Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 16 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 16

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Tiếng điện thoại di động của Lôi Lạc Thiên vang liên làm phá vỡ bầu không khí yên tịnh trong phồng ngũ.
Anh đã thức dạy từ sớm, nhưng vì Trình Lam vẫn còn nằm trên ngực anh ngủ say, nên anh không muốn đánh thức cô, chỉ lặng lẽ nhìn cô ngủ. Khuôn mặt ngủ say của cô cực kỳ dễ thương, không còn vẻ mạnh mẽ, ương ngạnh, ngang ngược nửa mà thay vào đó là sự dịu dàng cùng yếu đuối.
Lôi Lạc Thiên vương tay lấy chiếc điện thoại trên bàn.
Tiếng gấp gáp của Tề Phú vang lên trong điện thoại.
"Chủ Tịch, có chuyện rồi, có người tung tin ra ngoài, nói Lôi Thị thu mua không thành công miếng đất ở phía Tây, nên mấy công ty đối tác lần lược hủy bỏ hộp đồng. Hiện tại cổ phiếu của Lôi thị đã tuột tới mứt không thể khống chế được nữa."
Giọng nói không cảm xút của Lôi Lạc Thiên, kiến người nghe không biết tâm trạng hiện tại của anh là gì.
"Được tôi biết rồi, tôi sẽ đến công ty ngây."
"Có chuyện gì vậy?"
Giọng ngái ngủ của Cô làm Lôi Lạc Thiên bặt cười thành tiếng.
Ha ha ha.



"Đúng là ham ngủ, không có gì đâu em cứ ở nhà nghỉ ngơi một chút, trưa Tề Phong sẽ đưa em đến công ty cùng đi ăn với anh."
Lôi Lạc Thiên ôm cô vào lòng hưởng thụ thêm 10 phút ấm áp rồi mới rời giường, mặt trên người au phục chỉnh thề, anh khơm người hôn lên môi cô, rồi mới đi.
Trong văn phòng làm việc của chủ tịch, Lôi Lạc Thiên ngôi ở vị trí chính Mạnh Hùng, Nam Liệt, Tràn Hao, Tề Phú cùng Kiều Nhi điều ngồi đối diện với anh. Trên mặt mỏi người điều có biểu cảm khác nhau,
Mạnh Hùng nghiêm túc, Nam Liệt trầm tỉnh, Tràn Hao tức giận, Tề Phú nống lòng còn Kiều Nhi thì bình tỉnh.
Lôi Lạc Thiên sắc mặt không thay đổi, thái độ không quan tâm, anh lấy trong ngăn kéo ra một hợp cigar cuba đưa cho Mạnh Hùng và Tràn Hao mỏi người một điếu. Nam Liệt và Tề Phú thì không hút thuốc.
Muồi cigar nồng nặc làm không khi trong phòng càn thêm căng thẳng.
Lôi Lạc Thiên mân mê điếu cigar trong tay, cặp mắt nhấm lại, trong miệng phun ra một ngụm khó đen,
"Tề Phú, câu mua vào tất cả cổ phiếu của Lôi thị ngoài thị trường cho tôi."
Tiếng nói mạnh mẽ của anh vang lên.
Hiện tai anh nấm trong tay 45% cổ phần của Lôi Thị, Lôi Lạc Khánh nấm giữ 15% ,40 % còn lại nằm trong tay các cổ đông khác.
Nếu có người nào, mua hết cổ phần bên ngoài, chỉ cần hơn anh 1% thì Lôi Thị cũng sẽ rơi vào tay họ.
Hiện giờ cổ phiếu của Lôi thị xuống giá thấp nhất, đúng là thời cơ tốt để mua vào.
Đầu ngón tay Tề Phú gõ trên bàn phiếm máy vi tín.
Anh xoay qua nói với giọng điệu khẩn trương.
"Chủ tịch hiện tại vốn lưu động của chúng ta không đủ."

"Cần bao nhiêu?"
Giọng nói của Lôi Lạc Thiên không nhanh không chậm vang lên.
Tay vẫn không ngừng thao tác trên bàn phím Tề Phú nói.
"Tôi dùng hết vốn của Lôi Thị vẫn còn Thiếu $500 triệu."
Mạnh Hùng không nói lời nào cầm điện thoại lên gọi cho Trần Siêu trợ lý riêng của anh.
Người bên kia vừa bất máy, giọng nói nghiêm túc của Mạnh Hùng vang lên.
"Câu lập tức chuyễn $500 triệu vào tài khoản của Lôi Thị ngay lập tức."
"Mạnh Tổng, tôi sẽ làm ngay."
Vừa nói xong Trần Siêu liền cúp máy.
"Cảm ơn cậu nhiều."
"Không cần cảm ơn, xong chuyện nầy cậu cho Kiều Nhi nghĩ phép 1 tuần là được."
Lúc nói lời nầy sắc mặt của Mạnh Hùng có chút phấn khởi cùng chờ mông.
Kiều Nhi sắc mặt khó côi vô cùng, vẽ mặt vô tội nhìn Lôi Lạc Thiên,chờ mông lời từ chối của anh.
"Đuợc không thành vấn đề."
Lôi Lạc Thiên cười như không cười nói.
Mạnh Hùng nhìn thấy vẽ mặt buồn rầu của Kiều Nhi tròng lòng hơi thất vộng.
"Lôi Lạc Thiên anh đúng là không có nghĩa khí."
Kiều Nhi tức giận lên tiến.
"Nếu không đủ tôi sẽ chuyển thêm cho cậu."
Tràn Hao ngồi im lặng một bên lên tiếng.


"Không cần, bao nhiêu là đủ rồi."
Lôi Lạc Thiên nói với giọng kiên quyết.
Tề Phú lúc nầy mới ngừng tay lại.
"Chủ tịch, đã xong. Tổng cộng trên Thị trường bán ra 25%. Tôi mua được thêm 15% ,còn 10% thị bị tập đoàn Tân Thị mua rồi. Giờ chỉ còn lại 20% ở trong tay các cổ đông nhỏ còn chưa bán ra."
Tề Phú nghi ngờ nói tiếp.
"Nhưng tôi không hiểu, tại sao lúc nầy mình lại mua vào. Không phải công ty đang có chuyện sao? Mình nên lấy số tiền nầy để giúp vốn cho công ty."
"Có người muốn thừa nước đục thả câu,nhân cơ hội nầy thu mua Lôi thị, mình không ra tay trước thì họ sẽ thành công. Bây giờ trong tay tôi đã nấm giữ 60% cổ phần, còn Tân thị thì chỉ có 25%. Nói cách khác thì không ai có thể lung lay được vị trí chủ tịch nầy của tôi."
Lôi Lạc Thiên kiên nhẩn giả thích.
12 giờ trưa ở đại sảnh Lôi Thị, Trình Lam và Đường Tam được Tề Phong đưa đến.
Đi đến thang máy chuyên dùng của chủ tịch,cách nhân viên điều nhận ra cô, sau lần trước cô đến, Tề Phong có thong báo cho các nhân viên ở Lôi Thị biết, cô là vợ của chủ tịch.
Mội người gặp cô điều cung kính chào hỏi.
Bước vào thang máy Đường Tam lay lay cánh tay của Trình Lam nói.
"Chị Lam, hôm qua làm em sợ muốn chết. "
Nói xong cô không quên nhìn Tề Phong một cái.
Khi Tề Phong bị thương, Đường Tam châm sốc cho anh cả đêm. Anh vì cảm động nên bạo gan hôn cô rồi tỏ tình.
Bây giờ khi nghĩ đến cảnh hôn môi đêm hôm qua, Đường Tam mặt thì đỏ, tim thì đập loạn xạ.
So với cô thì Tề Phong bình tỉnh hơn nhiều.
Anh không có biểu cảm gì trước mặt Trình Lam cả.
Nhưng nhìn thấy sắc mặt của Đường Tam, Trình Lam biết họ đã sẩy ra chuyện gì.
Cô mỉm cười đi theo Tề Phong ra khỏi thanh máy vào phồng làm việc của Lôi Lạc Thiên.
Bước vào phồng cô thấy anh đang ngồi chính giữa ghế sopha, Trước mặt đặt một cái laptop trên bàn trà.
còn mấy người kia điều ngồi sung quanh anh, bay giờ là giữa trưa nên mặt trời rội thẳng qua khung cửa sổ lên người anh, phát ra ánh sáng màu vàng cam.
Anh ngồi ở giữa dáng người oai phong khí thế mạnh mẽ. Gióng như một vị vua đang ban mệnh lệnh cho tướng sỉ của mình, trước khi ra chiến trường.
Áo vest bị anh cởi ra ném lên thành ghế, bay giờ anh chỉ mặt trên người áo sơ mi màu trắng,tay áo được sân lên tới khuỷu tay, lông mày hơi nhíu lại vì đang suy nghĩ. Anh ngồi nghiêm túc nói chuyện với Tề Phú nhưng cập mắt vẫn luôn theo dõi sự thay đổi trên màn hình laptop.
Lúc nầy cô mới biết, lúc anh nghiêm túc làm việc, vẽ mặt anh vô cùng đẹp trai có vài phần tự tinh,nghiêm nghị và bá đạo, lúc nầy là lúc anh tỏa ra sức hấp dẩn nhất.
Khi nghe thấy tiếng mở cửa, anh ngừng nói chuyện nhìn lên, nhìn thấy trên người cô không phải là bộ váy dịu dàng hấp dẫn như thường ngầy nữa mà thay vào đó là một bộ váy công sở vừa kính vừa hở, tóc cô búi lên cao để lộ xương quai xanh xin đẹp, càng tôn lên thêm sự quyến rũ.
anh vẩy tay với cô, ý bảo cô đến ngồi cạnh anh.
Tề Phong biết họ còn có chuyện bàn bạc nên anh đưa Đường Tam đi tham quan Lôi Thị.
Trình Lam bước đến ngồi bên cạnh anh, Cô nhìn thấy trong mắt anh có sự thay đổi. Ngồi xuống bên cạnh anh cô có thể cảm giác được sự hô hấp nặng nề của anh.
Lôi Lạc Thiên đang cố kiềm nén sự ham muốn của dục vộng.
Cô nhìn mấy người trước mặt, cô biết họ điều là bạn tốt của anh, nhưng cô điều tra được, trong đám người nầy có người hợp tác với tổ chức thần bí Kim Xà.
Trong lòng cô biết họ điều là những người có thế lực không thầm thường, nhưng nếu để cô biết, có người muốn làm hại đến Anh, thì đừng trách Trình Lam cô ra tay ác đọc .
Lôi Lạc Thiên ôm eo Trình Lam ,kéo cô sát vào lòng. Trình Lam không phản kháng mà còn chủ động dựa đầu lên ngực anh.
Mạnh Hùng ngồi một bên mà trong lòng ái mộ vô cùng. Anh thầm nghĩ, Không biết khi nào Kiều Nhi mới có thể nghe lời như vậy.
Anh bất giác thở dài.
Hzzzzzzzz
"Mạnh tổng anh thở dài chuyện gì vậy? "
Tề Phú khó hiểu hỏi.
"Tôi chỉ là thấy chủ tịch của cậu tìm được một cô gái biết nghe lời như vậy, tôi hâm mộ mà thôi."
Mạnh Hùng Nói với giọng bất đắt dĩ.
Kiều Nhi nhìn thấy trong mắt anh chứa đựng sự đâu buồn cùng chua sót.
Cô thấy trong lòng đâu đớn vô cùng.
Nam Liệt đưa tay lên trước mặt, nhìn chiếc đồng hồ Montblanc màu đen trên cổ tay rồi nói.
"Đến giờ rồi, Tề Phú cậu bật TV lên đi."
Tắt cả mội người điều chú ý đến màn hình TV.
Trên TV là một người nam phát ngôn viên của đài tin tức Thành Phố S.
"Hiện tại chúng tôi đang ở ngoài phồng hội nghị Thành Phố S.
Đang đợi kết quả hội nghị ngầy hôm nay."
Đứng trên đài phát biểu là Kiều Nhất Phàm, Thị Trưởng của Thành Phố S, ông khoảng chừng 55 tuổi, tướng người phong độ, nét mặt chính trực, lịch sự sang trọng.
Các phóng viên lần lược đưa ra câu hỏi.
Nhật báo "Thanh liêm" thuộc về công ty của Nam Thị đưa ra câu hỏi đầu tiên.
"Thưa ngài Thị Trưởng về phần hội thảo ngầy hôm nay đã có kết luận gì?"
"Hội nghị ngầy hôm nay chính phủ cùng với Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hiệp quốc, " được viết tắt là UNESCO" đã ra quyết định miếng đất ở phía Tây Thành phố S, không thể khai thác, phải bảo tồn và bảo vệ thành di sản văn hoá của quốc gia."
"Nói cách khác côi như Tân Thị mua rồi cũng không dùng được sao?"
Nhật báo "Trung Thực" ra câu hỏi.
"Đúng vậy."
Cách phóng viên khi nghe câu trả lời của Kiều Nhất Phàm, điều bất đầu bàn tán xôn xao.
"Tôi còn một chuyện muốn tuyên bố."
Giọng nói quyền uy của ông ngăn lại những tiếng xì xào phía dưới.
Họ điều im lặng lắng nghe lời ông muốn tuyên bố.
"7 giờ Tối hôm nay ở khách sạn The Palm, phía chính phủ và Lôi Thị sẽ ký hợp đồng.
Chính phủ quyết định đưa công trình 1 tỉ đồng, có tên gọi là "Thành Phố trên không"cho Lôi Thị thực hiện.
Công Trình nầy sẽ thăng thêm lượng du khách và củng cố nền kinh tế tài chính của Thành Phố S. Đồng thời trong vồng 10 năm tới đây, sẽ tạo thêm công việc làm cho các cư dân bản địa."
Nói xong không đợi các phóng viên hỏi tiếp, Kiều Nhất Phàm được vệ sĩ đưa đi.
Người phát ngôn viên bất đầu sơ lược lại câu chuyện.
"Tin tức ngầy hôm nay thật bất ngờ, Tân Thị vừa mới thu mua mảnh đất ở phía Tây thành phố S, tin thức vừa mới công bố cổ phiếu của Tân Thị bị xuống tới mức thấp nhất.
Còn về phần Lôi Thị, bị những tin đồn mấy ngày hôm nay làm ảnh hưởng, giá cổ phiếu bị tuột xuống nghiêm trọng.
Nhưng khi tin tức được công bố, cổ phiếu của Lôi Thị đã tăng lên vượt qua giá ban đầu."
Lôi Lạc Thiên cầm điều khiển TV lên tắt máy.



Thử đọc