Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi - Chương 22 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Cốc Tử không nói gì, Trần Kiều nhớ lại lần đầu tiên anh được chiêm ngưỡng cơ thể cô, một niềm hưng phấn dâng trào khiến anh không đủ sức trốn tránh nữa.

"Nhẹ một chút." Cốc Tử hơi rên lên.

Trần Kiều chủ động giảm nhịp độ, không thấy Cốc Tử phàn nàn gì nữa anh mới thả lỏng mình đôi chút, anh hỏi ý kiến của cô, hỏi rất nhiều lần. Ban đầu Cốc Tử không biết nói gì cứ ậm ừ, thấy anh hỏi nhiều cô đáp lại bằng giọng rất khẽ, "Tuyệt lắm."

"Em thích không?"

"Ừm."

"Anh phải liều mạng cống hiến mới đúng, như vậy mới không có lỗi với Quân Quân đáng yêu của anh." Trần Kiều dịu dàng.

Xong xuôi đâu đó, Trần Kiều thấy toàn thân thoải mái dễ chịu vô cùng. Lát sau, Cốc Tử mới dậy bật đèn lên nhìn đồng hồ, cô đẩy anh một cái, "Sáu rưỡi rồi, dậy đi làm thôi, anh đáng ghét quá, bao nhiêu sức lực đều bị anh vắt kiệt cả."

Trần Kiều quay sang ôm lấy eo Cốc Tử rồi rúc đầu vào lưng cô, "Mình xin nghỉ đi."

"Nghỉ cái đầu anh." Cốc Tử khoác áo ngoài rồi vào nhà vệ sinh, Trần Kiều không mặc gì cả, cứ thế theo cô vào phòng tắm, "Cho anh tắm cùng với."
Cốc Tử vốn định đóng cửa để anh ở ngoài nhưng không kịp, đành để anh bước vào, ngắm mình trong gương cô thấy thân thể mình chỗ đỏ chỗ tím, cô trợn tròn mắt lườm anh, "Anh ăn thịt người hả?"

Trần Kiều đứng bên cười hì hì, niềm vui khó tả dâng trào trong lòng, cùng cả chút đắc ý rất trẻ con.

Cốc Tử tắm xong thì ra làm đồ ăn sáng, Trần Kiều đứng bên cạnh xem cô có cần anh giúp gì không, thỉnh thoảng anh lại ngước lên nhìn cô, nhớ lại chuyện đêm qua rồi cười tít mắt. Cốc Tử mặc kệ anh nhìn trộm cô, lúc sau Trần Kiều kéo vạt áo cô, đưa lời thương lượng, "Cốc Tử, tối mình làm lần nữa được không?"

"Không đâu."

"Sao vậy?"

"Em chẳng còn chút sức lực nào nữa cả."

"Nhưng anh thì tràn đầy sinh lực, để anh hầu hạ em là được." Nói xong anh nhào tới giữ lấy cô, "Được không em, có được không vậy?" Giọng Trần Kiều nũng nịu cứ như trẻ con mong đợi được quà, Cốc Tử bị anh dụ nhớ lại chuyện hồi đêm thì xấu hổ, dùng sức đập vào tay anh, "Đi ra, em đang rán trứng mà."

"Có được không em? Em cũng thích mà."

"Nói sau đi, đừng có phiền em." Cốc Tử nói rồi lấy cùi chỏ thúc và anh một nhát cho bõ ghét.

Trần Kiều thấy vậy thì thôi, miệng cười hỉ hả đi sắp bát đũa ra bàn. Lát sau Tiểu Võ cũng dậy, tóc tai bù xù bước ra khỏi phòng, miệng vẫn còn đang ngáp dở, cô đứng dựa người vào cửa bếp thấy hai người họ thân mật với nhau, cảnh tượng thực sự hoà nhã bèn ho thành tiếng, "Hôm nay hai người dậy sớm nhỉ?"

Trần Kiều quay lại nhìn Tiểu Võ nháy mắt, Tiểu Võ không hiểu em họ đang ám hiệu gì, mặt vẫn ngơ ngác. Cốc Tử rán trứng xong thì bê ra rồi quay sang lườm Trần Kiều, quay sang nói với bạn: "Gã này đầu óc có vấn đề, cậu đừng để ý."

"Mình cũng nghĩ vậy." Tiểu Võ ngừng lại rồi kéo cằm Cốc Tử , "Hôm nay ta thấy nàng hơi khang khác đó nha."

Cốc Tử đỏ mặt, tay cô khẽ run rồi lập tức trấn tĩnh lại ngay, "Làm gì có!"
"Có mà!" Tiểu Võ nhíu mắt sát lại gần bạn, "Hình như cậu... chuyện đó."
Cốc Tử tưởng bạn nhìn thấy chứng cớ gì thì vội lảng ngay, "Tiểu Võ, cậu vào gọi Dược Dược dậy, rửa mặt mũi cho thằng bé giúp mình rồi ra ăn sáng nhé."

"Ừ." Tiểu Võ cũng lấy hai tay xoa xoa lên mặt mình cho tỉnh ngủ hẳn, "Mình cũng chưa rửa mặt đây."

Trần Kiều thấy Tiểu Võ đi rồi thì cười ha hả, "Quân Quân, sao em lại đỏ mặt, người ta phát hiện ta bây giờ."

"Mau ăn cơm đi." Cốc Tử lườm anh giả tảng.

Trần Kiều thực sự hoan hỉ trong lòng, thấy Dược Dược ra thì ôm hôn con thật kêu rồi nói khẽ, "Dược Dược, mẹ con cũng thích ba rồi đó."

Dược Dược sáng mắt lên, "Thật ạ?"

Trần Kiều gật đầu rồi ra vẻ bí mật, "Thật!"

Tiểu Võ nhìn Cốc Tử hồi lâu bỗng phát hiện trên tai có vết cắn, cô ồ lên một tiếng, "Hoá ra hai người cũng đã thực sự lên giường rồi... thế chứ, đợi mãi cuối cùng đã đến lúc trời quang mây tạnh. Thảo nào mình cứ thấy có gì đó không giống thường ngày, thì ra hai người đã lăn lộn trên giường cả đêm qua rồi đấy!"

Dược Dược cười hì hì, "Ba mẹ sắp kết hôn rồi sao?"

"Đúng rồi, đúng rồi, tối ba sẽ hỏi ngay cụ xem ngày nào tốt ngày thì đi đăng ký kết hôn với mẹ con."

Cốc Tử hừ một tiếng, "Anh đi mà lấy, tôi không đi."

Trần Kiều thấy sắc mặt cô không ổn, anh biết cô vẫn giận chuyện ba anh nói những lời nhục mạ hôm trước nên mỉm cười rồi chủ động chuyển sang chủ đề khác. Anh quay sang hỏi Dược Dược nay học gì trên lớp, về phần Tiểu Võ, cô vốn phổi bò, chỉ biết đùa mấy chuyện liên quan đến chủ đề thiếu nghiêm túc chứ không để ý thấy được những chuyện gì khác đang xảy ra. Ăn sáng xong cô nhận phần thu dọn bát đĩa vì có thể đến công ty muộn một chút. Trần Kiều đưa hai mẹ con xuống nhà chuẩn bị đến trường rồi đến chỗ làm.

Trần Kiều đưa Dược Dược đến trường trước rồi mới đưa Cốc Tử tới công ty. Anh mở cửa để cô xuống rồi nắm lấy tay cô, giọng chân thành, "Quân Quân, anh thật lòng thật dạ với em. Em còn ấm ức chuyện gì anh đều biết cả, anh sẽ giải quyết."

"Ừm."

"Đừng giận nữa nhé." Rồi anh nựng nựng vào má cô, "Em lên đi."

Cốc Tử vẫy tay chào anh rồi nghĩ sao cô quay lại, kiễng chân lên hôn nhẹ vào má anh, thấy anh ngơ ngác đứng trơ ra đó thì phì cười. Vừa đặt chân vào tới công ty thì Miêu Miêu ở góc nào đó xổ ra đanh đá, "Này, lần này bị người ta bắt tận tay rồi nhé!"

Cốc Tử vốn là người kín tiếng, đã quyết không nói thì tuyệt đối im lặng. Miêu Miêu cũng không truy vấn thêm, dù gì thì cô cũng biết rõ hai người họ đã thành một đôi, chỉ là cô vẫn tò mò, không biết họ đã abc này nọ với nhau chưa, trước hay sau buổi hẹn, làm sao mà quen nhau, thậm chí còn nghĩ tới cả phương pháp câu kéo mấy anh đẹp trai nhà giàu là như thế nào.
Cô ngồi ngay sau Cốc Tử, càng nghĩ càng tò mò đến mức lẩm bẩm ra thành tiếng, như để lôi kéo sự chú ý của Cốc Tử, để Cốc Tử hết kiên nhẫn mà kể hết với mình. Lúc hai người vào thang máy, Cốc Tử xí một tiếng rồi tinh nghịch bảo Miêu Miêu, "Còn lâu mình mới nói cho cậu biết!"

"Cốc Tử, cậu xấu tính thế." Miêu Miêu ra vẻ tủi thân.

"Lúc nào mình chả xấu thế." Cốc Tử đắc ý nhướng mày.

"Ờ, cái này thì mình không phủ nhận." Tiếng một người đàn ông đằng sau vọng lên, Cốc Tử quay lại thì thấy Cốc Ánh Dương đang đứng sau cô, đôi mắt một mí của anh hơi hướng lên, khoé môi vẫn chưa dứt nụ cười. Miêu Miêu trợn tròn mắt, không hiểu sao Cốc Tử với anh chàng này đã kịp quen biết nhau rồi, thế nhưng cô nhanh chóng ngắt dòng suy nghĩ lung tung ấy, hai mắt sáng lên, chủ động đưa tay ra trước mặt Cốc Ánh Dương, "Anh Cốc, chào anh. Tôi là Miêu Miêu ở công ty phiên dịch."

Cốc Ánh Dương cũng lịch sự đưa tay ra đáp lễ, cười tươi và chào lại, "Chào cô."

Cốc Tử thấy Miêu Miêu say đắm nắm tay anh chàng đến nỗi không muốn bỏ ra thì suýt phì cười.

Vào thang máy, Cốc Ánh Dương ga-lăng nhấn vào ô chỉ tầng sáu giúp họ, đúng là phong thái của người lịch thiệp. Anh vừa cười vừa nói chuyện rất đúng mực, lúc ra còn quay lại tạm biệt họ.

Miêu Miêu như càng nể phục Cốc Tử nhiều hơn, cô chắn tay không cho Cốc Tử vào văn phòng rồi lại làm điệu bộ chắp tay lạy Cốc Tử, "Cốc Tử, cậu quen anh chàng đẹp trai đó ư, a... vừa rồi mình như bị điện giật ý."

Cốc Tử ngẩng đầu nhìn tứ tung lên trần nhà, rất lâu cô mới hỏi, "Thật ư?"

"Thật mà!" Miêu Miêu thực thà gật lấy gật để, "Nếu không phải là cậu thì mình làm sao có cơ hội nắm tay anh ấy. A, a.., Cốc Tử, anh chàng cùng họ với cậu, có phải anh trai, anh họ hay con cùng cha khác mẹ với cậu không? Mau giới thiệu chàng cho mình đi."

Cốc Tử bất lực chẳng biết nói gì với Miêu Miêu, chưa được mấy giây lại nghe tiếng cô bạn, "Suýt nữa thì mình đã tự tiếp thị bản thân rồi, xấu hổ quá, hì hì."

"Cậu phấn khích tới mức có thể đi nhảy lầu được rồi đó." Cốc Tử ho hắng mấy tiếng, "Mau vào đi, sếp tới rồi đó."

Sếp Cốc Tử chính là người tối hôm trước không cho Cốc Tử đi ngay mà muốn cô ở lại chúc rượu mấy người bạn làm ăn của mình, ông họ Từ, là sếp cao nhất ở công ty phiên dịch này. Thấy Cốc Tử thì ông ta vội gọi giật cô lại, "Cốc Tử, lại đây!" Cốc Tử theo ông đi vào phòng, thấy ánh mắt ông ánh lên vẻ gì đó rất khác lạ, vào phòng lại còn nhẹ nhàng mà thân thiện đưa lời dò hỏi, "Cốc Tử, cô với anh Trần có quan hệ thế nào vậy?"

"Ờ..." Cốc Tử nghĩ một lát không biết nên trả lời thế nào cho ý tứ.

"Thôi tôi biết rồi, cô không phải giải thích nữa, lúc nào cô giới thiệu công ty chúng ta tới Trần tiên sinh đi. Trong giới tài chính, anh Trần có tiếng là nhạy cảm, nhất là về mấy ngành quản lý vốn đầu tư, kinh doanh, cô xem công ty chúng ta, tuy chỉ là công ty phiên dịch nhưng thỉnh thoảng cũng cần tài trợ..."

"Sếp à, tuy tôi không muốn nói quan hệ của chúng tôi nhưng tôi phải nói để sếp hiểu..." Cốc Tử khẽ đưa lời giải thích.

"Ừm." Sếp cô cười híp cả mắt nhìn Cốc Tử, như đang chờ đợi cô tiết lộ cho hắn một bí mật gì tày trời ghê gớm lắm.

"Tôi với anh ta chỉ là bạn bè bình thường thôi." Nói xong cô cúi người chào sếp rồi xin phép đi ta, "Sếp, nếu không có việc gì thì tôi xin phép về làm việc, về mối quan hệ của chúng tôi xin sếp giữ miệng cho."

Sếp Cốc Tử đứng đó, mắt trợn tròn ngơ ngác.

Cốc Tử về đến phòng thì cười nhạt, lão già khốn kiếp, tuy rất muốn nể mặt lão nhưng cô thực sự không muốn giúp lão gì cả. Mà nghĩ lại, đối với Trần Kiều, cô chỉ biết cả ngày anh mặt dạn mày dày nói chuyện yêu đương với cô, chứ những chuyện khác bao gồm công việc, kinh doanh... của anh, cô nào có biết gì.

Cho đến lúc tan tầm, Miêu Miêu vẫn bám lấy Cốc Tử để gợi chuyện về Cốc Ánh Dương. Cốc Tử và Cốc Ánh Dương đã lâu không gặp, cô quả thực chẳng biết mấy chuyện về anh, nhưng thấy Miêu Miêu có vẻ thực lòng quan tâm nên cũng định rủ bạn ra quán trà sữa nói chuyện cho thoải mái. Đột nhiên cô nhận được điện thoại từ số máy lạ gọi tới, nhận xong cuộc điện thoại khuôn mặt cô vốn đang vui vẻ hân hoan bỗng sa sầm lại, cô chỉ vâng rồi quay sang bảo Miêu Miêu, "Mình xin lỗi, mình có chút chuyện."
"Có nghiêm trọng không?"

"Không, nhưng không thể chậm trễ được. Chuyện của Bỉ Cốc tối mình sẽ lên mạng nói chuyện với cậu."

"Ok." Miêu Miêu tuy không đành lòng để Cốc Tử đi nhưng cũng không nài ép gì thêm, cô biết Cốc Tử đang có việc phải làm.

Người gọi điện cho Cốc Tử là ông nội Trần Kiều, ông bảo muốn gặp Cốc Tử nói chuyện. Cốc Tử nhận điện thoại xong thì trong lòng rối bời, tim cô đập thình thịch vì lo lắng. Ba của Trần Kiều đã nói cô như vậy, không biết ông nội của Trần Kiều sẽ nói với cô những gì, nghĩ tới đây cô thực sự hoảng loạn. Phía trước là một khoảng tối đen, cô chẳng biết phải thế nào. Cô tới quán trà chỗ đã hẹn với ông nội Trần Kiều với tâm trạng hoang mang, vừa tới cửa quán đã có một người mặc đồ vệ sĩ bước tới trước mặt cô, giọng lạnh lùng, "Cô Cốc, mời cô đi bên này."

Cốc Tử theo anh ta tới một chiếc bàn, thấy một người tuy đã già nhưng thần thái vẫn còn rất nhanh nhẹn, thông tuệ đang ngồi đó, tóc bạc đã đôi phần nhưng cặp mắt khá tinh anh. Ông không còn trẻ nữa nhưng nhìn ông cô thấy bóng của Trần Kiều trong đó, rất đẹp lão, ông nhẹ nhàng chỉ ra phía trước, "Cháu ngồi đi."

Cốc Tử lễ phép cúi chào ông rồi ngồi xuống.

Ông Trần cũng có vẻ nghiêm nghị và quắc thước, ông nhìn Cốc Tử hồi lâu rồi mới gật đầu hài lòng, "Được lắm, được lắm, thảo nào cháu sinh cho nhà ta một thằng chắt đáng yêu thế!"

"Ông Trần..."

"Gọi ta là ông nội được rồi."

"Vâng..."

"Sắp thành người một nhà rồi, đừng khách khí quá. Tháng sau ngày nào cũng đẹp, các cháu đi đăng ký kết hôn đi." Ông Trần nói rất nhẹ nhàng, thản nhiên, cứ như đang bảo, tháng sau ngày nào cũng phải ăn cơm, chúng ta chọn một nhà hàng cùng dùng bữa đi.

Cốc Tử theo quán tính suýt vâng một tiếng, nhưng cô lập tức ngăn lại tiếng vâng đó ở trong cổ họng, nét mắt bối rối khó xử, "Thưa ông, thực ra cháu và Trần Kiều..."

"Ta hiểu, ta hiểu mà. Cái thằng Trần Kiều này thực sự quá xấu xa, nhưng cháu yên tâm ta đã mắng nó rồi, còn cho nó một trận nhừ tử nữa. Thực ra khi xưa nó hồ đồ, đã làm chuyện có lỗi với cháu, nhưng nó tuyệt nhiên không phải người xấu, cũng là đứa khá được. Nếu cháu vẫn còn muốn trừng phạt nó thì hãy để nó bên cạnh cháu, để nó phải nghe theo lời cháu, làm nô bộc hầu hạ cho cháu." Ông Trần vội ngắt lời cô.

Cốc Tử kinh ngạc đến lặng người, phản ứng đến ngô nghê, thực sự lúc đó cô chỉ muốn thét lớn, cảm ơn ông nội, cảm ơn ông nội, ông thật bao dung và độ lượng!

Ngay sau đó, ông Trần lại tiếp lời, "Ba Trần Kiều vốn đã được huấn luyện trong quân đội, vì thế tính cách có phần cương nghị, bảo thủ lắm, nói năng cũng không biết nể mặt ai câu nào, cháu đừng để ý tới nói. Ta cũng đã xử lý nó rồi. Mà không phải, phải là cả nhà ta đều đã cùng xử lý nó rồi, chỉ là nó sĩ diện quá, chưa thể dễ dàng nghe theo mà thôi. Cháu biết không, để bắt nó nói một tiếng xin lỗi mà ta đánh nó chảy cả máu nó cũng không chịu."
"Cháu..." Cốc Tử đột nhiên thấy ông nội quả là vĩ đại, lại rất gần gũi, nói câu nào câu nấy đều dễ chịu, thấm ngay vào ruột vào gan.

"Con người mà, ai cũng đều mong có con cháu sum vầy quây quần. Giờ ta già rồi, chẳng làm gì được nữa, chỉ mong một điều sao cho con cháu đứa nào cũng được hạnh phúc mà thôi."

Cóc Tử thấy ông Trần đang xúc động, cô chỉ im lặng cúi đầu nghe ông nói.
"Trần Kiều do một tay ta nuôi lớn, hình như nó được ta nuông chiều quá rồi nên từ giờ cháu đừng chiều chuộng nó nữa, cứ lạnh lùng với nó chút nó sẽ tự quấn lấy ngay."

Một vài người thực rất có tài trong việc ăn nói, chỉ mấy câu thôi đủ khiến cho khoảng cách giữ đôi bên được rút ngắn lại rất nhiều. Ông nội Trần Kiều là người như thế. Ban đầu lúc mới tới, Cốc Tử e dè co cụm bao nhiêu thì giờ cô lại thoải mái gần gũi bấy nhiêu, cô quay sang tâm sự với ông hết chuyện này tới chuyện khác, ông cũng thoải mái đáp lời cô, thân mật và tình cảm như một người ông dành cho cháu dâu của mình.

Tình cảm của Cốc Tử dành cho Trần Kiều cũng ít nhiều thay đổi theo chiều hướng tích cực. Gần nhau mấy hôm lòng cô cũng đã mềm đi đôi chút, chỉ là để thay đổi vai trò ngay lập tức khiến cô không thích nghi kịp thành ra khó xử, nhưng bản thân cô cũng nhận thấy rằng mình đang nỗ lực thay đổi rất nhiều để thích ứng với những vai trò mới. Nhưng dù thế nào, quan hệ giữa hai người cũng chưa tới mức để nói tới chuyện cưới xin ngay, thế nên khi nghe ông nội Trần Kiều nói chuyện này, cô thực sự bối rối, khó xử. Ông Trần bảo cô, "Nghe ông nói này, ngày mai ông và Trần Kiều sẽ tới nhà cháu một buổi. Hôn sự tất lẽ phải nói chuyện với ba mẹ cháu mới đúng, phải không,"

Tâm trạng Cốc Tử rối bời, "Ông à, sao ông lại sắp đặt đâu vào đó cả như thế, cháu chưa hề chuẩn bị tâm lý chút nào mà." Thế nhưng những điều ấy cô cũng chẳng thể nào nói ra, chỉ đành giữ trong lòng.

Cốc Tử cũng thích uống trà, cô và ông cùng uống hết một ấm rồi mới ra về, lúc ra về cô có cảm giác mơ màng, thực hư lẫn lộn thì mới vỗ đầu mình mấy cái. Ông nội quả là người khéo ăn khéo nói, cô gần như bị ông thuyết phục hoàn toàn rồi.

Trên đường về, cô rẽ vào cửa hàng mua mấy cái quần sịp cho Trần Kiều. Anh cũng thật là, ra khỏi nhà mà không mang nhiều đồ cá nhân một chút, buổi sáng không tìm thấy quần là cứ thế trần nhồng nhộng đi lại trong phòng, lỡ người khác mà thấy thì còn mặt mũi nào nữa chứ!

Cốc Tử về nhà thì Dược Dược đã về đến nơi, đang hăm hở ngồi chơi đồ dưới đất. Thấy Cốc Tử về, thằng bé quay lại nhìn mẹ, "Mẹ về rồi ạ?"

"Ừ, ba đâu con?"

"Ba giận quá nên ra ngoài rồi." Dược Dược nói năng như người lớn.

"Sao thế?"

"Ba bảo mẹ xấu bụng, xấu bụng nhất trần đời."

Cốc Tử không biết đã có chuyện gì nên chẳng biết nói sao, cô xấu bụng ư, nếu xấu bụng thì cô sớm đã cho hắn về chầu trời rồi.

Lúc này, Tiểu Võ từ trong phòng chạy ra hốt hoảng, "Cốc Tử, nguy rồi, máy tính dính virus rồi."

Cốc Tử trừng mắt, "Cậu đừng có làm linh tinh đấy nhé, dính virus thật thì mình giết cậu. Trời ơi, bản thảo của mình!"

Tiểu Võ như sắp khóc đến nơi, "Vì mình xem mấy video clip toàn trai xinh gái đẹp, cho nên, cho nên..."

"Sao virus lại kinh khủng thế nhỉ?" Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Cốc Tử vội trấn an bạn, "À không, tối qua mình viết xong xuôi rồi, không sao đâu.

Hôm nay mình cũng không phải viết gì cả, cậu diệt virus đi. Mà nghe nói ai đó của cậu là thần vi tính mà, mau đem đến mà nhờ anh ta giúp."

Tiểu Võ như người chết đuối vớ được cọc, lại có thêm lý do chính đáng để được gặp người tình, cô ừ một tiếng rồi cười ngay được, vội vàng chạy về phòng chuẩn bi. Được mấy bước cô quay lại nhìn Dược Dược, thằng bé ồ lên một tiếng rồi nói luôn, "Cháu cũng đi với cô."

Cốc Tử ỉu xìu, vậy là buổi tối ăn cơm một mình rồi. Tiểu Võ dẫn Dược Dược đi được một lúc mà Trần Kiều vẫn chưa về, cô thấy hơi lo bèn nhấc điện thoại gọi cho anh, "Anh lại làm sao thế?"

Trần Kiều bắt máy rất nhanh, giọng anh trầm ngâm, "Anh với em chỉ là quan hệ qua đường thôi sao?"

Cốc Tử ngừng lại vài giây, chắc chắn là lão sếp chết tiệt của cô đã kịp ba hoa chích choè gì rồi đây, "Anh đang ở đâu?"

Trần Kiều mím chặt môi như đang đấu tranh tâm lý, cũng phải vài giây sau anh mới trả lời, "Anh ở chỗ xích đu sau khu."

"Ở đấy cho chết rét à?" Cốc Tử cúp máy, cái xích đu sau khu ở ngay ven bờ sông, giờ thì gió to, trời lại lạnh như vậy, chẳng lẽ anh muốn bị đông thành đá mới hài lòng chăng. Cô vơ vội chiếc khăn quàng và găng tay rồi xuống lầu đi tìm anh. Sắp cuối năm nên thời tiết mỗi lúc một lạnh hơn, Cốc Tử đã mặc mấy lớp quần áo mà mỗi khi gió thổi qua cô lại co rúm người. Từ xa cô đã thấy bóng người mặc đồ trắng ngồi trên xích đu, đưa đi đưa lại. Ở gần đó sáng đèn, hắt lên người anh tạo ra một cái bóng đen dài đang ủ rũ cúi đầu xuống. Vì còn khá xa nên Cốc Tử chẳng thể nhìn rõ được nét mặt anh lúc này, cô lắc đầu, rảo bước tới chỗ anh. Tới nơi, cô đứng trước mặt anh rồi hơi cúi đầu xuống, cất giọng châm chọc, "Lại trò giận dỗi trẻ con đấy hả?"

Đọc tiếp: Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi - Chương 23



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc