Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 05 - ThíchTruyện.VN


Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 05

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Lôi Lạc Thiên còn bận vài việc của công ty, Trình Lam không muốn lam phiền anh.
Cô về phòng lấy điện thọai di động ra gọi cho Đường Tam.
Một giọng nữ lười biến vang lên từ trong điện thoại.
"Ai đó! CMN sao gọi vào giờ này."
"Là chị."
"Oh! Chị Lam em còn tưởng ai lại dám làm phiền em nữa chứ.
Ha ha ha.
Có chuyện gì không chị?"
"Em điều tra giúp chị về bang Hắc Việt. Chị muốn biết tất cả không được sót chuyện gì."
Đường Tam cười nói.



"Cứ giao cho em. "
Nói song cúp điện thoại.
Trình Lam đi đến ghế sopha ngồi xuống, mở laptop mà Lôi Lạc Thiên chuẩn bị cho cô, khi buồn chán có thể dùng để lên mạng.
Tay cô gõ rất nhanh lên bàn phím, động tắc rất thành thuật.
Vài giây sau trên màn hình có mấy hàng chữ nhẩy liên tục, cô đã thành công hack vào mấy vi tín trong nội bộ của bang Hắc Việt.
Những thong tin về nơi cắt giấu lô hàng vũ khí của Lôi Lạc Thiên hiện lên.
Kho hàng số 5, khu ngoại thành của Thành Phố S.
Vừa định đến nói cho Lôi Lạc Thiên biết, thì thấy anh đang nói chuyện điện thoại với Tề phú.
"Biết rồi."
Lôi Lạc Thiên chỉ nói đơn giản 2 chữ rồi cúp điện thoại.
Vừa bước ra cửa nhìn thấy Trình Lam. Anh khơm người, hôn lên môi cô,một nụ hôn thật dịu dàng.
"Anh có việc ra ngoài, Ở nhà chờ anh."
không đợi Trình Lam nói gì sải bước đi ra ngoài.
Trình Lam về phòng nhìn xuống cửa sổ. Trong bóng đêm mịt mù có 1 chiếc xe Cadillac màu đen, đang đậu trước cửa biệt thự, giống như một con báo đen đứng vững vàng trong bóng đem đang chờ chủ nhân sai bảo.
Đứng ngoài cửa là Tề phong, khi thấy Lôi Lạc Thiên bước đến anh khơm người mở cửa xe.

Anh mặc trên người âu phục màu đen hiệu armani, áo sơ mi trắng, cà vạt màu đen, với khuôn mặt lạnh lùng không có ý cười, một đôi mắt đầy sát khí gióng như ma quỷ đến từ địa ngục.
Ngồi vào trong xe, khí thế oai hùng, cửa xe đóng lại, chiếc xe cadillac
Màu đen phóng đi trong bóng tối.
Trình Lam thầm nghĩ với tướng mạo phi phàm, khí thế bức người, như vậy chắc có rất nhiều phụ nữ yêu thích.
Cô bắt giác thở dài, phát hiện đây cũng là điểm cô thích ở anh.
Xe Lôi Lạc Thiên vừa rời khỏi biệt thự, Trình Lam nhắn tin cho Đường Tam.
"Kho hàng số 5, khu ngoại thành của Thành Phố S."
Cô đi xuống tằn hầm đậu xe, lấy chìa khoá chiếc xe Ferrari màu đỏ, phóng như bay rời khỏi biệt thự Lôi Viên.
Xe chạy qua trung tâm thành phố đi đến vùng ngoại Thành.
Trên con đường vắng không có đèn đường, bầu trời đen như mực, chỉ có ngọn đèn sáng từ chiếc xe Ferrari chiếu lên con đường đất.
Một khu kho hàng hiện lên cách xe cô khoảng 500m.
Cô tắp xe vào khoản đất trống khế bên kho hàng.
Trình Lam xuống xe đi về phía kho hàng số 5.
Khi gần đến thì thấy 5 chiếc xe màu đen song thẳng vào kho hàng.
Dẩn đầu là chiếc xe cadillac màu đen của Lôi Lạc Thiên.
Những tiếng thắng xe vang lên trong đêm tối tĩnh mịch.
Anh bước xuống xe, vẻ mặt nghiêm trang và đầy quả quyết pha lẳng tia tàn nhẩn, anh bước đi mạnh mẽ vào kho hàng.
Theo sau anh là Tề phong và Tề Phú cùng 20 tên thủ hạ.
Vừa bước vào kho hàng, thì tắc cả đèn điều bật lên sáng rực.
Theo phản xạ tự nghiên Lôi Lạc Thiên hơi nheo mắt lại, vì chưa thích nghi được với ánh sáng.


Trong kho hàng có khoảng chừng 30 tên áo đen bao vây người của Lôi Lạc Thiên.
Ngồi ở giữa kho hàng là Việt Vũ, mặc trên người bộ âu phục màu trắng, khuôn mặt yêu nghiệt hé lên ý cười.
Sau lưng anh ta là 15 thủ hạ.
15 người còn lại thì từ trên tần 2 chỉa súng vào đám người của Lôi Lạc Thiên đứng chín giữa kho hàng.
"Tôi đã chờ các người rất lâu. Ha ha"
Việt Vũ cười rất sảng khoái, giống như đã đoán được Lôi Lạc Thiên sẽ đến đây.
"Người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng nếu người phạm ta, ta sẽ trả lại gấp 10."
giọng nói như ma quỷ và khuôn mặt lạnh lùng của Lôi Lạc Thiên kiến cho đám người của Việt Vũ phải thoát muồi hôi lạnh.
Họ chưa từng thấy người nào có khí thế khiếp người như Lôi Lạc Thiên, tay họ bất giác xiết chặt khẩu súng trong tay.
"Lôi Lạc Thiên ơi Lôi Lạc Thiên, mầy tưởng mầy là ai. Đến nói hai ba câu thì tao sẽ sợ mầy à."
Lôi Lạc Thiên bước đến trước mặt của Việt Vũ.
"Thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa mày lại vào."
Việt Vũ nói giọng đầy châm biếm.
"Tao cớp hàng của mầy thì sao, tao không chỉ muốn số hàng đó của mầy, mà tao còn muốn người đàn bà của mầy nữa. Mầy làm gì được tao.
Ha ha ha."
Vừa nghe xong câu cuối cùng Việt Vũ nói. Sắc mặt Lôi Lạc Thiên trở nên tối sầm lại, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt tàn nhẫn, anh vương chân lên đá mạnh một cái.
Với sức mạnh phi thường và tốc độ ra quyền cực nhanh của Anh, đã đá trúng phần bụng Việt Vũ.
Hắn té từ trên ghế xuống mặt đất, còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lôi Lạc Thiên dùng tay đấm một quyền vào khuôn mặt hoàn mỹ của hắn.
Máu từ khoé miệng tuôn ra,
Hắn đứng lên dùng lưỡi liếm vết máu trên miệng, ra quyền đánh trả lại Lôi Lạc Thiên.
Đồng thời từ 4 phía trong kho hàng điều vang lên tiếng súng.
Hai bên điều dùng súng bắn đối phương.
Păng păng có mấy tên thủ hạ của hai bên điều ngã quỵ xuống mặt đất.
Trong nhất thời không khí toàn là mùi thuốc súng.
Khi Lôi Lạc Thiên cùng Việt vũ đang đánh nhau, thì một người trong bang Hắc Việt dùng một con dao sắc bén muốn tấn công Lôi Lạc Thiên từ phía sau.
Păng! một tiếng súng vang lên, tên thủ hạ đã bị một viên đạn bắn vào tim ngã lăng trên mặt đất.
Trình Lam nhìn Lôi Lạc Thiên nỡ một nụ cười ngọt ngào làm Lôi Lạc Thiên hơi sửng sốt.
Cô dùng súng bắn vào mấy tên áo đen khế bên.
Không ngờ trong chớp mắt Việt hồng đã dẫn thêm một đám thủ hạ xông vào.
Tất cả người của Lôi Lạc Thiên điều bị bao vây.
"Hôm này tao sẽ đại khai sát giới, đưa tụi bây xuống gặp diêm vương."
Việt Vũ vừa nói vừa cười.
Nhưng trong phút chốc, một tiếng nổ lớn vang lên.
Một chiếc xe motorbike từ bên ngoài phá cửa xông vào.
Xe xoay vài vòng trên mặt đất, làm khói bụi bay mịt mù.
Đường Tam thẩy vào tay Trình Lam vài viên thủy tin nhỏ gióng như nút áo.
Trình Lam chụp lấy chạy đến bên cạnh Lôi Lạc Thiên.
"Khom xuống mau."
Đồng thời ở phía bên này Đường Tam cũng kêu đám người Tề Phong khom xuống.
Vừa nói xong cô ném mấy viên thủy tin vào đám người bang Hắc Việt.
Ầm ầm ầm.
Mấy tiếng nổ vang lên, khói bay mịt mù.
Đám người bang Hắc Việt điều nằm chết dưới đất.
Tình thế xoay chuyển bất ngờ, Việt Hồng đành phải bảo vệ Việt Vũ rời khỏi kho hang trước.
"Đám người vô dụng, làm chút việc cũng không xong."
Việt Vũ tức đến nghiến răng, mặt nỏi đầy gân xanh rời đi.
"Tề phong, Tề phú đi xem lô hàng có đầy đủ không. Các người còn lại đi xem ai còn sống thì đem về bang để xử lý."
Lôi Lạc Thiên phân phối xong cho thủ hạ, quay lại ôm Trình Lam vào lòng, tay bất giác vuốt ve mái tóc dài của cô.
"Sao lại chay đến đây? Sao không ở nhà chờ anh? Ở đây rất nguy hiểm."
Còn chưa kịp trả lời, thì Đường Tam phóng như bay qua Trình lam, ôm cô và nói với giọng rất vui.
"Chị Lam, người ta nhớ chị muốn chết, mai mốt chị có đi đâu thì phải dẫn em theo nhé."
Lôi Lạc Thiên bất giác cau mầy.
Anh không thích có người khác đụng vào cô.
Trình Lam biết rõ anh nghĩ gì, đành đẩy Đường Tam ra.
"Đây là Đường Tam, bạn thân từ nhỏ của em."
Lần đầu thiên Đường Tam thấy cô giải thích điều gì với người khác, cô liền quan sát Lôi Lạc Thiên.
Nhìn từ trên xuống dưới, đúng quả là tướng mạo phi phàm, có nét vương giả, quy nghiêm, sang trọng của gia đình quý tọc.
Có sự bình tĩnh, tự tin, lạnh lùng và bá đạo của một lão đại hắc bang, nhưng toàn thân anh điều tỏa ra hơi thở nguy hiểm.
"Chị Lam vị nầy là ai vậy."
Không đợi Trình Lam trả lời.
Anh liền nói.
"Cô ta là người phụ nữ của tôi."
Trình Lam bất đất dĩ gật đầu.
Trong lòng thầm nghĩ.
Người đàn ông này qủa thật là bá đạo.



Thử đọc