Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 37 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 37

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Long Kiệt nói đến đây rồi nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
"Có phải cậu nghĩ, tại sao tôi lại không nói cho Lam Lam biết sự thật này không?"
Lôi Lạc Thiên không do dự liền nói.
"Đúng con không hiểu, tại sao bác phải giấu Lam Lam."
Long Kiệt chậm rãi lên tiếng, trong giọng nói chứa đầy sự bi thương.
"Vì mối thù này mà tôi đã giằn vặt bản thân, luôn sống trong sự thù hận.
Tôi không muốn Lam Lam cũng vì thu hận, mà có cuộc sống giống như tôi.
Cho nên khi Lam Lam được 4 tuổi, tôi đã rước nó về nuôi.
Vả lại tôi có rất nhiều kẻ thù, không muốn liên lụy đến Lam Lam.
Đành nói với Lam Lam và người ngoài, nó là con gái nuôi của tôi."



Lúc này Lôi Lạc Thiên nhìn thấy được sự đau đớn và thù hận hiện rõ trên khuôn mặt ông.
Một mối thù không đội trời chung.
Long Kiệt uống một ngụm rượu, rồi nhìn Lôi Lạc Thiên cười tự giễu.
"Cậu có biết tôi phải nỗ lực như thế nào, để đạt được thành tụ ngày hôm nay không?
Cậu có biết tôi phải trả giá gì,
khi ngồi vào địa vị thủ lãnh này không?"
Lôi Lạc Thiên nhìn ông, trong lòng nghĩ đến cảnh ngộ của mình.
Anh cũng giống như ông, điều bị Lôi Lạc Bằng giết chết người quan trọng nhất của mình.
Anh cũng giống như ông, vì trả thù mà bất chấp thủ đoạn.
Long Kiệt dùng tay xoa xao nguyệt thái dương cười nới tiếp.
"Điều nực cười nhất chính là sau bao nhiêu năm gian nan, khi thế lực của tôi đã vững vàng.
Tôi trở về Thành Phố S để tìm Lôi Lạc Bằng trả thù, thì ông ta đã bị đuổi ra khỏi Lôi gia.
Không một ai biết tin tức của ông ta.
Tôi có phái thủ hạ điều tra, nhưng vẫn không tra ra được tin tức gì."
Khi Long Kiệt nói xong thì Lôi Lạc Thiên liền nghĩ đến, cái ngày anh xông vào biệt thự của Lôi Lạc Bằng.

Vì thù hận giết ba mẹ, Lôi Lạc Thiên không thể kiềm chế được bản thân mình.
Cứ như một người điên, không còn thần trí tỉnh táo.
Anh như một ma quỷ muốn tìm
Lôi Lạc Bằng trả thù.
Dù ông ta là người thân của anh đi chân nữa, mối hận này cũng không thể nào bỏ qua được.
Một nhát chém xuống, không thể lấy được mạng của Lôi Lạc Bằng.
Nhưng khi té xuống từ bang công, cũng đã khiến ông trở thành người tàn phế.
Cứ như vậy hai cha con Lôi Lạc Bằng đột nhiên biến mất.
Anh cứ nghĩ mối thù này từ nay về sao cũng sẽ như nỗi đau, anh khép kính tận đáy lòng mình.
Nhưng không ngờ sự xuất hiện của Lôi Lạc Bằng, khơi lại sự thù hận trong lòng anh.
Tại biệt thự của Lôi Lạc Khánh,
Lôi Lạc Bằng ngồi trên sopha cầm một cái hợp nữ trang bằng gỗ trên tay.
Tay ông lưu luyến sờ lên những hoa văn, trên nấp hợp.
Cảm giác bàn tay lạnh lẽo của mình, sờ lên những hoa văn cứng cỏi làm lòng ông tê tái.
Ông từ từ mở nấp hợp ra, tất cả di vật của Trình Nhã Chi hiện lên trước mặt ông.
Ông cầm tấm hình lên, dịu dàng sờ lên khuôn mặt xin đẹp của bà.
Đã bao nhiêu năm qua, mà ông vẫn không thể nào quên được bà.
Mỏi khi nhìn thấy những di vật này, lòng ông đau như cắt.
Ông yêu thương bà như vậy, những gì bà thích ông điều sẽ cho.
Cứ tưởng rằng mình có một gia đình hạnh phúc.


Một người vợ hiền một đứa con ngoan.
Nhưng chỉ trong vòng một đêm, tất cả điều trở thành ác mộng.
Sau khi Nhã Chi từ bên ngoài về, vào thư phòng gặp mặt ông dề nghi ly hôn.
Lôi Lạc Bằng tức giận vô cùng, ông đã giao toàn bồ trái tim của mình cho bà.
Vậy mà bà có thể vì một người đàn ông khác, mà muốn ly hôn.
Muốn bỏ ông, bỏ luôn đứa con trai mà bà yêu thương nhất.
Lôi Lạc Bằng trong cơn phẫn nộ, cho người giam cầm bà trong phòng không cho phép ra ngoài.
Nhưng cuối cùng bà cũng vì người đàn ông đó mà bỏ trốn.
Nghĩ đến đây ông bất giác xiết chặt bàn tay, vò nát tấm hình của Trình Nhã Chi.
Khi ông biết Long Kiệt là người đàn ông năm xưa của bà, ông ước gì có thể xé hắn ra thành trăm mảnh.
Nổi hận trong lòng không có gì có thể sánh bằng.
Thù hận đã ăn mòn vào xương tủy của ông.
Lúc đầu ông về là để đối phó với Lôi Lạc Thiên, nhưng bay giờ Lôi Lạc Thiên khong còn quan trọng.
Điều quan trọng nhất chính là giết chết Long Kiệt.
Người đã kiến ông nhà tan cửa nát.
Tiếng gỏ cửa vang lên, Lôi Lạc Bằng khép kín hợp âm nhạc lại.
Cóc cóc cóc.
"Vào đi"
Việt Vũ bước vào cung kính nói.
"Thưa Lão đại, theo lời của Nam Liệt, tôi đã điều tra.
Trình Lam đích thực là con gái ruột của Long Kiệt và Trình Nhã Chi."
Nói đến đây Việt Vũ dừng lại, quan sát sắc mặt của Lôi Lạc Bằng.
Khi nghe được lời nói của Việt Vũ,
Sắc mặt Lôi Lạc Bằng trở nên tái xanh.
Ha ha ha.
"Hay lắm, các người hay lắm.
Đã giấu tôi có con với nhau.
Được, Lôi Lạc Bằng tôi sẽ đưa hai người bọn họ, xuống âm tào địa phủ mà đoàn thụ với bà."
Ha ha ha.
Vừa nói xong, ông dùng tay quơ hết đồ đạt trên bàn xuống sàn nhà.
Cái hớp âm nhạc vì vậy, mà văng xuống sàn nhà đá hoa cương bể nát.
Đồ trong hợp nữ trang văng ra tứ tung.
Việt Vũ kinh hãi, khi nhìn thấy hành động này của Lôi Lạc Bằng.
Anh theo ông bao nhiêu năm qua.
Lôi Lạc Bằng xem cái hợp âm nhạc này như là mạng sống, không một ai có thể đụng vào.
Vậy mà bay giờ, ông không chút lưu tình làm vỡ nói đi.
Có thể chứng tỏ, sự căm phẫn trong lòng ông hiện giờ đến cỡ nào.
"Cho người giết chết, con nghiệt chủng đó cho ta."
Giọng nói lạnh lùng, mang theo những thù hận không thể tả bằng lời của Lôi Lạc Bằng vang lên.
"Dạ, thủ hạ đi ngay."
Việt Vũ nói xong, xoay người đi ra ngoài.
Vừa đi ra ngoài Việt Vũ gọi điện thoại cho Việt Hồng, thuộc hạ đắc lực của anh.
"Cho người đến bệnh viên, giết Trình Lam ngay lập tức."
Việt Vũ vừa rời khỏi biệt thự, trong một góc khuất Lôi Lạc Khánh bước ra.
Trên mặt anh hiện lên sự tứ giận.
Anh đã nghe được những gì Việt Vũ vừa nói.
Biết cha mình muốn giết Trình Lam.
Nhưng trong lòng anh luôn thắc mắc, tại sao ông lại phải giết Trình Lam cho bằng được.
Nhất định không phải để trả thù Lôi Lạc Thiên đơn giản như vậy.
Anh nhất định phải điều tra, sự tình bên trong.
Tại bệnh viện Tề Phong vẫn luôn đứng trước cửa canh chừng.
Lần này anh thật thận trọng, không dám rời khỏi nữa bước.
7 giờ tối, có một cô y tá đẩy dụng cụ y tế và thuốc đến trước mặt Tề Phong nói.
"Tôi tới để thay thuốc cho Lôi Phu nhân."
Tề Phong quan sát cô y tá từ trên xuống dưới, kiểm tra xem cô ta có đem theo vũ khí gì vào phòng không.
Không có gì đáng nghi, anh mới cùng cô y tá bước vào phòng.
Tề Phong luôn cảnh giác, đứng một bên xem xét cô y tá đề phồng bất trắc.
Trong lúc này Lôi Lạc Thiên và Long Kiệt vừa nói chuyện xong.
Anh bước ra khỏi bar Night Angel,
liền nhận được cú điện thoại của Lôi Lạc Khánh.
"Thiên em cho người bảo vệ Lam Lam, Việt Vũ đã cho người đến giết em ấy."
Lôi Lạc Thiên vừa nghe Lôi Lạc Khánh nói vậy, liền sải bước thật nhanh đi đến chiếc xe cadillac màu đen đậu bên ven đường.
Vừa đi anh vừa gọi điện thoại cho Tề Phong.
Tề Phong đứng bênh cạnh cô y tá, nhìn thấy cô chuẩn bị tiêm thuốc vào ống truyền dịch của Trình Lam.
Điện thoại di động của anh reo lên.
Giọng nói hồi hộp, gấp rút của Lôi Lạc Thiên vang lên.
"Có người muốn giết Lam lam."
Tề Phong nghe Lôi Lạc Thiên nói vậy, liền xong tới chụp lấy cánh tay của cô y tá.
Ống tiêm vì vậy mà rơi xuống mặt đất, Tề Phong dùng tay đánh mạnh vào gáy của cô y tá.
Cô y tá ngã xuống sàn nhà ngay lập tức.
Lúc này Tề Phong liền đi đến kiểm tra cho Trình Lam.
Tiếng mở cửa vang lên, Lôi Lạc Thiên xông vào như một cơn gió.
Sắc mặt lo lắng anh nhìn cô y tá nằm dưới mặt đất.
Lôi Lạc Thiên kiểm tra Trình Lam một cách tỉ mỉ.
Lúc kiểm tra anh nhìn thấy ngón tay Trình Lam có phản ứng.
Lôi Lạc Thiên vui mừng, kêu Tề Phong gọi cho Du Tấn.
Du Tấn vội vã đi đến, sắc mặt nôn nóng, kiểm tra Trình Lam một cách cặn kẽ.
Anh vui mừng nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
"Thiên, Trình Lam có dấu hiệu tĩnh lại."
Lôi Lạc Thiên vui sướng trong lòng.
Du Tấn khom người, nhặt ống tiêm lên từ dưới mặt đất.
"Tôi sẽ đem nó đi kiểm tra."
Nói xong Du Tấn rời khỏi phòng bệnh.
Sau khi châm sóc cho Trình Lam xong, Lôi Lạc Thiên ngồi xuống sopha nghĩ ngơi.
Tề Phong đứng trước mặt anh, khom người nhận tội.
" Lão đại, tha lỗi cho thuộc hạ thất trách."
Lôi Lạc Thiên biết Tề Phong đã thận sức của mình, nên không trách anh.
Lôi Lạc Thiên vẫy tay, ý bảo Tề Phong lui ra ngoài.
Tề Phong cho người đem cô y tá về bang Lôi Ưng tra tấn.
Anh ra ngoài, đứng trước cửa canh chừng.
Lôi Lạc Thiên theo thối quen cầm điếu cigar.
Anh không đốt lên vì Trình Lam đang mang thai mà chỉ mân mê điếu thuốc trong tay.
Anh đang suy nghĩ, không biết bước kế tiếp Lôi Lạc Bằng sẽ làm như thế nào.
Anh chỉ có thể dùng chiêu, tương kế thụ kế.
Lôi Lạc Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn màn đêm u ám mà lạnh lẽo.
Một cảm giác bồn chồn trong lòng, làm anh thấy khong yên.
Nếu như là trước đây, đối với Lôi Lạc Thiên mà nói trời có sập xuống,
Lôi Lạc Thiên anh cũng không hề chớp mắt.
Huống hồi gì chỉ là một Lôi Lạc Bằng, không đáng để anh quan tâm.
Nhưng bay giờ, người anh lo lắng nhất chính là Lam Lam.
Nếu thật sự như lời Long Kiệt nói,
anh đoán người Lôi Lạc Bằng muốn đối phó chính là Trình Lam.
Bay giờ anh phải nghĩ cách, để tóm trọn ổ của Lôi Lạc Bằng.
Không cho phép ông ta có cơ hội ra tay.
Trước tiên anh phải phá hủy thế lực của Việt Vũ.
Hiện tại Việt Vũ là người thân cận nhất của Lôi Lạc Bằng.
Anh biết Lôi Lạc Khánh không hề liên quan gì đến việc này.
Lôi Lạc Thiên đặt điếu cigar xuống bàn, cầm điện thoại di động lên gọi cho Tề Phú.
"Lão Đại"
Giọng nói Tề Phú vang lên.
"Cậu cho người tiêu diệt bang Hặc Việt cho tôi.
Từ nay về sau tôi khong muốn nghe, cái tên Hắc Việt này tồn tại trên đời nữa."
"Dạ thủ hạ đã hiếu."
Lôi Lạc Thiên cúp máy đứng lên đến bên cạnh Trình Lam.
Du Tấn từ bên ngoài đi vào, tay cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm.
Anh nhìn Lôi Lạc Thiên trong lòng lo lắng.
"Thiên, người này thật sự muốn lấy mạng của Trình Lam."
Lôi Lạc Thiên không nhìn Du Tấn, anh vẫn không rời mắt khỏi Trình Lam nói.
"Tôi biết."
"Vậy cậu có biết, họ định tiêm thuốc gì cho cô ấy không?"
Du Tấn nhìn dáng vẻ thờ ơ của Lôi Lạc Thiên mà trong lòng tức giận.
Lôi Lạc Thiên vẫn y như cũ, giọng nói không thấp không cao.
"Không quan trọng."
Du Tấn tức muốn phun máu, cái tên này tái độ này là như thế nào.
Tại sao hoàng đế không vội mà thái giám lại gấp.
Du Tấn không nhịn được liền nói.
"Họ muốn tiêm vào cho Trình Lam thuốc thạch tín (arsenic).
Nó là vua trong các loại thuốc đọc. Với công dụng và hiệu lực của nó, hầu như không ai có thể phát hiện.
Không sắc, không hương và không vị.
Khi bị tiêm vào với số lượng lớn thì sẽ gây ra tử vong ngay lập tức."
Khi Du Tấn nói xong, anh nghĩ Lôi Lạc Thiên sẽ nổi trận lôi đình.
Nhưng không ngờ Lôi Lạc Thiên vẫn ngồi đó không phản ứng.
Du Tấn tứ giận nói.
"Tại sao cậu lại có thái độ, không quan tâm như vậy?"
"Mặc kệ họ muốn dùng phương thức gì,đề làm hại đến Lam Lam.
Điều đó không quan trọng.
Vì họ điều phải chết thảm, dưới tay Lôi Lạc Thiên tôi."
Lời tuyên ngôn bá đạo của Lôi Lạc Thiên, kiến Du Tấn phải rùng mình.
Anh biết những người đó, sẽ có một kết cuộc vô cùng thê thảm.
Du Tấn nghe vậy,không còn gì để nói đành phải rời đi.



Thử đọc