Ám Dục - Chương 18

Tác giả: Thánh Yêu

Đánh dấu

Ảnh chụp

Nam Dạ Tước nheo mắt lại, đang định nổi giận thì đã thấy Dung Ân đẩy mạnh Candy chắn phía trước, lảo đảo chạy ra ngoài. Trên hành lang, thân ảnh vừa rồi đã biến mất từ lâu, nhưng đôi mắt đó, cả đời này cô cũng không bao giờ quên.

Dung Ân thất thần đứng trên hành lang, những người qua lại nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ, chợt cảm thấy trên mặt lành lạnh, đưa tay lên sờ, thì ra là nước mắt cô đang lăn dài.

Chẳng lẽ, cô đã nhìn nhầm, cô đã nhận sai người ư?

Nếu thật sự là anh, tại sao sau khi nhìn thấy cô, còn có thể thoải mái xoay người như vậy? Dung Ân, nếu đúng là Diêm Việt, anh đã từng nói, cả đời này anh cũng không buông tay.

Trong sàn nhảy, vũ điệu cuồng nhiệt khiến người ta điên cuồng, trên mặt mọi người bắt đầu xuất hiện sự hưng phấn muốn được phóng thích, hoàn toàn đem sự bi thương nhỏ nhoi kia che dấu.

Rất lâu sau, Dung Ân mới thu lại vẻ mặt thất thần của mình, ánh mắt đỏ hoe, quay đầu đi, cách đó không xa là khuôn mặt âm trầm của Nam Dạ Tước.

Anh dựa vào vách tường, trên tay đang cầm một điếu thuốc.

Nam Dạ Tước đứng thẳng người lên, ném đầu thuốc đi, sau đó dùng chân dập tắt, động tác vừa thong thả, vừa tao nhã. Dung Ân nhìn anh đi đến trước mặt, chỉ sau khi một tay bị Nam Dạ Tước nắm lấy, cô mới cảm nhận được sự phẫn nộ của anh.

Nam Dạ Tước cầm cổ tay Dung Ân kéo cô vào phòng bar hạng nhất, động tác rất mạnh khiến cô suýt chút nữa vấp ngã, anh vung mạnh cánh tay, cả thân thể Dung Ân lập tức ngã ngồi trên ghế sô pha.

Dấu tay anh trên cổ tay cô đỏ ửng, đám bạn ăn chơi bên cạnh thấy có chuyện, vội vàng nháy mắt nhau: “Tước thiếu, anh cứ từ từ chơi nhé, chúng tôi đi trước.” Nói xong, lập tức mang theo bạn gái của mình đi chỗ khác chơi.

Dung Ân chống hai tay bên người, vừa định đứng dậy, bả vai đã bị ấn mạnh, ép nằm xuống sô pha: “Anh muốn làm gì?”

“Cô nhìn thấy ai?” Hơi thở lạnh lẽo, khí thế bức người.

Dung Ân nhìn lại, chỉ thấy Nam Dạ Tước cúi người, hai tay chống bên tai cô:

“Trong phòng ngột ngạt, tôi đi ra ngoài hít thở không khí.”

“Dung Ân, cô đang nói dối.” Anh không nể mặt vạch trần.

Trong lòng vốn đã khó chịu, vẻ mặt ngụy trang cũng không thể che dấu được, nhưng Dung Ân vẫn kiên quyết không thừa nhận, chỉ là hai mắt đỏ lên: “Tôi không có.”

Cô quật cường, gần như là bướng bỉnh.

Nhưng Nam Dạ Tước cũng không phải cây đèn cạn dầu, vòm ngực rộng lớn của anh áp lại gần, chóp mũi dường như chạm vào trán Dung Ân: “Tôi muốn cô, ngoan ngoãn nghe lời.”

“Tước thiếu, trao đổi của chúng ta đã xong.” Cô lúc nào cũng không quên nhắc nhở, đêm hôm đó chỉ là giao dịch.

“Thật sao?” Nam Dạ Tước mỉm cười, khóe miệng hiện ra vẻ gian tà mà Dung Ân quen thuộc: “Chỉ cần tôi muốn chơi, sẽ không có ngày kết thúc.”

Hơi thở nóng rực phả vào khiến mặt cô đỏ bừng, trên eo bỗng nhiên có cảm giác lúc nới lỏng, lúc buộc chặt, đợi đến khi Dung Ân phản ứng lại, cúc áo đã bị cởi ra, cô vội vàng cong hai chân lên, vẻ mặt hiện rõ sự phản kháng.

Một tay Nam Dạ Tước chống trên gối Dung Ân, năm ngón tay thon dài dùng sức nắm chặt, kéo hai chân cô ra, rồi chen người vào giữa: “Lúc nãy cô nói, người đàn ông kia đã từng chọn cô? Dung Ân, tại sao cô lại chà đạp chính mình như vậy?”

“Đó không phải là đáp án mà anh muốn sao? Chỉ cần anh vui vẻ, tôi sẽ cho.”

Đáy mắt Nam Dạ Tước nổi lên tia tức giận, đây là một cô gái như thế nào, không nịnh hót, ngay cả phản kháng cũng hời hợt như vậy, thật khiến người ta phát điên, ngón tay anh mò vào nơi bí ẩn của Dung Ân, đột nhiên cười tà nói: “Được, bây giờ tôi muốn cô.”

Đáy mắt không hề sợ hãi của Dung Ân lúc này mới có chút gợn sóng, hai tay cô vội vàng chống trước ngực Nam Dạ Tước: “Một lần trao đổi, lên giường một đêm, tôi không có khuyến mãi.”

“Ha ha ha –” Nam Dạ Tước nghe cô nói xong, cười sang sảng thành tiếng, ngón tay đã lướt qua quần lót cô: “Theo như nhu cầu của mỗi người, tôi có thể thỏa mãn cô, thì tôi cũng có quyến lấy lại hết tất cả của cô.”

“Anh nói không giữ lời?”

“Nếu tôi muốn, tất nhiên là có thể.”

Cô nhìn chằm chằm người đàn ông phía trên, ngón tay anh ở dưới thân cô, khiến cô vô cùng khó chịu, Dung Ân cười lạnh, vẻ mặt cực kỳ khinh miệt: “Có phải là tôi nên cảm ơn anh vì anh đã để tôi tự lực cánh sinh, mà không giống những cô gái khác của anh, trực tiếp trả tiền?”

“Nếu cô muốn một cuộc sống như vậy, tôi có thể cho cô.” Đương nhiên là Nam Dạ Tước biết, cô sẽ không muốn.

“Đây là thái độ anh đối xử với các cô gái sao?”

Ánh mắt Nam Dạ Tước cũng lạnh lùng, tay anh khẽ vuốt tóc Dung Ân: “Một cô gái, trước khi được tôi yêu thương, tôi sẽ khống chế cả đời cô ta, chán rồi, mới có thể buông tay.”

Phương pháp độc đoán đến như vậy, Dung Ân khẽ nhíu mày: “Nếu sau đó yêu thương thì sao?”

Nếu yêu, tôi sẽ chiếm lấy cô ấy cả đời, đến chết cũng không buông tay! Mặc kệ cô ấy có đồng ý hay không, đây, chính là Nam Dạ Tước.

Nhưng những lời này anh cũng không nói ra, ngón tay dùng một chút lực, xâm nhập, Nam Dạ Tước cúi người, ngữ khí gian tà: “Hỏi nhiều như vậy làm gì? Yên tâm, tôi sẽ không yêu cô.”

Xé rách, cảm giác đau đớn vô cùng rõ ràng, Dung Ân lấy tay đẩy mạnh, nhưng toàn bộ thân thể Nam Dạ Tước đã đè lên, chiếc lưỡi cay nồng vị rượu chui vào miệng cô, bàn tay kia càng thêm khiêu khích.

Mặc dù đã truyền nước, nhưng chỗ bị thương vẫn đau đớn như cũ, giống như là bị đốt, Dung Ân nhìn thấy khuôn mặt hưng phấn của Nam Dạ Tước thì biết phản kháng sẽ có hậu quả như thế nào, cô dứt khoát rút tay lại, nằm im không nhúc nhích, mặc anh giày vò.

Dục vọng bị khơi dậy, Nam Dạ Tước liên tục hôn hít, vuốt ve, trong mắt là ham muốn, càng lúc càng nhiều, nhưng đột nhiên người dưới thân lại không có phản ứng, Dung Ân cứng đờ nằm im, giả vờ như ngoan ngoãn đồng ý, bộ dạng như vậy, đúng là khiến cảm xúc của anh giảm đi hơn một nửa.

Rút ngón tay ra, Nam Dạ Tước xoay người ngồi trên sô pha, khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai lộ ra vẻ ảo não: “Hừ, giống hệt cá chết.”

Ở Cám Dỗ không quá lâu, lúc Dung Ân về nhà cũng chưa muộn, mẹ còn đang chờ cô, thức ăn trên bàn tất nhiên đã nguội lạnh.

“Mẹ…” Giọng nói tràn ngập áy náy.

“Ân Ân, ngày đầu tiên đi làm thuận lợi không con?” Mẹ Dung Ân vừa hâm nóng thức ăn vừa hỏi.

“Thuận lợi mẹ ạ, đồng nghiệp đối xử với con rất tốt.” Cô trả lời mẹ một cách qua loa, trong người khó chịu, Dung Ân chỉ ăn mấy miếng cơm rồi trở về phòng.

Ngày hôm sau, Dung Ân không dám đến muộn, cô dậy từ rất sớm.

Nhưng vừa đến công ty, đã thấy tất cả mọi người đang ngồi ở vị trí của mình, lúc cô đi vào, vẻ mặt ai cũng kỳ lạ, thậm chí còn chỉ trỏ.

“Có nhầm hay không…”

“Tại sao có thể cho người như vậy vào làm ở phòng thiết kế…”

Dung Ân nhíu mày, đi đến chỗ ngồi của mình, vừa mở máy tính lên, đã thấy cửa văn phòng bị mở ra, Hạ Phi Vũ sắc mặt không tốt xuất hiện: “Dung Ân, tôi không quan tâm ai cho cô vào vị trí này, nhưng nếu làm việc ở đây thì phải tuân thủ đúng quy định của chúng tôi, ngày đầu tiên đi làm đã tự tiện rời bỏ vị trí, cô tưởng công ty này là của nhà cô mở sao?”

Hạ Phi Vũ lớn tiếng quát, chờ cô ta nói xong, Dung Ân mới trả lời: “Hôm qua lúc đó cô đang họp, tôi chỉ có thể nhờ đồng nghiệp xin phép hộ.”

Lý Hủy ngồi ở dãy bàn phía trước giơ tay lên: “Trưởng phòng Hạ, ngày hôm qua tôi đã giúp cô ấy xin nghỉ.”

“Những việc như thế này, về sau phải tự mình nói với tôi, không có sự cho phép của tôi, ai cũng không được tự tiện ra về.” Hạ Phi Vũ đi đến cửa phòng làm việc nói thêm: “Trừ tiền thưởng tháng này!”

Dung Ân ngồi ở vị trí của mình, ánh mắt mọi người nhìn cô đều là cười trên nỗi đau của người khác, Lý Hủy đẩy ghế dựa đến trước bàn Dung Ân: “Tôi xin lỗi, tôi làm cô bị trừ tiền thưởng.”

“Tôi phải cảm ơn cô mới đúng.” Vẻ mặt Dung Ân thản nhiên, tâm trạng cô không vì thế mà bị ảnh hưởng, chỉ có điều, cô cảm thấy thắc mắc, tại sao mọi người lại nhìn cô bằng ánh mắt như vậy.

Lý Hủy cẩn thận quan sát nét mặt Dung Ân, ấp a ấp úng dường như có chuyện gì muốn nói, Dung Ân hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Hả, không có chuyện gì.” Lý Hủy lảng tránh, lại đưa cho Dung Ân tấm danh thiếp của công ty: “Cô mới đi làm, đầu tiên hãy kiểm tra và nhận hòm thư của phòng thiết kế đi, mật mã… Là 967836.” Nói xong, kéo ghế dựa lập tức trở về chỗ ngồi của mình.

Dung Ân thấy có gì đó không bình thường, vội vàng mở hòm thư, nhẹ nhàng kích chuột, từng tấm ảnh đập vào mắt cô, bất ngờ khiến cô choáng váng.



Thử đọc