Ăn em ăn tới nghiện - Chương 04

Tác giả: Mễ Lộ Lộ

Đánh dấu

"Đây là giấc mộng vĩ đại, không phải là rách nát, được không?" Lê Hương Hương mất hứng sửa lại cho đúng.

"Vậy cô cảm thấy..." Hạ Diễm cảm thấy đầu có chút đau "Toàn thế giới chỉ còn nam nhân cùng bánh ngọt ăn vĩnh vĩnh cũng không hết, cô sẽ chọn bên nào?"

"Bánh ngọt" Lê Hương Hương không chút nghĩ ngợi phải trả lời. (Thà lấy bánh ngọt làm chồng cũng không lấy người, cười chết)

Quả nhiên, cô là một cô gái kỳ lạ lấy ăn làm trọng!

Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.Vn - Chuyên Mục Truyện Dài Kỳ


"Vậy chúng ta đến nói một chút về vụ giao dịch." Sau khi Hạ Diễm hiểu biết Lê Hương Hương hơn, cảm thấy cô gái này có thể lợi dụng một chút, hơn nữa không sợ sau khi lợi dụng xong sẽ hại lại hắn.

Lê Hương Hương nghiêng đầu nhìn Hạ Diễm.

"Tuần này, làm bạn gái của tôi"

Phốc! Bánh ngọt ttrong miệng Lê Hương Hương thiếu chút nữa phun ra "Mới không cần"

"Vì sao?" Hạ Diễm mất hứng gầm nhẹ.

"Bởi vì tôi cũng phải đi gặp mặt, nếu như thành công, tôi cả đời sẽ có điểm tâm ăn không hết" Cô mới không ngu ngốc đâu! Giúp hắn lại không có lợi, lại sẽ mất đi cơ hội có bánh ngọt ăn bánh ngọt vĩnh viễn không hết, cô mới không cần!

Hắn nheo mâu, xem ra cô nàng này chỉ cần nhắc tới "Ăn", đầu óc ngược lại phát ra linh quang sao.

"Bánh ngọt hiện tại cô đang ăn, là một trong những sàn phẩm mà tôi đang kinh doanh. Nói các khác, thực phẩm ở công ty tôi giữ vị trí không nhỏ, so với đối tựơng cô gặp mặt, tôi thành công hơn anh ta gấp trăm lần"

Không phải hắn khoe khoang, hắn không chỉ có chi nhánh ở toàn tỉnh, có liên quan tới thực phẩm đều có phần hắn, thậm chí so với đối tượng thân cận của cô còn lợi hại hơn, hệ thống sự nghiệp phát triển đến nước ngoài, có người đàn ông nào có thể cùng hắn so sánh?

"A?" Lê Hương Hương không thể không nghi ngờ nhìn Hạ Diễm "Thật vậy chăng?"

"Chỉ cần cô ngoan ngoãn đảm đương bạn gái giả của ta, tôi cũng có thể miễn phí cung cấp bánh ngọt vô hạn cả đời cho cô, hơn nữa chỉ cần sản nghiệp có liên quan tới tập đoàn tôi, cô thích ăn bao nhiêu, thích ăn bao lâu đều tùy cô! Cùng lúc, cô không cần vì ăn mà gả cho mèo, chó, mà cũng có năng lực hưởng thụ vô hạn mỹ thực, như thế nào?" Hạ Diễm giống ác ma cùng dụ hoặc Lê Hương Hương.

Quả nhiên, cô do dự "Nhưng là... Tôi đã đáp ứng ba già tôi, nếu như thất hứa..."

"Như vậy tốt lắm, cô trước giả bộ làm bạn gái tôi, sau đó tôi đổi lại, làm bộ là bạn trai cô, không phải hai nhà đều vui mừng?" Kế hoạch của hắn hoàn mỹ không sứt mẻ, nhân sinh* của hắn muốn chính mình nắm giữ, mà không phải từ lão ba hắn đến an bài!

(*cuộc đời)

Lê Hương Hương dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Hạ Diễm "Thật sự muốn như vậy sao?"

"Nếu như cô nghĩ thông suốt, tối hôm nay lại gọi điện thoại cho tôi. Nếu cô không đồng ý cùng tôi hợp tác, chẳng khác nào ngươi vứt bỏ cơ hội được ăn miễn phí vĩnh viễn, còn có mùi vị mới mà cô chưa từng ăn qua"

Hắn là ác ma, thế nhưng dùng bánh ngọt đến uy hiếp cô! Miệng Lê Hương Hương đều dính đầy bơ ai oán nhìn Hạ Diễm "Được rồi! Tôi sẽ suy nghĩ"

Nhìn thấy biểu tình dao động của cô, Hạ Diễm vừa lòng trở lại trên vị trí của chính mình "Cô vừa ăn, vừa nghĩ" Hắn khó có được tâm tình tốt, giữ được chân cô.

Ngô... Lê Hương Hương nuốt vào một ngụm lại một ngụm, quyết định đem vấn đề hắn nói đem về nhà từ từ nghĩ.

Từ từ nghĩ...

Cô thật sự có thể từ từ nghĩ sao? Cái này... cũng không!

10 phút trước, cái người đàn ông giống như rừng rậm đen cùng trông ăn ngon cũng đã gọi điện thoại tới hỏi ý kiến cô, nhưng là cô vẫn là ấp úng đáp không được, chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi ở trên giường, ôm gối mà ngẩn người.

Ngẩn người hơn 10 phút, Lê Hương Hương vẫn chưa có rõ ràng, vì thế cô lăn tới tủ bên gường, lấy ra một que kẹo, mở vỏ kẹo, sau đó bỏ vào miệng ngậm.

Cô lại liếm lại mút, lấy đầu lưỡi liếm một vòng kẹo que, tư vị ngọt ngào ở đầu lưỡi hòa tan, đảo người qua một cái, cũng làm cho cô tỉnh táo lại.

Có lẽ Hạ Diễm nói rất đúng, cô gả cho đầu bếp chỉ là vì hưởng thụ món điểm tâm ngọt cả đời, đáp ứng lão ba thân cận cũng là vì món điểm tâm ngọt; bất quá lập gia đình không nhất định sẽ hạnh phúc, nói xui một chút thì sau này nhất định sẽ ghét bỏ cô, cùng cô ly hôn, giấc mộng của cô là được ăn món điểm tâm ngọt vĩnh viễn không phải liền hóa thành bọt biển sao?

Trái lo phải nghĩ, lời nói của Hạ Diễm giống như thực có vài phần đạo lý.

Hắn cũng là thực phẩm trùm, danh nghĩa sản nghiệp trải rộng cả nước cùng nước ngoài, mà cô chỉ cần giả làm bạn gái hắn, có thể cả đời hưởng dụng mỹ thực cả đời ăn không hết...Giao dịch này giống như không tệ nha!

Lê Hương Hương ngậm kẹo que, nghiêng đầu tự hỏi Cuối cùng, cô quyết định —

Cô cầm điện thoại lên, gọi vào dãy số xa lạ, đối phương rất nhanh liền tiếp điện thoại.

"Suy nghĩ xong rồi sao?" Hạ Diễm tựa hồ có thuật đọc tâm, vừa đoán liền biết là Lê Hương Hương.

"Ừ..." Lê Hương Hương mút lấy kẹo que, mồm miệng nói chuyện có chút không rõ "Tôi vừa mới suy nghĩ trong chốc lát, tôi cảm thấy lời nói ngươi kỳ thật cũng có đạo lý..."

Ở đầu dây bên kia, Hạ Diễm đang ngồi ưu nhàn ở trong phòng khách cao cấp, chân bắt chéo lại, chờ đợi âm điệu mềm mại của Lê Hương Hương giải thích.

Thành thật nói, thanh âm cô nói trong điện thoại, thật giống như 0-0 cô gái hai mươi bốn, hơn nữa rất xứng với thanh âm hiện tại của cô...

Kỳ quái, có phải trong miệng cô ngậm cái gì không, tâm tư Hạ Diễm bay ra ngoài quỹ đạo, tưởng tượng Lê Hương Hương đang làm cái gì bên đầu dây điện thoại kia "Nói trọng điểm!"

"Trọng điểm chính là... Thu..." Lê Hương Hương nhấm nháp kẹo que, nuốt xuống nước miếng, phát ra thanh âm ám muội "Tôi nguyện ý làm bạn gái anh, nhưng là anh không thể nuốt lời, chỉcần tôi muốn ăn, anh đều phải vô hạn lượng cung cấp"

"Không thành vấn đề" Hạ Diễm nhíu mày, cảm thấy giống như nghe thấy thanh âm hôn môi. "Bất quá tôi hiện tại có một vấn đề..."

"Vấn đề gì?" Lê Hương Hương tay trái lấy phone, tay phải chuyển kẹo que.

"Cô hiện tại đang làm cái gì?" Như thế nào cô gái này nói chuyện có chút "mùi vị lách cách ngây ngô", thậm chí nghe qua còn có chút... ám muội?

"Ăn kẹo que" Lê Hương Hương thành thật trả lời."Cũng là sản phẩm công ty anh nga! Chính là thật dài, sau đó bên ngoài được bộc một vỏ chocola, anh có biết hay không? Tôi thực thích mùi vị chocolate nha!"



Thử đọc