Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 27 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 27

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Tề Phú gọi điện thoại cho Du Tấn chuẩn bị phòng phẩu thuật.
Xe vừa dừng lại trước cửa bệnh viện Thân Ái,
Du Tấn và một nhóm bác sĩ và y tá chờ sẵn ngoài cửa.
Vừa thấy xe của Lôi Lạc Thiên dừng lại, liên bước tới mở cửa xe,
Chuẩn bị chuyển Trình Lam lên giường bệnh di động.
Lôi Lạc Thiên nhìn họ bằng cập mắt khó chịu.
Anh không thích có người đụng vào thân thể của cô.
Lôi Lạc Thiên không để ý đến vết thương trên vai mình,
bế Trình Lam trực tiếp vào bệnh viện,
đi thẳng đến phòng phẩu thuật.



Lôi Lạc Thiên đặt Trình Lam xuống giường, nhìn Du Tấn nói.
"Tôi muốn mẹ lẫn con."
Giọng nói bá đạo mang đầy sự lo lắng của Lôi Lạc Thiên làm Du Tấn hồi hợp.
"Được, tôi sẽ cố gắn."
"Nếu cô ấy và con tôi,
xảy ra chuyện gì,
tôi sẽ san bằng cái bệnh viện này."
Lôi Lạc Thiên nghiêm túc nói,
Nhìn thấy sắc mặt lo lắng không yên của Lôi Lạc Thiên, Du Tấn khong nói gì.
Y tá bước tới, mời Lôi Lạc Thiên rời khỏi phòng phẫu thuật,
Lôi Lạc Thiên nhìn cô ta với ánh mắt đầy nguy hiểm,
cô y tá kiếp sợ, đành phải trở lại,
giúp Du Tấn tiếng hành phẫu thuật với sự có mặt của Lôi Lạc Thiên.
Trong lúc Trình Lam nằm trên giường bệnh,
Lôi Lạc Thiên không hề rời khỏi nữa bước.

Anh ngồi trên ghế, nắm lấy tay cô,
Trong suốt quá trình giải phẫu.
Anh yêu thương cầm bàn tay lạnh lẽo của cô, để sát vào bờ môi mình.
Cập mắt thâm thúy nhìn Trình Lam,
Trong lòng như có muôn ngàn mũi tên, đâm thẳng vào trái tim anh.
Một cảm giác đau đớn tột cùng,
không có gì có thể sánh bằng.
Trái tim anh co rút lại, khi nghĩ đến đứa con trong bụng cô.
Thà rằng anh mất đi tính mạng của mình,
cũng không muốn cô bị chút tổn thương nào.
Lôi Lạc Thiên thâm tình như vậy,
làm mấy cô y tá phải ngẩn người,
Tất cả điều hâm mộ cô gái nằm trên giường bệnh.
Được một người đàn ông hoàn hảo như Lôi Lạc Thiên yêu thương.
Anh nhìn cô không hề chợp mắt.
Bàn tay to lớn vẫn nắm chật lấy tay cô.
Lúc nầy Du Tấn mới phát hiện,
sắc mặt của Lôi Lạc Thiên không được bình thường.
Anh mặc trên người áo vest màu đen,
người ngoài nhìn vào không thấy được vết máu đã thấm ướt,


phía sau áo sơ mi màu trắng của anh.
Du Tấn bỏ dụ cụ phẫu thuật trên tay xuống,
bước tới cởi áo vest của Lôi Lạc Thiên ra.
Anh hết hồn khi nhìn thấy luợng máu, chảy ra ta từ miệng vết thương trên vai Lôi Lạc Thiên.
Với người bình thường mà nói,
nếu mất máu nhiều như vậy, chắc đã hôn mê bất tỉnh.
Nhưng anh là Lôi Lạc Thiên,
chuyện nầy không hề gì với anh.
Du Tấn thận trọng nói.
"Cậu cần phẫu thuật ngay lập thức, để lấy đầu đạn ra,
nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
"Không cần, tôi không sao cậu mau cứu Lam Lam."
"Cô ấy đã qua thời kỳ nguy hiểm.
Bay giờ vết thương của cậu còn trầm trọng hơn."
Lôi Lạc Thiên kiên quyết ngồi đó với Trình Lam,
không thèm để ý đến Du Tấn nữa.
Anh thì thầm vào tai cô.
"Lam Lam em đừng sợ,
anh Lạc Thiên sẽ ở đay cùng em."
Lần đầu tiên Du Tấn thấy bộ dạng đâu lòng nầy của Lôi Lạc Thiên,
anh không biết nói gì hơn,
đành dùng tóc độ nhanh nhất để phẫu thuật cho Trình Lam.
1 tiếng đồng hồ sau Trình Lam được đưa đến phòng bệnh cao cấp nhất của bệnh viện Thân Ái.
"Mẹ con điều bình yên,
cậu hẩy yên tâm đi."
Du Tấn nói với giọng mệt mỏi,
vì Lôi Lạc Thiên mà anh phải làm giải phẫu với tóc độ nhanh nhất.
Lúc này Lôi Lạc Thiên mới chịu làm phẫu thuật lấy đạn ra.
Du tấn và y tá giúp anh cắt bỏ áo sơ mi trắng, vì bị thấm máu mà trở thành đỏ.
Thân thể cường tráng và cơ bắp rắn chắc của Lôi Lạc Thiên hiện ra trước mặt mấy cô y tá.
Họ ngẩn người, không ngờ anh vừa đẹp trai, vừa tài giỏi lại còn sở hưữ được một thân hình hoàng hão như vậy.
Một cô y tá trẽ bạo gan muốn Lôi Lạc Thiên chú ý đến mình, dùng tay sờ lên cơ bấp của anh, muốn quyến rũ anh.
Tề Phú đứng bên cạnh,nhìn thấy hành động lớn mật này của cô y tá.
Trong lòng anh thầm cầu nguyện cho cô ta.
Tay cô y tá sờ trên người anh từ từ đi xuống.
Lôi Lạc Thiên phẩn nộ, sắc mặt chán ghét nhìn thẳng vào mặt cô y tá trẽ, với cập mắt muốn giết người.
Anh bắt lấy bàn tay không yên phận của cô ta, bẻ một cái.
Rắc.....
Tiếng xương gãy vang lên.
Cô y tá thét lên vì đâu đớn, nước mắt chảy ròng ròng.
Cô sợ hãi nhìn Lôi Lạc Thiên,
"Tôi ghét nhất phụ nữ đụng vào tôi."
Giọng nói ma quỉ của anh, làm cho tất mấy cả y tá nữ phải rùng mình.
Du Tấn cho người đưa cô ta ra ngoài, bất đầu làm phẫu thuật cho Lôi Lạc Thiên.
Du Tấn cầm ống tiêm lên, định tiêm thuốc mê cho Lôi Lạc Thiên,
nhưng không ngờ anh lại từ chối.
"Không cần, "
Anh cầm khăn long trắng,
do Tề Phú chuẩn bị sẵn cho anh.
Cắn mạnh lên khăn,
Lôi Lạc Thiên gật đầu ra hiệu cho Du Tấn bất đầu.
Trước sự kinh ngạc của mọi người,
Du Tấn quả thật thi hành phẫu thuật.
Trong suốt quá trình giải phẫu,
Lôi Lạc Thiên không hề kêu lên tiếng nào.
Họ không ngờ sức chịu đựng của Anh lại mạnh như vậy,
đây là lần đầu tiên họ chứng kiến,
một phẫu thuật như vậy, diễn ra không cần dùng thuốc tê.
Trình Lam nằm trên giường bênh, hôn mê suốt một ngày.
Khi mở mắt ra, bên ngoài đã là nữa đêm.
Bóng tối bao phủ cả bầu trời lạnh lẽo, những ngôi sao láp lánh và vầng trăng tỏa ra ánh sáng lờ mờ chiếu thẳng vào cửa sổ phòng bênh.
Cô nhìn xung quanh căn phòng,
Căn phòng nhìn gióng như khách sạn 5 sao.
Trong phòng là một không gian mở, phòng khách và nhà bếp được nối liền với nhau,
Trình Lam nằm trên giường bênh rọng lớn,
được đặt ngay ở giữa, để tiện châm sóc.
Trước mặt cô là một bộ sopha màu trắng và một cái TV led 60 inch treo trên tường,
Được Lôi Lạc Thiên bật lên kênh gia đình.
Cô nhìn thấy thiết bị y học trên đầu giường, mới biết đay là bệnh viện.
Lôi Lạc Thiên từ nhà vệ sinh đi ra,
lúc nầy anh đã thay một bộ đồ khác,
Sắc mặt mệt mỏi, cặp mắt thâm đen, râu mọc ra lưa thưa dưới cằm.
Tay anh cầm một thau nước ấm, và một cái khăn trắng.
Hơi nước nóng bốc lên từ thau nước,
làm không khí sung quanh ấm áp hơn.
"Em tĩnh rồi, có mệt không em?"
Lôi Lạc Thiên vui mình nhìn cô.
Anh bước nhanh qua để thau nước lên bàn bên cạnh đầu giường.
Lúc nầy Trình Lam còn gày hơn lúc trước,
Dùng một tay Lôi Lạc Thiên có thể ôm cô trọn vào lòng.
Anh yêu thương hôn lên mái tóc dài của cô nói.
"Anh rất sợ, sẽ mất em và con vĩnh viễn."
Giọng nói chậm rãi rung rung của anh,
làm trái tim Trình Lam đau đớn.
Cô ôm anh thật chặt, từng giọt nước mắt rơi xuống bờ vai anh.
"Em cũng vậy, em sợ em và con sẽ không còn gặp được anh nữa."
Trình Lam khóc nức nỡ,
ôm chặt bờ vai anh.
Đay là lần đầu tiên, cô tỏa ra yếu đuối như vậy.
Thân thể Lôi Lạc Thiên cứng lại,
bàn tay Trình Lam đặt trên vai anh,
cảm giác được thứ gì đó, như nước mà lại âm ấm thấm vào tay cô.
Cô buôn anh ra kiểm tra xem đó là gì.
Lôi Lạc Thiên không nói gì,
chỉ dịu dàng sờ lên khuôn mặt trắng bợt của cô.
"Máu.."
Trình Lam lính quýnh kêu lên.
Cô nhìn anh hỏi.
"Anh bị thương sao?"
"Không có gì chỉ là chuyện nhỏ."
Lôi Lạc Thiên nói như đó là chuyện, không liên quan gì đến mình. Om.
Lúc này Du Tấn và Tề Phú từ bên ngoài bước vào,
"Lão đại, chị dâu."
Tề Phú cung kính chào.
Trên tay Du Tấn cầm bệnh án của Trình Lam nói.
"Không sao?
Sém chết mà còn nói là không sao,
Như vậy tôi không biết,
lúc nào mới gọi là có sao.
Cậu ấy bị trúng đạn ở phía sau vai, mất máu rất nhiều mà không chịu làm phẩu thuật.
Kiên quyết đợi sao khi em phẫu thuật xong mới chịu làm."
Du Tấn lắc đầu nói với Trình Lam.
Cô nhìn anh tức giận.
"Lần sao không cho phép."
Lôi Lạc Thiên yêu thương cười gật đầu.
Du Tấn và Tề Phú không ngờ Trình Lam còn bá đạo hơn cả Lôi Lạc Thiên.
Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Lôi Lạc Thiên lại nghe lời như vậy.
Du tấn nhìn khuôn mặt tươi cười của Trình Lam rồi nói.
"Anh kiểm tra cho em rồi,
không có gì nguy hiểm cả.
Chỉ bi động thai mà thôi.
Sau này em đi đứng phải cẩn thận một chút,
vì em đang mang thai đứa con so."
Anh nhìn sang Lôi Lạc Thiên nói với giọng giễu cợt.
3 tháng đầu tuyệt đối không được vận động mạnh.
Anh nhấn mạnh 2 chữ tuyệt đối.
Lôi Lạc Thiên nhìn Trình Lam với nét mặt bắt đắc dĩ.
Cô cười hôn lên mặt anh nói.
"3 tháng qua lẹ lắm."
Trong lúc nầy cửa phòng bệnh được mở ra.
Hai tên thuộc hạ mở cửa mờ Long Kiệt vào.
"Con gái, có nhớ cha không?"
Giọng nói dịu dàng của ông,
làm Lôi Lạc Thiên và Du Tấn kinh ngạc.
Họ điều biết thân thế và tánh tình của Long Kiệt, không ngờ ở trước mặt Trình Lam, ông lại là một người hoàng toàn khác.
Trình Lam làm nủng, vương hai tay ra chờ Long Kiệt đến gần ôm cô.
Ông bước tới ôm cô vào lòng.
"Tai sao cha không tới sớm hơn,
làm con sợ muốn chết."
Tề Phú không ngờ chị dâu lại có thái độ trẻ con như vậy.
Theo như anh thấy,
thì đám người Việt Vũ sợ mới đúng.
Chị dau còn bình tĩnh hơn cả anh.
"Là cha không tốt,
là cha không chu đáo,
phải nên phái người theo bảo vệ con.
Con đừng giận cha."
Mọi người điều sửng sốt.
Không ngờ Trình Lam lại có thể khiến,
một thủ lãnh tổ chức sát thủ,
đứng đầu thế giới với danh hiệu là máu lạnh,
giờ lại xuống nước năn nỉ như vậy.
Trình Lam bật cười gật đầu.
Lúc nầy Long Kiệt mới buôn Trình Lam ra, nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
"Từ nay về sau tôi sẽ giao đứa con gái bảo bối của mình cho cậu.
Cậu phải châm sóc cho nó thật tốt."
"Được."
Lôi Lạc Thiên nghiêm túc trả lời.



Thử đọc