Ám Dục - Chương 30

Tác giả: Thánh Yêu

Đánh dấu

Cho cô một bài học

Mấy chữ cuối cùng, thanh âm rất lạnh khiến Dung Ân không khỏi rùng mình.

“Sự thỏa hiệp của em, tôi hầu như chưa tốn chút sức lực nào mà có được. Ân Ân, tôi chỉ muốn nói với em, đừng tự cho là đúng, tội ác thực sự, vượt quá sức tưởng tượng của em” Mặc dù đôi mắt Nam Dạ Tước đang nhìn cô, nhưng ánh mắt dường như đang phiêu du ở một nơi nào đó. Dung Ân chăm chú quan sát vẻ mặt anh, mới biết, đó là một loại tự do vô cùng bất cần, ngay khi cô muốn nhìn thật kỹ, Nam Dạ Tước đã thu lại ánh mắt: “Không sao, chỉ cần ở lại bên cạnh tôi, không sớm thì muộn em cũng sẽ được chứng kiến”

Chưa lúc nào Dung Ân quên lập trường của mình: “Giữa chúng ta … Đã là quá khứ, tôi cũng có cuộc sống của riêng mình”

Vẻ mặt Nam Dạ Tước trầm xuống, không ngờ người phụ nữ này lại coi anh là tình cũ? Chỗ dựa vững chắc vừa trở về, đã vội vàng muốn đá anh, cô nghĩ thật đẹp!

“Cho dù đã là quá khứ, nhưng không thể thay đổi một sự thật là nó đã từng tồn tại, em dám nói với anh ta, em chưa từng lên giường với tôi? Chưa từng bị tôi chiếm đoạt?” Ngữ khí gay gắt mà khuôn mặt vẫn vậy thật hoàn mỹ.

Trước mắt Dung Ân tối sầm. Cô chợt bừng tỉnh, chỉ cần Nam Dạ Tước còn sống một ngày, cô đừng mong quay lại cuộc sống yên bình như trước đây. Thuyền từng đi qua, nước có thể không còn dấu sóng sao?

“Anh không thể bỏ qua cho tôi sao?”

“Cô nên tiết kiệm chút sức lực đi, những lời vô nghĩa, sau này hãy giữ ở trong lòng, ít nói vẫn tốt hơn” Ý chính là, nghĩ cũng đừng nghĩ tới.

Sự phẫn nộ trong mắt Dung Ân không thể che giấu, cô nhìn chằm chằm Nam Dạ Tước.

Anh nhếch môi, không cho cô nếm mùi chút đau khổ, cô sẽ không nhớ đời: “Hay là thế này, nếu cô lấy được dự án lần này, tôi sẽ suy nghĩ … Chuyện buông tay”.

“Thật sao?” Dung Ân thấy tình thế có thể xoay chuyển, đôi mắt đang ảm đạm sáng lên.

“Tôi không nói dối” Nam Dạ Tước ngồi trở lại bàn làm việc: “Tôi không thích giở thủ đoạn sau lưng người khác”

Dung Ân ngẩng đầu trừng mắt nhìn Nam Dạ Tước, xét cho cùng, người đàn ông này có điểm nào giống một chính nhân quân tử vậy ? J

“Tổng Giám đốc, người anh hẹn gặp đến rồi ạ” Bên ngoài, thư ký Đan khẽ gõ cửa.

“Cho vào” Nam Dạ Tước vẫn duy trì vẻ nhàn nhã như trước, hướng Dung Ân vẫy tay: “Cô ra ngoài đi, nói với Trưởng phòng Hạ ý của tôi”.

Cánh cửa hơi vội vàng mở ra, Đan Mỵ đi vào trước: “Mời vào !”

Phía sau, là một người phụ nữ có vóc dáng cao gầy, mái tóc xoăn uốn thành những lọn to, kết hợp với chiếc váy bằng vải xa tanh màu đen thời thượng, càng lộ ra vẻ dịu dàng quyến rũ. Khuôn mặt người phụ nữ tất nhiên được trang điểm một cách tỉ mỉ, mỗi đường nét đều tinh tế mê hoặc, người phụ nữ như vậy, mới có thể khiến đàn ông điên đảo.

“Nam tổng” Thanh âm ngọt ngào giống hệt người.

Dung Ân nhận ra người này, nữ minh tinh điện ảnh, quảng cáo nổi tiếng nhất hiện nay, Tư Mạn.

Một người bình thường, một người được hàng nghìn người quan tâm, cứ như vậy sắp lướt qua nhau.

“Dung Ân !” Xoay người, Nam Dạ Tước dường như nhớ ra điều gì, đúng lúc mở miệng: “Đối thủ của chúng ta là Tập đoàn Viễn Thiệp, cô đừng tưởng cô có Diêm Việt thì có thể không phân biệt việc công và việc tư. Nếu anh ta dâng hai tay nhường cho, vẫn tính là cô thua”.

Dung Ân không quay đầu lại, xem những lời nói của Nam Dạ Tước là gió thoảng bên tai đi một mạch ra khỏi cửa. Tự Mạn theo phản xạ ngoái đầu nhìn theo, Diêm Việt, là vì người phụ nữ này?

Khuôn mặt xinh đẹp, đột nhiên trầm xuống rất nhiều.

Trở lại phòng thiết kế, Dung Ân đã quen đối mặt với những ánh mắt săm soi của các đồng nghiệp, cô coi như không nhìn thấy, nói lại ý của Nam Dạ Tước cho Hạ Phi Vũ, cô ta không những không nổi cáu như lúc nãy, ngược lại, mỉm cười đồng ý.

Nhân lúc cô chuẩn bị trong văn phòng, Lý Hủy đến gần hỏi: “Ân Ân, có bị Tổng Giám đốc mắng không?”

“Không, anh ta để tớ đi đàm phán với Trưởng phòng Hạ, có lẽ, vẫn còn có cơ hội xoay chuyển tình thế”.

“Ân Ân, chuyện này …” Lý Hủy muốn nói lại thôi, có những quy tắc ngầm cũng không tiện nói ra: “Đi đàm phán hợp đồng, không đơn giản chỉ cần bản thiết kế được thông qua là ổn. Tóm lại, cậu nhất định phải cẩn thận, tốt nhất, đừng ở một mình với khách hàng, cậu hiểu không?”

Dung Ân lờ mờ đoán ra ẩn ý trong lời nói của Lý Hủy, cô nghiêm túc gật đầu: “Ừm, tớ nhớ rồi”

Nơi chiêu đãi khách hàng, là một phòng bao riêng cao cấp. Đối diện với vẻ mặt hoài nghi của Dung Ân, Hạ Phi Vũ chỉ cười trừ: “Đa số các cuộc đàm phán, đều không thể tách rời bàn rượu”

Lúc vào phòng bao, đã có ba người khác đang ngồi. Hạ Phi Vũ dẫn đầu tiến lên: “Giám đốc Lý, đã để ngài phải chờ lâu”.

“Trưởng phòng Hạ nói gì vậy” Giám đốc Lý đứng dậy, bắt tay với Hạ Phi Vũ. Sau khi khách sáo chào hỏi, ông ta không hề có ý định buông tay, ngón tay cái cố ý vuốt ve mu bàn tay Hạ Phi Vũ.

Thần sắc cô ta không thay đổi, khéo léo chuyển đề tài: “Đây chẳng phải tổng giám Cố của Tập đoàn Viễn Thiệp sao, ngưỡng mộ ngài đã lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt” Hạ Phi Vũ rút tay ra, bắt tay với người đàn ông kia.

Tập đoàn Viễn Thiệp cũng có hai người đến. Dung Ân nhìn người phụ nữ đứng cạnh Tổng giám Cố, đối phương rất xinh đẹp, chiếc váy ngắn ôm khít vòng ba gợi cảm. Đôi tất chân màu đen, tôn lên đôi chân dài không chút tỳ vết, trông càng thêm quyến rũ.

“Dung Ân” Hạ Phi Vũ đẩy Dung Ân: “Cô hãy ở lại đây cùng giám đốc Lý, tôi đi ra ngoài có chút việc, một lúc nữa tôi quay lại ngay”

Tổng giám Cố nghiêng người, nói nhỏ vào tai người bên cạnh mấy câu, cô ta hiểu ý mỉm cười, cầm ly rượu trên bàn lên: “Giám đốc Lý, tôi xin kính ngài một ly”.

“Tốt lắm” Người đàn ông say mê cười híp mắt, uống một hơi cạn sạch ly rượu: “Tổng giám Cố, tửu lượng nhân viên công ty anh rất khá đấy”

Dung Ân mất tự nhiên ngồi bên cạnh, giám đốc Lý thấy cô ngẩn người, quàng một tay qua vai Dung Ân, người cũng ngồi sát lại: “Dung tiểu thư, cô cũng uống một ly đi”

Khuôn mặt sán lại gần đã xuất hiện nếp nhăn, thân thể to béo gần như ép Dung Ân vào góc. Dung Ân quay mặt đi, che giấu cảm xúc thật, cô vẫn chưa tức giận: “Giám đốc Lý, chúng ta hãy bàn về dự án hợp tác Vạn Đạt thôi”

“Giám đốc Lý, đây là rượu tổng giám Cố của chúng tôi đặc biệt chuẩn bị. Ngài nhất định phải uống một ly mới được” Bên phải, bàn tay người phụ nữ như rắn bò lên cánh tay người đàn ông, kéo ông ta lại gần: “Chuyện đàm phán, không phải vội, bàn chuyện hợp tác không nhất thiết phải nghiêm trang như vậy chứ?”

“Đúng, đúng …” Được người đẹp chăm sóc, làm gì có chuyện ông ta bỏ qua sớm như vậy. Tổng giám Cố châm một điếu thuốc lá ngồi tựa vào ghế sô pha, tuyệt nhiên không hề nhắc đến một chữ dự án.

Dung Ân chỉ có thể ngồi im, nghĩ đến những lời nói của Nam Dạ Tước, cô càng thêm sốt ruột.

“Giám đốc Lý, tôi cũng kính ngài một ly” Dung Ân thở sâu, cầm lấy ly rượu đế cao trên bàn, nuốt xuống dạ dày thứ chất lỏng màu đỏ kia.

Ông ta chuyển sự chú ý từ người phụ nữ nọ sang Dung Ân, vẻ mặt hứng thú nhìn chằm chằm giọt rượu còn sót lại bên môi cô. Trong cơ thể, một luồng nhiệt nào đó bắt đầu bốc lên: “Tửu lượng của Dung tiểu thư rất khá, nào, tôi lại kính cô một ly”

Rượu thậm chí vẫn chưa kịp chảy đến dạ dày, đối phương đã tiếp tục áp một ly khác vào môi cô, Dung Ân tiếp nhận ly rượu, cổ họng bỏng rát, trong người vô cùng khó chịu. Uống đến chén thứ ba, đầu cô đã bắt đầu choáng váng.

“Nào, uống thêm một ly nữa …”

Dung Ân hiểu rõ tửu lượng của mình, không muốn say chết ở đây. Hai người của Tập đoàn Viễn Thiệp, không biết đã rời khỏi từ lúc nào. Dung Ân đẩy ly rượu của giám đốc Lý ra: “Về dự án Vạt Đạt…”

“Ôi, không cần làm mất hứng như vậy” Giám đốc Lý thấy hai má Dung Ân đỏ bừng, ánh mắt mê ly, lại tiếp tục khoác tay lên vai Dung Ân. Khuôn mặt to béo, kề sát vào tai cô: “Chuyện dự án, chỉ cần có lợi, hợp tác với ai cũng như nhau. Quan trọng là, tôi có được vui vẻ hay không”. Ẩn ý trong lời nói quá rõ ràng, lúc này Dung Ân mới cảm thấy lo lắng. Cô quay đầu nhìn ra ngoài phòng bao, đến bây giờ, Hạ Phi Vũ vẫn chưa quay lại.

Bàn tay ông ta ôm bả vai cô, mượn hơi rượu, bắt đầu có động tác tiếp theo. Dung Ân vội vàng nghiêng người né tránh, kiên quyết đứng dậy: “Nếu hôm nay giám đốc Lý không muốn nói chuyện hợp tác, vậy lần sau chúng ta sẽ bàn tiếp”

“Cô thực sự không hiểu, hay đang giả vờ không hiểu?” Ông ta cười híp mắt, dù có bày ra điệu bộ tao nhã như thế nào, vẫn không giấu được vẻ dâm đãng: “Đêm nay cô hãy hầu hạ tôi chu đáo, dự án Vạn Đạt, tôi sẽ giao cho cô”

Dung Ân không ngờ ông ta có thể nói ra những lời vô liêm sỉ như vậy, không thèm để ý cô xoay người chuẩn bị ra khỏi phòng.

Con mồi đã dâng lên tận miệng, làm sao có thể từ bỏ dễ dàng như vậy. Ông ta đỏ mặt tía tai, hóp bụng nhẫn nại đứng lên, đừng nhìn thân thể béo phì của ông ta, bước chân nhanh không kém người bình thường. Dung Ân ra đến cửa, vặn mạnh nắm đấm.

“Đêm nay cô đừng hòng ra khỏi chỗ này…”

Dung Ân hoảng sợ, sau lưng toát mồ hôi lạnh. Tay phải vặn mạnh nắm đấm mấy cái, nhưng không hề có động tĩnh, cửa đã bị khóa.



Thử đọc