Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 13 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 13

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

6 giờ tối tại khách sạn The Palm, trong một phòng hội nghị rọng lớn chứa được khoãng 1000 người.
Xung quanh là những hàng ghế ngồi long trọng màu trắng, chín giữa là khán đài , ở phía sau là một màn hình LCD lớn.
Khách đến tham gia buổi đấu thầu kỳ nầy, toàn là những tập đoàn lớn trong nước và ngòai nước.
Dưới ánh mắt tò mò của mội người, Trình Lam khoác tay Lôi Lạc Thiên bước vào. Anh mặc trên người bộ Âu phục Armani m, màu đen cùng áo sơ mi màu trắng đơn giảng, nhưng không kém phần long trọng.
Chỉ có thể nói, với dáng người cùng cương mặt yêu nhiệt của anh, dù mặt trên người gì đi chân nửa, cũng biểu lộ ra sự cao quý và sang trọng.
Trình Lam mặt trên người bộ váy chanel màu đỏ được phát hành có số lượng. Váy bó sát người cô, hiện lên những Đường công hoàng mỹ.
Các vị khách mời nam đang tro chuyện điều liéc nhìn cô, với cập mắt thâm dò cùng thèm muốn làm Lôi Lạc Thiên tức giận châu mày.
Anh ghét nhất có người nhìn cô như vậy.
Tay anh bất giác siết chặt eo cô, biểu lộ ra quyền chiếm hữu, cũng đồng thời nói cho họ biết cô thuột về Lôi Lạc Thiên anh.
Hai người được mời ngồi vào hàng ghế đầu tiên.



Chổ ngồi được dựa theo danh phận và địa vị của mổi người mà sấp sếp.
Ngồi càng gần sân khấu thì địa vị và vinh dự của người đó càng cao.
Mạnh Hùng ngồi chân phải giắc lên chân trái trên ghế sopha ở đại sảnh khách sạn chờ Kiều Nhi. Anh nghe Lôi Lạc Thiên nói, hôm nay cô cũng đến trong lòng anh rất vui.
Từ lúc lần trước hai người gặp mặt tại Bar Night Angel cô luôn trốn tránh anh.
Kiều Nhi vừa bước vào cửa, trên người cô mặt bộ váy công sở sang trọng.
Tóc cô được búi gọn về phía sau.
Trên mặt trang điểm nhẹ nhàn mà quyến rũ.
Mạnh Hùng phải công nhận, khi cô nghiêm túc làm việc, người cô tỏa ra một khí chắt cương trực, mạnh mẽ không phụ nữ nào có thể bì được.
Anh đi đến ôm eo cô.
Kiều Nhi hết hồn vì cái ôm đột ngột của anh.
Muốn dùng sức vẫy ra khỏi anh.
Một muồi hương quen thuột cùng giọng nói bá đạo vang lên.
"Em làm bạn gái anh đêm nay."
không phải anh hỏi ý cô mà là trực tiếp ra mệnh lệnh.
Kiều Nhi dùng tay đẩy anh ra.

"Em đang làm việc nghiêm túc."
"Không sao, em làm bạn gái anh cũng có thể làm việc nghiêm túc."
Kiều Nhi hết nói nổi, cái người nầy đúng là ngan tàn, chỉ làm theo ý mình.
"Anh thật lưu manh."
Nói xong cô khoác tay anh đi vào phòng hội nghị, ngồi bên cạnh Trình Lam cùng Lôi Lạc Thiên.
Buổi đấu giá sấp bất đầu từ phía xa có 2 người đàng ông đi đến.
"Trình Lam em về từ lúc nào?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Trình Lam xoay người đứng lên nhìn thấy một người đàn ông khoãn chừng 30 tuổi, anh mặt bộ au phục màu trắng áo sơ mi màu xanh lam, khuôn mặt vô cùng đẹp trai,
Nhìn thoán qua thì khuôn mặt anh ta cùng Lôi Lạc Thiên có 7-8 phần là gióng nhau.
Chỉ khác là thần sắc, Lôi Lạc Thiên có nét mặt Tuấn tú, mạnh mẽ và lạnh lùng, còn người trước mặt thì hoà đồng, ôn nhu và bay bướm.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mội
người Trình Lam nói.
"Anh hai.. Anh về khi nào."
anh vương tay ôm cô vào lòng.
"Mới vừa về hôm qua, em có nhớ anh không?"
Anh dịu dàng nói.
Cô gạc đầu gióng như một đứa trẻ.
"Nhớ."
Trình Lam nhìn phía sau anh, người đi cùng Lôi Lạc Khánh là Việt Vũ, cô nhớ lần trước đã gặp mặt. Sắc mặt Trình Lam trầm xuống, trong lòng nghĩ.


"Có diệp cô phải nói cho Anh hai biết, Việt Vũ là một người tâm địa đọc ác, anh phải cẩn thận."
Cô quay qua cầm tay Lôi Lạc Thiên, khuôn mặt anh không còn vẽ ôn nhu khi nãy nữa, mà thay vào đó là nét mặt lạnh lùng nguy hiểm.
"Anh hai, đây là Lôi Lạc Thiên bạn trai em."
Sắc mặt của Lôi Lạc Thiên càng thêm khó côi vì cách sưng hô nầy của cô.
Bạn Trai??? Họ đã kết hôn lúc sáng chẳng lẽ cô bé nầy đã quên.
"Lạc Thiên người nầy là anh nuôi của em Ken."
Hai người đàn ông điều kinh ngạc.
Lôi Lạc Thiên đứng bên phải Trình Lam, trên người mặc au phục màu đen, còn bên trái là Lôi Lạc Khánh mặc au phục trắng, Trình Lam đứng ở giữa với bộ váy đỏ nhìn nổi bật vô cùng.
Lôi Lạc Khánh vương tay ra trước mặt Lôi Lạc Thiên.
"Đã lâu không gặp."
Lôi Lạc Thiên bất tay anh cười đắc y đáp lại.
"Đúng... 7 năm không gặp chủ tịch ken của tập đoàn Tân Thị."
Sặc mặt Lôi Lạc Khánh liền biến đổi.
Nét mặt trở nên nghiêm túc.
Lôi Lạc Thiên nầy quả thật không thể côi thường, anh đã dùng hết thế lực của tổ chức Kim xà, để che dấu thân phận thật sự của mình, vậy mà hấn cũng có thể tra ra.
"Buổi đấu thầu chín thức bất đầu."
Người phán ngôn trên khán đài lên tiếng, phá vở bầu không khí căng thẳng giữa Lôi Lạc Thiên và Lôi Lạc Khánh.
Trình Lam trong lòng nghi ngờ.
Với lời nói vừa rồi của hai người, cô biết chắc giữa họ đã xẩy ra việc gì.
Kiều Nhi nhìn nét mặt lãnh đạm của Mạnh Hùng.
Anh đã biết anh ta về từ sớm?"
Mạnh Hùng không lên tiếng, chỉ miễng cưỡng giặt đầu.
(bọn họ có mối thù không đội trời chung.)
Các mảnh đất lần lược đưa ra đất thầu.
Cuối cùng đến miến đất ở phía Tây thành phố S.
Người chủ tọa buổi đấu thầu là một người đàn ông trung niên, cao gầy khoãn 50 tuổi tên là Chung Sở Huy.
Chung Sở Huy có chức vụ cao bên phía chính phủ. Ông bất đầu sơ lược về mảnh đất.
"Miếng đất 1126 nằm ở phía Tây Thành phố S, có viện tích xxxx mét vuông. Miếng đất nằm gần khu rừng thiên nhiên, có thể dùng để phát triển thành khu du lịch sinh thái hoặc chung cư cao cấp.
Đấu thầu miếng đất 1126 chính thức bất đầu.."
Chung Sở Huy nói xong liền có người ra giá.
* $10 triệu.
Một công ty nước ngoài đưa ra.
* $15 triệu
* $20 triệu
$100 Triệu..
Tiếng bàn tán xôn xao.
"Không phải đó là Chủ Tịch tập đoàn Mạc thị Mạc Gia Thành sao."
"Anh ta cũng có hứng thú với mảnh đất nầy."
$150 Triệu..
Một giọng nữ ngọt ngào vang lên, cắt ngang những tiếng xì xào bàn tán kia.
Những ánh mắt bay giờ điều đặt lên người Kiều Nhi.
$200 triệu ..
Lôi Lạc Khánh ra giá.
"$200 triệu lần thứ nhất."
Chung Sở Hùng lập lại giá Lôi Lạc Khánh vừa đưa ra, trên trán ông đã ướt đẩm muồi hôi. Lên đến con số lớn như vậy, đã vượt xa với giá ban đầu chính phủ dự định.
Kiều Nhi tiếp tục kêu giá.
$250 triệu.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên.
Lúc nầy trong lòng Mạc Gia Thành nghĩ,
sao họ lại tranh giành miếng đất nầy. Trên thực tế, mảnh đất đó chỉ đáng giá $150 triệu.
Cắt ngang dòng suy nghĩ của Mạc Gia Thành là giọng nói mạnh mẽ của Lôi Lạc Khánh.
$300 triệu
Lời vừa nói ra sắc mặt của Lôi Lạc Thiên liền trở nên thâm trầm. Anh châu mày, bàn tay chống ở cằm, dùng ngón trỏ làm động tác gõ gõ lên đôi môi mỏng của mình.
Tất cả mội người có mặt, điều như ngừng thở, chỉ chờ đợi Lôi Lạc Thiên đưa ra quyết định cuối cùng.
Vài giây sau Kiều Nhi nhìn thấy anh lắc đầu, mặt thất vọng cô đưa tay ra hiệu cho Chung Sở Hung biết Lôi Thị bỏ cuộc.
$300 triệu lần thứ nhất.
$300 triệu lần thứ nhì.
Tiếng búa gỗ va chạm lên mặt bàn.
Cạch......
Chung Sở Hùng vui vẽ tuyên bố.
"Tân Thị đã thầu được mảnh đất mang mã số 1126, với giá $300 triệu đồng.
Xin quý vị cho tràn pháo tay cho Chủ tịch Ken của tập đoàn Tân Thị."
Bộp bộp bộp....
Những tiếng vỗ tay vang lên, có vài người a du nịnh bợ đến chúc mừng Lôi Lạc Khánh để lôi kéo quan hệ.
Trình Lam ôm Lôi Lạc Thiên. Tay để ở sau lưng anh vuốt ve nhẹ nhàn.
Lôi Lạc Thiên trong lòng ấm áp,
"Cô vợ này của anh cũng biết an ủi anh nữa."
Lôi Lạc Khánh với vẽ mặt đắc ý bước về phía 4 người bọn họ.
"Lôi tổng, Mạnh Tổng làm hai cậu uổng công đi một chuyến."
Mạnh Hùng ôm eo Kiều Nhi cười nói với giọng điệu không quan tâm.
"Chủ tịch Ken quá lời rồi, đấu thầu công bằng ai trả giá cao thì thắng, anh không cần khách sáo như vậy."
Lôi Lạc Thiên ôm Trình Lam cười sảng khoái.
Lôi Lạc Khánh hơi sửng sốt, không hiểu sao sắc mặt của Lôi Lạc Thiên và Mạnh Hùng không gióng như thất vọng mà còn có vài phần đắt ý.
Việt Vũ nói nhỏ vào tai Lôi Lạc Khánh, sắc mặt anh trở nên căn thẳng.
"Xin lổi tôi có việc nên đi trước."
Anh quay qua Trình Lam, tay sờ đầu cô.
"Anh có chuyện mai mốt sẽ tới tìm em."
"Dạ..chào anh."
Trình Lam vui vẽ nói lời tạm biệt.
Lôi Lạc Khánh cùng Việt Vũ vội vã rời đi.
Trình Lam quan sát sắc mặt của Lôi Lạc Thiên, cô biết chắc anh cố tình để thua mảnh đất đó.
"Anh cố tình nâng giá mảnh đất đó để anh hai mua với giá cao, chứ trên Thực tế anh không hề có ý định mua nó, phải không?"
Hai chữ cuối cùng cô dùng âm thanh tức giận để nói ra.
Lôi Lạc Thiên không giải thích chỉ nói một chữ.
"Phải."
Trình Lam tức giận vô cùng. Không phải cô tức giận bởi vì Lôi Lạc Khánh mà là vì anh đã không nói cho cô biết trước kế hoặch của anh.
Làm cô còn lo lắng cho anh.
Trình Lam giận giữ không nói gì, cô vùng mình thoát khỏi vòng tay của anh, chạy một mạch ra khỏi khạch sạn The Palm.
Trên người Lôi Lạc Thiên thoát ra sát khí đằng đằng, anh tức giận cô.
vì sao cô lại quan tâm đến Lôi Lạc Khánh hơn anh.
"Anh Thiên chỉ là hiểu lầm thôi, để em đi theo giải thích với chi ấy."
Kiều Nhi lo lắng khuyên can.
"Không cần."
Lôi Lạc Thiên nói xong lấy điện thoại gọi cho Tề Phong.
"Trình Lam đã rời khỏi khách sạn, cậu bất cô ta lại cho tôi.
Không được làm cô ấy bị thương."
Chỉ nói như vậy thôi, Chứ anh biết đám thuộc hạ của anh không phải là đối thủ của cô.
"Lôi Lạc Thiên cậu cũng biết đám người Tề Phong , lỡ Họ làm cô ấy bị thương rồi sao? Chắc cậu sẽ đau lòng lắm."
Mạnh Hùng kiêu khích nói.
Lôi Lạc Thiên cười ra tiếng.
Ha ha ha
" Họ không có khả năng đó."
Kiều Nhi nhìn Mạnh Hùng với vẽ mặt.
Anh có tin không?
3 người bước nhanh rời khỏi khách sạn.



Thử đọc