa nói xong cô ra hiệu cho hai tên vệ sĩ, vừa mới bước vào cửa hàng, khi nghe tiếng thét của cô.
Cô muốn họ cho Trình Lam một bài học.
Trình Lam đứng quan sát Ngọc Anna, nhìn thấy hai tên vệ sĩ tiến đến gần mình, cô không hề tỏa ra chút gì gọi là sợ hãi, hay hoảng hốt cả.
Ai nấy điều biết, cô Ngọc Anna này bụng dạ hẹp hòi, ra tay đọc ác.



Có một cô gái, lúc trước chỉ vì giành giật một bộ lễ phục mà đắc tội với Ngọc Anna.
Ngọc Anna đã cho vệ sĩ của mình, đánh cô ta cho đến tàn phế, còn tự tay của mình dùng kéo xởn mái tóc dài của cô gái kia.
Các cô phục vụ điều tán thưởng, sự gan dạ này của Trình Lam.
Nếu đổi lại là bọn họ, chắc giờ này tay chân điều rung cầm cập.
Bùi Anh Tuấn thấy vậy, liền túm lấy tay của Ngọc Anna nói.
"Đừng đụng vào họ, em đấu không lại họ đâu."
Ngọc Anna vẫy tay mình ra khỏi bàn tay của Bùi Anh Tuấn, nhìn anh khinh thường nói.
"Đúng là nhát gan, có ai ở Thành Phố S này, mà em không dám đụng vào."
Một lời nói ngong cuồng thót ra từ miệng của Ngọc Anna, làm Bùi Anh Tuấn phải rùng mình.
Chắc cô ta không biết mình đang đụng vào ai.
Tề Phong nghe Ngọc Anna nói vậy, liền cảm thấy thương hại cho gia đình của cô ta.
Tại sao lại sinh ra một đứa con ngang ngược và lộng hành như vậy.
"Ngọc tiểu thư, đúng là lá gan to bằng trời.
Lôi Lạc Thiên tôi, mà cô cũng xem không ra gì."
Giọng nói uy nghiêm của Lôi Lạc Thiên vang lên.

Lúc này Lôi Lạc Thiên từ bên ngoài cửa bước vào, vì nghe đuợc những lời Ngọc Anna vừa nói, cập mắt anh hơi khép lại, đầy nguy hiểm.
Trên người anh mặc một bộ âu phục Armani màu đen, áo sơ mi màu xanh.
Nhìn không chổ nào có thể chê được, dáng người anh, dù mặc gì đi chăng nữa, cũng tôn lên sự cao quý và quyền uy.
Trên người Lôi Lạc Thiên luôn tỏa ra tà khí, làm người ta nhìn vào rất thu hút, nhưng lại không dám đến gần.
Đi phía sau anh là Tề Phú và hai tên vệ sĩ.
Khí thế của Lôi Lạc Thiên, không ai có thể sánh bằng.
Sự oai nghiêm của Anh, làm tất cả mội người, điều phải e sợ và khép nép.
Lúc này tất cả ánh mắt điều dồn hết lên người anh.
Những ánh mắt hâm mộ của mấy cô phục vụ, làm Trình Lam chán ghét trong lòng.
Lôi Lạc Thiên không để ý đến một ai, anh bá đạo bước đến ôm Trình Lam vào lòng.
Họ không thể nào tưởng tượng được, một cô cái tầm thường, lại được một người đàn ông xuất sắc như anh yêu thương.
Ngọc Anna nhìn thấy Lôi Lạc Thiên, sắc mặt liền thay đổi, cô nhận ra Lôi Lạc Thiên.
Dù anh ít khi xuất hiên trong giới truyền thong, nhưng vì là bạn lâu năm của Mạc Gia Yến, nên cũng biết đến Lôi Lạc Thiên phần nào.
" Lôi Tổng, ngài nói vậy là không đúng.
Là vị tiểu thư này ra tay trước, đánh gãy tay của tôi.
Vì quá tức giận nên tôi mới nói vậy."
Ngọc Anna thay đổi giọng điệu nói chuyện của mình, muốn làm Lôi Lạc Thiên có ấn tượng tốt với cô.
Lôi Lạc Thiên buông Trình Lam ra, nhìn vào khuôn mặt thờ ơ của cô lên giọng hỏi.
"Là em ra tay?"
Trình Lam nhìn anh, giọng nói thản nhiên vang lên.


"Phải là em, chỉ là chuyện nhỏ, anh không cần lo."
Mấy cô phục vụ thầm nghĩ trong lòng.
Đánh gãy tay người ta mà gọi là chuyện nhỏ.
Còn câu "anh không cần lo" của cô ý nghĩa là gì?
Không cần lo cho Ngọc Anna, hay không cần lo cho cô.
Lôi Lạc Thiên tức giận, sắc mặt liền thay đổi, nhìn Trình Lam bằng cập mắt bực bội.
Ngọc Anna vui mừng trong lòng, cô nghĩ chắc chắn, dù Lôi Lạc Thiên thế lực có lớn đến đâu, cũng phải nể mặt Ngọc gia phần nào.
Dù sao gia tộc của cô, cũng không phải tầm thường.
"Tại sao lại vì một người không ra gì, mà làm bẩn tay mình."
Lúc nghe Lôi Lạc Thiên nói vậy, miệng của các cô phục vụ, há thành chữ O, vì kinh ngạc.
Sắc mặt của Ngọc Anna liền biến sắc.
Cô không ngờ anh lại nói như vậy.
Đánh gãy tay của cô anh không nói gì thì thôi, lại lo tay của cô ta bị bẩn.
Trên đời này, sao lại có một người nói chuyện vô lý như vậy.
Lôi Lạc Thiên nhìn vào bàn tay của Trình Lam, lúc này hơi ửng đỏ.
Anh đau lòng cầm tay cô lên, nhẹ nhàng xoa vào nơi bị đỏ, trên tay của Trình Lam.
Lôi Lạc Thiên ngước mặt lên dùng giọng nói lạnh lùng nói với Ngọc Anna.
"Là cô làm tay của vợ tôi sưng đỏ?"
Lúc nghe Lôi Lạc Thiên nói Trình Lam là vợ của anh.
Ngọc Anna liền sợ hãi, nhưng chỉ trong chốc lát, cô lấy lại tinh thần.
"Sao Lôi Tổng lại nói như vậy.
Tay của cô ta chỉ hơi đỏ mả thôi, còn tay của tôi đã bị cô ta đánh gãy."
Lôi Lạc Thiên nhìn Ngọc Anna, cập mắt giận dữ như muốn ăn tươi nuốt sống cô ta.
Ngọc Anna vì ánh nhìn sắc bén này của Lôi Lạc Thiên, bất giác lui về phía sau hai bước.
Giọng nói ngang tàng của Lôi Lạc Thiên vang lên.
"Dù cô có chết 100 lần, cũng không thể so được với chút tổn thương này của vợ tôi."
Bùi Anh Tuấn nghe những lời nói bá đạo này của Lôi Lạc Thiên.
Trong lòng thầm nghĩ, so với lời đồn Lôi Lạc Thiên còn đáng sợ hơn nhiều.
"Lôi Tổng, tôi nghĩ Ngọc tiểu thư không có ý làm hại đến Lôi phu nhân. Xin ngài thứ lỗi cho cô ấy."
Ngọc Anna tức muốn chết luôn.
Trên đời này sao lại có nguời vô lý như vậy.
Cô tưởng rằng mình là người ngang ngược nhất, nhưng không ngờ, Lôi Lạc Thiên còn ngang ngược hơn cô cấp trăm cấp ngàn lần.
Bị người ta đánh gãy tay, mà còn phải nói xin lỗi.
Đây là cái thế giới gì, từ trước tới giờ chỉ có cô ăn hiếp người ta, chứ đâu có việc, cô phải xuống nước xin lỗi.
Ngọc Anna không biết sống chết liền lên tiếng.
"Tại sao tôi phải xin lỗi cô ta, dù sao đi chăng nữa, Ngọc Gia cũng có tiếng tâm và địa vị ở Thành Phỗ S này.
Dù Lôi Tổng muốn đánh chó, cũng phải kiêng chủ nhà."
Lôi Lạc Thiên nghe Ngọc Anna nói vậy, sắc mặt của anh hiện lên vẽ tà ác.
Chân mày anh bất giác nhíu lại, cập mắt nhìn thẳng vào mặt của Ngọc Anna.
Tiếng nói khàn khàn của Lôi Lạc Thiên vang len.
"Ngọc Thị là cái thá gì, mà Lôi Lạc Thiên tôi phải nể mặt."
Nói xong anh liền nhìn Trình Lam, vào lúc này vì đứng quá lâu, nên thân thể của Trình Lam mệt mỏi vô cùng.
Cô nép người sát vào người của Lôi Lạc Thiên.
Dựa đầu lên lòng ngực rắn chắc của anh.
Đặt hết trọng lượng cơ thể của mình, lên người anh.
Lôi Lạc Thiên biết, vì mang thai cho nên sức khỏe của cô hơi yếu.
Trước mặt của tất cả mội người,
Lôi Lạc Thiên yêu thương bế Trình Lam qua ghế sopha bên cạnh ngồi xuống.
Ôm trọn thân thể củ Trình Lam vào lòng.
Mấy cô phục vụ ước gì mình có thể tìm đước, một người đàn ông như Lôi Lạc Thiên.
Ngọc Anna nghe Lôi Lạc Thiên kinh thường gia đình mình, liền nỗi cáu.
"Lôi Tổng, đừng tưởng một tay có thể che trời."
Lôi Lạc Thiên nghe Ngọc Anna nói vậy, cập mắt hiện lên sự châm chọc, giọng nói kinh thường vang lên.
"Lôi Lạc Thiên tôi không thể một tay che trời.
Nhưng chỉ cần một lời nói của tôi, Ngọc gia, sẽ vì cô chỉ trong vòng một đêm, mà tán gia bại sản."
Nói xong anh ra hiệu cho Tề Phú.
Tề Phú liền lấy điện thoại di động ra gọi cho trợ lý của mình.
"Cho người làm giá cổ phiếu của Ngọc Thị, xuống tới không đáng một xu.
Lôi Tổng không muốn Ngọc Thị có cơ hội trở mình"
Ngọc Anna nghe anh nói vậy cô liền xông tới, mật cho cánh tay của mình, lúc này đang đau đớn vô cùng.
Cô chụp lấy cái điện thoại trong tay Tề Phú nói.
"Không.... Các người không được làm như vậy."
Lôi Lạc Thiên nhìn thấy Trình Lam câu mày, vì những tiếng la hét của
Ngọc Anna.
Anh bực bội nhìn Bùi Anh Tuấn nói.
"Bùi công tử, người nên đem cô ta đi đi. Đừng làm vợ tôi khó chịu."
Lúc này Bùi Anh Tuấn bước tới đỡ lấy Ngọc Anna. Giờ không con ra vẻ phách lối ta đây nữa.
"Em đừng náo loạn nữa, em sẽ hại chết cả gia đình của mình."
Lúc này Ngọc Anna mới chịu nghe lời nói của Bùi Anh Tuấn.
Cô biết Lôi Lạc Thiên có khả năng đó.
Ngọc Anna, Bùi Anh Tuấn và mấy tên vệ sĩ, rơi khỏi cửa hàng áo cưới Thần Thoại.
Bốp bốp bốp....
Lúc này từ trên lầu truyền đến mấy tiếng vỗ tay.
Ha ha ha
Alex Smith cười một cách sảng khoái, từ trên lầu bước xuống.
Anh mặc một cái áo sơ mi và quần tây màu trắng, mang giày thoải mái "boat shoes"
* Đôi giày làm bằng vải bố, không cần mang vớ, cao đến mắt cá chân.
Dáng người Alex cao gầy, làn da trắng, mũi cao thẳng,cập mắt màu xanh nước biển.
Anh là một người Pháp nguyên thủy.
"Thiên, đã lầu không gặp, cậu không hề thay đổi chút nào, vẫn luôn làm người ta nhìn vào thật khó ưa."
Alex Smith đi tới bắt tay của Lôi Lạc Thiên.
"Alex, đã lâu không gặp, cái miệng này của cậu, vẫn không nói được, một lời dễ nghe ."
Lôi Lạc Thiên vừa bắt tay Alex vừa nói.
Alex là bạn thân từ thời đại học với Lôi Lạc Thiên.
Hai nguời luôn nói chuyện như vậy.
Alex không e dè Lôi Lạc Thiên như những người khác.
Buông tay Lôi Lạc Thiên ra, Alex lui về phía sau 2 bước.
Anh đứng hai tay đút vào túi quần tay, quan sát Trình Lam từ trên xuống dưới.
Lôi Lạc Thiên nhìn thấy ánh mắt thâm dò của Alex, nhìn chầm chầm vào nguời của Trình Lam anh bất giác câu mày.
A um.....
Lôi Lạc Thiên hắng giọng muốn nhắc nhở Alex, Trình Lam là của anh.
Alex biết tính độc chiếm của Lôi Lạc Thiên vô cùng mạnh mẽ, chỉ cười rồi búng tay một cái.
Mấy cô phục vụ hiểu ý của Alex,
bước tới cung kính mời Trình Lam theo bọn họ vào phòng thử lễ phục.
Đường Tam thấy vậy cũng đi theo giúp một tay.
Lôi Lạc Thiên mặc xong lễ phục đứng chính giữa đại sảnh cùng với Alex, Tề Phong và Tề Phú chờ Trình Lam bước ra ngòai.
Chờ một chút, một cô phục vụ cầm cái điều khiển từ xa, bấm một nút.
Bức tường màu trắng trước mặt, bất đầu di chuyển.
Từ từ xoay qua bên phải, dưới sự kinh ngạc của mọi người, Trình Lam đứng trên bực thềm hình trái tim.
Trên người cô mặc áo cưới màu trắng tinh khiết.
Vì Trình Lam mang thai gần 5 tháng, cho nên bụng của cô đã lớn, Alex đành phải thiết kế theo kiểu đầm xoè của công chúa, phần trên vì Lôi Lạc Thiên không thích người khác, ngấm nhìn thân thể của Trình Lam, nên Alex đành phải thiết kế một cái áo cưới cổ trái tim, hai tay ngắn làm bằng ren, bó sát phần ngực.
Một cái tùng xoè làm bằng ren trắng được đính mấy chục viên kim cương xung quanh.
Mấy viên kim cương vì những ánh đèn trên trần nhà chiếu xuống, tỏa sáng lấp lánh một cách lạ thường.
Ở nơi thắt lưng Alex đặt một đoá hoa tường vi bằng thủy tin.
Trình Lam đứng trên bức thềm được ánh đèn rội thẳng lên người mình.
Lôi Lạc Thiên nhìn Trình Lam đắm đuối, cô y như một nàng công chúa, từ trong bức tranh cổ tích bước ra ngoài.



Thử đọc