Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 30 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 30

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Bước vào bar Night Angel,
không khí vui nhộn, ánh đèn lấp lánh, tiếng nhạc ồn ào.
Ánh mắt mấy chàng trai trẻ,
điều dồn về phía 3 cô gái xin đẹp với thân hình bốc lữa.
Trình Lam mặc một cái áo tung,
phía trên bó sát bờ ngực gợi cảm, phần dưới hơi Phùng ra để che lại cái bụng hơi nhô lên của cô.
Cùng với một cái quần bó và đôi giày ống.
Đường Tam thì mặc theo phong cách ăn chơi, áo sơ mi xanh, hai vạt áo được buột lại để lộ ra phần bụng trắng nõn cùng với một cái quần jean ngắn, để lộ ra cặp đùi thôn dài và một đôi giày ống.
Còn về phần Mạc Gia Yến, cô là thiên kim tiểu thư, nên phong cách ăn mặc của cô luôn sang trọng.
Mạc Gia Yến trên người mặc bộ váy bó sát màu trắng, kiểu mới nhất của Prada.



Và một đôi giày cao gót 10cm màu đỏ.
3 cô mỏi cô một phong cách, nhưng cô nào cũng hết sức là quyến rũ và khiêu gợi.
Ngồi xuống bàn Đường Tam và Mạc Gia Yến kêu mỏi người một ly cocktail "Long Island".
Trình Lam vì đang mang thai nên chỉ gọi một ly nước cam tươi.
Bartender nhìn thấy Trình Lam liền cho người báo với Tề Phong,
anh nhớ lần trước cô gái này đi cùng ông chủ lớn, còn thấy họ rất thân mặt.
Ngồi trên ghế, Đường Tam lắc lư thân hình bốc lửa của mình theo điệu nhạc.
"Lau quá không ra chơi, hôm nay phải chơi cho đã."
"Chơi một chút thôi thì về,
để anh Thiên biết mình tới đây là thiêu đời luôn."
Mạc Gia Yến nhìn xung quanh rồi nói.
Cô biết đám người Lôi Lạc Thiên thường xuyên đến đây, nên kêu Trình Lam và Đường Tam đi chổ khác, nhưng Đường Tam nói,
"Muốn đi bar chơi thì phải đi cái lớn nhất và cái có tiến tâm nhất. "
Night Angel là quán Bar hàng đầu ở Thành phố S.
Trong lòng Mạc Gia Yến cầu nguyện, đừng để bọn họ bất gặp mấy cô.

Trong lúc 3 cô uống rượu và nói chuyện, có 3 người đàn ông khoảng chừng 28 tuổi bước đến.
"Mấy em đi một mình, để bọn anh làm bạn với mấy em."
Một tên tóc vàng nói.
Trình Lam bực bội quay mặt đi chổ khác, không muốn quan tâm đến bọn họ.
Mạc Gia Yến lo sợ trong lòng, nhìn thấy dáng vẽ của họ, chắc cũng không phải là dạn vừa.
Cô kéo cánh tay của Đường Tam nói nhỏ.
"Thôi chúng ta về đi.
Chị không muốn xảy ra chuyện gì."
Đường Tam nói với cô.
"Có gì phải sợ, để em giải quyết."
Vừa nói xong Đường Tam quay qua nói với 3 người bọn họ.
"Đi chổ khác mà chơi, chị mày không rảnh."
Tên mặc đồ lịch sự đứng đằng sau bước đến Mạc Gia Yến choàng tay qua vai cô nói.
"Tối nay đi đến khách sạn cùng anh.
Anh có rắt nhiêu tiền, có thể cho em."
Mạc Gia Yến rung lên, vẩy ra khỏi vòng tay của hắn,
chạy đến sau lưng Trình Lam.
"Đúng là miệng chó không thể mọc ra ngà voi."
Trình Lam kinh thường nói.
Sắc mặt 3 tên đó tối xầm, nét mặt giận giữ, cặp mắt sắc bén nhìn 3 cô.


Một tên xông lên bắt lấy cánh tay của Mạc Gia Yến, cô hét lên vì sợ hãi.
Đường Tam tức giận đập một cái lên bàn, ngồi dạy tát mạnh lên mặt hắn một cái.
Hắn buôn tay Mạc Gia Yến ra.
chỉ vào mặt Đường Tam nói.
"Con đàn bà đê tiện, mày dám đánh tao.
Hôm nay anh mầy sẽ cho mày một bài học."
Nói xong hắn ra hiệu cho hai tên phía sau cùng nhau xông lên.
Bọn họ bắt đầu bước đến phía Đường Tam, Trình Lam và Mạc Gia Yến.
Tên tóc vàng, nắm lấy cổ tay của Trình Lam.
Cô tức giận và ghê tởm vì sự va chạm của hắn ta.
Trình Lam bắt lấy bàn tay của hắn quăng một cái, thân thể to lớn của hắn bị Trình Lam quăng xuống mặt đất.
Tiếng kêu lớn vì đau đớn vang lên,
tất cả mọi người xung quanh,
điều ngừng lại động tác của mình,
nhìn qua xem.
Hai tên còn lại tức giận xông lên phía Đường Tam và Mạc Gia Yến.
Đường Tam thì không sao, giải quyết hắn ta một cách gọn ghẽ.
Nhưng Mạc Gia Yến bị tên đó ôm chặt vào lòng.
Tề Phong và Tề Phú vừa nghe thủ hạ thong báo, Trình Lam đến đây,
họ muốn ra xem trước,
không muốn để Lôi Lạc Thiên biết,
rồi nổi trận lôi đình.
Vừa ra tới nhìn thấy một màn đấm đá hết hồn.
Chị dâu đang mang thai, lại dùng sức quăng một người đàn ông to lớn xuống đắt.
Đường Tam thì khỏi nói, đánh cho gã kia tơi bời hoa lá.
Tề Phú nhìn thấy Mạc Gia Yến bị một gã đàn ông ôm vào lòng, anh tức giận xông tới đấm mạnh vào mặt hắn ta.
Máu vâng ra từ miệng của hắn, làm Mạc Gia Yến hoảng sợ, nép mặt vào lòng Tề Phú.
Anh dịu dàng ôm cô vào lòng.
Lúc này Mạc Gia Yến không hiểu vì sao,
Nằm trong vòng tay của Tề Phú,
trong lòng cô cảm giác an toàn vô cùng.
Tề Phong đi qua, dùng chân đá vào người bọn họ rồi nhìn Trình Lam Cung kính nói.
"Chị dâu, Lão Đại cũng ở đây."
Tất cả mọi người có mặt điều kinh ngạc.
Họ là người thương xuyên ra vào Night Angel, nên biết Tề Phong là ông chủ ở đây, vậy mà anh lại cung kính với cô gái này, chắc cô ta không phải là người tầm thường.
"Người của lão đại,
mày cũng dám đụng vào."
Vừa nghe Tề Phong nói vậy, sắc mặt của bọn họ trở nên xanh mét.
Người xung quanh vừa kinh ngạc,
vừa tò mò, muốn xem 3 tên này phải trả giá gì, vì dám động đến Lão Đại của bang Lôi Ưng.
Họ đã nghe qua bar Night Angel là do Tề Phong kinh doanh.
Nhưng đằng sau Tề Phong là bang Lôi Ưng, một thế lực hùng mạnh trong giới hắc đạo.
Vị Lão Đại trong truyền thuyết,
Mà chưa ai từng thấy mặt.
Một người máu lạnh, tàn nhẩn ra tay đọc ác không lưu tình.
3 người bọn họ rung lên vì sợ hãi,
liền quỳ trên mặt đất, dập đầu xin lỗi.
Tề Phong nhìn Trình Lam hỏi.
"Chị dâu, muốn trừng phạt bọn họ như thế nào?"
Cô bước tới nhìn 3 người quỳ trên mặt đất nói.
"Đáng lẽ ai động vào người tôi,
thì tôi sẽ chặt 2 tay của người đó."
Trình Lam dừng một chút rồi nói tiếp.
Tên tóc vàng đụng vào người Trình Lam vừa rồi, rung lên đem 2 bàn tay mình dấu ở sau lưng.
"Nhưng hôm nay tâm trạng tôi tốt, nên tha cho mấy người."
3 người liền dập đầu cảm ơn Trình Lam.
Tề Phong ra hiệu cho đám thuộc ha.
"lôi bọn họ ra ngoài, đánh cho một trận, cấm không cho vào đây nữa bước."
"Dạ."
Người của Tề Phong lôi bọn họ đi.
"Sao chị lại tha cho họ dể dàng như vậy?"
Tề Phong thất mắt hỏi.
Theo như anh biết với tính tình của cô, thì sẽ bẽ gãy hai tay của hắn.
Trình Lam theo tối quen sờ lên bụng mình cười nói.
"Tôi đang để đức cho bảo bối nhà tôi."
Trong lúc này cửa phòng VIP được mở ra,
Trình Lam đứng trước cửa, dùng cặp mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào hai người,
giống như con sư tử đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.
Không lẽ chỉ mới cấm dục 1 tháng mà anh ta đã không chịu nổi, ra ngoài ăn vụng.
Trong lòng Trình Lam đâu nhói,
Anh mới vừa hứa hẹn, sẽ yêu thương cô suốt đời.
Vậy mà bay giờ lại cùng người phụ nữ khác ôm ấp thân mật như vậy.
Cái gì mà "Thiên Trường địa cửu, răng long đầu bạc" điều là giả dối.
Tất cả đàn ông điều gióng như nhau.
Trình Lam quật cường, ngước mặt lên không để nước mắt tuôn ra.
Đường Tam và Mạc Gia Yến đứng sau lưng Trình Lam, thấy cảnh này điều tót mồ hôi lạnh.
Tề Phong và Tề Phú thì rùng mình.
Đám người Mạnh Hùng vừa nhìn thấy Trình Lam điều im lặng, không dám lên tiếng, đứng một bên xem kịch vui.
"Kỳ này Thiên bị phanh thây rồi."
Tràn Hao lắc đầu tỏa ra vẽ thông cảm với cảnh ngộ của Lôi Lạc Thiên.
Trình Lam tức giận xông tới phía Lôi Lạc Thiên,
Đường Tam muốn cản cũng không kịp.
Trình Lam dùng sức chụp lấy cánh tay của cô phục vụ kéo lên khỏi người của Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên ngồi bật dạy nhìn Trình Lam kinh ngạc.
Không phải vị chuyện của cô phục vụ, mà là vị tại sao cô lại ăn mặc như vậy tới đây.
Anh tức giận nhìn cô.
Trình Lam không để ý đến Lôi Lạc Thiên mà đi thẳng tới cô phục vụ.
Quan sát cô ta từ trên xuống dưới.
Khuôn mặt xin đẹp, trang điểm đậm đà, mùi nước hoa nồng nặc.
Trên người cô ta chỉ mặc cái áo bó sát, còn để lộ gần hết bộ ngực to lớn của mình ra ngoài.
Quần ngắn bó sát vào bờ mông tròn trịa.
Trình Lam quay lại nhìn Lôi Lạc Thiên nở nụ cười tà mị.
"Thì ra anh thích mấy cô gái, có thân hình bốc lửa như vậy."
Lôi Lạc Thiên không nói gì,
Anh biết, lúc Trình Lam tức giận,
dù có giải thích, cô cũng sẽ không nghe.
Vả lại anh muốn biết Trình Lam có vì mình mà ghen hay không.
Đường Tam nhìn thấy nụ cười trên mặt Trình Lam, bất giác nổi da gà.
Nụ cười càng dịu dàng, thì lực sát thương càng lớn.
Đường Tam lắc đầu nói.
"Kỳ nầy anh Thiên chết chắc rồi."
Cô phục vụ to gan đi đến trước mặt Trình Lam cố tình thêm dầu vào lửa.
"Đàn ông ra ngoài anh chơi là chuyện thường,
chị là vợ sấp cưới của anh Thiên,
vậy mà không biết giữ mặt mũi cho anh ta, còn đến đây làm cho anh Thiên mất mặt trước bạn bè."
Lôi Lạc Thiên kinh ngạc với những lời nói của cô phục vụ.
Ai cho cô ta nói chuyện với Lam Lam bằng giọng điệu này.
Nếu không phải vì thử thách Trình Lam, thì anh sẽ khiến cô ta sống không bằng chết.
Trình Lam nghe cô ta nói vậy,
nhìn sang đám người Mạnh Hùng đứng một bên.
Họ nhìn thấy ánh mắt muốn ghết người của cô, không ai nói gì,
làm bô như không thấy.
"Sao cô biết tôi là vợ sấp cưới của anh ta?"
"Là anh Thiên vừa nói."
Cô làm phục vụ ở đây lâu như vậy, chưa từng thấy Lôi Lạc Thiên tiếp xúc với phụ nữ, nén cô đoán Trình Lam nhất định là vợ sắp cưới của anh.
Từ "Anh Thiên" thốt ra từ miệng cô ta làm Trình Lam ghét cay ghét đắng.
Mạc Gia Yến nghe cô ta nói vậy liền nói nhỏ với Tề Phu.
"Nguy rồi, kỳ nầy Trình Lam chắc tức lắm, cô ta ưa sạch sẽ như vậy.
Lần trước em chỉ đụng vào áo của anh Thiên mà thôi,
cô ta đã làm lớn chuyện rồi.
Bây giờ anh Thiên lại tự mình tiếp xúc thân mật với người phụ nữ khác, không biết cô ta sẽ làm ra chuyện gì?"
Tề Phú không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào Trình Lam.
Trình Lam dùng giọng giễu gợt nói.
"Trước khi vào phòng nầy thì phải, nhưng bay giờ thì không."
Cô tháo chiếc nhẩn cưới trên tay xuống,
Bỏ vào ly rượu trước mặt Lôi Lạc Thiên.
"Cô muốn lấy anh ấy thì cứ tự nhiên,
tôi không cần."
Cô phục vụ đắc ý cười.
Không ngờ cô gái nầy lại ngu như vậy.
Mới bị đả kích một chút liền trúng kế.
Tất cả mọi người điều kinh ngạc,
Không ngờ Trình Lam lại không làm ầm ỷ, mà ngược lại còn ăn nói nhỏ nhẹ như vậy.
Ai quen với Trình Lam thì sẽ biết,
đay làm điềm báo trước,
một cơn bão táp sấp ập đến.
Không lẽ trong mắt cô, anh không quan trong,
Không đáng để cô ghen tuôn cùng người phụ nữ khác.
Lôi Lạc Thiên tức giận, kêu lên tên lẫn họ của cô.
"Trình Lam em dám,"
Cô cười nhúng vai nói.
"Tại sao lại không dám,
Anh ra ngoài tìm phụ nữ khác.
Thì sẽ đoán được có ngày hôm nay."



Thử đọc