Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 07

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Một tuần trôi qua thật nhanh, Lôi Lạc Thiên bị Trình Lam buộc ở nhà dưỡng thương.
Công ty còn một đống văn kiện chờ anh duyệt.
Ngày hôm sau Lôi Lạc Thiên phải về công ty làm việc, cô ngồi ở nhà buồn chán nên cùng Đường Tam đi dạo trung tâm mua sám lớn nhất thành phố S.
Trung tâm thương mại nầm ngay giữa nơi nhộn nhịp nhất thành phố.
Toà nhà cao tầng gờm có 5 tầng lầu.
Tầng 1,2,3 là khu mua sấm có mấy trăm cửa hàng hiệu, tầng 4 là khu ăn uống bao gồm các nhà hàng cao cấp, còn tầng năm là khách sạn 5 sao cùng các spa và thẩm mỹ viện xa hoa, cần phải có thẻ hội viên mới vào được.
Trình Lam cùng Đường Tam hôm nay ăn mặc đơn giảng, áo thung, quần bò cùng đôi giày vải Nike.
Vừa bước chân vào cửa hàng Prada.
Một cửa hàng hiệu tầm quốc thế, bài trí một cách sang trọng lọng lẩy xa hoa.
Ánh đèn rực rở chiếu xuống mấy cô bán hàng xin đẹp.



Bộ đầm phục mầu navy mặc trên người họ tăng thêm phần chuyên nghiệp.
Nụ cười rực rở cửa 2 nhân viên bán hàng đứng gần cửa ra vào tắt liệm, khi nhìn thấy 2 vị khách vừa bước vào cửa hàng ăn mặc cực kỳ đơn giảng.
Dùng ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới không có gì là hàng hiệu cả. Khuôn mặt khinh thường của cô bán hàng làm cho Trình Lam chán ghết. Không chào hỏi một câu họ quay sang làm chuyện khác.
Trình Lam và Đường Tam không để ý bước vào khu bán hàng dành cho nam nằm bên phải.
"Chị định mua đồ cho anh Thiên hả?"
Trình Lam cười thật ám áp, nhớ tới gián vẻ của Lôi Lạc Thiên lúc sáng khi rời nhà.
nhìn thấy một cái áo sơ mi màu xanh tươi mác và một cái cà vạt cùng màu. Vừa cầm lấy thì một bàn tay trắng mịn đoạt lấy trước cô.
Mùi nước hoa nồng nạc, song vào mũi Trình Lam làm cô khó chịu nhíu mày.
Cô ghét nhất là những mùi nước hoa nầy, nên trên người cô chỉ có hương thơm dịu dàng của sữa tấm.
Một giọng nữ yểu điệu vang lên.
"Áo nầy tôi lấy trước."
Trình Lam nhìn sang nơi phát ra những âm thanh nổi da gà đó.
Hiện ngây trước mặt là một cô gái khoản chừng 22 tới 23 tuổi, trên mặt trang điểm đậm Đà, dốc người ẻo lả mặc trên người bộ đầm màu đỏ bó sát mới nhất của chanel,để lộ ra bộ ngực trắng mịn màng.
Tay cầm túi sách Prada màu đen. Toàn thân điều đồ hiệu.
Không phải Trình lam không có khả năng mua đồ hiệu, chỉ là cô không quan tâm đến mà thôi.

Tiền do cô kiếm được khi làm nghiệm vụ đã có thể , để người bình thường tiêu sài cả đời.
Huống hồ bay giờ cô còn có Lôi Lạc Thiên.
Nữ bán hàng đoạt lấy áo sơ mi nam từ trong tay Trình Lam cung kính đưa cho cô gái kia.
"Mạc tiểu thư, đây là hàng mới nhất của mùa nầy."
Đường Tam thức giận nói.
"Cách người làm cái quái gì vậy?
Không thấy bổn tiểu thư nhìn thấy nó trước hay sao."
Cô bán hàng khinh thường nói.
"Xin lổi Mạc Tiểu thư là khách hàng VIP của chúng tôi."
"Cái áo nầy rất đất tiền, bằng tiền lương cả đời của hai người cũng chưa chắc gì mua nổi."
Giọng nói đầy khinh miệt của Mạc gia Yến vang lên.
Trình Lam nghe xong, trong lòng tức giận, mặt cô lạnh đi,cập mắt nhìn thẳng vào mặt vị Mạc Tiểu Thư kia như muốn giết người.
Mạc gia Yến vì bị ánh mắt sắc bén của Trình Lam nhìn,bất giác rùng mình một cái.
Trình Lam móc một sấp tiền mặt để xuống quay tín tiền.
"Bao nhiêu đay đủ chưa?"
Người bán hàng gặp một sấp tiền để trước mặt, nhưng không giám đọng vào.
Vị Mạc Tiểu Thư nầy là khách hàng lớn của họ. Họ không thể đắt tội được.
"Không được bán cho cô ta. Tôi sẽ mua nó."
Giọng nói ngang ngược của Mạc gia Yến vang lên.
Cô bán hàng khó sử, nói với Trình Lam và Đường Tam.


"Xin hỏi hai vị có thẻ hội viên của chúng tôi không?"
Đường Tam nói giọng cọc lóc.
"Không có."
"Vậy xin lổi, khách hàng có thẻ VIP sẽ được u tiên hơn."
Người bán hàng thầm vui trong lòng.
Mạc gia Yến cầm một thẻ VIP Prada và một thẻ tín dụng bạc kim đưa cho cô bán hàng.
Cô bán hàng vui vẽ nhận lấy thẻ từ trong tay Mạc gia Yến.
"Ai nói cô ấy không có thẻ VIP."
Một giọng nói lạnh lùng, giận dữ vang lên.
Đi trước là Lôi Lạc Thiên còn Tề Phong và mấy tên cận vệ thì bước theo sau.
Nghe giọng nói quen thuộc của anh, Trình Lam vơ đi vài phần tức giận.
Anh mặc trên người âu phục đen, áo sơ mi màu trắng, thắt cà vạt màu xanh ,hai tay anh bỏ trong quần.
Anh bước đi một cách oai phong lẩm liệt, khí thế bức người,mấy cô gái nhìn thấy điều không thể dời tầm mắt được.
Mạc gia Yến vừa thấy, người bước vào là Lôi Lạc Thiên liền chạy đến ôm lấy cánh tay anh.
"Anh Thiên, sao lâu quá không thấy anh đến nhà chơi."
Giọng nói ngọt ngào nhõng nhẽo vang lên làm Trình Lam ớn lạnh.
Đường Lam rùng mình một cái nhìn về phía cô gái kia giống như con bạch tuột quấn lấy cánh tay Lôi Lạc Thiên.
"Chi Lam, chị có tình địch rồi."
Đường Tam vừa nói vừa cười.
Trình Lam dùng cập mắt chán ghết nhìn về phía Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên bực bội đẩy tay Mạc Gia Yến ra.
Cô lảo đảo lùi về sau vài bước.
Anh bước tới ôm Trình Lam vào lòng, trước sự kinh ngạc của mọi người,
Cô cau mày, chán ghét đẩy anh ra.
"trên người anh có mùi hương của người phụ nữ khác."
Các cô bán hàng điều kinh ngạc với hành động nầy của Trình Lam.
Ai nấy điều biết người đàn ông trước mặt nầy, là Tổng giám đốc tập đoàn Lôi Thị, cũng là ông chủ lớn của nơi nầy.
Anh là người đàn ông đọc thân hoàng kim ở Thành Phố S, mà các phụ nữ điều muốn anh để mắt đến.
Anh lạnh lùng, vô tình , tàn nhẫn nhưng lại là một người tuổi trẻ tài cao.
Vậy mà cô gái nầy, không biết tốt sấu mà lên mặt.
Họ thầm nghĩ chắc chắn Lôi Lạc Thiên sẽ nổi trận lôi đình.
Không ngờ anh lại cởi bỏ áo khoát, ném sang một bên, cho vệ sĩ đứng sau lưng Tề phong.
Anh tiến tới ôm Trình Lam vào lòng, đặc lên má cô một nụ hôn dịu dàng.
Trình Lam nhìn động tác dịu dàng của anh,cô nở một nụ cười rực rỡ.
Mạc gia Yến cùng các cô nhân viên bán hàng điều kinh ngạc.
Mạc gia Yến tức tới mặt hết trắng rồi xanh.
Nhà họ Lôi và nhà họ Mạc là bạn lâu đời, nên hai bên điều muốn trở thành thong gia, nhưng lần nào đề cập đến thì Lôi Lạc Thiên điều phản đối.
Không ngờ anh lại thích một con nhóc như vậy.
Lôi Lạc Thiên quay qua nhìn thẳng vào mặt cô gái bán hàng, sự dịu dàng cưng chiều vừa rồi của anh điều biến mất, thay vào đó là nét mặt lạnh lùng tàn ác nói.
"Các người nói người đàn bà của Lôi Lạc Thiên tôi không thể mua quần áo trong cửa hàng nầy hả?"
Anh dùng giọng điệu tức giận chất vấn cô ta.
Cô bán hàng rung lên lính quýnh nói.
"Tổng giám đốc Lôi tôi.. Tôi xin lỗi, tôi không biết cô ta là người của ngài."
"Vừa rồi còn phách lối."
Đường Tam cười đắc ý nói.
Trình Lam thấy vậy, kéo tay Lôi Lạc Thiên nói.
"Không sao anh đừng làm khó họ nữa."
Lôi Lạc Thiên yêu thương nhìn Trình Lam,
"Vừa rồi em định mua gì?"
"Em định mua áo số mi cho anh."
Lôi Lạc Thiên cầm cái áo trên quầy tín tiền lên nói.
"Là cái nầy?"
Mạc gia Yến thấy vậy, cô chạy tới cầm áo sơ mi lên nói.
"Anh Thiên, em nhìn thấy áo nầy trước thì nghĩ nó sẽ hợp với anh, định mua tặng cho anh, không ngờ cô gái nầy lại muốn giành nó với em."
"Ây cô, cô nói gì vậy cô mới là người đoạt lấy đồ của người khác.
Nói mà không biết ngượng.
Ngực thì to mà đầu óc như hạt nho."
Đường Tam nói với giọng mỉa mai.
Tề phong đứng một bên nhìn một màng nầy mà bất giác nở nụ cười.
Mạc tiểu thư nầy phách lối như vậy cũng có ngày bị chỉnh như thế nầy.
Tề Phong nhìn Đường Tam, trong lòng có một cảm giác lạ lùng, một cảm giác chưa từng xuất hiện trước đây.
Mạc gia Yến nghe Đường Tam nói vậy, giận dữ vương cánh tay lên định tát vào mặt Đường Tam một cái, nhưng lại bị một cánh tay rắn chắc bất lấy.
"Mạc tiểu Thư, ở đây là nơi đông người mong cô tự trọng."
Tề phong nói mà mặt không hề đổi sắc.
Mạc gia Yến vừa nói vừa chỉ Tề Phong và Đường Tam nước mắt thì rơi lã chã.
"Anh Thiên côi kìa, bọn họ ăn hiếp em."
Lôi Lạc Thiên thức giận,
"làm ồn đủ chưa. Còn không mau về."
Mạc gia Yến thức giận rời đi.



Thử đọc