Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 33

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Lôi Lạc Thiên vẫn bình tĩnh ung dung ngồi đó nhìn Hasan nói với giọng tự tin.
"Hasan lão đại quá khách khí rồi,
Lôi Lạc Thiên tôi, so với người còn thua xa."
Ý nói về sự tàn nhẫn của hắn,
Hổ dữ không nỡ ăn thịt con, vậy mà hắn lại nhẫn tâm, cả cha ruột cũng giết.
Lời nói mỉa mai của Lôi Lạc Thiên thốt ra, làm một người Trung Đông như Hasan, không thể nào hiểu được hết ý.
Hasan cười đắc ý, nhận lời nói của Lôi Lạc Thiên là khen ngợi.
Đứng lên đích thân rót cho Lôi Lạc Thiên thêm một ly.
Hasan nhìn thẳng vào cặp mắt sắc bén mà mang theo vào phần nguy hiểm của Lôi Lạc Thiên nói.
" Lôi lão đại, không sợ tôi cho người hạ độc trong rượu sao?"



Lôi Lạc Thiên uống thêm một ngụm rượu đặt ly xuống bàn, ngước mặt lên nhìn Hasan nói.
" Thách ngươi cũng không dám."
Một lời nói bá đạo của Lôi Lạc Thiên làm sắc mặt của tất cả mọi người trầm xuống.
Thuộc hạ của Hasan đánh giá Lôi Lạc Thiên từ trên xuống dưới.
Đây là lần đầu tiên, hắn thấy một người có khí thế và thần sắc mạnh bạo và oai nghiêm như vậy.
So với lão đại của hắn, một người mạnh dạn, dũng mãnh và tàn ác,
thì Lôi Lạc Thiên lại mang khí chất oai phong, sang trọng, pha lẫn vài phần nộ khí.
Trên người anh tỏa ra sự nguy hiểm và khí thế bức người,
chỉ cần nhìn vào thì sẽ làm đối phương có cảm giác sợ hãi và bất giác phải rùng mình.
Hasan nghe được lời nói ngông cuồng tự đại của Lôi Lạc Thiên liền tức giận,
Bỏ một bên những lời nói khách sáo. Hắn định nói thẳng vào vấn đề.
Nhưng tên thủ hạ thân cận của Hasan nghĩ mình thông minh liền lên tiếng.
"Lão đại của chúng tôi, muốn..."
Lôi Lạc Thiên đang cầm ly rượu trong tay, nghe hắn lên tiếng, liền đặt mạnh ly rượu lệnh bàn, dùng cặp mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt tên thủ hạ, Tên thủ hạ bị cặp mắt sắc bén mà tà ác của Lôi Lạc Thiên nhìn, hắn cảm giác trong người lạnh thấu xương.
Hắn liền im miệng, không dám nói thêm một câu gì.

Hasan nhìn thấy hành động nầy của Lôi Lạc Thiên, liền biết tên thủ hạ đã chọc giận đến Lôi Lạc Thiên.
Hắn ra hiệu cho tên thủ hạ lui xuống.
"Lôi lão đại, hôm nay tôi tới đây là muốn bàn về việc hợp tác, địa bàn bên Trung Đông với ngài."
Lôi Lạc Thiên muốn xem hắn muốn giở trò gì, nên bình thản nói.
"Hợp tác như thế nào?"
Thật ra thì dù hắn có ra điều kiện tốt như thế nào, thì Lôi Lạc Thiên cũng sẽ từ chói.
Anh không đụng vào áp phiện.
Anh chỉ kinh doanh một mặt vũ khí.
Chỉ trong sự vô tình, anh đã chiếm được địa bàn bên Trung Đông,
Anh đã ra lệnh, không cho phép bất cứ ai trong bang Lôi ưng đụng vào áp phiện.
Đối với anh mà nói, địa bàn bên đó chỉ là bù nhìn.
Như đối với những ông trùm thuốc phiện, thì đó quả thật là một miếng thịt béo. Người nào cũng muốn một miếng.
"Chúng tôi muốn dùng địa bàn của ngài, khai thác thị trường thuốc phiện. Thu hoạch được sẽ chia 6/4.
Tôi 6, ngài 4."
Lôi Lạc Thiên nghe Hasan nói vậy liền cười ra tiếng.
Ha ha ha.
" Hasan lão đại, ngài thật biết cách nói đùa. Dù ngài có chia 1/9 thì tôi cũng không thèm, huống hồ gì là 6/4."
Một tên đối tác của Hasan ngồi bên cạnh, liền đập bàn đứng lên nói.
Bang....
Thủ hạ của hắn liền cầm súng,


chỉa vào đám người Lôi Lạc Thiên.
"Ngươi đừng ép người quá đáng,
Hasan lão đại nể mặt ngươi, nhưng chúng tôi thì không."
Tề Phong và Tề Phú cũng đồng thời rút súng ra làm tư thế phòng thủ.
Để bảo vệ cho Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên kêu ngạo nâng mặt lên nhìn hắn.
Thấy ánh mắt của Lôi Lạc Thiên nhìn mình, trong lòng hắn hơi hoảng hốt.
Tề Phú liền lên tiếng.
"Ngươi không có tư cách nói chuyện với lão đại của chúng tôi."
Hasan vương tay bảo thủ hạ để súng xuống, đứng lên nói với Lôi Lạc Thiên bằng giọng phẫn nộ.
" Không tới phiên Lôi Lão đại từ chối.
Bây giờ chúng ta không còn nằm, trong phạm vi quyền kiểm sóat của ngài nữa.
Đây là địa phận biển đông, không phải là đất liền, nên tôi khuyên Lôi lão đại một câu.
Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.
Lôi lão đại là người thông minh,
chắc không cần ta phải nói, ngài cũng đã hiểu tình thế bay giờ, Hasan tôi chiếm phần thắng."
Lôi Lạc Thiên không nóng không lạnh, cứ bình thản ngồi đó, đợi Hasan nói xong rồi mới dùng giọng đầy uy nghiêm nói.
"Hasan lão đại, ngài quá xem trọng bản thân mình rồi. Ngài nghĩ Lôi Lạc Thiên tôi là người dễ để người khác xỏ mũi như vậy sao?"
Nghe được lời nói tự tin nầy của Lôi Lạc Thiên, Hasan hơi lo sợ trong lòng. Không lẽ kế hoạch hoàn hảo nầy của mình lại có chổ nào sơ sóat.
"Lôi lão đại, ngài đừng có mạnh miệng, bay giờ phía bên tôi người đông thế mạnh, chỉ cần ngài chiệu nhường địa bàn bên Trung Đông cho tôi, mỏi năm tôi sẽ chia cho ngài 2% lợi nhuận. Cả hai điều có lợi."
"CMN, muốn chiếm địa bàn của chúng tôi, mà còn nói một cách dễ nghe như vậy."
Tề Phong tức giận nói.
Tên đối tác của Hasan liền lên tiếng.
"Không nhường thị đừng hồng, có mạng ra khỏi đây."
Hắn vừa nói xong thì tất cả thủ hạ của hắn, liền chỉa súng thẳng vào người của Lôi Lạc Thiên.
Hasan nghe Lôi Lạc Thiên nói vậy, trong lòng khâm phục.
Không ngờ một người trẽ tuổi như Lôi Lạc Thiên lại có tâm thư sâu xa như vậy.
Đáng để anh mang cái danh
Bá chủ hắc đạo.
"Hasan tôi lần nầy, thua Lôi lão đại một cách tâm phục khẩu phục."
Lôi Lạc Thiên nhìn Hasan, trong lòng chợt hiện lên một ý nghĩ táo bạo.
Người nầy đúng là một con ngựa hoang, chỉ cần có một người cầm đầu tốt, thì hắn sẽ trở thành một con chiến mã.
"Nếu Hasan ngài chiệu bỏ, không kinh doanh áp phiện nữa, mà theo Lôi Lạc Thiên tôi buôn bán vũ khí,
tôi bảo đảm với ngài số tiền mà ngài và thủ hạ kiếm được, sẽ hơn bây giờ cấp trăm lần."
Hasan do dự một lúc, rồi nhìn vào mặt đầy kiên quyết và nghĩa khí của Lôi Lạc Thiên nói.
" Được trước mặt thủ hạ và người đối tác của tôi, tôi xin tuyên bố từ nay về sau, Hassan Marić tôi, sẽ đi theo Lôi Lạc Thiên ngài, vào sinh ra tử, có phước cùng hưởng có họa cùng chia."
Lôi Lạc Thiên cười đắc ý, dùng tay vổ lên vai Hassan sảng khoái nói.
"Tốt, từ nay về sau, vũ khí bán bên Trung Đông, tôi sẽ giao cho ngài toàn quyền phụ trách "
Hassan vui mừng, cầm ly rượu lên cạn với Lôi Lạc Thiên.
Hai bên ngồi xuống, bàn đến việc bán ra lô hàng vừa mới sản xuất qua Trung Đông.
2 tiếng sau du thuyền cập bến, Lôi Lạc Thiên tiễn đám người Hasan, lên máy bay tư nhân bay trực tiếp về Trung Đông.
Trên xe đi về biệt thự Lôi Viên,
Tề Phong không hiểu nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
" Lão Đại, Hassan Marić là một tên cáo gìa, ngài không thủ tiêu hắn sau nầy sẽ là mối tai họa."
Lôi Lạc Thiên dựa đầu lên ghế xe, nhấm mắt định thần, nghe Tề Phong nói, anh không mở mắt chỉ nói.
" Không đâu, Hassan là người rất thông minh, ta đã cho hắn một miếng bánh ngon như vậy, dù hắn có muốn phản lại ta, thì hắn cũng sẽ nghĩ đến hậu quả. Vả lại ta đã cho người làm nội ứng bên hắn, chỉ cần Hassan muốn giở trò gì, chúng ta liền ra tay khử trừ hắn."
Tề Phong khâm phục cách hành sự của Lôi Lạc Thiên, đúng là một người nhìn xa trông rộng, suy đoán như thần.
"Lão đại, ngài suy nghĩ thật chu
toàn. "
Về đến biệt thự đã là 12 giờ khuya, Lôi Lạc Thiên cho Tề Phong và Tề Phú về.
Anh đi nhẹ nhàng lên lầu, mở cửa phòng nhìn thấy Trình Lam ngủ trên ghế sopha.
Anh dịu dàng đi đến ôm cô vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn, rồi bế cô lên giường.
Trình Lam cảm giác được, thân thể của mình có người đụng vào liền mở mắt.
Hiện lên trước mặt cô là khuôn mặt quen thuộc của anh, nét mặt dịu dàng của anh, làm Trình Lam an tâm dựa đầu lên ngực rộng lớn và ấm áp của anh.
Lôi Lạc Thiên ôm cô đặt lên giường đấp chăn cho cô.
" Sao lại ngủ gục trên sopha, còn không đấp mền nữa, dễ bị cảm lắm."
"Em định nằm một chút không ngờ lại ngủ gục."
Vừa nói xong, Trình Lam chợt nhớ đến việc gì, liền ngồi bật dậy, tay sơ soạng khấp nơi trên người anh.
Lôi Lạc Thiên nhìn động tác nầy của cô liền bật cười.
" Em đang làm gì vậy."
"Đừng cười, để em kiểm tra anh xem, có chổ nào bị thương không."
Lôi Lạc Thiên thấy cô lo lắng cho mình, trong lòng hạnh phúc vô cùng.
Anh cảm giác có cô bên cạnh, đã thay đổi cuộc đời anh.
Bay giờ vì cô và con, mỏi khi làm chuyện gì anh điều phải suy nghĩ đến sự an toàn của mình trước tiên.
Anh còn có một gia đình để châm sóc.
"Anh không sao, không có chổ nào bị thương."
Nói xong anh chụp lấy hai tay cô, đang sờ soạng khắp người anh, giữ ở trước ngực mình nói.
"Em yên tâm, em và con điều nằm ở đây, anh sẽ không cho phép mình rời xa mẹ con em."
Vừa nói anh vừa dùng ngón tay cô chỉ vào trái tim mình.



Thử đọc