Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 40 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 40

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Lôi Lạc Thiên nghe xong, lo lắng
bước nhanh lên lầu.
Trước cửa phòng ngủ Lôi Lạc Thiên
dừng lại, anh không nghe được động tĩnh gì bên trong, không biết cô đang làm gì.
Nhưng anh biết chắc, tâm tình lúc này của Trình Lam vô cùng bối rối.
Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ.
Hiện ra trước mặt anh, là Trình Lam đang ngồi trên chiếc sopha đặt sát cửa sổ.
Hai chân cô co lên, đầu dựa lên đầu gối, hai tay choàng qua chân.
Cập mắt mông lung, nhìn bầu trời xa xôi ngòai cửa sổ.
Lôi Lạc Thiên nhìn dáng vẻ đau lòng này của cô, trái tim anh đau nhói.



Anh cầm bộc khoai và hạt dẻ nướng đi đến bên cạnh Trình Lam.
Đặt bộc đồ xuống bàn, anh ôm cô từ phía sau.
Anh yêu thương hôn lên tóc, đặt càm mình lên vai cô.
Trình Lam chỉnh lại tư thế ngồi của mình, nép vào lòng Lôi Lạc Thiên.
Cô ngửi được mùi hương của anh.
Hương thơm quen thuộc, làm thần trí Trình Lam bình tĩnh lại phần nào.
Trình Lam xoay người vương tay ôm eo Lôi Lạc Thiên, đầu nép vào lòng ngực rắn chắc của anh.
"Lạc Thiên, nếu có một ngày em không ở cạnh anh.
Anh nhớ phải sống thật tốt."
Cả buổi tối, Trình Lam ngồi trong phòng suy nghĩ.
Theo cách nói của Lôi Lạc Bằng,
người ông ta muốn đối phó nhất, chính là cô.
Cô phải tìm cách không thể để ông ta, làm hại đến Lôi Lạc Thiên và Long Kiệt.
Nhưng cô cũng tin vào khả năng của Lôi Lạc Thiên, cô tin chắc anh đã có kế hoạch chu toàn.
Nhưng chuyện trên đời không có gì là tuyệt đối, lỡ có chuyện gì rủi ro.

Cô sẽ liều cả mạng, để bảo vệ người cô yêu thương nhất.
Lôi Lạc Thiên nghe cô nói vậy, anh liền tức giận.
"Không có khả năng này."
"Em chỉ nói nếu như mà thôi."
Trình Lam uất ức nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
Giọng nói bá đạo và uy nghiêm của anh vang lên.
"Em nghĩ củng đừng nghĩ đến,
Cả đời này, em chỉ được ở cạnh, Lôi Lạc Thiên anh."
Trình Lam biết Lôi Lạc Thiên cũng giống như cô, anh xem cô và con như tính mạng của mình.
Nhất định dù chết cũng không để, hai mẹ con cô bị chút tổn thương gì.
Trình Lam nhìn anh rồi cắt giọng thì thầm.
"Anh đã biết chuyện của em và Lôi Lạc Khánh?"
Cô biết Đường Tam nhất định đã nói với anh.
Nhìn cử chỉ của anh, không chút gì là kinh ngạc cả.
Trình Lam đoán chắc, anh đã biết từ lâu.
Lôi Lạc Thiên không nói gì, chỉ gật đầu một cái.
Anh không muốn hỏi cô về việc này, anh biết càng hỏi, thì chuyện sẽ càng phức tạp hơn.
Trình Lam không muốn để mấy chuyện này, ảnh hưởng đến tâm tình của cô nữa.
Chuyện gì đến rồi sẽ đến, muốn cản cũng không được.
Lôi Lạc Thiên thấy tâm tình của Trình Lam hơi vui vẻ.


Anh cầm bộc khoai và hạt dẻ nướng đưa cho cô.
Ngửi được mùi thơm của khoai, bụng Trình Lam bất giác kêu lên.
Trình Lam dùng tay, che bụng mình lại.
Nhìn Lôi Lạc Thiên xấu hổ nói.
"Em chưa ăn tối."
Lôi Lạc Thiên đau lòng, dùng tay khều nhẹ lên chớp mũi của cô.
"Lần sau không được như vậy.
Không tốt cho bảo bối."
Trình Lam nghe lời gật đầu.
"Em hứa, lần sau nhất định không để bảo bối đối bụng."
Cô cười cầm một củ khoai còn nóng hỏi lên, bóc vỏ đút cho Lôi Lạc Thiên một miếng, rồi mới tự mình ăn.
"Cảm ơn anh, vì tất cả những gì anh đã làm cho em."
Nói xong cô khom người nhẹ hôn len môi Lôi Lạc Thiên.
Anh yêu thương ôm cô thật chặt vào lòng, giống như hai người chỉ là một.
Ngày hôm sau Lôi Lạc Thiên cần về công ty.
Anh dặn Đường Tam và Tề Phong,
12 giờ trưa đưa Trình Lam đến cửa hàng áo cưới "Huyền Thoại".
Sau khi hợp xong anh sẽ đến đó gặp cô.
Cửa hàng áo cưới "Huyền Thoại" là cửa hàng áo cưới lớn nhất,
thành phố S do Alex Smith kinh doanh.
Alex Smith là nhà tiết kế áo cưới nổi danh ở Pháp, anh được giải nhất trên thế giới, là nhà tiết kế trẻ trong 5 năm liền.
Muốn anh tiết kế một bộ lễ phục, phải đặt trước cả năm.
Không phải ai anh cũng sẽ nhận lời.
Xe dừng lại trước một cửa hàng sang trọng,
Toà nhà ba tầng được trang trí theo phong cách huyền thoại, ảo mộng.
Một chiếc xe ngựa bằng thủy tin, được đặt ngay giữ đại sảnh.
Toàn bô đồ vật trang trí là màu trắng kết hợp với thủy tin, như trong truyện cổ tích.
Trình Lam nhìn thấy mấy cô phục vụ, đứng thành hai đường thẳng trước cửa, cung kính chào đoán khách hàng.
Ba người bước vào trong, Đường Tam kéo tay Tề Phong đi xem lễ phục phụ dâu.
Trình Lam đã nói sẽ cho cô và Tề Phong làm dâu phụ, rể phụ.
Trình Lam nhìn hai người bọn họ cười.
Cô quá hiểu tính tình của Đường Tam, cô ta gióng y như một đứa trẻ.
Trình Lam đi xung quanh, xem qua lo vài bộ lễ phục.
Từ tròng phòng thử đồ đi ra,
Ngọc Anna với gương mặt tự đắc nhìn Trình Lam một khách phách lối.
Ngọc Anna nhìn Trình Lam từ trên xuống dưới.
Trình Lam mặc một cái áo thung thùng thình, một cái quần bó và mang đôi giày đế bằng.
Ngọc Anna khinh thường nói với cô phục vụ, đang chỉnh lại lễ phục cho cô.
"Các người làm ăn như thế nào,
ngay cả chó mèo cũng được vào đây."
Đường Tam nghe đước lời nói mỉa mai của Ngọc Anna liền tức giận.
"Cô nói ai là chó mèo."
Ngọc Anna cười chế giễu.
"Nhìn là biết còn phải hỏi."
Đường Tam giận đến mặt tái xanh.
Muốn xông lên đánh cho cô ta một trận.
Trình Lam nắm tay Đường Tam lại, cô lắc đầu nói.
"Chị không thấy chó với mèo ở đây, mà từ nãy giờ, chị chỉ nghe một con chó điên sủa bậy sủa bạ."
Cô phục đứng bên cạnh muốn cười mà không dám.
Cái cô Ngọc Anna nầy, ỷ gia đình mình giàu có, kinh doanh cửa hàng bách háo " Ngọc Thị", quen biết đông, cứ phách lối ra vẻ ta đây,
Hôm nay cô cũng muốn xem, có người cho cô ta một bài học nới đời.
Cô phục vụ chuyển tầm mắt nhìn ba người đối diện.
Theo sự quan sát chuyên nghiệp của cô trong cái ngành này, người con gái mặc đồ giải dị này không đơn giản.
Cho dù Trình Lam cứ tỏa ra thái độ thờ ơ, bình thường.
Nhưng cô có thể nhìn thấy hai người còn lại, luôn có thái độ tôn kính và khép nép trước mặt cô ta.
Dù không biết thân thế và lại lịch của Trình Lam đi chân nữa, với thân phận thấp hèn của cô ta, thì dù như thế nào cũng không thể đắt tội được.
Khi Ngọc Anna nghe được lời nói xiên xỏ của Trình Lam, trong lòng tức giận vô cùng, sắc mặt trở nên thái xanh.
Sao cô gái này lại to gan như vậy, dám nói cô là chó điên.
Dù sao đi chân nữa, nếu nói về thế lực của gia đình cô, ở tại Thành Phố S này không mạnh bằng tứ đại gia tộc, nhưng cũng tương đương với Tư Thị và Mạc Thị.
Chỉ cần cô về nói với ba mẹ mình một câu, chỉ trong vòng một đêm, chắc chắn người đắt tội với cô sẽ bị ép đến, sống cuộc sống đầu đường xó chợ, không nơi để dung thân.
Ngọc Anna cô là một người, ai đắc tội với mình, đừng hồng có ngày sống được yên.
Trong lúc hai bên cãi vã, Bùi Anh Tuấn từ trong phòng thay đồ đi ra.
Hôm nay anh là bạn nhảy của Ngọc Anna, trong buổi vũ hội từ thiện của công ty cô, hàng năm điều tổ chức.
Anh muốn ra uy trước mặt Ngọc Anna, khi nhìn thấy tình hình này, liền bước tới dùng giọng điệu ta đây lên tiếng.
"Các người có biết, nơi này chỉ dành riêng cho khách hàng VIP không?
Các người là ai mà tùy tiện vào đây, nói chuyện không lễ phép như vậy?"
Bùi Anh Tuấn xoay người nói với các cô phục vụ.
"Còn không cho người đuổi họ ra ngoài."
Ngọc Anna thấy Bùi Anh Tuấn vì mình mà ra mặt, trên mặt liền hiện lên nụ cười đắc ý.
Các cô phục vụ, không biết phải làm như thế nào.
Bùi gia là một khách hàng lớn, tất cả trang phục dạ tiệc của họ, điều do cửa hàng của các cô cung cấp.
Vả lại anh còn là con trai cưng của Bùi cục trưởng, họ không thể đắc tội.
Bùi Anh Tuấn nhìn thấy mấy cô phục vụ do dự, liền ra hiệu cho hai tên vệ sĩ của mình.
Đường Tam nhìn một màng phụ họa này liền tức giận.
"Bùi công tử, vẫn chưa chừa cái thói phách lối này của mình sao?
Nếu tôi nhớ không lầm, thì một người bị Tràn Tổng, lột chỉ còn lại một cái quần lót che thân.
Vậy mà bây giờ lại lên mặt như vậy, làm một người con gái yếu đuối như tôi, cũng phải bụm miệng chê cười."
Tề Phong nghe Đường Tam nói những lời sắc bén này, trong lòng tán thưởng vô cùng.
Tề Phong thầm nghĩ "Đúng là không nên đắc tội với Đường Tam."
Bùi Anh Tuấn nghe cô nói vậy, sắc mặt liền trầm xuống, nét mặt giận giữ hiện rõ trên khuôn mặt anh.
Anh quan sát ba người trước mặt,
cố nhớ lại họ là ai.
Nhìn một chút anh chợt nhớ ra, hai người con gái này anh không có chút ấn tượng, nhưng Tề Phong thì anh biết.
Không phải hắn là thuộc hạ thân cận của Lôi Lạc Thiên sao?
Lúc này sắc mặt của Bùi Anh Tuấn liền hoảng hốt, hắc chưa tiếp xúc với Lôi Lạc Thiên lần nào.
Nhưng hắn đã nghe, rất nhiều tin đồn đáng sợ về Lôi Lạc Thiên.
Chỉ cần đắc tội với Lôi Lạc Thiên, ngày hôm sau, công ty của người đó liền phá sản.
Bùi Anh Tuấn thay đổi thái độ, xoay qua Ngọc Anna nói.
"Thôi đừng chấp nhất với bọn họ, đừng để họ ảnh hưởng tới tâm trạng của chúng ta."
Ngọc Anna, liền tức giận, không hiểu thái độ này của Bùi Anh Tuấn là sao.
Mới vừa rồi còn mạnh miệng, nhưng bay giờ lại khép nép như vậy.
Cô bước lên muốn cho Đường Tam một bài học.
"Con nhỏ ranh con này, mày tưởng mày là ai. Ở đây đâu tới phiên mày nói hươu nói vượn."
Vừa nói xong định vương tay chụp lấy cánh tay của Đường Tam.
Không ngờ chưa chụp được tay của Đường Tam, đã bị Trình Lam dùng mép bàn tay, chặt mạnh xuống một cái. Trình Lam ra quyền nhanh như chớp.
Lúc này sắc mặt của Trình Lam không hề thay đổi.
Vẫn ôn nhu, bình thản, như chuyền vừa xảy ra, không liên quan gì đến cô.
Tiếng xương bị gãy vang lên.
Rắc rắc....
Ngọc Anna hoảng hốt, liền nhìn Trình Lam bằng cập mắt đọc ác.
Tay trái cô cầm lấy tay phải của mình, hét lên vì đau đớn.
Ahhhhhhhh.....
Tất cả người có mặt điều sửng sốt.
Họ không ngờ một cô gái nhìn vào, dịu dàng và yếu đuối như vậy.
Nhưng khi ra tay lại tàn nhẫn và mạnh mẽ đến không thể ngờ.
"Anh Tuấn, cô ta đã đánh gãy tay của em rồi."
Tiếng nói nghẹn nào của Ngọc Anna vang lên.
Trong lúc này vì chuyện vừa xảy ra, Bùi Anh Tuấn như một người mắt hồn, anh sửng sốt đứng tại chổ.
Khi nghe Ngọc Anna kêu mình, anh mới lấy lại tinh thần, bước tới đỡ lấy Ngọc Anna.
Anh nhìn vào cánh tay bị gãy của cô, liền nhìn sang Trình Lam.
Anh không thể tin, một cô gái mảnh mai như vậy, lại có sức lực phi thường.
Xương cánh tay của Ngọc Anna, hầu như vì cú đánh vừa rồi của Trình Lam mà vỡ nát.
Trong lòng Bùi Anh Tuấn thầm nghĩ, với sức lực của mình, còn chưa chắc có thể gây ra tổn thương lớn như vậy.
Bùi Anh Tuấn biết họ không phải là những người tầm thương.



Thử đọc