Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ - Chương 02

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Lôi lạc thiên vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng đi thẳng đến ghế sofa ngồi xuống.
Tay nâng ly rượu trên bàn lên,
đưa đến miệng uống một ngụm.
Mắt nhấm lại để thưởng thức muồi thơm của rượu vang đỏ.
Cô bị động tác của anh làm ngay người, cô có một dự cảm chẳng lành. Người đàng ông nầy rất nguy hiểm.
Cô vội vàng nói
"Xin lỗi tôi đi nhầm phòng."
Muốn quay đầu chạy ra cửa.
Mới vừa xoay người định đi,
một giọng nói lạnh như băng từ phía sau vang lên



"Vậy là muốn đi sao?
Nơi này của Lôi Lạc Thiên tôi, muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao."
Cô quay đầu lại nhìn thẳng vảo mắt anh không một tia sợ hải hỏi,
"Vậy anh muốn thế nào?"
Lôi lạc thiên nhìn vào khuôn mặt không trang điểm nhưng lại vô cùng xinh đẹp của Trình Lam,
cô không tỏa ra chút sợ hải, mà trên khuôn mặt cô lại có biểu hiện ,
"anh muốn gì cứ nói đi."
Chưa có người nào,giám nhìn thẳng vào mặt anh, nói chuyện như cô vậy.
cô là người đầu tiên.
Trong long Lôi lạc Thiên dâng lên một tia cảm xúc, muốn yêu thương và bảo vệ cô cả đời.
"Làm người đàn bà của tôi."
6 chữ ngắn gọn mà mang hàm ý sâu xa.
Làm tình nhân, làm vợ, làm bạn gái hay là làm thủ hạ.
Khi nghe được câu nầy Trình Lam kinh thường trong lòng.
"Dựa vào sức anh! Nằm mơ đi."

Khi cô vừa nói xong thì tay cô ra một quyền đánh thẳng vào mặt anh.
Lôi lạc thiên nhích người qua một bên, bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, kéo mạnh một cái, toàn thân cô lảo đảo ngã vào lòng ngực rắn chắc của anh. Khi 2 thân thể tiếp xúc với nhau.
Trong lòng Trình lam dâng lên một cảm giác từ đó đến giờ chưa từng có. Tim cô đập loạn nhiệp, khuôn mặt ửng hồng.
Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với phụ nữ, trong lòng Lôi lạc thiên có một cảm giác tim đập mạnh.
Người cô thật mềm mại, có một hương hoa tường vi thật dể chịu.
Anh ôm cô thật chặt làm cô không thể nhúc nhích được.
Khơm người xuống hít một chút hương thơm của cô.
Trong lòng anh dâng lên một tia dục vọng không kèm chế được.
Anh đặt lên môi cô một nụ hôn nồng thắm.
Hai mắt Trình Lam mở thật to.
Cô không ngờ anh lại làm ra hành động vo liêm sỉ như vậy.
Đây là nụ hôn đầu tiên của cô.
Dùng hết sức để đẩy anh ra,
nhưng càn đẩy thì anh lại càng ôm chặt hơn.
Một tay anh đặt ở eo cô, một tay còn lại thì thò vào túi cô để lấy cái usb.
nụ hôn kéo dài không biết bao lâu, Trình làm có cảm giác mình sắp thở không được nửa.
Mặt cô ửng đỏ, mắt khép lại , hai hàn mi rung rung làm cho Lôi lạc thiên không nở buông ra.
Nhưng anh biết bây giờ chưa phải lúc, anh muốn cô một lòng một dạ yêu anh.
Khi anh buôn cô ra, toàn thân cô không còn hơi sức nữa, cả người ngã vào lòng ngực rắn chắc của anh.
khi Trình Lam có lại ý thức,


cô dùng chân đá ngây vào bộ phận sinh dục của anh.
Anh né tránh với tốc độ nhanh nhất.
Tây Trình Lam đật lên túi để tìm cái gì đó bên trong.
Anh nhìn Trình Lam nở nụ cười đắc ý, tây lắc lắc cái usb.
"Có phải em đang tìm thứ nầy không?"
Trình Lam tức giận muốn tấn công anh để đoạt lại, nhưng không ngờ thân thủ của anh lại lợi hại như vậy.
Cô là sát thủ, bao nhiêu năm chưa từng gập một đối thủ mạnh và tốc độ ra quyền lẹ và chính xác như anh.
Cô không còn cách nào khác hơn đành phải chiệu thua.
"Anh muốn như thế nào mới đưa usb lại cho tôi?"
Trình Lam vừa tức vừa thở hổn hển nói.
"Tôi đã nói rồi làm người đàn bà của tôi trong vòng 3 tháng, tôi sẽ để em đi và trả lại đồ cho em."
Trình Lam do dự không biết nên làm gì.
Lôi lạc thiên nhìn thấy vậy liền lên tiếng.
Hay là em không dám?
"Sợ là sẽ yêu tôi!"
Trình Lam bị anh khiêu khích tức giận nói.
"Làm thì làm chưa biết ai sẽ yêu ai.
Anh vạn lần đừng bao giờ yêu tôi."
Khi Trình Lam nói những lời nầy,
không biết sao trong lòng cô lại không có chút bài xích đối với anh.
Cô không thích người khác chạm vào mình,
nhưng khi Lôi lạc thiên chạm vào người cô thì cô không có cảm giác ghê tởm.
Lôi lạc thiên miệng nở nụ cười đắc ý, không ngờ chỉ vậy là có thể làm cô cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh anh.
Có trời mới biết anh chỉ cười và đối sử tốt với một mình cô thôi.
Lôi lạc thiên ngồi lên mép giường.
"Qua đây."
2 từ bá đạo mà làm Trình lam không biết có nên qua hay không.
"Tôi không nói hai lần."
Khuôn mặt anh hé lên một tia tức giận.
Cô đành phải bước đến trước mặt anh.
Miệng thì lẩm bẩm,
"Qua thì qua, làm gì dữ vậy."
Khi cô đứng trước mặt anh, anh dùng sức kéo một cái, làm cô lảo đảo ngã lên đùi anh.
Anh nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Cô có thể thấy trong mắt anh có tia khác thường.
Nhưng không biết đó là gì.
Cô không giám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai hoàn mỹ của anh nữa,
nó sẽ làm tim cô đập thìn thịch.
Không biết đây là cảm giác gì.
Cô không muốn nghỉ nữa, nên nhúc nhích cơ thể của mình để tránh xa anh một chút.
Nhưng không ngờ, Cô lại cảm giác được vật cứng ở giữa đùi anh, làm cô hoảng sợ.
Cô không dám làm bất cứ động tác gì nữa, sợ càn gợi lên dục vọng ham muốn của anh.
Cô muốn làm cho bầu không khí bớt ngợp ngạc.
Cô lấy di động ra bấm một vẫy số.
Chuông đổ 2 tiếng, bên đầu giay điện thoại vang lên một giọng nữ ngọt ngào.
"Chị Lam chị ở đâu vậy?
Thủ lãnh rất lo cho chị."
Đường Tam chị không sao.
"Em Nói với cha nuôi, chị có chuyện riêng phải làm nên tạm thời sẽ không về tổ chức.
Chị sẽ cố gắng lấy được usb cho cha nuôi."
Giọng nói của Đường tâm có chút không vui.
"Vậy chị nên cẩn thận, có chuyện gì liên lạc với em."
Trình Lam khép điện thoại lại, nhìn sang Lôi lạc thiên.
Anh đã nằm trên giường dựa lưng vào đầu giường.
"Em ngủ cùng tôi."
Vì cả Ngầy Trình Lam buôn ba vất vả vừa nằm lên giường thì cô đã ngủ thiếp đi.
Lôi lạc thiên kéo cô vào lòng, đặt càm lên đầu cô, cũng đi sâu vào giấc ngủ.
Ngũ một giấc đến 8 giờ sáng.
Chưa bao giờ Lôi lạc thiên có một giấc ngủ ngon và an tâm như vậy.
Anh thường xuyên bị mất ngủ.
Khi mở mắt ra nhìn thấy Trình lam nằm rút vào lòng mình, hai tay đặt qua eo anh ngủ như một chú meo nhỏ.
Lòng anh có một cảm giác, muốn cô chỉ thuộc về riêng mình.
Khi cô tỉnh lại đã là nữa tiếng sau.
Cô dụi mắt, đập vào mặt cô là khuôn mặt đẹp như tượng điêu khắc của lôi lạc thiên.
Những tia nắng sớm chiếu thẳng vào mặt anh, tôn thêm phần cường nghị pha lẳng vài phần bá đạo.
Trong lòng cô dâng lên một tia ấm áp.
Cô dùng ngón tay sờ lên trán anh rồi từ từ đi xuống cái mũi cao thẳng của anh, xuống đến bờ môi mỏng mà gợi cảm.
Nhưng không ngờ mới vừa đặt tay lên môi anh, anh mở cặp mất chim ưng nhìn thẳng vào cô.
miệng anh cắn ngón tay cô và đầu lưỡi thì liếm ngón tay cô trong miệng anh.
Cô giật mình hốt hoảng muốn rút tay về thì anh lại nói.
"Sáng sớm em muốn quyến rủ tôi sao?"
Trình Lam mắt cỡ khơm mặt xuống, nhỏ vọng nói.
"Tôi đâu có."
Thấy dán vẻ e thẹn của cô,
Lôi Lạc Thiên vô cùng vui vẽ.
"Chiều nây có một buổi dạ tiệc của tập đoàn Kim Thị, em cùng tôi tham gia."
"Ồ "
Trình Lam ngồi dậy đi vào phòng tắm.
Sao khi hai người đánh răng rửa mặt xong,
đi xuống nhà hàng dưới khách sạn ăn sáng.



Thử đọc