Anh Trai Em Gái - Chương 31

Tác giả: Tào Đình

“Tôi muốn đi vệ sinh”.
“Thật phiền!”.
“Vửa rồi, tôi thấy phía bên kia có nhà vệ sinh, Hồ Khả, bạn đợi tôi nhé!”.
Sau đó tôi chạy như bay quay trở lại cửa hiện nói với người bán hàng: “Chị cho tôi lấy cái vòng sừng bò kia!”.
Giấu cái hộp trong người, tôi nghĩ đến nét mặt sung sướng của Hồ Khả khi nhìn thấy nó, có lẽ nàng sẽ nũng nịu lao vào lòng tôi, nói to: “Dương Dương, en yêu anh!”.
Nhân tiện xin nói, trong lúc tôi chạy đi, chợt nhìn thấy một cô gái rất giống An An, cười nói liến thoắng đi cạnh một người đàn ông gầy. Thoáng cái họ đã rẽ lối nào, tôi ngơ ngác, nghĩ bụng chắc là ngẫu nhiên, chắc người giống người thôi nên không để ý nữa.
Tôi đưa Hồ Khả đi ăn rồi tiễn nàng về. Trên đường về, rốt cuộc tôi cũng lấy hết dũng khí nam nhi cầm tay nàng. Hồ Khả khẽ giãy khỏi tôi, nhưng tôi không chịu, không buông; cuối cùng nàng cũng ngoan ngoãn để yên cho tôi nắm tay, chỉ có mặt thì đỏ lên một cách đáng yêu.
Tôi rất xúc động. Trong lúc bàn tay nóng hổi của tôi nắm chặt bàn tay mềm mại của nàng, tim tôi đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Tôi không ngờ tay nàng nhỏ đến thế, đúng là rất nhỏ và mịn màng. Nó đang nằm gọn trong tay tôi. Tôi vuốt ve bàn tay nàng, nhưng xin thề, hành động đó hoàn toàn vô thức. Tôi nắm tay nàng, tưởng như đã nắm trọn cuộc đời nàng.
Chúng tôi tay trong tay đi trên đường, trong lòng rất thanh thản. Xung quanh không có ai, tôi nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, mạnh dạn hôn lên trán. Thấy nàng không phản ứng, tôi hôn môi nàng, vô tình chạm phải bộ иgự¢ mềm phập phồng của nàng, tay tôi định ấp lên đó, nhưng bị tiếng hét của nàng giữ lại. Không còn cách nào khác, tôi đành dồn sự chú ý vào đôi môi nàng.
Hồ Khả run rấy trong vòng tay tôi, mắt mở to kinh hoàng, vẻ xúc động nhưng không nói gì, ngoan ngoãn nép vào người tôi.
“Hồ Khả!”, tôi ôm chặt nàng thú thật, “Anh thích em từ lâu, em biết không?”.
Nàng không nói, nhìn tôi, mắt long lanh kỳ lạ, đôi mắt trong veo như hai viên ngoc không tỳ vết, hai tròng đen lấp lánh. Từ nay nàng là của tôi, tôi đắc ý nghĩ thầm.
“Vậy bao giờ anh cưới em?”. Hồ Khả đột nhiên hỏi. Câu này giống như bom nguyên tử!!! Nó làm tôi vỡ tung thành trăm mảnh. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này.
“À, đợi đến lúc anh có thời gian!”.
Hồ Khả hình như không hài lòng với câu trả lời của tôi, nàng cắn môi không nói.
Một tay ôm nàng, tay kia cho vào túi áo, rút ra cái gói, tôi nhìn mắt nàng, vui vẻ: “Đoán xem cái gì?”. Vẻ mặt nàng khiến tôi đắc ý. Nàng vui sướng đón cái hộp nhỏ từ tay tôi, nói: “Là sợi dây chuyền phải không?”.
“Thông minh!”. Tôi chớp thời cơ đặt tay lên bờ ௱ôЛƓ rắn chắc của nàng. Có điều tôi không dám phát biểu nhận xét của mình.
Nàng tròn mắt nhìn cái hộp, những ngón tay trắng trẻo lần mở nắp hộp.
Nàng luôn miệng lẩm bẩm: “Tuyệt quá! Không ngờ anh lãng mạn thế! Không ngờ anh lại mua! Giả bộ đi vệ sinh để chạy đi mua hả!”.
“Đương nhiên! Ồ! Để anh giúp!”. Tôi sốt ruột giằng cái hộp, không hài lòng nhìn động tác chậm chạp của nàng. Tôi hấp tấp lấy ra vật đựng trong hộp, rồi đề nghị được đeo cho nàng.
“Hượm đã!”. Nụ cười ngọt ngào của nàng vụt tắt, khi nhìn thấy vật trên tay tôi. “Cái gì đây?”.
“Vòng tay!”.
“Sao lại là cái này?”. Hồ Khả kinh ngạc kêu lên, không hiểu.
“Không cái này thì cái nào?”. Tôi bối rối.
“Em không thích cái này”. Nàng lắc đầu quầy quậy.
“Nhưng anh thích! Em nhìn kỹ đi, cái vòng sừng bò này rất độc đáo!”.
“Anh…”. Nàng giận điên người. Trong phim thường có cảnh đó, một chàng trai và một cô gái đi dạo, nàng buột miệng nói thích vật gì đó, chàng trai liền ghi nhớ, sau đó lặng lẽ mua tặng!
“Xin em thực tế một chút có được không?”. Tôi không kìm được nữa; phụ nữ thật không thể hiểu nổi. Tôi đâu phải là diễn viên!
“Tôi không cần, anh thích thì giữ mà đeo”. Nói xong nàng chạy vụt đi như con hươu. Chạy một đoạn, nàng quay lại nói: “Cẩn thận khi ngủ, kẻo cái vòng chui vào họng”. Sau đó mất hút trong chớp mắt.
Tôi nhìn theo Hồ Khả trở mặt nhanh hơn lật sách. Con gái nói năng rất thâm thuý!
Trở về nhà, tôi tặng luôn cái vòng cho Mai Mai. Mặc dù không nói được nhưng vẻ sung sướng trong mắt nó khiến tôi cũng thấy không uổng công quay lại mua cái vòng.
Tôi đang rửa chân cho mẹ, rõ ràng mẹ rất vui, miệng luôn nói không cần phiền phức thế.
“Mẹ!”
“Gì?”
“Con có chuyện này.”
“Còn chuyện gì? Nói đi!”. Mẹ nói
“Phụ nữ rất khó chiều!”. Tôi tức giận nói.
“Ơ kìa, sao lại nổi cáu với mẹ?”. 
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc