Ám Dục - Chương 45

Tác giả: Thánh Yêu

Đánh dấu

Hạnh phúc, gần trong gang tấc

Dung Ân kinh ngạc trừng lớn hai mắt, tâm tình mang theo biết bao sửng sốt, Diêm Việt cầm lấy tay cô đang đặt trên bàn ăn rồi siết chặt, “Chúng con đã để lỡ một năm, con không muốn buông tay nữa”.

Bàn tay được nắm chặt, hơi ấm từ tay anh truyền đến tay Dung Ân, nếu có thể, hai bàn tay, sẽ cứ như vậy không bao giờ buông lơi.

Ngồi ở vị trí đầu bàn, người đàn ông đem bát cơm đang cầm trên tay ném xuống mặt bàn, nước canh nóng bắn tung tóe vào mu bàn tay hai người, mới chút đã để lại một mảng phỏng màu đỏ ửng, Diêm Thủ Nghị tức giận đứng dậy, ngón tay run run chỉ vào Diêm Việt, “Tôi còn sống, không cho phép anh lấy cô ta, cút, các người cút hết cho tôi”.

Thanh âm của ông vang vọng, tràn ngập sự phẫn nộ đỉnh điểm, người đàn ông dáng người cao lớn, hai mắt đỏ hoe vằn lên tia máu, má Lưu gấp rút bước lên đỡ ông, “Hai đứa là hậu bối, ông không cần phải tức giận như vậy”.

Diêm Việt kéo tay Dung Ân, thái độ vẫn cứng rắn như trước, “Mặc kệ ba có đồng ý hay không, con đã quyết định rồi”.

“Anh….”

Người đàn ông gắng gượng lấy lại hơi thở, Dung Ân bị Diêm Việt kéo ra khỏi phòng khách, trời đã bắt đầu trở gió, cô bước chân chậm lại.

“Em sao vậy?”

“Việt” Dung Ân ngẩng đầu, “Vì sao bác Diêm không chấp nhận?”

Nguyên nhân này, Diêm Việt so với ai khác cũng rõ hơn hết, hai tay anh nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô, ngón tay trỏ phủ lên cổ cô, cảm giác được động mạch đang run rẩy, Dung Ân khẽ giương tầm mắt cao hơn, rõ ràng nhìn thấu sâu trong đôi mắt anh là sự tối tăm đang che đậy, “Muốn đính hôn là anh, anh là người quyết định”.

“Nhưng, em muốn chúng ta nhận được sự chúc phúc”.

Diêm Việt kéo cô vùi vào trong lồng ngực mình, giọng nói mang theo sự nuông chiều hết mực, “Ân Ân, anh muốn chúng ta sống cùng nhau, chúng ta sẽ có nhà, mỗi ngày khi trở về, anh lại có thể nhìn thấy em, khi ngủ, còn có thể ôm em trong lòng”.

Dung Ân không khỏi cảm động, cuộc sống như vậy, trong đầu cô đã nghĩ đến cả trăm ngàn lần. Ngày hôm nay, nếu đã có thể, cô nên cảm thấy mãn nguyện mới phải.

“Chúng ta chọn ngày đính hôn vào nửa tháng sau, đúng dịp sinh nhật em được không?”

Hạnh phúc trọn vẹn đong đầy, nhưng rốt cuộc trong lòng cô vẫn cảm thấy có phần miễn cưỡng, “Như vậy có nhanh quá không?”

“Ân Ân, những thứ cần chuẩn bị anh sẽ cho người lo liệu, em không cần lo”, Diêm Việt dắt tay cô lên xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho cô, “Đến lúc đó, em chỉ cần mặc thật đẹp và xuất hiện là được”.

Mười ngón tay nắm chặt, Dung Ân cảm thấy chính mình như cô gái lọ lem, đúng mười hai giờ, mang một đôi giày thủy tinh, ngồi bên cạnh, chính là hoàng tử của cô.

Xe đi ra khỏi trang viên, rồi dừng lại ở một căn hộ của Diêm Việt, anh kéo cô lên hành lang, “Sau khi đính hôn, em và mẹ Dung hãy cùng ở lại đây, còn thiếu gì cứ nói cho anh, anh sẽ chuẩn bị cho hai người”.

Căn nhà rất rộng, nhưng có phần trống vắng, thiếu vắng thứ gì đó.

“Không cần, nhà của chúng ta, em muốn tự tay bày biện”. Cô muốn trang trí căn nhà thật ấm áp mà thư thái, Dung Ân nắm chặt tay anh, nhanh như vậy, hai người đã có một căn nhà riêng.

Khuôn mặt không giấu được niềm vui, phụ nữ, chính là dễ dàng như vậy mãn nguyện mà hạnh phúc ngập tràn, đi vào phòng ngủ, Diêm Việt cũng không bật đèn, gian phòng tối đen như mực, ngay cả rèm cửa cũng được che kín mít, ánh trăng bên ngoài một chút cũng không lọt vào trong.

Dung Ân cảm thấy vòng eo đang bị siết chặt rồi bị bế lên, kề sát phía sau lưng là khăn trải giường mềm mại, hơi thở mạnh mẽ của người đàn ông phả ra ngay sát bên vành tai cô, hô hấp theo cổ cô mà dần trở nên nặng nề, “Ân Ân, anh muốn em”.

Hai tay cô nắm chặt ga trải giường, cảm nhận được sự thay đổi từ thân thể anh, giờ khắc này, sớm muộn cũng đã đến, cô không muốn một lần nữa cự tuyệt.

Môi hôn, nhẹ nhàng tựa lông hồng khẽ rơi xuống mặt cô, Diêm Việt nửa thân trên bắt đầu chuyển động, đem lồng ngực tráng kiện kề sát, đã trần trụi. Ngón tay anh thông thạo cởi từng cúc áo của Dung Ân, da thịt tiếp xúc ngày một gần gũi, cô cơ hồ như nghe được sự kiềm nén như đang gầm nhẹ của người đàn ông, hai tay bắt đầu gấp rút trút bỏ quần áo của cô.

Dung Ân hai mắt nhắm nghiền, hô hấp bắt đầu hỗn loạn cùng dồn dập.

Động tác trên người đột nhiên dừng lại, Diêm Việt xoay người nằm xuống bên cạnh Dung Ân, miệng thở thành tiếng.

Từ trên thân thể cô, anh trông thấy hình bóng của một người khác, anh không thể miễn cưỡng bản thân muốn cô.

Sau khi dẹp bỏ mọi sự hỗn loạn trong tâm trí, Diêm Việt xoay người kéo Dung Ân vào trong lồng ngực, “Chỉ còn nửa tháng, anh sẽ chờ”.

Nằm đối diện lẫn nhau, anh dịu dàng kéo cổ áo Dung Ân, cô nằm ngủ bình thản trong lồng ngực anh, trên khóe môi còn vương lại nụ cười hạnh phúc, thần sắc rạng rỡ, Diêm Việt vén lại mái tóc cho cô, bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt, trong mắt là muôn vàn mâu thuẫn phức tạp, sự mềm lòng chẳng mấy chốc rõ rệt, nhưng lại mỗi lúc bị đè nén ngày một sâu.

Thời gian nửa tháng trôi đi nhanh chóng, Diêm Việt chỉ qua nhà xem một lần, phần lớn thời gian, Dung Ân đều giành để mua sắm đồ đạc, từ những vật giá trị lớn để bày biện như đồ nội thất đến những đồ vụn vặt nhất trong nhà như đôi dép, quần áo ngủ, bàn chải, cô đều muốn tự mình lựa. Đây là nơi sẽ gắn bó suốt đời sau này của cô và Diêm Việt, cô không muốn người khác xen vào.

Ông trời, dường như đặc biệt chiếu cố Dung Ân, trước khi biết được tin tức này, Nam Dạ Tước đã có việc gấp phải đi nước ngoài, khi đi rất vội vã, cũng chưa định ngày về.

Diêm Việt vốn định truyền thông tin ra bên ngoài, nhưng Dung Ân không muốn, cô kiên quyết muốn tổ chức kín đáo, nếu thật sự cần thiết, hãy để đến ngày tổ chức mới thông báo.

Ngày đính hôn ngày một lại gần, mọi thứ phải chuẩn bị cũng đã đi vào giai đoạn cuối, nhưng Dung Ân trước sau vẫn cảm thấy còn thiếu thứ gì đó, tất cả, dường như quá suôn sẻ, dường như còn quá nhanh.

Đồng nghiệp trong công ty, cô chỉ mời duy nhất Lý Hủy, đối với người ngoài, đều giữ bí mật tuyệt đối.

Ngày đính hôn, Diêm Việt bao toàn bộ một nhà hàng xa hoa hạng nhất ở thành phố Bạch Sa, lựa chọn như vậy, không khỏi khiến người khác nhìn vào nảy sinh lòng ngưỡng mộ.

Trong phòng trang điểm, Lý Hủy đã đến từ sớm, ngắm nhìn lễ phục máu trắng bày trí khắp căn phòng, ánh mắt ngưỡng mộ cùng khao khát, “Ân Ân, cậu thật hạnh phúc, xem dây chuyền này, đẹp quá”.

Nổi bật trên mái tóc đen dài óng ánh của cô là một chiếc vương miện tinh xảo xinh xắn được cố định sau đầu, lễ phục đã được sửa lại cho vừa vặn với dáng người cô và càng tôn thêm vẻ quyến rũ mê người, chính Dung Ân cũng khó lòng nhận ra sự thay đổi, nhìn mình trong gương, tựa như là một người hoàn toàn khác.

“Rồi cậu cũng sẽ có ngày được như vậy thôi” Dung Ân trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, “Đây là hạnh phúc mà bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ có được”.

“Tớ á…..” Lý Hủy mỉm cười, “Chỉ có thể chờ thôi”.

Mẹ Dung ngồi ở bên cạnh, ngắm nhìn con gái cười mãn nguyện, khóe mắt có chút ẩm ướt, đem bàn tay cô nằm gọn trong lòng bàn tay mình, “Ân Ân, rốt cuộc mẹ cũng đợi được ngày này, thật không ngờ con và Diêm Việt, có thể có ngày hôm nay”.

“Mẹ” Dung Ân vươn tay, lau nước mắt không kìm nén được của mẹ cô, “Hôm nay là ngày vui, mẹ khóc gì chứ”.

“Mẹ rất vui” Mẹ Dung ngón tay rất nhanh lướt qua ngón tay đeo nhẫn của cô, khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc, “Khi Diêm Việt trao cho con thứ này, mẹ thật sự không còn điều gì phải bận tâm lo lắng nữa, Ân Ân, con đã khổ nhiều rồi, sau này, có thể có hạnh phúc của riêng mình”.

Cô mỉm cười, đôi mắt cũng dần nhòa mờ, lúc này, nhân viên trang điểm nói đùa, “Trang điểm được như vậy rất khó, cũng không được phép khóc đâu”.

“Ai khóc vậy?” Giọng đàn ông vang lên, mùi nước hoa từ trên người Diêm Việt phảng phất, anh khom lưng tựa người vào gương, hai tay tùy ý đặt lên vai Dung Ân, “Ân Ân, em rất đẹp”.

Cô mỉm cười, đôi mắt sáng ngời rạng rỡ, ánh mặt trới ấm áp đã áp chế không khí ngày hôm nay.

“Chỉ còn mười phút nữa…” Diêm Việt ghé sát vào tai cô, thì thầm, giọng nói quyến rũ khêu gợi khiến Dung Ân toàn thân bất giác buông lỏng, “Em sẽ là của anh”.

Ngón tay thân mật đan vào nhau, Dung Ân từng cho rằng, cô đã nắm giữ được điều tốt đẹp nhất cuộc đời cô, thời gian như thoi đưa, những gì đã mất, cuối cùng cũng đã tìm lại được, để rồi cô lại có thể vững vàng nắm giữ bên mình một lần nữa.



Thử đọc