Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 15

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Sau một trận ân ái, Lôi Lạc Thiên ngồi dựa vào đầu giường tin thần sảng khoái, so với anh thì Trình Lam mệt mổi vô cùng, cô gối đầu lên ngực anh.
Cô dùng ngón tay vẽ vòng tròn lên ngực anh,
"Tại sao anh lại tức giận?"
Trình Lam hỏi anh trong sự tò mò.
"Anh không thích em đối sử tốt với người khác."
Cô mỉm cười trong lòng ngọt ngào, vậy là vì anh ghen, nên mới làm ra những hành động như vậy.
"Vậy còn em, sao lại tức giận?"
Anh thì thầm vào tai cô.
"Em không thích anh dấu em bất cứ chuyện gì. Em rất lo lắng cho anh."



Lôi Lạc Thiên trong lòng sung sướng vô cùng.
Anh dịu dàng hôn lên trán cô.
Càng yêu thương cô hơn.
"Anh kể em nghe một câu chuyện."
Tay anh lúc nầy càng ôm cô chặt hơn, gióng như chỉ sợ trong chóc lát, cô sẽ Vĩnh viễn biến mắt trong cuộc đời của anh. Giọng nói trầm thấp của anh, trong đêm tối như một ly rượu mạnh làm say lòng cô.
"Trong Lôi gia từ đời ông nội của anh đã kinh doan tập đoàn Lôi thị, nhưng lúc đó Lôi Thị chỉ là một công ty nhỏ ở thành phố S.
Phần chính là kinh doanh bất động sãn.
Ông nội anh từ bàn tay trắng dựng lên sự nghiệp.
Ông có hai người con trai, Lôi Lạc Bằng và Lôi Lạc Hùng.
Lôi Lạc Hùng là ba anh còn Lôi Lạc Bằng là bác cả của anh,
Ông có một người con trai tên là Lôi Lạc Khánh,"
Nói đến đay anh dừng một chút rồi nói tiếp.
"Lôi Lạc Khánh cũng chính là Ken tổng của Tập đoàn Tân Thị, cũng là anh nuôi của em.
Ba anh cùng bác cả là anh em tốt, từ nhỏ họ sống đùm bộc lẫn nhau.
Lúc trưởng thành thì bác cả cưới một người con gái ông yêu, trong một gia đình khá giả sâu đó họ đã sinh ra Lôi Lạc Khánh , còn ba anh, mang tiếng là cậu ba nhà họ Lôi nhưng lại bị một cuộc hôn nhân thương nghiệp buộc chặt.

Mẹ anh là con gái duy nhất của tập đòan Trưởng Gia, Trưởng Gia Huệ, lúc đó đứng đầu về kinh doan dầu mỏ.
Ông muốn mượn thế lực bên nhà ngoài anh để cũng cố địa vị của Lội Thị.
Ba anh cùng mẹ anh không yêu thương gì nhau, nhưng vẫn lấy nhau, rồi không lâu sau sinh ra anh.
Anh nhỏ hơn Lôi Lạc Khánh 3 tuổi, lúc còn nhỏ tụi anh thường chơi cùng nhau, là anh em tốt.
anh ta như người anh trai luôn yêu thương và che chở cho anh.
Sau khi sinh anh ra thì tình cảm của ba mẹ anh trở nên tốt hơn, hai người bắt đầu yêu nhau. Lúc đó nhà anh rất hạnh phúc."
Nghĩ đến ký ức lúc nhỏ, nét mặt Lôi Lạc Thiên trở nên ôn hoà hơn.
"Cuộc sống hạnh phúc không được bao lâu, lúc Lôi Lạc Khánh 13 tuổi thì mẹ anh ta bỏ nhà đi theo người đàng ông khác,
Khi Lôi Lạc Khánh và bác cả chạy đến bến tàu, thì nhìn thấy cảnh hai người họ muốn xuống tàu.
Trong cơn phẫn nộ Bác cả dùng súng bắn chết hai người bọn họ trước mặt Lôi Lạc Khánh.
Tặng mắt chứng kiến Ba mình giết mẹ mình, với một đứa trẽ 13 là một điều vô cùng tàn nhẩn.
Sau ngầy đó Lôi Lạc Khánh trở thành một con người hoàng toàn khác.
Anh ta trở nên ích nói, trầm ổn, lạnh lùng và xa cách.
Từ lúc đó bọn anh gióng như bị một bức tường mặc cảm của anh ta dựng lên, làm xa cách.
Sau đó vì Bác cả suốt ngầy mượn rượu giải sầu, nên Ông nội mới dao toàn bộ tập đoàn Lôi thị cho ba anh.
Lôi thị dưới sự lãnh đạo của Ba anh trở nên Hùng mạnh hơn.
Bác cả bực tức trong lòng, ông ta nghỉ, ông mới là con trai trưởng của Lôi gia, nên chức chủ tịch Lôi thị phải thuộc về ông.
Ông ta đến Lôi thị làm náo loạn.
Ông nội anh đã nhìn ra được dã tâm cùng thủ đọan của ông ta nên không đồng ý."
Lôi Lạc Thiên bất giác ôm Trình Lam chặt hơn, lúc nầy sắc mặt anh Không còn vẽ hạnh phúc ổn hòa nữa mà thay vào đó là vẽ bi ai cùng thù hận.


"Hôm xinh nhật 15 tuổi của anh, sau buổi tiệc tại Khách sạn, Ba lái xe đưa mẹ anh cùng anh về biệt thự.
Một nhà 3 người vô cùng hạnh phúc, Ba anh là người đàn ông đãm đang, đội trời đạp đất, yêu thương gia đình.
Mẹ là người phụ nữ dịu dàng, ôn nhu, yêu chồng thương con.
Ngoài em ra, bà là người phụ nữ anh yêu thương nhất."
Anh hôn nhẹ nhàng lên mặt Trình Lam, gióng như đang năng niêu một món đồ quý giá nhất trên đời.
"Trên đường về biệt thự Bác cả vì sự ganh tỵ và ích kỷ của bản thân, dùng xe tông thẳng vào phía sau xe ba anh.
Xe vì đang chạy với tóc độ cao, nên bị lạc tay lái, đụng thẳng vào cây cột đèn bên đường, anh vì không nịt dây an toàn mà bay ra khỏi xe bất tỉnh nhân sự.
Khi anh tỉnh lại là việc của 2 ngày sau.
Ông nội cho anh biết Ba và Mẹ anh vì xe gặp tai nạn đâm vào cột đèn, rồi bốc cháy nên đã chết.
May mà anh bì vâng ra ngoài xe nếu không thì tín mạng cũng khó mà giử được.
Trong lòng anh tức giận vô cùng, anh biết người lái xe kia là Bác Cả, nhưng ông nội mới "người tóc bạc đưa người tóc xanh" ông rất đâu lòng, anh không đành nói cho ông biết là Bác Cả hại chết Ba Me anh.
Từ ngày đó anh đã thề.
Lôi Lạc Thiên anh phải trở thành một người quyền cao chức trọng.
Cầm trong tay quyền lực tối cao, có thể thao túng vận mệnh của một người.
Anh phải mạnh mẽ, lạnh lùng,độc ác hơn, mới có thể trả được mối thù nầy."
Lúc nói xong những lời nầy,Trình Lam có thể cảm giác được Thân thể của Lôi Lạc Thiên cứng đờ.
Trong lòng cô chua xót, phải trải qua những đâu khổ gì mới có thể thay đổi anh trở nên một người lạnh lùng bá đạo như vậy.
Lôi Lạc Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, một màng đêm mờ mịt chỉ còn lại nỗi đâu cùng thù hận.
Trình Lam mệt mỏi thiếp đi trên ngực anh.
Lôi Lạc Khánh cùng Việt Vũ vội vã trở về biệt thự.
Bước vào cửa lớn, một người đàn ông khoảng chừng 50 tuổi, ngồi trên chiếc xe lăn ở phòng khách.
khuôn mặt cường nghị, oai phong, cùng với khí thế bức người.
Trên tay ông cầm một cây gậy gỗ chạm hình con rồng.
Dù đôi chân không thể cử động, nhưng cũng không giảm đi khí thế của ông.
"Ba, Ba về khi nào sao không cho con biết?"
"Đừng nói nhiều lời, kế hoạch tiếng hành như thế nào?"
Giọng nói uy nghiêm của ông làm Lôi Lạc Khánh do dự một chút mới trả lời.
"Con tra được Lôi Thị muốn mua miếng đất ở phía Tây thành phố, nên hôm nay con đã dành được nó.
Kế tiếp con sẽ làm cho các công ty hợp tác với Lôi Thị lần lược cùng nhau hủy bỏ hợp đồng."
"Tốt, ta chờ xem đến lúc Lôi thị sụp đổ lão già kia sẽ đến cầu xin ta như thế nào."
Ha ha ha.
Tiếng cười hung ác của Lôi Lạc Bằng vang lên.
Lôi Lạc Khánh trong lòng đang băng khuâng. Trình Lam bay giờ là bạn gái của Lôi Lạc Thiên, anh không muốn làm tổn thương đến cô.
Nếu không gặp được cô 10 năm trước, không biết anh có thể kiên cường vượt qua khỏi những ngầy tháng đen tối đó không.
Lúc Ba anh hại Ba Mẹ Lôi Lạc Thiên chết, không lau sau Lôi Lạc Thiên đã đến tìm Ba anh trả thù.
Lúc đó Lôi Lạc Thiên mới khỏang chừng 15- 16 tuổi, tuổi trẻ bồng bột, anh đi đến biệt thự của Lôi Lạc Bằng một mình. Khi đó chỉ có một mình Lôi Lạc Bằng ở nhà. Lôi Lạc Thiên trên tay cầm một cây mã tấu, đi thẳng lên lầu, khi thấy Lôi Lạc Bằng đang ngồi ở ban công trong phòng đưa lưng về phía cửa, anh không do dự song tới chém một nhát sau lưng ông ta.
Khi ông phản ứng kiệp thì đã bị trúng một nhát.
Ông hoảng hốt theo bản năng lùi về phía sau, Lôi Lạc Thiên mất đi lý trí đè người ông lên lang cang,
Trong miệng không ngừng lập đi lập lại một câu.
"Tại sao,
Tại sao Ông lại làm như vậy?
Tại sao Ông lại làm như vậy?"
Mỏi câu anh nói ra điều dùng giọng điệu giận dữ điên cuồng gào thét.
Hai người dằng co, Lôi Lạc Bằng lỡ chân rơi từ lầu 2 xuống, lưng đập mạnh vào tản đá phía dưới nên nữa thân người bị liệt.
Lôi Lạc Khánh hay tin lập tức trở về nhà nhưng đã muộn. Khi đến nhà anh thấy Ba mình đang nằm dưới mặt đất còn Lôi Lạc Thiên đứng cách ông vài bước, vẫn cầm chặt cây mã tấu trong tay.
Lôi Lạc Khánh hoảng sở, khi nhìn thấy sắc mặt của Lôi Lạc Thiên vào lúc đó,
Lôi Lạc Thiên giống như quỉ satan từ địa ngục đến. Con ngươi không còn ánh sáng, chỉ có những tia máu đỏ cùng ngọn lửa thù hận thiêu cháy hết tâm hồn anh ta.
Đến tận bây giờ, Mỏi khi nhớ đến, sắc mặt Lôi Lạc Thiên vào lúc đó, Lôi Lạc Khánh không rét mà rung.
Sau khi chuyện đó xẩy ra, Ông nội biết được, đuổi Lôi Lạc Bằng ra khỏi Lôi Gia.
Lôi Lạc Khánh vì chữ hiếu đành theo Lôi Lạc Bằng qua Mỹ trị liệu.
Trong khoảng thời gian đó vì trị bệnh cho Ba mà dùng hết tiền, tin thần anh sa sút, còn phải châm sóc Ba vì không chiệu nổi sự đã kích mình bị tàn phế, thường xuyên chưởi rủa và đánh đập anh.
Anh thất vộng với cái thế giới đen tối nầy, một con đường không có ánh sáng.
Nhưng một hôm anh lại gặp Trình Lam, cô nhỏ hơn anh 9 tuổi, lúc đó cô chỉ là một cô bé 10 tuổi.
Lúc anh không có người thân cùng bạn bè thì một cô bé thường xuyên xuất hiện cổ vũ anh, làm bạn với anh.
Chỉ vì câu nói của cô, làm anh phấn đấu trở lại, tìm được ánh sáng trong cuộc đời.
"Trong cuộc sống của chúng ta, ai nấy điều vấp phải trăm ngàn trắc trở.
Ai nấy điều nghĩ cảnh ngộ của mình là bi ai nhất, là đâu khổ nhất.
Nhưng trên thực tế, có biết bao nhiêu người còn thống khổ hơn , chí ít anh còn có Ba, còn có người bạn này là em."
Sau ngày đó anh kiếm được việc làm ổn định và bất đầu gầy dựng sự nghiệp của bản thân mình.
Trình Lam côi Lôi Lạc Khánh như một người anh trai, nhưng tình cảm của anh đối với cô vô cùng sâu sắc.
Ngoài mẹ anh ra cô là người anh yêu thương nhất.



Thử đọc