Anh có thích nước Mỹ không? – Chương 29

Tác giả: Tân Di Ổ

Tớ cược một lần suốt đời
Sau này cô và Trần Hiếu Chính còn có rất nhiều lần tận hưởng vị ngọt ngào của tình yêu trong khoảng trời riêng như thế, dưới cầu bóng rổ, trong rừng cây nhỏ của vườn trường, trong khuôn viên tượng Mâu Dĩ Thăng, tất cả đều lưu giữ hình bóng của họ trong những giây phút đẹp nhất của tình yêu. Trần Hiếu Chính không thích những người như Hà Lục Nha và phần lớn các đôi yêu nhau trong trường khác, lúc nhàn rỗi đi chơi công viên hoặc đi tiêu khiển thời gian ở các chợ đêm, kể cả bên cạnh có thêm cô người yêu Trịnh Vi, cuộc sống của anh vẫn theo quy luật và chỉn chu với ba điểm: ký túc xá, giảng đường, thư viện, anh nói anh căm ghét mọi lối sống lãng phí thời gian.
Mặc dù Trịnh Vi luôn kè kè nhưng phần lớn đứng trước cô, Trần Hiếu Chính luôn tỏ vẻ bình thản, không vồ vập. Chỉ trong màn đêm của riêng hai người, đôi môi nóng bỏng của anh thường khiến Trịnh Vi phải tự hỏi, phải chăng người đang ôm chặt cô trong lòng này là chàng trai kiêu hãnh thờ ơ đó ư? Nhưng con người có thể khiến cô lãng quên cả bản thân mình, ngoài anh ra còn có thể là ai?
Trịnh Vi thích nhìn anh bỏ kính ra, độ cận thị của anh không nặng lắm, dưới tròng kính trắng là đôi mắt đẹp mà sâu thẳm, kể cả những lúc xúc động, anh luôn giữ được vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt lại không biết nói dối, ngọn lửa lấp lánh, bối rối đó chắc chắn sẽ phản lại anh. Những khoảnh khắc rực lửa đó cô đã từng nhìn thấy, chỉ có cô được nhìn thấy, đúng vậy, chỉ có cô mà thôi.
Lần đầu tiên anh luồn bàn tay run rẩy vào áo cô lần tìm, đôi má Ngọc diện Tiểu Phi Long đã đỏ rực lên như hai quả táo chín, lòng thầm tiếc, tại sao hôm nay không mặc chiếc áo ren đẹp nhất của cô. Khi bàn tay có phần chai sạn của anh đặt lên gò иgự¢ như nụ hoa mới nở của cô, cô cảm giác như trái tim thật ngất ngây làm sao, rõ ràng lần nào anh cũng hồi hộp đến mức không thể kìm chế bản thân, nhưng trong giây phút quan trọng đó, anh luôn bắt mình phải dừng lại.
Thực ra Trịnh Vi cũng rất sợ, nhưng cô cũng không thể lý giải. Một lần cô nằm trong lòng anh thì thầm với vẻ buồn rầu: “Do иgự¢ em nhỏ quá nên anh không thích à? ” Anh hơi sững lại, nghĩ ngợi một lúc lâu mới hiểu được hàm ý trong câu nói của cô rồi bật cười, “Hình như là hơi nhỏ thì phải, nhưng anh cũng chưa bao giờ nhìn thấy cái lớn, thế nên vẫn thấy đẹp… chỉ có điều, ngốc ạ, anh không thể làm như thế, hiện tại vẫn chưa thể”. Lúc nói câu cuối, đôi mắt anh ánh lên vẻ buồn bã, lúc đó Trịnh Vi vẫn chưa thể hiểu, một người kiêu hãnh như anh, tại sao lại có ánh mắt buồn như vậy?
Trịnh Vi là một cô gái vui vẻ lạc quan, nên cô chỉ muốn ghi nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc ngọt ngào, ghi nhớ nụ cười của Trần Hiếu Chính và quên đi mọi nỗi buồn. Niềm vui hồi đó lại quá nhiều và quá lớn, ngay cả kỷ niệm hai người đi chơi về khuya bịn rịn chia tay, đứng trước cửa ký túc xá đã khóa chặt, không dám làm phiền cô quản lý ký túc xá hết lần này đến lần khác, đành phải mạo hiểm leo tường vào cũng rất đẹp. Tường bao xung quanh ký túc xá nữ của trường vốn chỉ phòng quân tử không phòng tiểu nhân, Trịnh Vi từ nhỏ đã thích nghịch ngợm, leo tường trèo cây vốn là sở trường của cô, chỉ cần Trần Hiếu Chính đẩy nhẹ một cái là có thể leo lên dễ dàng. Anh luôn nhắc cô cản thận, cô lại thích ngồi trên tường cười và làm trò ngáo ộp với anh, sau đó mới vẫy tay nhảy xuống. Thời gian đó, dường như cô đã trở thành thần tượng của những cặp tình nhân đi chơi về khuya của trường, có lúc ngoài việc lập thành tích riêng cho mình, cô còn không quên tiện đà kéo một chị em cùng cảnh ngộ. Anh chàng thường xuyên cầm bóng bay hình trái tim đứng dưới tầng đó, bạn gái của anh ta là một cô bạn khá mập ở dưới tầng Trịnh Vi. Trước sự năn nỉ của họ, bất chấp sự phản đối của Trần Hiếu Chính, Tiểu Phi Long đã mềm lòng và để lại kỷ niệm lôi chị bạn mập cùng leo tường, theo lời phàn nàn của cô sau khi sự việc kết thúc, cánh tay ít nhất bị tê cứng một tuần, Trần Hiếu Chính vừa giúp cô xoa Ϧóþ gân cốt, vừa không thương xót nói cô vác vạ vào thân.
Đương nhiên cũng không phải không có nước mắt. Sau tối sinh nhật đó không lâu, Khai Dương lại một lần nữa hẹn Trịnh Vi đi ăn cơm, nhớ lại sự mất tích vô lý của mình hôm sinh nhật, Trịnh Vi cũng cảm thấy có lỗi với Khai Dương. Hai người ngồi đối diện với nhau, Trịnh Vi cố gắng tìm những chủ đề vui vẻ nhưng đều không thành công, cuối cùng mới phát hiện ra rằng, có lẽ sự tâm đầu ý hợp giữa họ sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Khai Dương nói: “Vi Vi, anh mong em đừng giận, tối hôm đó… đó là nước cờ cuối cùng của anh”.
Trịnh Vi lắc đầu liên hồi: “Em không giận, em không giận, bọn mình vẫn chơi với nhau như trước nhé? ”
Khai Dương cười với vẻ đau khổ, “Đừng nghĩ anh vĩ đại như thế, em tìm được người em yêu, anh không thể đứng cạnh nhìn hai người cười”.
“Anh nói như thế có nghĩa là, từ nay trở đi chúng mình không còn là bạn nữa sao? ” Nói đến đây, Trịnh Vi rơm rớm nước mắt, họ từng là bạn tốt của nhau như thế, ngay cả ăn cơm cũng có thể dùng chung một bát.
“Dĩ nhiên vẫn là bạn, nhưng chắc sau này chúng ta không còn dịp để ngồi riêng với nhau ăn cơm, chuyện trò như thế này, coi như anh bụng dạ hẹp hòi, ít nhất hiện tại nhìn thấy hai người, anh rất buồn”.
Vừa nghe thấy thế nước mắt Trịnh Vi liền nhỏ xuống, trước kia tại sao cô chưa bao giờ nghĩ đến điều này, giành được một điều đồng nghĩa với việc điều khác ắt sẽ phải mất đi? Cô vẫn còn nhớ Khai Dương tay cầm tay dạy cô chơi cờ vây, nhưng chàng trai này, có lẽ sẽ không còn là bạn tốt của cô nữa.
Thấy Trịnh Vi khóc, Khai Dương cũng có phần ái ngại, đành cười trừ, “Rõ ràng anh mới là người phải khóc, anh vừa để mất người bạn gái mà anh quý mến, tại sao em lại khóc thảm hơn anh? ”
Trịnh Vi vừa sụt sịt vừa nói: “Khai Dương, đợi cho anh suy nghĩ thấu đáo, bọn mình lại chơi cờ nhé”.
Khai Dương sợ cô lại khóc nữa, đành gật đầu: “Sẽ có ngày đó thôi”.
Trên thực tế, họ không còn ngày ngồi chơi cờ với nhau nữa, rất nhiều người, khi đã đi lướt qua nhau, sẽ trở thành người xa lạ.
Rất lâu sau đó Trịnh Vi vẫn không thể hiểu, hay là do cô tham lam, nên trong giây phút ý thức được việc sắp mất Khai Dương, cô lại đau đớn đến thế, mỗi giọt nước mắt đều chảy từ trong tim, tại sao cùng với việc có được tình yêu bắt buộc phải từ bỏ tình bạn - có thể, trong mắt Khai Dương, tình cảm mà anh dành cho cô chưa bao giờ là tình bạn. Và cũng bắt đầu từ lần đó, Trịnh Vi bắt đầu hiểu ra rằng có những thứ buộc phải cắt đứt, cô khóc nức nở, nhưng không cho phép mình hối hận, vì tất cả đều là sự lựa chọn của cô.
Cô đã lựa chọn Trần Hiếu Chính tức là lựa chọn những nỗi ngọt ngào và đắng cay mà anh đem lại cho cô. Những ngày tháng bên nhau, lúc nào cũng là cô đợi anh, đợi anh tan học, đợi anh đi học, đợi anh lên giảng đường tự học, đợi anh đến chốn hẹn hò. Cô luôn luôn là người đến sớm hơn anh, sau đó đếm lá trên cây, đếm ngón tay mình, đợi người thích đến muộn đó. Có lúc anh đến muộn vài phút, có lúc là nửa tiếng, lần tệ hại nhất, đã hẹn 8 giờ 30 chủ nhật đi chợ sách, 10 giờ 30 anh mới xuất hiện, rõ ràng anh là người rất đúng hẹn, với thầy cô, với bạn học, với bạn bè, anh không bao giờ đến muộn nửa phút, duy chỉ với cô, anh lại để mất khái niệm thời gian. Có thể anh quá tin tưởng rằng, nhất định cô sẽ ở đó đợi anh nên anh yên tâm giải quyết xong việc của mình mới nhớ đến cô vì cô luôn luôn ở đó.
Dĩ nhiên hai người cũng từng cãi nhau và giận nhau vì chuyện này, rõ ràng cô là người không có tính kiên nhẫn, đợi lâu quá, khó tránh khỏi nổi cáu. Anh không cãi được cô, nên những lúc cô nổi trận lôi đình anh thường im lặng, cô chiếm thế thắng nhưng người phải khóc luôn là cô. Sau khi cãi nhau là chiến tranh lạnh, rất nhiều lúc, cô quay đi và bắt đầu cảm thấy hối hận - với cô, thực ra đợi chờ cũng không phải là chuyện gì khó chịu lắm. và thế là, chỉ cần một cú điện thoại của anh, cô lại quên đi tất cả nỗi buồn, mỉm cười ngả vào lòng anh, vết thương chóng liền giúp con người quên đi nỗi đau, phải chăng cũng là niềm hạnh phúc.
Có lúc anh cũng nó: “Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ đến sớm hơn”. Nhưng lần sau vẫn là cô đợi.
Một lần cô đứng dưới sân ký túc xá đợi anh, thấy không thể chịu được nữa bèn xông lên phòng anh, không ngờ thấy anh đã sẵn sàng mọi thứ, nhưng lại đang ôm sách ngồi thẫn thờ ở thành giường. Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy một Trần Hiếu Chính trong tâm trạng thẫn thờ, giống như một đứa trẻ cô đơn, anh vốn là người kiên định, tỉnh táo tiến về hướng đã chọn, không đạt mục dích quyết không can tâm, bắt đầu từ bao giờ anh có vẻ tư lự đó.
Cô không muốn nghĩ, không muốn nghĩ, mặc dù lần nào anh cũng đến muộn, nhưng không bao giờ thất hứa, chỉ cần cuối cùng cô đợi được anh, quá trình thế nào đều không đáng để tâm.
Một lần Trần Hiếu Chính nói với cô: “Thực ra em không phải đợi như thế”.
Trịnh Vi tủm tỉm cười: “Em cũng có ý định thử đến muộn vài lần, để anh được nếm mùi chờ đợi, nhưng em sợ nhỡ em đến muộn, anh sẽ không đợi em ở đó nữa. Vì thế em vẫn đến sớm một chút, không phải anh cũng suốt ngày nói em nhàn cư bất thiện đó sao”.
Cô nói xong, Trần Hiếu Chính cúi đầu chăm chú nhìn vào bài tập đại cương công trình xây dựng của cô, cô nhìn không rõ nét mặt anh.
Một lúc sau, anh nói: “Trịnh Vi, bài tập em làm cẩu thả quá, tỷ lệ thép này quá vô lý”.
Cô khẽ liếc qua với vẻ thờ ơ, “Vậy hả, chắc là em tính sai rồi”.
Trần Hiếu Chính tỏ vẻ bực mình ra mặt, “Em có biết một sai số nhỏ có thể khiến một cây cầu bị sập hay không, em làm ăn cẩu thả thế này, liệu có làm được kỹ sư xây dựng không? ”
“Không phải em nhờ anh kiểm tra hộ đó sao? Gì mà nghiêm trọng dữ vậy? ”
Trần Hiếu Chính nhìn cô rất lâu, cuối cùng thở dài, “Chắc là anh nghiêm trọng hóa vấn đề, nhưng Trịnh Vi này, anh không giống em, cuộc đời anh là một tòa nhà chỉ được xây một lần, anh bắt buộc phải để nó chính xác tuyệt đối, không được sai một xăng-ti-mét nào - vì thế anh căng thẳng quá, sợ rằng làm sai sẽ bước sai”.
Cô ngồi trên đùi anh, ôm chặt anh với vẻ nũng nịu “Không phải em chính là sai số một xăng-ti-mét đó của anh sao? Anh Chính, không phải thầy giáo cũng nói, bất kỳ một công trình kiến trúc nào đều có thể tồn tại một sai số trong phạm vi cho phép, xăng-ti-mét này của em không đáng để tòa nhà của anh phải sập đổ”.
Trần Hiếu Chính đặt vở bài tập xuống và ôm chặt cô. Anh yêu một xăng-ti-mét sai số này và gạt cả tòa nhà ra khỏi suy nghĩ.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc