Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 23

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Thân thể người đàn ông bất đầu rung rẩy, nằm lăn trên mặt đắt, trên người toàn thân như lửa đốt.
Hắn cảm giác có thứ gì đó đang bò lung tung trong thân thể của mình.
Hai tay hắn bất đầu sờ soạng khắp nơi trên người.
"Cảm giác như thế nào?"
Trình Lam nhìn hắn hỏi.
Tràn Hao thích thú nhìn cô.
"Sát thủ số 1 Tử Thần là cô?"
Đường Tam đứng bên cạnh Tề Phong lên tiếng.
"Không phải chị Lam, thì còn ai có tư cách nhận là sát thủ số 1."
Lôi Lạc Thiên vẫy tay ra hiệu cho Cô.



Trình Lam ung dung bước đến ngồi lên đùi Lôi Lạc Thiên.
"Không cần em phải phí tâm, để bọn họ tự lo liệu."
Cô dùng tay chỉ vào bọn thuộc hạ của anh.
"Dựa vào họ, họ vẫn chưa đủ tàn nhẫn."
Mạc Gia Thành đứng một bên nhìn thấy cũng phải rùng mình.
"Cô vừa mới làm gì với hắn?"
Trình Lam nói một cách tự nhiên,
như đó là chuyện bình thường.
"Tôi tiêm cho hắn virus 115, do tôi tự tay chế biến."
Người đàn ông nằm dưới mặt đắt dẫy dụa không ngừng, khi nghe cô nói đó là virus 115. Trong lòng kinh hãi.
Mạnh Hùng nghe cô nói liền hỏi lại.
"Virus 115 mà trên thế giới không có vắc-xin giải độc."
"Đó là vì họ không phải là Trình Lam tôi."
Một câu nói vô cùng bá đạo làm Lôi Lạc Thiên hết sức hài lòng.
Anh hôn lên trán cô một cái.

"Giỏi lắm."
Tràn Hao bất lực lắc đầu.
"Táo báo như vậy mà cậu còn khen giỏi."
"Vậy thì sao? Tôi chỉ dịu dàng với một mình Lạc Thiên mà thôi."
Trình Lam phản bác lại lời nói của Tràn Hao.
Ha ha ha..
Lôi Lạc Thiên vui vẽ cười ra tiếng.
"Đúng! chỉ cần em dịu dàng với một mình anh là đủ."
Trình Lam nhìn đồng hồ 2 phút đã qua, cô bước xuống đứng trước mặt người đàn ông nói.
"Mầy chịu khai chưa?
Tao chỉ mới tiêm cho mầy liều nhẹ nhất."
Hai đồng bọn của hắn bị treo trên không trung, nhìn thấy một màn vừa rồi sợ hết hồn.
Họ chưa từng thấy ai dùng thủ đoạn đọc ác như vậy bao giờ.
Người đàn ông nằm trên mặt đất giờ nầy không còn sức lực để chống cự nữa.
Trên mặt hắn nổi đầy gân xanh.
Trình Lam vương tay đến gần huyệt phong tri ở sau gáy hắn nói.
"Huyệt Phong Tri có thể làm gia thăng tốc độ phát tán của độc.
Chỉ cần 5 giây thì toàn thân mầy sẽ bị virus ăn mòn đến xương cũng không còn."
Khi nghe những lời Trình Lam vừa nói.
Tất cả mọi người có mặt điều lạnh hết sống lưng.


Người đàn ông bất đầu rung rẩy nói năng lắp bắp,
"Được... Được tôi nói, tôi nói.
Cô hải tha mạng cho tôi."
"Mầy không có tư cách ra điều kiện với tao.
Nói không?"
Cô cầm ống tiêm đến trước mặt hắn.
"Tôi không biết nhiều, chỉ biết Thủ lãnh hạ lệnh, phải giết cho bằng được Lôi Lạc Thiên. "
"Thủ lãnh của các người là ai?"
"Tôi không biết, tôi chỉ biết nhị đương gia mà thôi.
Nhị đương gia là ai?
Là Việt Vũ."
Trình Lam nhìn Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên vẫn bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc.
Trình Lam hỏi tiếp.
"Còn gì nữa?"
"Nghe nói Việt Vũ đã phái người lén vào biệt thự Lôi Viên để tìm cái USB."
Nghe hắn nói xong cô đứng lên đi về phía Lôi Lạc Thiên.
"Chắc hắn chỉ biết bấy nhiêu."
Tề Phú nói với giọng cung kính, càng ngầy anh càng khâm phục chị dâu hơn.
Người đàng ông thấy cô định bỏ đi liền hốt hoảng nói.
"Cô còn chưa cho tôi thuốc giải."
Các người chung quanh, không biết cô có đưa thuốc giải cho hắn không.
Ánh mắt điều tập trung lên người cô.
"Cậu chỉ bị tôi tiêm thuốc đâu nhức do tôi tự chế, qua vài tiếng đồng hồ sẽ hết, không nguy hiểm tới tính mạng."
Cô cười đi về phía Lôi Lạc Thiên.
"Cô thật là một con hồ ly gian xảo."
Tràn Hao cười khâm phục.
Lôi Lạc Thiên tay phải cầm ly rượu, tay trái nấm lấy bàn tay nhỏ bé của Trình Lam.
Anh thấy sắc mật cô hơi nhợt nhạt.
"Mệt không?"
Anh ân cần hỏi cô.
Cô nhẹ nhàn gật đầu.
Không biết vì sao mấy hôm trước thì không ngon miệng, còn hôm nay lại bị mùi máu tanh làm cho khó chịu.
Anh ôm cô vào lòng, để đầu cô tựa vào ngực anh nghỉ ngơi.
Lôi Lạc Thiên ra hiệu cho Tề Phú lấy USB từ trong két sắt ra,
Tề Phú bước đến kệ sách, ấn một cái lên quyển sách màu đỏ, kệ sách được đẩy sang một bên.
Két sắt hiện ra trước mặt anh.
Dùng vân tay của mình thay mật mã để mở két sắt.
Tề Phú đem USB dút vào một cái Laptop để trước mặt Lôi Lạc Thiên.
Mạc Gia Thành ngồi trên ghế sopha, uống một ngụm rượu để ổn định lại tin thần, toàn bộ sự việc xảy ra ngầy hôm nay, điều vượt qua khỏi thâm kiểm soát của anh.
Anh không ngờ, anh và Lôi Lạc Thiên có thể hoá thù thành bạn.
Cũng không ngờ thế lực của Lôi Lạc Thiên lại mạnh như vậy.
Không chỉ ở trên thương trường mà còn cả ở thới giới ngầm nữa.
Chất cồn ngấm vào cơ thể làm anh bình tỉnh hơn,
Anh chợt nhớ lại điều gì đó rồi lên tiếng.
Trong USB được cài 3 tầng mật mã, mỏi tầng sau được phòng bị khó hơn tầng trước.
Thủ lãnh tổ chức Kim Xà rất cẩn thận, ông đưa mật mã mỏi tầng cho 3 người khác nhau giữ lấy.
Nếu cần mở USB ra, thì ba người sẽ hội hợp lại đưa ra mật mã của mình, nếu người nào có lòng bất chính,
không có hai người kia đồng ý thì cũng mở không ra.
"Vậy cậu giữ mật mã của tầng nào?"
Mạnh Hùng lên tiếng.
"Tôi giữ mật mã của tầng cuối cùng, cũng là tầng khó nhất."
Tề Phú bấm một cái trên Laptop, màn hình trên laptop được chuyển lên màn hình TV lớn treo trên tường.
Tề Phú chỉ vào màn hình TV nói.
"Mấy tuần nay tôi và nhóm hacker của banh Lôi Ưng, cố hết sức cũng chỉ phá được tầng thứ nhất.
Không cách nào tiến vào tầng thứ nhì được."
Trình Lam nhìn trên màn hình trước mặt Lôi Lạc Thiên.
Cô nghiêm túc suy nghĩ, không biết họ dù chương trình gì để chống sự xâm nhập.
Khi thấy màn hình chớp chớp, cô chợt nghĩ ra điều gì, liền nhìn Đường Tam.
"Tam Nhi, em có mang theo sợ dây chuyền chị tặng em không?"
Đường Tam sợ lên cổ mình gật đầu.
Đưa cho chị.
Đường Tam tháo sợ dây chuyền xuống đưa đến tay Trình Lam.
Trình Lam cầm mặt dây chuyền hình bông hồng, xoay một cái, chiếc
USB hiện ra.
"Đây là cái gì?"
Tràn Hao hớp một ngụm rượu hỏi.
"Chương trình giải mã do tôi tự viết."
Vừa nói tay Trình Lam đã đút USB của mình vào máy laptop.
Khi laptop mở ra chương trình thì hai chữ Tử Thần hiện lên.
Trình Lam nhanh tay gỏ lên bàn phím máy laptop.
Tiếng "tịch tịch tịch" vang lên liên tục.
Tới thời kỳ uy hiểm nhất phải dùng tới tóc độ nhanh như chớp, để nhập vào tư liệu,
Trình Lam đã không còn sức nữa, tay bị mỏ vì liên tục gỏ chữ.
Lôi Lạc Thiên nhìn thấy sắc mặt Trình Lam không tốt anh ôm cô đặt ngồi qua một bên.
Tay anh bắt đầu gỏ lên bàn phím.
Tóc độ của anh nhanh hơn Trình Lam cấp đôi.
Tiếng "tịch tịch tịch" không ngừng vang lên,
Không những Trình Lam mà còn có anh em Mạc gia và Đường Tam nhìn màn hình TV rồi quay qua nhìn anh trong sự bất ngờ.
Trình Lam không thể tưởng tượng được tóc độ của anh, cũng không ngờ anh lại giỏi máy vi tín như vậy.
Khi anh vừa thành công phá bỏ được tầng mật mã thứ nhì, trên màn hình hiện lên hai chữ.
Khi Trình Lam nhìn thấy, cô không thể nào tin vào cập mắt của mình.
The devil, hai chữ nầy đã in sau vào đầu cô, cả đời nầy cũng không thể nào quên.
Đây là cái tên, trong thần thoại của thế giới hacker.
Một cao thủ hacker không có chương trình nào có thể làm khó được anh ta.
Cũng là người Trình Lam sùng bái nhất.



Thử đọc